Máu người không phải nước lã

  •  
  •  
  •  
  •  

FB Hoàng Hải Vân

17-2-2019

Ngày này 40 năm trước , lợi dụng nước ta cạn kiệt sau chiến tranh và ngặt nghèo trong vòng bao vây cấm vận, nhà cầm quyền Trung Quốc đã huy động một đội quân xâm lược hùng hậu nhất trong lịch sử với 60 vạn quân cùng pháo binh và thiết giáp với sự hỗ trợ của không quân và hải quân, đồng loạt tấn công toàn tuyến biên giới phía bắc nước ta. Dù kẻ xâm lược bị quân và dân ta đánh bại phải rút về nước, nhưng hàng vạn đồng bào ta đã bị chúng sát hại vô cùng man rợ. hàng triệu gia đình tan nhà nát cửa rơi vào cảnh lầm than, hàng vạn chiến sĩ ta đã anh dũng hy sinh. Để giữ được nước, máu của chiến sĩ và đồng bào ta đã nhuộm đỏ cả một vùng biên giới, hàng ngàn liệt sĩ đến giờ vẫn chưa tìm được hài cốt.

Mặc dù Trung Quốc tuyên bố rút quân xâm lược, nhưng chúng vẫn chưa từ bỏ dã tâm về lãnh thổ và biển đảo, nên cuộc chiến bảo vệ đất nước ở biên giới và hải đảo vẫn diễn ra dai dẳng hơn 10 năm sau đó. Máu của chiến sĩ và đồng bào ta tiếp tục đổ. Chúng ta cần có hòa bình để người dân được bình an làm ăn sinh sống và xây dựng đất nước, nên các nhà lãnh đạo nước ta đã cùng nhà cầm quyền Trung Quốc thương lượng để bình thường hóa quan hệ giữa hai nước. Đó là điều cần thiết để người dân hai nước làm ăn buôn bán, giao lưu hợp tác cùng có lợi. Dân ta không “bài Hoa”, không kỳ thị với người dân Trung Quốc, dân ta cần có môi trường giao thương làm ăn thuận mua vừa bán với dân Trung Quốc và tôn trọng mối quan hệ hợp tác hòa bình giữa hai nhà nước. Nhưng xương máu thì không thể quên. Nhưng dã tâm của Trung Quốc về lãnh thổ về biển đảo thì không thể không biết.

Bởi vậy người dân có quyền yêu cầu các nhà lãnh đạo nhớ đến xương máu của đồng bào chiến sĩ mà cảnh giác. Hoàng Sa đã mất trắng, Trường Sa đã mất một phần, biển đảo đang bị uy hiếp, điều đó ai cũng thấy. Nhưng có thứ ta đang mất và có nguy cơ mất mà mắt thường khó nhận ra. Đó là gì ?

Đó là việc Trung Quốc liên tục can thiệp vào chủ quyền của nước ta. Vay tiền của Trung Quốc để làm đường sắt đô thị Hà Nội phải chấp nhận nhà thầu của Trung Quốc, mua thiết bị của Trung Quốc, vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc quản lý tài sản công. Giá thầu cao, thiết bị đắt so với chất lượng, nói là vay ưu đãi nhưng chi phí lại cao hơn nhiều so với vay thương mại, để cho Trung Quốc áp đặt chỉ định thầu và chỉ định mua sắm chính phủ, không mất chủ quyền thì là cái gì ? Và điều lạ lùng là trước đó việc xây dựng Sân vận động quốc gia Mỹ Đình dù không phải là tiền vay của Trung Quốc nhưng vẫn bị Trung Quốc khống chế áp đặt phải chấp nhận nhà thầu của Trung Quốc, trong khi phương án của nhà thầu này được đánh giá là kém nhất trong các công ty tham gia dự thầu. Đây chỉ là vài dẫn chứng có thể nhìn thấy. Đã có quá nhiều công trình dự án vay vốn của Trung Quốc để đẩy gánh nặng nợ nần cho con cháu và tự rước thòng lọng cho Trung Quốc điều khiển.

Đó là việc sơ hở trong chiến lược phòng thủ. Bờ biển Đà Nẵng là yếu địa phòng thủ quốc gia, nhiều vị trí quan trọng đã giao cho doanh nghiệp Trung Quốc làm dự án. Một loạt nơi khác dọc bờ biển từ Nam chí Bắc cũng giao đất vô tội vạ cho doanh nghiệp trong nước làm dự án. Theo luật doanh nghiệp và luật chứng khoán thì các công ty Trung Quốc có thể âm thầm thâu tóm các doanh nghiệp được giao đất dọc bờ biển thông qua việc mua cổ phần. Với các dự án giao đất dọc bờ biển tính cho đến bây giờ, một số nơi đã giao thẳng cho doanh nghiệp Trung Quốc như ở Đà Nẵng và nhiều nơi khác doanh nghiệp Trung Quốc có thể thâu tóm trong tương lai, nếu điều đó xảy ra thì các vị trí phòng thủ bờ biển nước ta sẽ bị Trung Quốc khống chế. Nước Mỹ từng chặn đứng phi vụ Trung Quốc thâu tóm cảng biển mặc dù việc Trung Quốc đến đây thâu tóm đất đai chẳng ảnh hưởng gì đến an ninh nước Mỹ, nhưng người ta vẫn lo xa.

Còn nước ta, mưu đồ độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc đang diễn ra trước mắt và Trung Quốc hàng ngày hàng giờ đang đe dọa chủ quyền biển đảo nước ta. Để cho Trung Quốc khống chế các vị trí phòng thủ bờ biển, nếu chiến tranh xảy ra không tiếp tay cho giặc thì là cái gì ? Việc cho phép chinh quyền địa phương thu hồi đất của dân giao cho doanh nghiệp làm dự án kinh tế quy định tại điều 62 Luật Đất đai cũng đang gián tiếp tiếp tay cho Trung Quốc làm việc này mà chính quyền trung ương không thể kiểm soát được. Đừng viện dẫn kinh tế thị trường, kinh tế thị trường không có nghĩa là đuổi dân đi để lấy đất giao cho doanh nghiệp, kinh tế thị trường không có nghĩa là mang rừng mang bờ biển ra giao cho tư nhân.

Chúng ta không thể biết Trung Quốc đang cài cắm nhân sự, mua chuộc quan chức ở những cơ quan nào của Trung ương và địa phương, nhưng nhìn những gì lộ ra trên bề mặt không thể không thấy bất an. Chỉ hy vọng cơ quan tình báo quốc phòng có thể phăng ra các thủ phạm và cảnh báo với Chính phủ những mưu đồ sâu xa không phải ai cũng nhìn thấy của Trung Quốc.

Không cảnh giác, không tăng cường phòng thủ bờ biển và sức mạnh quốc phòng đi đôi với việc cởi trói cho dân làm ăn phát triển kinh tế nhanh hơn để củng cố quốc lực thì việc mất nước hiện nay dễ hơn nhiều so với 40 năm trước. Nếu vậy thì xương máu của hàng vạn chiến sĩ và đồng bào đổ ra trên biên giới trở thành vô nghĩa. Máu người không phải là nước lã.

Trên đây xin nói thẳng những gì người dân và cựu chiến binh như tôi có quyền và có trách nhiệm phải nói. Tút này không hoan nghênh các còm men “bài Hoa” và chống Nhà nươc.

Bình Luận từ Facebook

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây