Về cái lý sự: “Không thích chế độ này, ra nước ngoài mà sống”!

  •  
  •  
  •  
  •  

Mạc Văn Trang

16-1-2019

Ta thường bắt gặp trên mạng xã hội và cả trong đời sống, một số người lý sự rằng: “Anh phê phán, không thích chế độ này, thì ra nước ngoài mà sống”; “Chị muốn tự do, dân chủ, thì sang Tây mà sống”! Có lẽ chính quyền cũng đồng lõa và khuyến khích những người có thái độ như vậy, nên cái lý sự này ngày càng lan rộng, nhất là khi chính quyền đã trục xuất ra nước ngoài, một số tù nhân đấu tranh đòi tự do, dân chủ, nhân quyền… Xin có mấy ý kiến như sau.

1. Nếu chế độ XHCN tốt đẹp, “dân chủ gấp vạn/triệu lần” xã hội tư bản, thì sau năm 1975 đã không có hàng triệu người Việt phải đau khổ, bỏ nhà cửa, tài sản, mạo hiểm cả mạng sống của mình, quyết ra đi. “Đến cái cột điện mà biết đi thì nó cũng di tản”! Đồng bào mình phải bỏ quê hương, đất nước ra đi là nỗi đau đớn tột cùng. Chỉ có những kẻ vô lương tâm mới dửng dưng, vô cảm, nói người dân “… ra nước ngoài mà sống”!

2. Đất nước hòa bình, thống nhất, phát triển hơn 40 năm rồi, nay người Việt vẫn tìm đường ra đi: Bao nhiêu cô gái xếp hàng cho người ta chọn làm vợ dân xứ Đài Loan, Hàn Quốc…; bao nhiêu người “chạy” để được đi xuất khẩu lao động, sang nước người ta làm những việc mà dân sở tại không ai muốn làm; bao nhiêu người hết hạn lao động trốn chui, trốn lủi để lưu vong xứ người; bao nhiêu người tốn kém mấy trăm triệu cho các đường dây, để được sang châu Âu, tìm cách bám trụ, rồi đưa gia đình sang; vừa mới rồi 152 người đi du lịch Đài Loan trốn ở lại; 30 du học sinh Việt Nam bỏ học và trốn ở Hàn Quốc… Rồi bao nhiêu quan chức, đại gia gửi con du học ở các nước tư bản, mua nhà bên đó, chuẩn bị tổ ấm cho tương lai…?

Nếu bây giờ Việt Nam được miễn thị thực vào các nước, không biết bao nhiêu người sẽ bỏ nước ra đi? Hiện trạng nói trên là thực tế đau buồn, đối với những người có lòng yêu nước, thương dân, biết tự trọng dân tộc. Một chính quyền chân chính phải thấy hổ thẹn khi dân bỏ nước mà đi. Phải nghĩ xem, tại sao lại như vậy?

3. Nhưng không vì thế mà cho phép ai đó có quyền nói với một công dân rằng, “Anh muốn tự do, dân chủ thì ra nước ngoài mà sống”! Nếu người ta sống nhờ trong nhà anh, thì anh có quyền nói vậy. Nhưng đây là Tổ quốc, là Đất nước của mọi người dân Việt Nam.

Các Vua chúa ngày xưa cũng luôn nói, đất nước là của muôn dân trăm họ. Quyền được sống, được chết trên đất nước mình là điều thiêng liêng, đối với mỗi công dân. Một chính quyền chân chính phải luôn luôn bảo vệ quyền đó của công dân và tự hào khi người dân gắn bó với quê hương.

Ta thật tự hào, khi Trần Bình Trọng đanh thép tuyên bố “Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm Vương đất Bắc”! Ta thật cảm động khi Trần Huỳnh Duy Thức quyết tuyệt thực, phản đối bị trục xuất ra nước ngoài và dõng dạc nói: “Tôi không ra nước ngoài. Tôi ở lại để phục vụ đất nước”.

Mà đấu tranh đòi tự do, dân chủ thì có gì sai? Chính Cụ Hồ đã viết: “Nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì”! Người ta đấu tranh, đòi hỏi tự do, dân chủ đâu phải cho cá nhân mình, mà vì muốn những quyền đã ghi trong Hiến pháp và những cam kết quốc tế, phải được thực thi cho mọi công dân Việt Nam.

Những người chỉ biết “còn Đảng, còn mình” cũng nên nhớ rằng, đất nước Việt Nam hình chữ S, từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau hôm nay, là bao nhiêu mồ hôi, xương máu ngàn đời của Tổ tiên các dân tộc Việt Nam đã khai phá, tôn tạo, bảo vệ, mới có được giang sơn này, để lại cho muôn đời con cháu.

Những người cộng sản từ 1945 đến nay, có khai phá, mở rộng bờ cõi thêm được tấc đất nào không? Không những thế, việc cắm mốc biên giới phía Bắc với Trung cộng, bị thua thiệt, mất bao nhiêu đất cũng chưa được công khai cho dân biết; rồi mất đảo Gạc Ma vào tay Trung cộng 1988; thêm nữa, do quản lý yếu kém, “rừng vàng, biển bạc” tổ tiên để lại, giờ tan hoang, xơ xác…

Điều tệ hại nhất là, những người cộng sản đã không khai phá mở rộng thêm đất nước, mà lại ra Luật “đất đai là sở hữu toàn dân, do nhà nước quản lý”, để tha hồ cưỡng chế, thu hồi đất, gây nên bao thảm cảnh. Vì vậy, cần thực tâm suy nghĩ, nên biết điều, đừng cậy quyền, cậy thế, đuổi người này, trục xuất người kia ra khỏi Tổ quốc thiêng liêng của toàn thể các dân tộc Việt Nam, của mọi người dân sống trên đất nước này.

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. Một bài binh luận rất cụ thể nhưng cũng rất xác đáng để đáp trả
    những kẻ dân trí thấp không thấy lọi ích chung của đất nước mà
    chỉ biết lợi ích cỏn con của mình được bạo quyền thí cho hầu mua
    chuộc họ để có được lời bênh vực CS.kiểu nguỵ biện nói trên.

  2. Những kẻ nào mở miệng nói những câu nói đó “Anh phê phán, không thích chế độ này, thì ra nước ngoài mà sống”; “Chị muốn tự do, dân chủ, thì sang Tây mà sống” nếu không đang được điều trị bệnh tâm thần, thì cũng là thành phần “còn đảng còn mình”, một hạng người nói láo không biết ngượng mồm. Tôi tin chắc rằng những kẻ ấy nếu không lăm le cho con đi du học, thì bản thân cũng thầm mơ có visa sang nước ngoài “cho biết với người ta” sau đó làm gì, chỉ có trời và kẻ đó biết. Càng làm lớn, càng háo hức muốn đi. Sang Nếu bảo rằng chỉ có phản động, đối kháng là nên “ra nước ngoài mà sống”, tại sao dịch vụ luật sư di trú mở ở Sài Gòn, Hà Nội đắt khách đến nỗi có anh làm ở lãnh sự quán Mỹ mấy năm trước đây đã tham tiền hối lộ đến nỗi phải ngồi tù vì thông đồng với “cò visa”, lo chạy chọt làm visa giả lấy vài ngàn đô la cho mỗi đầu người? Ai có tiền đô bạc ngàn chịu chi cho visa nước ngoài, tích cực tìm cách bỏ nước ra đi như thế, chắc là người phê phán, không thích chế độ ? Đó là chưa kể những chàng trai, cô gái ngày ngày lên mạng tìm Việt kiều, trai tây để kết nối đi diện hôn nhân, chẳng cần biết gì về lai lịch cá nhân của người vợ/chồng tương lai của mình ra sao! Những văn phòng luật sư, cơ quan di trú ở các nước sở tại ôi chao là tấp nập, toàn những người ở lậu đến cầu mong được phép ở lại. Có điều gì ngịch lý đến nực cười, là công dân VN lại thường bật khóc vì vui mừng mỗi khi được luật pháp nước ngoài cho phép không bị trục xuất về quê hương là chùm khế ngọt!!!
    Thôi đi mấy cha, mấy mẹ DLV, đừng quá vì sổ lương mà tự dối lòng, nói ngược với sự thật nữa. Đó là nếu có dịp may, sẽ chẳng còn mấy ai ham hố ở lại cái nước CHXHCN Việt nam này làm gì, nó bây giờ chỉ như một cái hố rác chứa chất thải của bọn tàu, một xã hội đẩy rẫy những cặn bã của nền văn minh đểu, văn hoá băng hoại. Có còn là VN của con rồng cháu tiên, ngàn năm văn vật nữa đâu mà tiếc?

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây