Nên buồn hay nên vui?

  •  
  •  
  •  
  •  

Hà Sĩ Phu

14-6-2018

(Tâm tình gửi cho nhau trước bước ngoặt mới của Dân tộc)

Chắc các Anh Chị đều biết tin dân Bình Thuận tay không đã đánh khiến cho hàng trăm CSCĐ vũ trang tận răng phải cởi giáp quy hàng, tin dân Nha Trang đánh du khách ngỗ ngược Trung Quốc khiến hàng ngàn du khách Trung quốc phải lên máy bay tháo chạy về nước?

Cảnh sát cơ động ở Bình Thuận vứt bỏ quân phục. Ảnh: Facebook

Trước hiện tình nhân dân VN lâu nay vẫn bị “tước hết mọi vũ khí tinh thần và vật chất”, phải bó tay câm lặng để bọn nội xâm và ngoại xâm phối hợp từng bước thủ tiêu Tổ quốc và giống nòi, thì phải coi những hiện tượng nổi dậy tự phát và thắng lợi như vậy là sự trưởng thành, là niềm vui và hy vọng. Tôi cũng không thể không có niềm vui ấy. Nhưng sau phút vui thì nỗi buồn lại nhiều hơn, thậm chí nhìn lại những “thắng lợi” ấy tôi lại phát khóc.

– Trước hết vì thương. Thương những người chân đất tay không nhưng dũng cảm, chỉ là những cá nhân kia phải đương đầu với những đội quân vũ trang tận rang, thì dù có thắng lúc đầu cũng sẽ bị trả thù bằng mọi hình thức, từ pháp luật độc quyền đến tàn sát dã man, từ công khai đến âm thầm trong bóng tối! Dân tộc ta thật quá đáng thương!

– Thương nữa, vì cảnh bạo loạn, gây đổ máu cho nhau, máu bên nào cũng là máu con người cả thôi! Viết đến đây quả thực tôi đang khóc. Người có lương thâm không ai có thể mong muốn bạo lực. Nhưng đấy là tấm lòng, mà quy luật ở đời thì không theo chỉ dẫn của tấm lòng. Khi kẻ nắm quyên lực cứ một mực ngoan cố, coi lợi quyền của họ là tối thượng, Tổ quốc và nhân dân cũng chỉ là những mỹ từ để họ nhân danh thì quy luật của muôn đời phải đến, là “tức nước vỡ bờ”. Một khi Quy luật lạnh lùng đã lên tiếng thì mọi điều đều tuột khỏi tầm tay con người, tất cả chỉ thành nạn nhân của quy luật. Sau cơn tang thương, Chính nghĩa sẽ thắng? Phần nhiều là như thế, nhưng không phải không có những kết quả hoàn toàn ngược lại. Thế thì đâu có thể buông tay con người để mặc cho quy luật lạnh lùng xử trí, vận hành?

Tôi vẫn nghĩ, được làm người là một ân huệ của Tạo hóa, bởi con người quá ư tài giỏi, giỏi hơn thần thánh, mỗi con người đều được hưởng những thành quả vượt sức tưởng tượng của cả nhân quần. Cứ hưởng mà không chút gì đền trả thì là thằng ăn quịt ở đời. Không muốn là thằng ăn quịt nên ta cứ phải buồn phải lo, làm sao cho những thế hệ con người sau ta được hạnh phúc hơn ta. Chắc các quý Anh Chị cũng một lòng như thế.

Nhưng phải làm gì cụ thể để khỏi bất lực, khỏi thẹn trước lương tâm? Kẻ thư sinh sức mọn tài hèn như tôi hằng mong sẽ có nhũng Trí giả, những nhà Chính trị của Nhân dân cho những đáp án, bằng lời lẽ và hành động.

Nếu Luật An Ninh mạng được thực thi, bọn bán nước và cướp nước hoàn toàn cầm trịch những phương tiện giao lưu, biết đâu ngay cả lời tâm tình này cũng không còn biết ngỏ vào đâu?

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. Đáng mừng. Sau những bộ áo giáp mà đảng trang bị cho họ để chống nhân dân, vẫn là trái tim dũng cảm yêu nước, yêu dân. Bức hình biểu trưng cho tương lai của nhà cầm quyền VN, CSCĐ sẽ không còn là cảnh sát cơ động. CSCĐ = Cộng Sản Chết Đi !!!

  2. tHƯA BÁC hÀ sĨ pHU.
    tHEO CHÁU BÁC HÃY NÊN MỪNG NHIỀU HƠN LO.
    Cháu là dân Nha Trang. Lâu nay dân NHa Trang vốn hiền lành, bàng quang với mọi sự kiện. Nhìn thấy khách du lịch TRung Quốc ùa sang NHa Trang kéo theo nhiều hệ lụy như cảnh quan thanh bình bị phá nát, không gian chật chội ô hợp với hàng quán ồn ào, nhóm lợi ích chiếm cứ bải biển xây nhà hàng khách sạn phá vỡ khung cảnh thiên nhiên ban tặng cho Nha Trang, người dân NHa TRang bực mình nhưng chỉ lặng lẽ thở dài.
    Tuy nhiên sau vụ Bắc Vân Phọng bị đem ra làm đặc khu thì người dân NHa Trang nhận ra Khánh Hòa sắp mất vào tay giặc Tàu. Và Trung cộng đưa dân đóng vai du khách sang Nha TRang là để giới thiệu cho dân Tàu nơi mà nay mai họ sẽ được di dân sang chiếm đóng.
    Người dân NHa Trang đã thức tỉnh và nhận ra âm mưu sâu hiểm của TRung Cộng.
    Hôm meeting 10 tháng 6 dân NT vừa đi vừa hô to “China get out” |NO China in NHa TRang” “KHông đặc khu dù chỉ một ngày”.
    Nhiều người cầm theo bình xịt nước xịt đuổi khách Trung cộng. Dân NT không đánh đập bạo loạn họ chỉ muốn dân Trung Công hiểu rằng đừng hòng ngang nhiên tới NT coi như thuộc địa và nhớ cho rằng dân NT rất khinh khách Tàu Cộng. Hàng ngàn khách TRung Cộng chạy nháo nhào, VNairline và vietjetair hốt hoảng đưa khách tàu bay về nước.
    Cháu tin rằng từ nay dân NHa Trang sẽ biết cách đuổi khách Trung Cộng.
    Tin vui bác rỏ.
    Tuổi Trẻ Nh Trang.

  3. Cháu Lê Mai thân mến
    Theo thời gian, ý thức của người dân, nhất là giới trẻ ngày càng quan tâm đến tình hình đất nước, càng thấy rõ cái họa Bắc thuộc đã cận kề, càng dũng cảm bộc lộ chính kiến, và ở một vài nơi đã dám chống lại mãnh liệt…, xét về mặt đó thì rõ ràng đáng VUI rồi.
    Nhưng tại sao lại phải biết BUỒN?
    – Vì tâm địa của những người CS chóp bu dẫn dắt đất nước hiện nay đã tha hóa không thể cứu vãn, sẵn sàng phối hợp với giặc Tàu để diệt dân Việt, hòng bảo vệ lợi quyền của họ (và bảo như vậy là “trung thành với lý tưởng cao đẹp mà bác Hồ đã chọn”). Phong trào Dân chủ có tăng tiến nhưng còn xa mới đủ để đối trọng với quyền lực hắc ám ấy. Và nếu Dân chủ đủ mạnh để thanh toán thể chế phản bội này thì Trung quốc sẽ lập tức kéo quân sang đàn áp. Vì Trung quốc cần VN ở chế độ CS để họ xâm chiếm theo kiểu gặm nhấm dần từng bước như tằm ăn dâu. CSVN và CS Tàu đã tính đến tình hình nguy cấp cuối cùng ấy và 2 bên họ đã ký kết với nhau mọi mặt để Trung quốc có thể can thiệp vào VN khi cần thiết.
    Bọn bán nước và cướp nước đã đi nhiều nước cờ trước chúng ta rất lâu rồi. Đó là “thực tế chiến trường” mà ta cần nhận rõ mới hòng chiến đấu và chiến thắng. Đối kháng với 2 thê lực khổng lồ là CSVN và CSTQ mà nhân dân VN còn tản mạn tự phát như bây giờ thì sự tàn sát đau thương sẽ vô cùng lớn, như vậy không LO, không BUỒN sao được?
    Càng VUI khi phong trào lớn mạnh thêm chừng nào thì cái mâu thuẫn đối kháng càng tăng và nguy cơ tang tóc càng đến gần. Đấy là hai mặt Buồn-Vui song song tồn tại và gắn liền với nhau.
    Vậy nỗi lo là: Làm sao cho sức mạnh Dân chủ-yêu nước trong nhân dân lớn mạnh đến mức cân sức với sức mạnh “bán nước và cướp nước phối hợp? Đó là điều muôn vàn khó khăn mà người chiến đấu phải nhìn cho thật rõ, không thể lấy ước muốn trong lòng mình thay cho “thực tế chiến trường”.
    Tuy vậy bài toán thành bại không thể coi là “ván đã đóng thuyền, không thể khác”, bởi cái ẨN SỐ lớn nhất vẫn nằm trong Nhân dân. Cái Biến số “Nhân dân” có thể thay đổi giá trị từ “số không-zero” đền lớn Vô cực, không ai có thể biết trước!
    Vì cục diện chiến trường là như thế nên vừa biết VUI lại phải vừa biết Buồn, biết hy vọng lại biết lo lắng. Nếu chỉ lạc quan tin tưởng một chiều thì sự Thất bại thảm thương là điều chắc chắn, khi ấy người chiến binh sẽ lên đoạn đầu đài, chết trong tư thế ưỡn ngực tự hào hô to “không thành công cũng thành nhân” mà thôi. Trái lại, Tổ quốc cần sự thành công, đòi hỏi sự Thành công hơn là Thành nhân!
    Trước lời comment rất tâm huyết đáng quý của cháu, tôi xin thổ lộ mấy dòng chia sẻ cùng cháu.
    Thân mến
    hsp

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây