Lê Thọ Bình
19-11-2025
Đương thời, GS Trần Quốc Vượng từng nói một câu ngắn gọn nhưng khái quát sâu sắc: “Đặc điểm lớn nhất của người Việt, cũng là lực cản lớn nhất, là căn tính nông dân. Mà cốt lõi của căn tính nông dân là bệnh sĩ. Vì sĩ nên sợ thua kém, mà sợ thua kém thì sinh ra bệnh nổ.” Một nhận xét tưởng chừng đơn giản, nhưng phản chiếu một phần tâm lý xã hội kéo dài hàng trăm năm.
Trong nền văn minh lúa nước, con người sống trong cộng đồng nhỏ, quan hệ làng xã chằng chịt, sự đánh giá của hàng xóm, họ hàng đôi khi quan trọng hơn sự thật. “Thể diện” trở thành giá trị sống còn. Bị coi là thua kém không chỉ là chuyện cá nhân mà là sự hổ thẹn trước cả làng. Chính môi trường xã hội ấy tạo ra tâm lý “sĩ diện”, coi trọng hình ảnh hơn thực chất. Qua thời gian, cái sĩ phát triển thành “bệnh sĩ”: thích được khen, sợ bị chê, ngại thừa nhận yếu kém, ngại nói thật về mình.
Từ bệnh sĩ đến “bệnh nổ” là một bước rất ngắn. Khi con người luôn phải chứng minh mình không thua kém ai, họ dễ phóng đại thành tích, thổi to khả năng, khoe khoang quá mức. Trong đời sống hàng ngày, điều đó thể hiện ở mọi tầng lớp: từ câu chuyện nhỏ như khoe con học giỏi, khoe nhà cửa, xe cộ, đến những chuyện lớn hơn như doanh nghiệp quảng cáo vượt quá năng lực thật, hoặc những bản thành tích “đẹp như mơ” của nhiều cơ quan. Không ít người cảm thấy có nhu cầu phải “nổ” để che đi những bất cập, thiếu hụt, hoặc chỉ đơn giản để tồn tại trong một môi trường cạnh tranh hình thức.
Nhưng vấn đề không chỉ nằm ở tâm lý cá nhân. Nó gắn với cấu trúc xã hội. Khi thành công được đánh giá qua vẻ bề ngoài, bằng cấp, danh hiệu, chức tước, chứ không qua năng lực, thì bệnh nổ trở thành một chiến lược sinh tồn. Khi người thích nói mạnh, trình bày hoành tráng lại được ưu ái hơn người làm thật, thì nổ trở thành “văn hóa”. Đó mới là điều nguy hiểm: bệnh nổ không còn là thói tật của từng cá nhân mà trở thành thói quen tập thể.
Hậu quả thì không nhỏ. Ở tầm vi mô, con người đánh mất sự trung thực nội tâm: không dám nhìn vào giới hạn của mình để tiến bộ. Người giỏi thường bị che khuất, trong khi người giỏi nói thì dễ leo lên vị trí cao. Ở tầm vĩ mô, bệnh nổ làm xã hội khó chẩn đoán đúng vấn đề, vì ai cũng muốn báo cáo tốt, thành tích cao, chỉ tiêu hoàn hảo. Một xã hội không dám nói thật, không dám thừa nhận yếu kém sẽ rất khó phát triển bền vững.
Điều đáng nói là căn tính nông dân, theo nghĩa văn hóa, không phải xấu. Người nông dân Việt Nam cần cù, sáng tạo, chịu khó, gắn bó với cộng đồng. Nhưng mặt yếu của căn tính ấy là tư duy “làng xã”, sợ mất mặt, sợ bị đánh giá, nặng tính so sánh và nhẹ tính thực chất. Nó khiến chúng ta chưa quen với văn hóa minh bạch, chưa quen với tinh thần chấp nhận thua kém hôm nay để tiến bộ ngày mai, chưa quen với hình mẫu “khiêm tốn – làm thật”.
Lời của GS Trần Quốc Vượng vì vậy vẫn còn nguyên giá trị. Đã đến lúc chúng ta nhìn thẳng vào căn tính của mình không phải để tự trách hay tự ti, mà để hiểu vì sao xã hội đôi khi tốn quá nhiều năng lượng cho hình thức thay vì thực chất. Khi dám bỏ bệnh sĩ, dám từ bỏ nỗi sợ thua kém, người Việt sẽ bớt nổ, và quan trọng hơn, sẽ mạnh mẽ, tự tin hơn trong việc xây dựng năng lực thật của chính mình. Chỉ khi ấy, chúng ta mới dám đối diện với sự thật, nói đúng khả năng, làm đúng chuyên môn, và đi xa bằng chính giá trị thực của mình.



Bài viết rất trúng, đúng cái hiện tượng ” Nổ” trên báo chí, diễn đàn và trong bữa tiệc liên hoan cơ quan hay bên quán Beer Cóc vỉa hè Hà Nội . Đúng như GS Trần Quốc Vượng nhận định , hiện tượng ” Nổ” của XH chúng ta ngày nay , có nguyên nhân từ ” căn tính Nông dân ” . Với quan niệm ” Tốt khoe, xấu che” , có những cơ quan, đơn vị, tập thể ” nổ ” thành tích, dấu diếm yếu kém , tìm cách có được bằng khen, Huân Huy chương ..Có những gia đình vì sĩ diện với xóm làng, với cơ quan .. đã che đậy những thói hư tật xấu của con cháu ..Thiển nghĩ , ngoài ” căn tính Nông dân” cũng có thể có các nguyên nhân khác đã sinh ra cái thói xấu ” Nổ” của XH chúng ta ngày nay chăng ?
“Một xã hội không dám nói thật, không dám thừa nhận yếu kém sẽ rất khó phát triển bền vững.” (LTB)
Hì, tác giả nói thậm chí lý. Nhưng, xã hội ta đang phát triển rần rật đấy chứ. GDP còn phải đạt hai con số nữa cơ.
Ôi dào, sao người dân vẫn cứ nghèo, cái GDP ấy có tăng đến đâu, dân cũng thấy nó xa vời vợi, chẳng ảnh hưởng gì tới mình.
– Bác Lê Thọ Bình nói “trúng tim đen” tôi quá ! Là “Người Việt Lam chân chính trong kỷ nguyên mới của dân tộc”, tôi chỉ muốn “nổ inh tai” cho thiên hạ biết mình là ai !? Này nhé, “… Đến năm 2045, khi nước ta trở thành nước phát triển, có thu nhập cao thì chúng ta sẽ có một hệ thống lý luận hoàn chỉnh, khoa học và hiện đại về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của Việt Nam…” Chứ còn gì nữa ?!
Oách chưa ?!?! Đến năm 2045, toàn thế giới -các viện sĩ, giáo sư, tiến sĩ, các nhà khoa học đầu ngành- cứ gọi là xếp hàng cả ngày để xin vào học tại Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh nhằm kiếm cho được mảnh bằng “Chính trị cao cấp”. Nghĩ tiếp như vậy. lòng tôi hân hoan như “mở cờ trong bụng” ?! Tết Nguyên Đán sắp đến, cứ cho “nổ” liên tiếp vì cấm đốt pháo mà.
Nhiều “Dzịt Kừu yêu Lước” -những người “Dziệt Lam chân chính”- được Tổng Bí thư Tô “Lâm chung” cho “ngồi cùng chiếu, ăn cùng mâm” một lần đã tưởng phen này “cuộc đời lên hương” chứ không biết “sẽ có ngày xuống chó đi gặp tổ tiên”?! Những tấm gương tày liếp có đầy mà sao quí dzị và các bạn chưa tỉnh thức và buông bỏ nhẩy (= có tâm Phật) ? Hỏi tức là trả lời.
Thiền sư Thích Như Đảng