Trung cộng toan tính điều gì, ở mảnh đất Đồng Tâm?

“Lòng căm thù của quần chúng sẽ bùng phát. Nó chất cao bao nhiêu – thời gian tồn tại của thể chế này, ngắn đi bấy nhiêu. Và, khi nó đổ, lãnh đạo CS, cùng thân thuộc của chúng: Đừng có mong, sẽ tìm được ống cống nào, để chui xuống đó và sẽ sống sót, để bò được lên”.

___

Nguyễn Tiến Dân

18-7-2017

1- Sau nhiều lần trì hoãn, cuối cùng, Chính quyền Hà Nội cũng đã phải tổ chức họp và công bố bản: “Dự thảo kết luận về thanh tra đất đai tại xã Đồng Tâm”. Một bản dự thảo, có thể nói, đầy rẫy sự giả dối và cố nhìn thực tế, qua lăng kính của những kẻ vô pháp – vô luân, chuyên ỷ thế – hiếp người. Biết chắc, làm như thế, là đi ngược với lòng dân – cộng thêm, tính hèn nhát cố hữu: Hứa Đức Chung, không dám về lại thôn Hoành. Để, công bố bản dự thảo này, như đã hứa. Ông bố trí cuộc họp, tại một địa điểm, cách thôn Hoành có nhõn hai chục cây lô mếch.

Trên cái đoạn đường “ngắn ngủi” đó, an ninh CS được giăng đầy. Mục đích, chống sự tiếp cận của người dân. Còn tại hội nghị, đám cò mồi ken vai nhau, ngồi kín chỗ. “Cả vú lấp miệng em”, là một thủ đoạn đã cũ mèm. Nhưng, nó vẫn được coi là “kim chỉ nam”, để dùng xuyên suốt cuộc họp. Hệ quả tất yếu, cả bà con lẫn giới Luật sư, đều không có nhiều cơ hội, để cất lên tiếng nói của mình.

Vẫn biết, Hứa Đức Chung, bệnh tật đầy người. Đã thế, lại đắc tội với cả người dân, lẫn Đảng CS. Kẹt ở thế “sống giữa 2 làn đạn”, cho nên, ông ta hằn học và cáu bẳn. Ông cay cú, muốn ăn thua đủ với những người dân lương thiện và muốn xóa đi nỗi nhục: “Trước khí thế trời long – đất lở của quần chúng, phải bẽ mặt lăn tay điểm chỉ”, hôm nào. Ông cũng không quên mối thâm thù với cánh Luật sư – những người, vì lương tâm và vì lẽ phải, đã đứng ra bênh vực dân lành. Ông không tiếc lời mạt sát họ và lấy cái mũ “lí sự cùn” – sản phẩm đặc trưng của tất cả những lãnh đạo CS ra, rồi chụp lên đầu họ.

Mất đi chính nghĩa, lại quên câu “thêm bạn – bớt thù”. Chẳng biết, ông sẽ lấy gì, để giành chiến thắng?

2- Vở hài kịch của Hứa Đức Chung, rồi cũng phải đến lúc hạ màn. Ngay lập tức, cụ Kình và gia đình, mời đại tá Nguyễn Đăng Quang về thăm thôn Hoành. Tháp tùng đại tá, có nhà văn Nguyễn Nguyên Bình – nhà báo Nguyễn Đình Ấm – doanh nhân CCB Phan Trọng Khang và trước giờ xuất phát, mình ngẫu nhiên được chọn, để trở thành cascadeur cho chú Tễu (Tiến sĩ Hán Nôm, Nguyễn Xuân Diện).

3- Chạm chân về đến Đồng Tâm, gặp bất cứ một ai, họ cũng nhìn đoàn mình bằng ánh mắt dò xét và e dè. Không e dè, sao được, bởi trong và sau cuộc khủng hoảng, họ đã chứng kiến sự lừa lọc của ối hạng người. Từ lãnh đạo Đảng và Chính quyền – phóng viên “lề phải”– nhân viên công lực, cho đến loại “chim lợn” thấp hèn. Do đó, họ mất dần niềm tin ở đồng loại.

Sự e dè tất yếu ấy, rồi cũng nhanh chóng trôi qua. Bà con kéo đến, ngày một đông. Họ nắm tay và dần coi chúng tôi, như những người thân thiết nhất. Quanh giường bệnh của cụ Kình, câu chuyện mỗi lúc một thêm sôi nổi – đậm đà. Bà con trút bầu tâm sự và cung cấp cho đoàn những thông tin đắt giá nhất về cuộc khủng hoảng vừa qua. Trong đó, đầy những thông tin, lần đầu tiên được cung cấp cho người ngoài làng. Nhân chứng – vật chứng, quá đầy đủ. Nếu được công bố, chắc chắn, nó sẽ tạo ra một cơn địa chấn với dư luận trong và ngoài nước. So với nó, chuyện rào làng kháng chiến và “bắt tù binh” ở cái hiệp một, là muỗi. Tuy vậy, bà con rất cao thượng và họ vẫn muốn giữ thể diện cho nhà cầm quyền. Họ mong, những kẻ kia, sẽ nghĩ lại về những kết luận sai trái của mình. Họ muốn, “dĩ hòa – vi quý”. Nhưng phải đảm bảo, có lí – có tình.

Suốt cuộc chuyện trò, từ già đến trẻ, ai cũng toát lên vẻ điềm đạm – ung dung và tự tin. Họ tin ở Chính nghĩa và tin vào sự toàn thắng của mình. Trong cái chuyện này, họ hơn Hứa Đức Chung, một cái đầu.

4- Trong và kể cả sau khủng hoảng, nhiều độc giả, đã tìm gặp và hối thúc mình viết về Đồng Tâm. Nói thật, mình cũng rất muốn làm như thế. Ngặt nỗi, “nhân hứng cũng vừa toan cất bút/ Nghĩ ra lại thẹn với”… các bài viết nảy lửa của những bậc đàn anh đi trước, nên thôi.

Nhưng lần này, đã về được đến Đồng Tâm, mình không thể phụ lòng bà con và không thể không cầm bút. Vẫn như mọi khi, mình luôn nhất quán: 无舍本而治末. Vô xả bản nhi trị mạt. Mình sẽ: “Không bỏ gốc, để trị ngọn”. Trong bài đầu tiên viết về cái đề tài này, mình muốn vén tấm màn bí ẩn, để độc giả thấy: Viettel và ngay cả Chính quyền Hà Nội, cũng chỉ là những con rối trong tay của kẻ khác. Những kẻ, xui nguyên – dục bị. Chúng chỉ muốn khuấy đục tất cả lên, để ở giữa hưởng lợi. Do đó, mình muốn độc giả tiếp cận Đồng Tâm, theo một hướng, hoàn toàn khác.

a- Từ xưa đến nay, giới cầm quyền phương Bắc, chưa bao giờ nguôi ngoai cái ý nghĩ thôn tính Việt nam. Muốn thế, chúng nghĩ ra trăm mưu hèn – ngàn kế bẩn, để làm suy yếu Việt nam. Một trong những mưu kế ấy, là triệt long mạch – ngăn nước Nam phát Đế.

Để thực thi kế sách này, nhiều thày Địa lý người Tàu giỏi nhất, đã được tung ra. Từ làng quê, cho tới thành thị, đâu đâu cũng ghi nhận sự hiện diện của chúng. Chúng săm xoi mỗi gò đất – từng dãy núi, để tìm ra những huyệt và long mạch quí. Nhất là, ở những nơi có thể phát đại nghiệp Đế vương. Nếu thuận lợi, chúng tìm cách táng mả bố nhà chúng vào. Không thuận lợi, chúng sẽ yểm bùa – triệt long mạch đó. Nước Nam, khi không có Đế – không có người tài ba dẫn dắt, sao có thể vươn lên hùng cường. Từ đó, không thể cạnh tranh được với chúng và mãi mãi, chỉ ở vai vế của lũ chư hầu. Xưa, là thế và nay, cũng vẫn là như thế.

b- Truyền thuyết kể rằng: Ngay từ khi còn bé, Đinh Bộ Lĩnh đã nổi tiếng khắp vùng Hoa Lư, về tài bơi lặn. Ngài có thể ở dưới nước, hàng giờ. Một hôm, có thày địa lý người Tàu đi ngang qua vùng ấy. Đột nhiên, y nhìn thấy dưới vực nước đang cuồn cuộn xoáy, có một ánh hào quang đỏ chiếu thẳng lên Trời. Biết gặp huyệt quí, y thuê người lặn xuống khảo sát. Không ai có thể lặn được xuống đến đáy vực, trừ Đinh Bộ Lĩnh. Tại đó, Ngài nhìn thấy một con ngựa đá đang trừng mắt – há miệng nhìn mình. Hoảng sợ, Ngài trồi lên và nói cho thày Tàu biết. Tay này, liền sai Bộ Lĩnh đem một nắm cỏ xuống và đặt vào mồm ngựa đá. Lạ thay, ngựa há miệng ra, nuốt chửng.

Nghe Bộ Lĩnh kể lại chuyện, thày địa lý không giấu được nỗi vui mừng. Y buột miệng, thốt lên: “Đúng long mạch rồi! Ai táng cốt ông cha vào đấy, sẽ được phát Đế vương”. Đứng ngay cạnh, nhưng Bộ Lĩnh, vờ như không nghe tiếng. Ngài nhận gói xương bọc trong cỏ, từ tay thày Tàu, cùng lời dặn, phải mang xuống cho ngựa đá ăn. Lặn xuống đến đáy vực, Ngài táng ngay cái gói xương chết tiệt đó, vào một kẽ đá bất kì và khi nổi lên, không nói sự thật đó, cho thày Tàu biết. Xong việc, tay kia rối rít cảm tạ Ngài. Rồi, yên tâm về nước. Chờ đến Tết… Công gô, không thấy có tiến triển gì, y đã lờ mờ đoán ra chuyện. Quay lại nước Nam, thấy Đinh Tiên Hoàng đã dựng xong cơ nghiệp.

Biết họ Đinh được đất ấy rồi, bèn lập mưu, để phản lại. Y vào cung, xin được yết kiến Đinh Tiên hoàng và rót mật vào tai chàng: “Bệ hạ, ngài đã được ngôi đại Địa. Phúc lớn ấy, là do Trời ban. Tuy nhiên, trần sao – âm vậy. Anh hùng, dẫu có ngựa quý, nhưng thiếu đi thanh gương báu, sao có thể làm nên được trò trống gì. Thần xin dâng Bệ hạ, một thanh bảo kiếm. Treo được vào cổ ngựa, sẽ thành cặp đôi hoàn hảo. Anh hùng, dựa vào đó, để tung hoành khắp thiên hạ – dựa vào đó, để kiến công lập nghiệp. Vinh hiển, đời đời”.

Tin là thật, Đinh Tiên Hoàng đích thân lặn xuống nước, để làm cái việc ấy. Ai ngờ, dòng nước chảy xiết đã biến thanh gươm thành một lưỡi cưa. Chẳng bao lâu, ngựa đá đứt cổ. Đầu ngựa, lìa – nhà Đinh, sập.

Thế mới biết: “Hữu tình, tính những mưu cao/ Vô tình, thì bảo thế nào cũng vâng”.

Người xưa vô tình, nên mất nghiệp. Người nay cũng vô tình, nên nghiệp sắp mất đến đít rồi, mà cũng không hay biết gì. Khá thương thay, cho cái lũ lãnh đạo Cộng sản: rặt một phường vô lại – tham ăn và có cái đầu đất.

c- Cơ duyên đến, cho nên, mình được đặt chân về đến cánh đồng Sênh. Đứng ở đó, để nghe kể về những truyền thuyết của Rồng và khảo sát vùng đất thiêng này. Đột nhiên, rùng mình và nghĩ thầm: “Chẳng có lẽ, Long mạch nơi đây, gắn chặt với nguyên khí của nhà Sản và nhà Sản, đã đến hồi tận?”.

Bà con hướng dẫn Đại tá Nguyễn Đăng Quang – nhà văn Nguyễn Nguyên Bình và nhà giáo Nguyễn Tiến Dân, khảo sát cánh đồng Sênh. Nơi đang đứng, là tỉnh lộ 429. Ngọn núi phía sau, bà con gọi là núi đầu Rồng (Ảnh: Nguyễn Đình Ấm)

– Trước hết, xin độc giả hãy nhìn không ảnh của khu vực sân bay Miếu môn và những vùng phụ cận:

Trước mắt chúng ta, hiện ra một dãy núi đá vôi. Khởi đầu của nó, kì lạ thay, lại ở chính cánh đồng Sênh và sau đó, mạch núi uốn lượn cho đến tận chùa Hương. Dãy đá vôi ấy, có dáng của một con Rồng, khi ẩn – khi hiện trên mặt đất. Đầu của nó nhô lên, ở giáp khu vực cánh đồng Sênh và kẹp giữa 2 đường giao thông huyết mạch: một bên, là đường Hồ Chí Minh – bên kia, là tỉnh lộ 429. Bụng và đuôi của nó, cuộn khúc ở chùa Hương. Dáng nằm của nó, cho thấy sự yên bình. Thế của nó: “Rồng thiêng tầm ngọc”. Mà viên ngọc ấy, còn đang ẩn đâu đó dưới cánh đồng Sênh. Vì không có thế “quần Long tranh thực”. Cho nên, trước sau gì, thì quan với dân ở đó, cũng không thể đánh nhau được. Nếu hiệp trước, kết thúc trong hòa bình – thì hiệp sau, ắt sẽ kết thúc, mà không thể có bạo lực.

Nhân chuyện này, muốn nhắn Cả Trọng, đôi điều:

Đại phàm, trong phép trị Quốc – an Dân, điều tối quan trọng, đó là phải 应天顺人,因时制敌. Ứng thiên thuận nhân. Nhân thời chế địch. Tạm hiểu: Trên, phải thuận mệnh Trời – dưới, phải hợp lòng dân. Phải nhìn thời thế, để uyển chuyển thay đổi đối sách, cho thích hợp. Đừng, cứng nhắc. Nếu biết, phía trước là vực thẳm, đừng có cố “kiên trì” đi tới làm chi. Tốt nhất, hãy cho hồ sơ của vụ Đồng Tâm vào ngăn kéo và hãy nhanh chóng về lại đó, để tháo ngòi của quả bom nổ chậm. Trước, chân thành xin lỗi dân – sau, trả lại cho họ, những diện tích đất đai, mà Nhà nước chưa bao giờ có quyết định thu hồi.

Nhịn cái nhỏ, sẽ được cái lớn. Thua dân một keo, nhưng sẽ thu phục được lòng dân. Mà lòng dân ở đây, đâu chỉ bó hẹp trong xã Đồng Tâm.

Viettel và cả cái trường bắn nữa, hãy chuyển nó đi chỗ khác. Đừng suốt ngày nã đạn uỳnh uỳnh vào Ngài. Động long mạch, hậu quả thế nào, tầm của Trọng, làm gì mà không biết.

5- Nhược bằng, muốn gánh hậu quả, cứ việc “bẻ nạng mà chống Trời”. Trong trường hợp đó, mình vẫn muốn hãm phanh ông, bằng cách chỉ ra những động thái quan tâm quá lộ liễu của bọn Tàu.

– Trước hết, là cái chỗ đầu Rồng. Bọn Tàu đã thuê được đất và đặt ở đó, một cái trại nuôi nấm. Từ cái trại này, nhất cử – nhất động của trường bắn và của cả cái sân bay Miếu môn nữa, dân không rõ, chứ giặc nó ngồi trên cao, nhìn rõ mồn một. Chúng cần quái gì nấm. Vài tạ nấm, mà chúng thu hoạch mỗi ngày, chỉ nhằm mục đích duy nhất: “che mắt thế gian”.

Sự hiện diện của cái đài quan sát này, bản thân nó, là một cái tát, giáng thẳng vào cái mồm nói láo của Hứa Đức Chung và nó đạp đổ cái mớ “lí sự cùn” của y, về chuyện “giữ bí mật, để phòng thủ”. Trên, vệ tinh của chúng soi. Dưới, thám báo của chúng: tai nghe – mắt thấy – tay sờ. Bí mật, cái con khỉ. Xem thế mới biết, tướng tá của CS tuy nhiều, nhưng “lương tướng”, vô cùng hiếm.

Đấy là, chưa thèm kể đến cái chuyện: Trại nấm ấy, tha rơm rạ thối và vô số những của nợ gì về, để đắp đống ở nơi hội tụ linh khí của khu vực đồng bằng Bắc bộ. “Xây hố xí 2 ngăn”, ngay trên bàn thờ của Tổ tiên. Chẳng biết, việc ấy có “đúng qui trình” và có hợp phép Phong thủy hay không? Hỡi các “nhà phong thủy quốc doanh”, có đuôi Cộng sản?

– Yểm long mạch và lập trạm quan sát một cách ngang nhiên như thế, nào đã đủ. Chuyện của cái “Hang máy bay”, còn tàn độc hơn nhiều.

Người Mỹ, đã có thời kì, leo thang chiến tranh và đánh ra miền Bắc. Dĩ nhiên, chỉ bằng Không quân. Miếu môn, được chọn là một trong những cái sân bay dã chiến và dự bị của Không quân nhân dân Việt nam. Sân bay này, nền đất. Có gia cường thêm, bằng những tấm ghi sắt.

Suốt cuộc chiến tranh, tại sân bay này, cụ Lê Đình Kình và bà con đã thống kê: Trước sau, nó chỉ đón có đúng 03 (ba) lần, máy bay tiêm kích hạng nhẹ MIG -17 cất và hạ cánh. Chẳng bằng, sân bay Gát – một sân bay dã chiến, mà thực chất, chỉ là một đoạn quốc lộ tương đối thẳng, trên đường Hồ Chí Minh. Sự đìu hiu của nó, nói lên giá trị của nó. Tuy vậy, chẳng hiểu sao, các “bạn” cố vấn Trung cộng, lại rất “tận tình” chỉ bảo – thậm chí, công binh Trung quốc, còn trực tiếp đào giúp chúng ta một cái hang to đùng, ở ngay chỗ cổ Rồng. To đến mức, có thể chứa được nhiều máy bay và cũng có thể, chứa được cả kho vũ khí. Hang này, xuyên núi. Nó nối thông giữa đường Hồ Chí Minh và tỉnh lộ 429. Trong lúc đào hang, chắc “bạn” đã lấy đi của chúng ta, ối của. Chuyện này, chẳng mới. Bởi “các bạn”, đã giở cái trò mèo này, ở rất nhiều nơi trên lãnh thổ Việt nam.

Của mất, có thể kiếm lại. Chứ Phong thủy bại, lại là một câu chuyện, hoàn toàn khác. Cái hang ấy, giống như một lưỡi dao, đâm xuyên qua cổ họng của Rồng. Đó mới là mấu chốt của vấn đề. Một sự yểm huyệt – phá long mạch, không gì hoàn hảo hơn.

Nhất tiễn – song điểu”. Phải công nhận, “bạn” Tàu thâm. Bạn hào hiệp giúp, để nguyên khí của nhà Sản, ngày một suy tàn. Bằng chứng, không thể chối cái: Từ gã hoạn lợn ngu dốt – từ thằng lâm tặc dâm dê, cho đến những loài lú lẫn, vẫn được đôn lên, để cầm cái cho cuộc chơi. Hệ quả tất yếu, chúng ta đang bị băng hoại về mọi mặt và mọi thống kê, đều cho thấy: Ngày chúng ta đội sổ của thiên hạ, không còn bao lâu nữa.

– Đòn ấy, vẫn chưa phải là chí tử. Ngay trên gáy Rồng, lũ Tàu phù còn xúi người Việt, đặt một xí nghiệp khai thác đá vôi. Ngày này qua năm khác, núi đá, bị bào mòn. Chúng muốn, chính người Việt nam, sẽ dần chặt đứt đầu con Rồng. Khi ấy, chẳng những Đảng CS, mà cả nước Nam, cũng sẽ lụn bại.

Tin hay không, tùy độc giả.

– “Hết nạc – vạc đến xương”. Trên núi, thì như thế. Dưới lòng đất ở cánh đồng Sênh, chắc chắn, còn có thứ gì đó, quý giá hơn nhiều. Chính vì vậy, bọn Tàu đã la liếm xuống đó.

Bà con kể, gần đây, thường xuyên bắt gặp lũ người Tàu đỗ xe cạnh đường 429 và xuống “nghỉ”, ở cánh đồng Sênh. Nói là nghỉ, nhưng chẳng có thằng nào trong số chúng, có nhu cầu “bắc vòi – tưới cây” cả. Chúng đi bộ xuống đồng, nhặt từng nắm đất lên tay. Sau đó bóp chặt và từ từ thả, cho nó rơi lả tả xuống đất. Vừa khảo sát, chúng vừa dùng bộ đàm trao đổi với nhau. Tất tật, bằng tiếng Tàu. Trong trường hợp, bị dân áp sát và chất vấn, chúng vội vã hỏi thăm đường đến… chùa Hương. Sau đó, lên xe chuồn thẳng.

Khi mật độ của những cuộc “thăm viếng” đã trở lên dày đặc, chính là lúc, Viettel vào cuộc. Chúng sấn sổ, nhảy vào cánh đồng Sênh và nhận vơ, đó là đất Quốc phòng. Chúng khoanh vùng và vội vã chi tiền, để xây những bức tường cao chất ngất vây quanh. Thậm chí, còn tính đến chuyện nắn đường quốc lộ, bắt dân đi đường khác. Tham lam – ngu dốt và tàn độc, tưởng đến thế là cùng. Ngay lập tức, cụ Kình và bà con thôn Hoành, phản pháo. Họ, “kê tủ đứng” vào mồm chúng – Họ, thách chúng, đưa ra cái: “Quyết định thu hồi đất, ở cánh đồng Sênh”. Bị điểm đúng huyệt, chúng đờ đẫn. Đuối lí, chúng giở “lí sự cùn” và vung ngay nắm đấm trên đầu bà con. Đen, cho chúng: Những người con sống trên mảnh đất thiêng này, tuy hiền lành, nhưng không hề dễ bị bắt nạt. Họ xiết chặt hàng ngũ, dũng cảm đứng lên. Để, giành quyền được Sống – quyền Tự do và quyền mưu cầu Hạnh phúc, cho mình – cho gia đình mình và cho cả cộng đồng. Thế giới, nín thở. Họ hướng về Đồng Tâm và cầu nguyện mọi điều tốt đẹp nhất, sẽ đến với thôn Hoành. Nghe nói, Hoa kỳ đã gửi thông điệp đến nhà cầm quyền Hà Nội: “Đàn áp dân Đồng Tâm, sẽ đồng nghĩa với việc, các ngài đóng băng quan hệ với Chúng tôi”. Xin cảm ơn, Chính phủ và Nhân dân Hoa kỳ.

Cuối cùng, sau bao nỗ lực của cả 2 phía, hiệp một cũng đã tạm khép lại. Với giải pháp, mà cả hai bên, đều có thể chấp nhận được. Tưởng, thế là xong. Ai ngờ, Chính quyền CS, lại muốn “bới cứt ra mà ngửi”. Chúng hung hăng, muốn mở tiếp hiệp 2, để tái đấu với bà con. Một hiệp đấu, cho dù, chúng có bất chấp Đạo lý và Luật pháp, để cướp không được cánh đồng Sênh của bà con: Khi ấy, tự chúng, đã lột mặt nạ và để lộ rõ bộ mặt phản dân – hại nước. Lòng căm thù của quần chúng, sẽ bùng phát. Nó chất cao bao nhiêu – thời gian tồn tại của thể chế này, ngắn đi bấy nhiêu. Và, khi nó đổ, lãnh đạo CS, cùng thân thuộc của chúng: Đừng có mong, sẽ tìm được ống cống nào, để chui xuống đó và sẽ sống sót, để bò được lên.

Nguyễn Phú Trọng và đồng bọn! Hãy nghe, lời khuyên này: Người khôn ngoan, không ai “tham bát – bỏ mâm” cả. Hãy dừng tay lại, trước khi mọi việc, đã trở nên quá muộn.

Nguyễn Tiến Dân

Tel:  0168 – 50 – 56 – 430

Địa chỉ:  Vì tin vào cái lũ CS đê hèn, nên bị chúng lừa đảo, cướp sạch của cải. Bởi thế, mất nhà và trở thành dân du mục. Nay đây – mai đó, chưa có nơi ở cố định.

© Copyright Tiếng Dân

Bình Luận từ Facebook

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây