Những tư cách bán nước

  •  
  •  
  •  
  •  

Phạm Đình Trọng

17-6-2019

Những kẻ bồi đắp những bãi đá cướp được của Việt Nam ở Biển Đông thành đảo nhân tạo, thành sân bay hiện đại, thành căn cứ quân sự bao vây Việt Nam, đang bị nước Mỹ xem xét cấm cửa, lại được lãnh đạo nhà nước Cộng sản Việt Nam rắp tâm đón vào làm đường cao tốc Bắc Nam

Cuối tháng 5, 2019, lần thứ hai, thượng nghị sĩ cả hai đáng Dân Chủ và Cộng Hòa cùng trình lên thượng nghị viện Mỹ dự thảo luật trừng phạt các công ty và cá nhân Trung Quốc có liên quan đến các hành động “phi pháp và nguy hiểm” ở khu vực Biển Đông và Hoa Đông.

Dự luật yêu cầu Chính phủ Mỹ đóng băng tài sản, hủy bỏ hay từ chối thị thực (visa) đối với bất kỳ chủ thể nào liên quan đến “các hành động hay chính sách đe dọa hòa bình, an ninh và ổn định” của khu vực Biển Đông.

Trong 25 công ty và nhiều cá nhân Trung Quốc bị dự luật cấm cửa vào nước Mỹ có các công ty nhà nước lớn như: Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc, CNOOC, từng kéo giàn khoan 981 vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam (EEZ), tháng 5, 2014, Tập đoàn Hóa chất và dầu khí Trung Quốc, SINOPEC, Tổng Công ty Xây dựng Giao thông Trung Quốc, CCCC, đã tham gia bồi đắp đảo, xây dựng sân bay, căn cứ quân sự ở Biển Đông…

Tháng 3, 2017, dự luật này đã được đưa ra nhưng phải dừng lại ở Ủy ban Đối ngoại Thượng viện. Trước sự ngạo ngược độc chiếm biển Tây Thái Bình Dương, thách thức luật pháp quốc tế, gây căng thẳng, xung đột ở Tây Thái Bình Dương, đe dọa ổn định và hòa bình thế giới của Trung Quốc, hơn hai năm sau đã có thêm nhiều Thượng nghị sĩ thấy rằng cần có luật này và dự luật lại được đưa ra xem xét. Lần này dự luật được Thượng nghị sĩ Rubio của Đảng Cộng Hòa, thành viên cao cấp của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện, và thượng nghị sĩ Ben Cardin của Đảng Dân Chủ cùng bảo trợ, được sự ủng hộ của 13 thượng nghị sĩ khác, trong đó đáng kể có thượng nghị sĩ Mitt Romney, ứng cử viên tổng thống Mỹ của đảng Cộng Hòa năm 2012 và số lượng Thượng nghị sĩ của cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa ủng hộ dự luật đang gia tăng. Dự luật được trên 50 trong tổng số 100 thượng nghị sĩ bỏ phiếu thuận là rất khả quan.

Dự luật cấm cửa Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc, CNOOC từng kéo giàn khoan 981 vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam (EEZ), tháng 5, 2014 và Tổng Công ty Xây dựng Giao thông Trung Quốc, CCCC đã tham gia bồi đắp đảo, xây dựng sân bay, căn cứ quân sự ở Biển Đông . . . dù có được thông qua hay không, có trở thành đạo luật của nước Mỹ hay không còn phải chờ đợi nhưng dự luật đã cho thấy sự bất bình của lương tri nước Mỹ và lời cảnh cáo nghiêm khắc của chính giới Mỹ trước hành động xâm lược của Trung Quốc ở biển Đông

Là doanh nghiệp dân dụng nhưng nhận thầu xây dựng những công trình quân sự trên những bãi đá mà quân đội Trung Quốc đánh chiếm của Việt Nam ở biển Đông. Tổng Công ty Xây dựng Giao thông Trung Quốc đã nối gót quân đội Trung Quốc xâm lược những bãi đá của tổ tiên người Việt. Với hành động xâm lược đó, người Mỹ đã thảo luật cấm cửa Tổng Công ty Xây dựng Giao thông Trung Quốc thì lãnh đạo nhà nước cộng sản Việt Nam lại đang hăm hở dọn đường đón kẻ xâm lược đó vào làm đường cao tốc Bắc – Nam, con đường huyết mạch của nền kinh tế đất nước, con đường chiến lược của thế trận giữ nước.

Hãy cố nén sự tởm lợm và khinh bỉ của một người Việt chân chính để nghe và nhận ra giọng điệu dọn đường rước giặc vào nhà của những quan chức cấp triều đình của nhà nước cộng sản Việt Nam.

Ông Chủ nhiệm ủy ban Kinh tế của Quốc hội Nguyễn Đức Kiên là đại biểu của dân nhưng không nói theo ý chí nguyện vọng của dân mà ông chỉ đón ý triều đình và ông đã nổi tiếng nói nhăng nói cuội về mọi vấn đề xã hội. Giờ đón ý thế quyền ông lại nổ văng mạng: Hiện nay trên thế giới không có nhà thầu nào có kinh nghiệm thi công đường cao tốc nhiều như các doanh nghiệp của Trung Quốc.

Cậu ấm Trần Tuấn Anh chỉ hơn người ở cái cửa con ông cựu Chủ tịch nước Trần Đức Lương mà sỗ sàng nhảy tót lên ghế Bộ trưởng bộ giầu có nhất nước, phi thương bất phú, bộ Công thương. Ngồi ghế của nước chỉ để lo việc nhà, xăng xái và ngông cuồng làm mọi việc chỉ để làm đẹp lòng bà vợ vốn là người đẹp showbiz. Một nhân cách như vậy làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội lấy điểm với thế lực đã đặt ông vào ghế Bộ trưởng. Làm đẹp lòng vợ, ông đã ngông nghênh đưa xe biển số 80A của Chính phủ vào tận chân cầu thang máy bay đón vợ. Nói đẹp lòng đảng, ông đã véo von ca ngợi đội quân xây dựng công trình giao thông Trung Quốc, những kẻ đã nối gót những tên lính Trung Quốc xâm lược những bãi đá ở Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam: Ta phải làm bằng được đường cao tốc Bắc Nam để phát triển đất nước nhưng vướng mắc là chỉ có nhà thầu Trung Quốc mới hội đủ tiêu chuẩn.

Nhưng tởm lợm hơn cả là khi ông Nguyễn Văn Thể, Bộ trưởng bộ Giao thông Vận tải, bộ chủ dự án đường cao tốc Bắc Nam trắng trợn tuyên bố: Tôi lấy tư cách Bộ trưởng để khẳng định rằng nhà thầu Trung Quốc có khả năng làm đường cao tốc Bắc Nam tốt, nhanh và rẻ hơn Nhật và Mỹ

Ông Bộ trưởng có học vị tiến sĩ mà dân gian phải gọi bằng tên Ngu Quá Thể, Ngu Như Thể từ khi ông láu cá nhưng thiếu trí khôn đổi tên Trạm Thu Phí thành Trạm Thu Giá.  Ông Quá Thể không những quên rằng nhà thầu giao thông Trung Quốc mà ông muốn rước vào làm đường cao tốc Bắc Nam đã xây sân bay hơn ba ngàn mét, xây quân cảng, xây lô cốt, hầm ngầm cho quân đội của chúng chiếm đóng vĩnh viễn những bãi đá của lịch sử Việt Nam trên biển Đông thì chúng cũng sẽ biến con đường cao tốc Bắc Nam mà chúng xây dựng ở Việt Nam thành con đường nô lệ của giống nòi Việt Nam. Ông Quá Thể còn cố tình quên cái tai họa khủng khiếp mà nhà thầu giao thông Trung Quốc đã giáng xuống đất nước Việt Nam ở đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông.

Những kẻ như Kiên, như Anh, như Thể đến tư cách của một người Việt chân chính còn chưa có được nói gì đến tư cách đại biểu nhân dân, tư cách bộ trưởng. Những người như các ông Kiên, Anh, Thể có được ghế nghị sĩ, ghế Bộ trưởng chỉ là đảng của các ông chia chác cho mà thôi. Với người dân Việt Nam, các ông chỉ có tư cách ô nhục của kẻ bán nước!

Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. * Khi một kẻ và gia đình phải bỏ tiền ra để chạy một suất biên chế thì trong nó có tiềm năng của một kẻ cắp.
    * Khi một kẻ cắp và các thế lực bảo kê tiếp tục dùng mọi cách để nó leo cao trèo sâu vào hệ thống công quyền bằng cách cực kỳ “hợp pháp” là dân cử thì nó có thể leo tới mức lãnh tụ nhưng bản chất thì nó chính là kẻ cướp.
    * Bọn cướp này sẽ biến nhà nước trở thành ổ cướp, đối nội, chúng sẽ biến nhân dân và tài nguyên của đất nước là nguồn thu, đối ngoại, chúng bán rẻ mọi thứ của đất nước (viết tắt là “bán nước”) để kiếm ăn, vinh thân phì gia, bởi thế, với bọn cướp này thì mọi lý thuyết hay ho về xây dựng pháp chế, pháp quyền (cho dù là theo xã hội xhcn hay tbcn) cũng đều bị chúng cho vào sọt rác, cái mà chúng cần là huy động mọi thứ chó nô xây dựng cho chúng một phương cách móc túi dân, bán rẻ tài nguyên mà vẫn giữ được bộ mặt lãnh tụ của mình!

  2. Bổ sung.
    * Con người tham gia vào xã hội bởi hai cách, thứ nhất, nhân cách thể hiện tính người của một cá nhân đối với những người khác xung quanh mình và cao hơn là đối với cộng đồng với đất nước, thứ hai, tư cách thể hiện địa vị của một cá nhân trong mức thang quyền lực của xã hội.
    * Một xã hội thuận khi mà người có nhân cách tốt sẽ có địa vị xã hội tương xứng, ngược lại, xã hội nghịch lại là xã hội mà nhà nước trở thành ổ cướp, là xã hội mà bọn giả nhân (chó, lợn phi nhân cách) vỗ ngực mình là lãnh tụ không thể thay thế của quần chúng nhân dân.
    * Cái chính là, dân ngu khu đen ở một vài quốc gia nào đó lại coi bọn giả nhân là lãnh tụ anh minh của mình đấy!!

  3. Báo quân đội đang có phong trào vinh danh các cá nhân/tổ chức nêu gương sáng thực hiện di chúc Bác Hồ, tớ đề cử Thủ tướng-tổng chủ tương lai Nguyễn Xuân Fook với bài “Kinh tế tư bẩn, lộn, nhân là động lực quan trọng của nền kinh tế”. Thủ tướng-tổng chủ tương lai Nguyễn Xuân Fook hứa sẽ tìm cách để tạo điều kiện cho kinh tế tư bẩn, lộn, nhưn phát triển hơn nữa, rất đúng với tinh thần của tư tưởng Hồ Chí Minh, nổi bật là di chúc Hồ Chí Minh, version đập, lộn, đột phá, the one with Bác Hồ trở thành doanh nhân á. Nguyễn Xuân Fook sắp lên chức tổng chủ, tha hồ mà phản bội lý tưởng Cộng Sản của Bác Hồ kính yêu .

    Ông chủ xị Phạm Minh Huấn chắc tranh thủ quốc hội mới nhổ đấy rồi liếm đấy kết quả bầu cử riệu bia nên đăng tin “phản biện” nhau hà rầm trên báo mình . Làm tờ báo nhìn như cái chuồng xí

    Phần chống diễn biến hòa bình: Quốc hội, người đại diện chân chính cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân

    Mới đăng chưa kịp gỡ đã đăng ngay “Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội quán triệt chỉ thị của Bộ Chính trị về nâng cao hiệu quả công tác đối ngoại của Đảng”

    Như tớ đã nói, quấc hội nhà mình đ … phải quấc hội tư bẩn . Quấc hội tư bẩn nhà tớ cãi nhau với Đô Năm Trăm như mổ bò quanh năm suốt tháng . Chỉ có quấc hội nhà các bác mới “quán triệt chỉ thị của Bộ Chính trị” thui .

    Có nhiều câu rất “vui tính”. Trích 1

    “Về nội dung, pháp luật Việt Nam ngày nay không thể “sao chép” theo tư duy cũ mà phải bảo đảm đúng với quan điểm của Đảng

    Tạp Hý Cộng Sản cũng có 1 số cái “ngồ ngộ” trong bài “Hội thảo “Báo đảng địa phương tuyên truyền về công tác xây dựng Đảng trong giai đoạn hiện nay”

    Bài này chỉ cách báo Đảng phải “câu viu” như thế nào . Đ/v những kẻ khác, theo những kiểu này, Đảng sẽ chu mỏ ra biểu rằng “câu viu rẻ tiền”. Nhưng vào tay Đảng thì có giá hẳn vì phải tính lương những cán bộ khoa học đã nghĩ ra những trò “câu viu rẻ tiền”. Trích “Đại tá Đỗ Phú Thọ, Phó Tổng Biên tập Báo Quân đội nhân dân đã khái quát thành 7 chữ “Đ”. Théc méc của tớ ở 2Đ (ai free association là “đồ đểu” đích thị là đồ đểu) đầu . Trích tiếp “đảng, đúng” – phải bảo đảm tính đảng tính đúng”. Đọc phần này làm tớ bỡ ngỡ; hóa ra “tính đảng” không bảo đảm được “tính đúng”, nên phải tách ra làm 2 phần riêng biệt .

    Đọc qua thì tớ phải thêm 2 chữ Đ về phía độc giả bình thường “Đ … đọc”. Tớ không bình thường nên sẽ đọc báo Đảng . Very entertaining, if you ask me.

  4. Góp thêm một ý về ông nghị Nguyễn Đức Kiên dc nêu trong bài viết:
    -Tại toạ đàm “Hướng tới tăng trưởng chất lượng cao giai đoạn 2021-2030: Định hướng ưu tiên chính sách”do Bộ Kế hoạch và Đầu tư và WB tổ chức sáng 7/6/2019, ông Nguyễn Đức Kiên, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội đặt câu hỏi: “30 năm nay, tăng trưởng đang chậm dần từ 8%/năm trong thập niên đầu xuống 7,2-7,4% thập niên tiếp theo và giờ khoảng 6,2-6,4%. Tốc độ tăng trưởng giảm tốc để đổi lại ổn định kinh tế vĩ mô liệu có cần thiết không?”
    -Ông nghị Kiên này đại diện cho ng dân mà chỉ muốn vung tiền để tăng GDP mà ko biết rằng tăng phải có hiệu quả (chắc vì ngân sách là do ng dân đóng thuế, ko phải tiền túi của ông bỏ ra). Ông phải hiểu rằng, đối với người dân (tiền túi họ bỏ ra) họ muốn có hiệu quả trong việc tăng GDP (ổn định kinh tế vi mô của họ).
    -Nếu so sánh đơn giản GDP của 01 nước như là doanh thu của 01 công ty thì công ty có doanh thu 1.000 tỷ (xem như GDP) mà lãi 10 tỷ (hiệu quả đầu tư) thì ko bằng công ty có doanh thu 100 tỷ (xem như GDP) mà lãi 20 tỷ (hiệu quả đầu tư). Nhưng tại sao công ty lại phải cố tăng doanh thu (tăng GDP) dù lãi ít? Vì làm ko hiệu quả thì lãi ít dẫn đến lương công nhân thấp, công ty & công nhân ko có tích lũy, ko có việc là đói ngay nên phải cố tìm việc mà làm (tăng GDP), bất chấp công việc nhận dc ko có lãi, nhiều khi lỗ. Lỗ có nhiều nhưng vẫn phải làm để tồn tại thì đi vay nợ, vay nhiều làm chỉ số tín nhiệm thấp nên nhiều khi khó vay dc. Nếu vay dc và ng cho vay (TQ) yêu cầu cùng hợp tác làm thì cũng phải đồng ý để dc vay…..
    -Cụ thể như việc lát vỉa hè ở các tỉnh, thành. Bao năm có cái vỉa hè cứ lật lên, lát xuống rồi nhìn lại nó cũng là cái vỉa hè mà năm nào cũng dc tính vào tăng GDP, VN tăng GDP vậy đó. Trong khi các nc khác, ng ta làm 01 lần vỉa hè cho xong, tiền còn lại làm chuyện khác, nghiên cứu & đi vào cung trăng, sao hỏa. Còn VN nhìn bao năm, nhìn lại cũng chỉ vẫn cái vỉa hè lật lên, lát xuống.
    -Cũng trong Tọa đàm, Ông Nguyễn Chí Dũng, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư thì nắm vấn đề hơn nên với những con số về năng suất lao động được đưa ra trong báo cáo “Bây giờ hoặc không bao giờ” của Ngân hàng Thế giới (WB), Ông nói đã cho thấy chất lượng tăng trưởng đang có vấn đề: “Chất lượng, hiệu quả, sức cạnh tranh từ sản phẩm, doanh nghiệp tới quốc gia đều rất thấp”; “Những hạn chế trong nghiên cứu cơ bản, nghiên cứu ứng dụng đang là vấn đề cốt lõi khiến năng suất của Việt Nam ì ạch so với khu vực và thế giới”; “Ở nhiều địa phương, doanh nghiệp thành lập chủ yếu trong các lĩnh vực dịch vụ như bán hàng, quán ăn, thầu xây dựng… rất ít doanh nghiệp trong lĩnh vực sản xuất. Do đó, nếu không giải quyết được điểm nghẽn này thì sẽ rất khó thúc đẩy tăng trưởng nhanh với chất lượng cao trong thời gian tới”.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây