Nguyễn Độ
29-1-2026
2. Chọn gì đều là quyền biểu đạt quan điểm, thái độ của mỗi cá nhân
Mỗi người có quyền biểu đạt quan điểm và thái độ của mình. Tương tự, tán thành hay không tán thành đi lên CNXH lẽ ra cũng là quyền của mỗi cá nhân nên chẳng cần phải dè bỉu nhau giữa hai quan điểm trái ngược. Nhưng tranh luận một cách tôn trọng, công khai, để dư luận phê phán cũng là quyền. Hơn nữa, mỗi cá nhân có quyền dùng lá phiếu để bày tỏ thái độ. Đó là trường hợp Đông Âu năm 1989 và Liên Xô năm 1991.
Còn hiện nay ở nước ta lại khác: Ai tán thành “đi lên CNXH” thì có toàn quyền thể hiện. Dẫu họ chỉ nói bằng lời, ví dụ nói “thưa đảng”, hay là họ chắp tay trước ngực và quỳ xuống để “thưa đảng” (giống như muôn tâu thánh thượng) … cũng OK bởi vì đó là quyền của người ấy.
Nếu càng khúm núm, càng có lợi thì dại gì mà không khúm núm? Càng rủ rê được nhiều người đồng ca “thưa đảng”, nếu càng được hứa hẹn lợi lộc, thì ngu gì mà không rủ rê?
2. Những người “thưa đảng” đều có lý lẽ của mình
Lý lẽ này rất sẵn, chỉ cần học môn Lịch Sử trong sách giáo khoa bậc tiểu học và trung học – viết theo quan điểm Marx-Lenin – là có thừa lý lẽ.
Ví dụ, họ vận dụng kiến thức Lịch Sử đã học từ thuở đeo khăn quàng đỏ, rằng biết bao đảng viên đã hy sinh để giành độc lập trong kháng chiến chống Pháp (1945-1954). Đây là chuyện có thật, nhưng còn nhiều chuyện “có thật” khác ở cái thời chống Pháp vẫn bị cố tình ý che giấu.
Thời chống Pháp chủ yếu là chống xâm lược, rất chính nghĩa. Đúng! Đủ các thành phần, đủ các xu hướng chính trị, tôn giáo… đã tham gia kháng chiến chống Pháp. Cũng đúng! Chống Pháp xong, nước ta chọn chế độ gì, lẽ ra phải trưng cầu ý dân. Nhưng đây là chuyện “lẽ ra”, không dễ bàn công khai ở thời nay. Đó cũng là sự thật.
Còn chuyện dân “hai miền” buộc phải cầm súng bắn giết nhau như giết kẻ thù là chuyện sau khi chống Pháp thành công. Đó là cuộc chiến giữa hai miền Bắc – Nam, trong đó miền Bắc chủ động đưa hàng triệu thanh niên vượt Trường Sơn, gây chiến cách xa cả ngàn dặm. Cuộc chiến kéo dài 20 năm (1954-1975) khiến số đảng viên hy sinh gấp chục lần so với thời chống Pháp. Dưng cơ mà… số người dân chết trong cuộc chiến Bắc – Nam thì gấp hàng chục, hay trăm lần… so với thời chống Pháp, thì lịch sử nước ta không nói cho tường tận.
Thế là bỗng dưng… dân hai miền – dẫu là đồng bào, cùng mẹ Âu Cơ, cùng màu da, cùng ngôn ngữ… buộc phải cầm súng giết nhau!
Nghe nói, số lính ngoại quốc (gồm cả Mỹ, Nam Hàn, Thái Lan, Úc)… chết ở Việt Nam chỉ tính bằng đơn vị “chục ngàn” (cả thảy), còn số lính Việt và số dân Việt (hai miền) chết do cuộc chiến này phải tính bằng đơn vị “triệu”. Tỷ lệ 1/30 hay 1/50, chưa có công bố chính thức. Bác nào tìm được con số tương đối chính xác, để có thể tính ra tỷ lệ, xin hãy đưa lên để mọi người thảo luận (ôn hòa, khoa học, tôn trọng lẫn nhau). Đây là cơ sở chắc nịch để kết luận: Đó là nội chiến hay chiến tranh chống xâm lược.
Đề tài này cũng thú vị nhưng chưa ai trong đám “thưa đảng”, cũng không ai dám cả gan đặt vấn đề với đảng.
Rốt cuộc, miền Bắc chiến thắng. Lính chết trận được gọi là liệt sĩ. Lính miền Nam thua trận, bị gọi là “ngụy quân” ngay khi còn sống, cũng như sau khi chết.
Do thắng trận, đảng tự cho mình có quyền dắt toàn dân “đi lên CNXH” trong phạm vi cả nước. Từ đó, nước ta có tên là nước Cộng hòa XHCN Việt Nam.
Toàn dân ta trở thành công dân nước XHCN, có rất nhiều quyền ghi trong hiến pháp. Ví dụ, quyền biểu tình, quyền tự ứng cử… Nhưng lại có những quyền mà người dân ngày càng tỏ ra chểnh mảng, thờ ơ… khiến đảng phải hối thục dân tận hưởng. Ví dụ quyền bầu cho một danh sách – do đảng chọn giúp – để có thứ quốc hội “do dân, của dân, vì dân”. Nhờ vậy, cơ quan dân cử nước ta có tới 99% đảng viên. Từ kết quả này, đảng có thể kết luận: Đó là do dân đã sáng suốt lựa chọn.
Nhưng cái quyền thiết thực nhất và được ham hố nhất là… quyền sang các nước tư bản (ngay ở châu Á: Nhật, Hàn, Đài, Singapore) để bán sức lao động. Quyền này tuy không ghi ở Hiến Pháp, nhưng cả đảng và cả dân đều thực hiện tối đa từ mấy thập niên liên tiếp. Đây là ví dụ rất chính xác chứng minh “ý đảng phù hợp với lòng dân”. Nếu đúng vậy, đây mới thật là đặc trưng XHCN (so với TBCN)?
Được giáo dục “lao động là vinh quang” (càng cực nhọc, càng thấp hèn là càng vinh quang?), do vậy dân ta rất ham đi bán sức lao động, để làm những công việc rẻ mạt mà dân bản xứ không thèm làm. Dẫu vậy, nhưng công dân nước CHXHCNVN cứ giành giật nhau mà xin làm. Và thực tế, quyền này đã cứu nhà, cứu nước và cứu đảng.
Tóm lại, “thưa đảng” là quyền. Và đương sự có những lý do của mình để được hưởng quyền này.

3. Còn “không thưa đảng” cũng là quyền, chứ sao?
Và những người này cũng có lý lẽ để cắt nghĩa. Chỉ có điều khi nói ra thứ quan điểm cá nhân này phải hết sức cẩn thận. Không được phép nói công khai như phe “thưa đảng”.
Chả là, cụ Marx dạy: Tư hữu là bóc lột, muốn tiến lên thiên đường XHCN cần xóa bỏ tư hữu. Do vậy, phải thực hiện cải cách ruộng đất, phải đánh tư sản, phải lùa bọn “sản xuất cá thể” vào hợp tác xã… để diệt mầm mống phát sinh tư bản.
Đó cũng chính là những biện pháp bắt buộc để tước bỏ tư hữu. Nếu cần, cứ dùng bạo lực, nhưng đây là bạo lực xuất phát từ thiện chí. Nhưng kết quả lại trái ngược với ý tốt. Trên thực tế, ở bất cứ đâu, hễ xóa bỏ tư hữu, là y như rằng: Máu, nước mắt, mồ hôi tuôn ra suốt mấy chục năm, trên con đường “đi lên CNXH”. Chính thời gian dài tới ba chục năm đã giúp cho thảm họa bị hòa loãng, kéo dài, khiến thế hệ sau không có dịp chứng kiến nỗi bất hạnh của thế hệ trước. Muốn hiểu mức độ thảm họa, xin cứ nhìn Campuchia khi đảng thực hiện “tiến nhanh” (trong vòng 4 năm) lên CNXH là đủ thấy.
Nhưng… hóa ra, Tuyên Ngôn Nhân Quyền (1948) khẳng định rằng Tư Hữu là quyền Con Người. Tước đoạt tư hữu là chống Con Người.
Giữa Tuyên ngôn CS và Tuyên Ngôn Nhân Quyền chỉ có một cái đúng. Ai chọn cái nào cũng là quyền.
Do vậy, những người nhận ra điều này (thậm chí là nạn nhân bị tước đoạt tư hữu) cũng có quyền “không thưa đảng”.
Thậm chí, họ có quyền “ĐM đảng”. Khi nói công khai, thì ĐM đảng là “Đổi Mới đảng” – để khỏi bị rắc rối.



Bổ túc (vô) văn hóa
Nếu phải chọn 1 thái độ đv Đảng, tớ sẽ chọn mong Đảng Đổi Đúng
Đổi Mới thì đặc biệt chỉ dành riêng cho các nhân sĩ trí thức “Thưa Đảng”, cả trong lẫn ngoài nước, cùng những chuyên gia chích đùi của họ
Cho phép tớ được đóng góp 2 hào cho bài này
“Những người “thưa đảng” đều có lý lẽ của mình”
Rất đúng . Các nhân sĩ trí thức cả trong lẫn ngoài nước, từ Mạc Văn Trang, Nguyễn Ngọc Chu, Mai Quốc Ấn … tới Vũ Đức Khanh, Phạm Đình Bá, Trần Văn Thọ … những kiến nghị & its derivatives, những kêu gọi hòa giải hòa hợp, cùng chung tay xây dựng đất nước cũng là xây dựng Đảng, thấm đẫm tinh thần “Thưa Đảng”, họ đều có lý lẽ rất chính đáng của mình . Ai chê bai họ rõ ràng là thứ nhơ bửn, ruồi muỗi, ngọng hoặc dốt or both
“Thời chống Pháp chủ yếu là chống xâm lược, rất chính nghĩa. Đúng!”
Thích nhứt trí thức nhà mềnh, ở chỗ luôn khẳng định những gì mình tin là chân lý . Được cái Trung Quốc cũng nhứt trí với tác giả ở chân lý đã được tác giả tự khẳng định
“Đủ các thành phần, đủ các xu hướng chính trị, tôn giáo… đã tham gia kháng chiến chống Pháp”
Đúng, nhưng không/chưa đủ . Không ít những người làm thành “quân đội Ngụy” đi lính cho Pháp, Nguyễn Văn Thiệu là 1. Có không ít người tham gia Điện Biên Phủ, cùng chung chiến hào với Pháp chống lại Việt Nam . Họ đã mang sẵn tư di chống Việt Nam từ lúc đó, sau này phát triển lên thành cả 1 bộ máy, gồm đầy đủ các ban ngành đoàn thể
“Chống Pháp xong, nước ta chọn chế độ gì, lẽ ra phải trưng cầu ý dân”
Đã trưng cầu ý dân, đúng không chánh thức, nhưng có thể xem là “lòng dân” được . Đầu tiên là những cố gắng tổ chức Tổng tuyển cử, để nếu thống nhứt sẽ tiến hành Cải cách ruộng đất trên cả nước, cũng là dịp cắt cổ chế độ Ngụy đang manh nha theo Pháp, Mỹ & tư bửn thúi nát trỗi dậy . Sau khi bị Trung Quốc (& Mỹ) lừa, Việt Nam bị mất miền Nam, Mỹ tổ chức di cư . Dân, nhứt là trí thức, thích nhứt Thưa Đảng thì (rõ ràng) ở lại với Bác & Đảng, dân hổng có mặn mà lém với sự lựa chọn của trí thức như Trần Đức Thảo thì làm gương cho U Cà, tách ra & tuyên bố độc lập . Như Nga & U Cà gone thru that xít so-called “glasnost”, chia làm 2 quốc gia riêng biệt .
“dân hai miền, như Nga & U Cà– dẫu là đồng bào, cùng màu da, cùng ngôn ngữ… buộc phải cầm súng giết nhau”
Rất đúng, chớ hổng phải xâm lược . Mỹ mới là xâm lược . Thêm vô 1 điều, Việt Nam có Bác Hồ & chủ nghĩa Mác-Lê, Ngụy là do Mỹ lập nên
“chưa ai trong đám “thưa đảng”, cũng không ai dám cả gan đặt vấn đề với đảng”
Hổng hiểu câu hỏi này . Lịch sử & giáo dục Cách Mạng đều do các trí thức đáng kính trọng của dân tộc tạo ra, chính họ tự đặt ra câu hỏi & câu trả lời bằng lương tri & trí tuệ của chính mình . Bác này chắc thuộc loại vô học, hay loại lừa thầy phản bạn . Chớ nếu chỉ qua cấp I đủ xóa mù chữ cũng thấy những thắc mắc đều có lời giải trong sách
“đảng tự cho mình có quyền dắt toàn dân “đi lên CNXH”
Hổng đúng . Mới đầu dân cướp chánh quyền của những thực thể chính trị phi-Đảng, rùi bàn giao toàn bộ cho Đảng, cho Cách Mạng . Tác giả đúng loại vô học gòi
“Toàn dân ta trở thành công dân nước XHCN”
Mai Quốc Ấn chính xác hơn, là công dân XHCN. Có nghĩa tư cách công dân của Mai Quốc Ấn được công nhựn ở bất cứ nơi đâu đi theo chủ nghĩa Xã hội, bất kỳ nước XHCN nào, chớ hổng phải any particular nước XHCN nào . Bốn phương vô sản đều là đồng bào, cùng màu da cùng chủ nghĩa Mác-Lê
“Còn “không thưa đảng” cũng là quyền, chứ sao?”
In theory. Thủ đô thua cố đô, phép Đảng thua lệ làng . Dân ta, nhứt là trí thức, tôn trọng tự do ngôn luận của trí thức, nhưng những người khác thì … debatable. Những người “khác” cần phải wa 1 quá trình chọn lọc nghiêm ngặt/khắc, understandable. Để loại ra những người ngu, hỗn, ngọng, vô học, mẹ là đ bị Mỹ hiếp, ruồi muỗi … to name a few. Lâu dần, chính những người này trở thành nắm quyền lực, đem cái tư di của chính mình ra làm chánh sách được quốc hội thông wa. Tới bây giờ thì tùy cá nhưn lãnh đạo và mức tolerance của cá nhưn đv từng trường hợp cụ thể . So far so good, có nghĩa trong chiện này “Ý Đảng lòng dân” nói chung là sêm xít, khít khìn khịt . Những thông điệp “hỗn/ngọng/dốt thì nên cút” translated to quyền lực, well, không đủ loud & clear, nhưng cũng có đôi chút tác dụng .
“Nhưng kết quả lại trái ngược với ý tốt”
Không ngược . Kết quả rất tốt, nhưng đem cái chuẩn mực của cái cũ, của phong kiến lạc hậu ra đánh giá thì … thôi gòi!
“Tuyên Ngôn Nhân Quyền (1948) khẳng định rằng Tư Hữu”
Vài điều . TNNQ là văn bản được những nước tư bửn aka anti-CNXH về bản chất, lập ra . It would be a surprise if it say otherwise. Và “nhưn quyền” đó là theo quan niệm anti-CNXH, công dân XHCN lấy nó làm tiu chửn, mite as well nghiên cứu luật lệ của mafia, drug cartels này nọ, rùi đem về áp dụng
Kế nữa, trí thức Việt có cách hiểu riêng về tất cả mọi thứ ngoại lai . Ts Mạc Văn Trang kể về 2 chị em Thiều Thị Tân-Tạo, sau khi đọc cái bản TNNQ chời ơi đất hỡi đó lại đi gia nhập biệt động thành của T-4 Sáu Dân lênh láng, lộn, mênh mông tình dân Võ Văn Kiệt . go to show.
“họ có quyền “ĐM đảng”. Khi nói công khai, thì ĐM đảng là “Đổi Mới đảng” – để khỏi bị rắc rối”
Vài điều . Đúng, họ có quyền ĐM Đảng, và Đảng cũng có quyền tự vệ self-defense, nhứt là ở trong nhà Đảng, aka any authorized/granted property. Sở hữu tập thể, nhà nước quản lý . Thus Đảng có quyền dùng necessary force(s), include deadly để bảo vệ
Nếu “Đổi Mới” theo nghĩa từ trước tới giờ thì riêng tớ, sẽ gộp vào loại “Thưa Đảng” & the xítty likes. Nhưng melike ĐM Đảng cũng là “Đổi Mới” Đảng, aka thuộc loại thù & thúi địch . Ai mún Đảng đẩy mạnh Đổi Mới chính mình có nghĩa họ mún Đảng Phúc itself in its behind. Well said, so eloquent! i couldnt have said it better meself.
Mong Đảng take notes
Bài viết rất khách quan! Đáng để cho 2 bên cùng suy ngẫm!
Ông tào lao 3 phải, bên phải suy gẫm là bên việt cộng.