Bài học sống động về tự diễn biến, tự chuyển hóa

  •  
  •  
  •  
  •  

Bùi Tín

22-11-2017

Người dân Zimbabwe xuống đường reo hò khi tổng thống Mugabe bị lật đổ. Ảnh: ABC

Tình hình Zimbabwe mấy ngày này thật đáng vui, đáng mừng. Một chế độ cực thân với nước Trung Hoa cộng sản – không mang tên cộng sản, lại luôn tự nhận theo chủ nghĩa Marx – vừa sụp đổ, không được báo trước.

Ngày 21/11, Mugabe tuyên bố từ nhiệm chức tổng thống và tuyên bố này có giá trị ngay, chấm dứt 37 năm cầm quyền, một “kỷ lục” cực hiếm xưa nay. Dân thủ đô Harare mở hội ca múa, kèn trống thâu đêm ăn mừng sự ra đi của nhà độc tài mác xít.

Mới một tuần trước, chế độ của “đồng chí Bob Mugabe”, còn có vẻ vững như bàn thạch. Một số nhà báo, nhà văn chống độc đoán bị vào tù. Bộ máy công an 20 vạn, riêng ở thủ đô Harare là 12.000, hét ra lửa, cực kỳ hung hãn dùng dùi cui đánh dân tới tấp khi nhân dân trương biểu ngữ đòi tự do và đòi cung cấp lương thực. Bộ máy tuyên truyền cao giọng chống nền dân chủ phương Tây da trắng, chống văn hóa phương tây – bị chụp mũ là lai căng, lạc hậu, thực dân. Giống hệt Cương lĩnh của đảng cộng sản Trung quốc trong Đại Hội XIX, do nhà lý luận Vương Hỗ Ninh điên cuồng chống nền văn minh Tây phương khởi thảo.

Cả đảng Zanu-FP – Liên minh dân tộc Phi Zimbabue – Mặt trận Tổ quốc nằm trong tay lãnh tụ Robert Mugabe, người anh hùng chống thực dân Anh trở thành Tổng thống Zimbabwe, bắt cả nước thân thiết gọi mình là “Đồng chí Bob” – người Cha của chế độ mới, và bắt gọi cô vợ trẻ – ủy viên Bộ Chính trị của đảng – Grace Mugabe là “bà Mẹ Grace”, 52 tuổi, trẻ hơn chồng 41 tuổi.

Phong trào chống độc tài phản nhân dân phi dân chủ bị nhân dân ngấm ngầm lên án ngày càng mạnh, do đi theo nền kinh tế chỉ huy lụn bại. Hàng lọat trí thức, giáo sư, nhà báo nhà kinh doanh bỏ nước sang Cộng hòa Nam Phi và nước Angola lánh nạn chờ thời. Con số này lên đến 3 triệu, trong đó có không ít lực lượng dân chủ dấn thân tham gia phong trào chống độc tài ngấm ngầm trong nước rất có hiệu quả, có tác dụng phân hóa rõ ràng đảng Zanu-FP cầm quyền và phân hóa quân đội luôn gắn bó với nhân dân.

Và mấy ngày nay tình hình Zimbabwe chứng minh hùng hồn cho quá trình tự chuyển hóa, tự diễn biến, tự đổi mới của một chế độ độc tài sang một chế độ khác tiến bộ trong hòa bình, không đổ máu.

Không có một yếu tố bên ngoài nào can thiệp, thúc đẩy cả. Nhân dân tự lực.

Đây lả sự căm giận, uất ức, bất mãn lưu cữu, tích lũy lâu ngày, âm ỉ, càng bị đàn áp càng dồn nén thêm, khi có thời cơ là bùng nổ xung thiên, nhân dân chan hòa với quân đội, lực lượng công an đứng nhìn, bất động trước khí thế của nhân dân và quân đội vùng dậy mãnh liệt, kể muôn vàn tội tham nhũng, độc tài, tàn phá nền kinh tế tài chính quốc gia của gia đình trị Mugabe.

Ở Việt Nam ta, ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhiều lần nhắc đến chuyện phải đề phòng, ngăn ngừa sự tự diễn biến, tự chuyển hóa trong đảng, trong xã hội trước cuộc khủng hỏang kinh tế, chính trị, khủng hỏang xã hội, mất niềm tin, khi cuộc chống tham nhũng mất đà, hết hơi, cạn sức làm trò cười cho xã hội.

Tình hình Zimbabwe cho các tổ chức xã hội dân chủ nước ta cùng quân đội nhân dân một mô hình đáng tham khảo và suy ngẫm.

Thế cùng tắc biến là thế. Lòng dân là vô địch, sức dân là vô tận là thế.

Chở thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân. Tự diễn biến hòa bình, tự chuyển hóa cũng từ đông đảo các đảng viên thường lương thiện và từ lòng đông đảo nhân dân khi thức tỉnh, cùng vẫy gọi nhau hành động.

“Đồng chí Bob Mugabe”, đồ đệ trung thành với chủ nghĩa mác-xít đang đi theo con đường của “ đồng chí Lenin”, “ đồng chí Mao”, “ đồng chí Hồ”,” đồng chí Phidel”, “đồng chí Kim”, các chế độ độc tài mác-xít sớm muộn đều đi vào bảo tàng lịch sử, khi bão tố và sóng thần của nhân dân và đảng viên bình thường giác ngộ lẽ phải – cùng nhau tự diễn biến, tự chuyển hóa –  nổi lên quét sạch.

Bình Luận từ Facebook

1 BÌNH LUẬN

  1. “Diễn biến hòa bình” ở Zimbabwe hổng phải lòng dân, mà chính là điều Bác Hồ căn dặn đi căn dặn lại trong di chúc . Mất đoàn kết gây ra đổ vỡ .

    Tổng bí thư Mugabe đáng lẽ phải chia quyền lực cho quân đội, lại tham lam quyền lực, trao ghế lại cho bà vợ vừa trẻ vừa chân dài của mình . Và bà này có lời khiếm nhã với quân đội làm các tướng lãnh quân đội nóng máu tổ chức đảo chánh, đòi Tổng bí thứ về làm “người tử tế”. Lúc đó dân mới ủng hộ, gió chiều nào theo chiều nấy . “Bạc như dân” quả đúng! Cứ tưởng Đảng có thể tin dân, dựa vào dân . Tới chừng thời thế đổi thay, dân ngúng nguẩy quay mông thế sự mà bỏ mặc Đảng bẽ bàng .

    Rút kinh nghiệm . Nếu các trí thức lo lắng về sự tồn vong của Đảng, đừng có chọc vào ổ kiến lửa quân đội . Nên học Lương Ngọc Huỳnh khuyên dân chịu thiệt, trả đất cho Viettel, và chừa dự án sân golf Lê Anh Xuân ở Tân Sơn Nhất ra . Lộn xộn quân đội đảo chánh thì Đảng của các bác chỉ còn nước qua Tàu . Tài năng đạo văn của các bác rất có khả năng sẽ tạo ra 1 Nguyễn Du thứ II. Nhớ kiếm 1 cuốn truyện cực kỳ tạm nham để không ai để ý . Thời buổi oanh-tạc-nét, làm thêm 1 quả Truyện Kiều nữa thật không dễ chút nào, nếu không muốn nói là “nhiệm vụ bất khả thi” (Mission Impossible). Nó đòi tiền bản quyền có mà bán sạch cả đất nước cũng chẳng đủ trả nợ .

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây