Ông Lê Duẩn đã định làm bom nguyên tử như thế nào?

  •  
  •  
  •  
  •  

Lê Phú Khải

2-3-2019

Vào một buổi chiều cuối năm 1988, tôi đang ngồi làm việc tại nhà riêng ở thành phố Mỹ Tho êm ả bên bờ sông Tiền, lúc ngẩng lên, bỗng thấy một ông già đội nón lá, tay xách cái bị đứng trước cửa! Nhìn kỹ hóa ra bác sỹ Nguyễn Khắc Viện (!). Bác Viện nói: Tôi xuống xe đò, quên mất đường đến nhà cậu, một bà lão hỏi: Có phải bác là sỹ quan mới cải tạo không? Tôi nói phải, thế là bà ấy chỉ đường cho tôi đến đây.

Từ sau ngày đất nước đổi mới (1986), bác Viện hễ vào Sài Gòn là hay xuống Mỹ Tho chơi với tôi. Bác muốn qua tôi để tìm hiểu về công việc làm ăn của nông dân đồng bằng sông Cửu Long mà tôi là nhà báo của trung ương duy nhất đang thường trú tại đó. Ở chơi nhà tôi, đôi lúc bác kể những chuyện “thâm cung bí sử” của triều đình cộng sản mà một trí thức như bác, thường được can dự hoặc chứng kiến…

Một trong những câu chuyện ít ai biết đó mà bác Viện kể cho tôi nghe là, chuyện Tổng Bí thư Lê Duẩn mời các trí thức đầu đàn lên bàn chuyện làm bom nguyên tử! Bác Viện kể (đại ý) người thứ nhất là kỹ sư Trần Đại Nghĩa. Tổng bí thư hỏi: Có làm được bom nguyên tử không? Ông Nghĩa trả lời, không làm được! Thế là Tổng bí thư nổi giận, mắng: Trí thức mà ngu thế à!

Người thứ hai chính là Nguyễn Khắc Viện. Hỏi: Có làm được bom nguyên tử không? Trả lời: Làm được. Tổng bí thư mừng lắm, nói: Tiếp tục đi! Tiếp tục: Chỉ làm được một quả thôi! Hỏi: Tại sao? Trả lời: Làm xong một quả phải thử và sau đó thì hết vốn! Bán cả nước cũng không thể làm được quả thứ hai (!).

Người thứ ba được gọi lên là Phó Tiến sỹ Nguyễn Đình Tứ, học ở Đúp-na về, đứng đầu Viện Năng lượng nguyên tử quốc gia (trong đó có viện hạt nhân Đà Lạt). Tổng Bí thư hỏi, nhưng Nguyễn Đình Tứ cứ ngồi yên, không nói gì cả… Cứ như thế cho đến lúc… được ra về!

Trong cơn say chiến thắng sau năm 1975, các lãnh tụ cộng sản mắc bệnh vĩ cuồng. Chính tai tôi, tác giả bài viết này, đã được nghe thủ tướng Phạm Văn Đồng chỉ đạo trong một hội nghị khoa học toàn quốc vào cuối năm 1978 rằng, Việt Nam phải đi tắt đón đầu, đuổi kịp và vượt phương Tây trong vòng mươi mười lăm, hai mươi năm! Ông còn dặn các nhà khoa học cả hai miền Nam Bắc rằng, làm khoa học ở Việt Nam phải như Cù Chính Lan, chạy tắt rừng, đón đầu xe tăng địch mà đánh!!! Lũ trí thức hoạn quan có mặt trong Nhà hát lớn Hà Nội lúc đó đã vỗ tay rào rào!

Cũng may cho nhân dân ta có những bậc trí thức lớn, đủ trí, đủ dũng như Trần Đại Nghĩa, Nguyễn Khắc Viện, Tạ Quang Bửu… đã can ngăn các lãnh tụ sau cơn say chiến thắng, không bán cả nước đi để trở thành một siêu cường hạt nhân! Chúng ta hãy tưởng nhớ các vị đó.

Với nước ta, năng lượng hạt nhân được nghiên cứu để ứng dụng trong nông nghiệp kỹ thuật cao và y tế là đúng đắn nhất. Và, chúng ta đã làm tốt điều này. Năm 1985, “Luận chứng kinh tế- kỹ thuật trung tâm chiếu xạ TP. Hồ Chí Minh” của phó tiến sỹ Trần Tích Cảnh đã được thực thi ở cả hai miền Bắc-Nam để bảo đảm chất lượng cho các sản phẩm xuất khẩu nông-sinh-y. Tác giả Trần Tích Cảnh đã tặng người viết bài này một văn bản của luận chứng đó làm kỉ niệm mà tôi còn giữ!

Bút tích của bác sỹ Nguyễn Khắc Viện
Luận chứng của Trần Tích Cảnh
Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. Dưới ách thống trị của lũ lợn CSVN, muốn có bom nguyên tử thì dân phải chết vì đói.
    Còn không có bom nguyên tử thì chết dần, chết mòn, chết vì “98% người dân Việt Nam bị phơi nhiễm bụi mịn, vượt khuyến cáo của WHO”.
    – “Chiếu xạ hạt nhân” có giúp gì để người VN thoát chết vì bụi mịn?

  2. Chuyện Lê Duẩn muốn có bom nguyên tử thì cũng dể hiểu, bởi vì y là một tay hiếu chiến, hiếu sát nhất trong số các tay lãnh đạo đảng CSVN và vượt lên trên Hồ Chí Minh rất xa về tham vọng tiên phong trong trong phong trào CS quốc tế và làm tròn nghĩa vụ đối với CS quốc tế.

    Thời kỳ Liên Xô chủ trương “sống chung hòa bình” với phe tư bản (Mỹ) thì Lê Duẩn đã ôm chặt chân Mao với chủ trương “chống Mỹ đến người VN cuối cùng”; Y đã cùng Lê Đức Thọ (cùng phe) ra tay triệt hạ, cô lập và làm nhục tất cả những tên đảng viên đảng CS nào “thân Liên Sô” với bản án “xét lại, chống đảng” trong đó có Võ Nguyên Giáp và đám đàn em thân tín của Giáp, đồng thời y cũng “vô hiệu hóa” cả Hồ Chí Minh.

    Đến khi Trung cộng bắt tay với Mỹ (1972) để giải quyết chiến tranh VN và (ngầm) chống lại Liên Xô, thì Duẩn đã không ngần ngại trở mặt với Tàu để quay qua ôm chân Liên Sô hầu (được) tiếp tục cái gọi là “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” bằng…..mọi giá.

    Cho nên việc Duẩn muốn có bom nguyên tử để có thể trở thành tay “khủng bố quốc tế” (giống như Chí Phèo Kim Ủn) – thay vì chỉ là tên khủng bố (hèn hạ và đê tiện) quèn ở miền Nam VN như từ trước – là điều hết sức dễ hiểu.

  3. Sau 1975 dân miền nam đọc tác phẩm của hắn:” Dưới lá cờ vẻ vang của đảng..” Không biết thằng này nó viết gì? Thế mà là tác phẩm gối đầu giường của bọn lãnh đạo việt cọng!

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây