Từ Kimmel, đến Goebbels, rồi Trump – một mạch nối đáng suy ngẫm

Nguyễn Văn Thọ

25-9-2025

Nhiều người ủng hộ Trump thường nói: “Ông ấy có phân nửa dân Mỹ theo, đâu thể sai được”. Nghe thì có vẻ thuyết phục, nhưng lịch sử loài người không ít lần cho thấy, đa số không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với chân lý.

Hãy bắt đầu bằng một câu chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt: Jimmy Kimmel – một người dẫn chương trình hài đêm khuya ở Mỹ. Anh ta thường xuyên chế giễu Trump, dùng những màn châm biếm khiến Trump tức điên. Mỗi lần như thế, thay vì bỏ qua, Trump lại phản ứng ầm ĩ, thậm chí còn nhắc đến Kimmel ngay cả trong những dịp gặp gỡ lãnh đạo quốc tế. Điều đó nghe thì buồn cười, nhưng cũng để lộ ra một sự thật: Trump không chịu nổi chỉ trích, và luôn muốn kiểm soát dư luận về mình.

Donald Trump và Jimmy Kimmel. Ảnh trên mạng/ Tiếng Dân edit

Từ chuyện cười của Kimmel, ta nhớ đến một nhân vật lịch sử: Joseph Goebbels, bộ trưởng tuyên truyền của Hitler. Chính ông ta là người đã sáng tạo và hệ thống hóa nhiều kỹ thuật tuyên truyền mà sau này rất nhiều chính khách học theo. Nguyên tắc nổi tiếng nhất là “lời nói dối lớn”: Nếu một điều không đúng sự thật, được lặp đi lặp lại nhiều lần, công chúng cuối cùng sẽ tin nó là thật.

Goebbels đã biến báo chí, radio, phim ảnh thành công cụ để thần thánh hóa Hitler, biến ông ta thành “cứu tinh của nước Đức”. Người dân Đức vốn đang phẫn nộ sau Hiệp ước Versailles và đau khổ vì kinh tế kiệt quệ, dễ dàng bị cuốn vào làn sóng ấy. Họ trao cho Hitler đến 99% sự ủng hộ. Nhưng cái giá của sự tin tưởng tuyệt đối ấy là hàng chục triệu sinh mạng, một đất nước tan nát, và một kết cục bi thảm: Hitler tự sát trong căn hầm ở Berlin.

Quay về nước Mỹ ngày nay. Trump tất nhiên không phải là Hitler. Nhưng ông ta cũng đang dùng những kỹ thuật quen thuộc:

– Lặp đi lặp lại khẩu hiệu “Make America Great Again” như một câu thần chú.

– Tuyên bố “kinh tế mạnh nhất, biên giới an toàn nhất, quân đội hùng mạnh nhất…” bất kể dữ liệu thực tế có ủng hộ hay không.

– Đặt bản thân làm trung tâm, coi mình là “cứu tinh” mà nước Mỹ không thể thiếu.

Cũng như Hitler đã tận dụng sự bất mãn của người dân Đức sau Thế chiến I, Trump tận dụng sự bất mãn của nông dân, công nhân vùng công nghiệp suy thoái, và những người cảm thấy bị bỏ rơi trong toàn cầu hóa. Họ nhìn thấy ở Trump là một người “nói hộ tiếng nói của họ”.

Nguy hiểm ở chỗ, khi đám đông đã tin tuyệt đối, họ sẽ bỏ qua sự thật, bỏ qua đạo lý, và chỉ còn nghe theo một giọng nói duy nhất. Đó chính là bước đầu của chủ nghĩa cực đoan.

Một điểm khác biệt quan trọng giữa nước Mỹ hôm nay và nước Đức thời 1930 là, nước Mỹ vẫn còn Kimmel, vẫn còn báo chí tự do. Người dân Mỹ vẫn có quyền bật TV lên để nghe một người dẫn chương trình chế nhạo tổng thống mà không bị công an gõ cửa. Đó là lá chắn bảo vệ dân chủ.

Nhưng nếu một ngày nào đó, ngay cả những tiếng nói như Kimmel cũng bị dập tắt, nếu truyền thông bị dán nhãn là “kẻ thù của nhân dân”, và nếu người dân chỉ còn tin vào một kênh duy nhất, thì nước Mỹ sẽ bước rất gần đến vết xe đổ của Đức Quốc xã.

Trump chỉ nhìn thấy đoạn đầu của con đường: Được tung hô, được gọi là “cứu tinh”, được xem như niềm hy vọng. Nhưng lịch sử đã cho thấy: Con đường ấy, nếu đi mãi, sẽ chỉ dẫn đến sự sụp đổ – cả cho đất nước lẫn cho chính người lãnh đạo.

Hitler đã tự tay phá hủy nước Đức và hủy diệt cả bản thân. Trump có lẽ nghĩ rằng ông ta sẽ khác. Nhưng lịch sử không thiên vị ai. Nó chỉ lặp lại bi kịch với những ai không chịu học từ quá khứ.

Câu hỏi là: Ta muốn nước Mỹ – và thế giới – đi theo hướng nào? Một xã hội có nhiều tiếng nói, có quyền châm biếm, có quyền phản biện, hay một xã hội chỉ có một giọng nói duy nhất, lặp đi lặp lại như Goebbels đã làm gần một thế kỷ trước?

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. @ Trinh Nguyen : Kể nghe chơi về sự loạn lạc 4 năm dưới thời Biden . Chính quyền DC nào mà ra lệnh được Youtube, FB, Instergram Twitter hả ? . Nói lấy được, nói nhảm, không bằng chứng gì cả

  2. Trump chơi trò kiện tụng và những dirty tricks khác để uy hiếp báo chí:

    December 2024
    ABC News agreed to pay US$15 million toward Trump’s presidential library as part of a defamation lawsuit settlement over anchor George Stephanopoulos’ inaccurate on-air assertion that the president-elect had been found civilly liable of raping writer E. Jean Carroll. The network also agreed to pay US$1 million in legal fees.

    Feb. 12
    Trump decided to remove The Associated Press from the White House press pool. That meant AP journalists no longer would have access to the Oval Office, Air Force One and other events not open to a full press corps. The move was in retaliation for AP’s decision not to follow his lead in changing the Gulf of Mexico to the Gulf of America in all instances.

    May 1
    Trump signed an executive order aimed at slashing public subsidies to PBS and NPR and alleged “bias” in the broadcasters’ reporting. His order instructed the Corporation for Public Broadcasting and other federal agencies “to cease Federal funding for NPR and PBS” and further requires that that they work to root out indirect sources of public financing for the news organizations.

    July 2
    Paramount Global decided to pay Trump US$16 million to settle a lawsuit regarding editing of a CBS’ “60 Minutes” interview with then-Vice President Kamala Harris last October. At the time Harris was the Democratic candidate for president.

    July 18
    CBS announced it would cancel “The Late Show With Stephen Colbert” next May. Colbert is one of Trump’s most prominent and persistent late-night critics. CBS said “Late Show” was canceled for financial reasons, not for content. However, the announcement came three days after Colbert criticized the settlement between Trump and CBS parent company Paramount Global over the “60 Minutes” story.

    July 18
    Trump filed a US$10 billion lawsuit against The Wall Street Journal and media mogul Rupert Murdoch whose News Corp owns the paper. The move came a day after the Journal published a story reporting on his ties to financier and convicted sex offender Jeffrey Epstein.

    Sept. 15
    Trump filed a US$15 billion defamation lawsuit in federal court in Florida against The New York Times. The lawsuit targets four of the newspaper’s journalists, a book and three articles published within a two-month period before November’s presidential election.

  3. “Joseph Goebbels, bộ trưởng tuyên truyền của Hitler. Chính ông ta là người đã sáng tạo và hệ thống hóa nhiều kỹ thuật tuyên truyền mà sau này rất nhiều chính khách học theo. Nguyên tắc nổi tiếng nhất là “lời nói dối lớn”: Nếu một điều không đúng sự thật, được lặp đi lặp lại nhiều lần, công chúng cuối cùng sẽ tin nó là thật.”
    Joseph Goebbels chưa có cái vinh dự “sáng tạo” ra “lời nói dối lớn”.
    Cổ tích Ấn Độ kể chuyện một người Bà La Môn dắt 1 con dê trắng đi tế Thần, 3 thằng bợm bàn nhau đánh lừa, chia nhau đứng dọc đường, cứ gặp người Bà La Môn là hỏi dắt dê đen đi đâu. Cuối cùng, người Bà La Môn đã vứt con dê đi và hoảng hốt bỏ chạy.
    Bên Tàu có chuyện “Tăng Sâm giết người” hay “Tam nhân thành hổ” cũng tương tự.
    Lừa dối là mẹo của nhà binh, chép trong binh thư từ thời thượng cổ.
    ” … nhưng lịch sử loài người không ít lần cho thấy, đa số không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với chân lý.”
    Một nan đề trong bầu cử. Và xác suất là 50%.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây