Một kiểu nói quen mồm dở hơi

Nguyễn Thông

5-8-2025

Tôi đề nghị từ giờ trở đi không ông bà nào (từ cán bộ tới dân thường) dùng cụm từ “đi tắt đón đầu” nữa, dù chỉ là cách nói hình tượng.

Biếm họa của Nhốp. Nguồn: Báo Tuổi Trẻ Cười

Nói gì thì nói cũng cứ phải thực tế. Không có ai đi đường vòng để ông bà đi tắt vượt lên ngang hàng với nó, bằng nó cả. Không có ai chấp nhận lẹt đẹt cuối hàng để ông bà đón đầu cả. Đó là chưa kể “hàng đầu không biết đi đâu/ đi đâu không biết, hàng đầu cứ đi”.

Cứ cố gắng hết sức mình trên đường lớn, cái gì chưa biết thì học người ta, người đi trước, học hỏi để tiến bộ. Tự ti, mặc cảm, không chịu học hỏi là điều tối kị, nhưng huếnh, bay tàu bay giấy cũng là thứ bệnh nặng. Nhất là đừng áp đặt chính trị chính em vào cuộc mưu cầu hạnh phúc.

Ông Tô Lâm đã nói rất đúng, “cứ vừa chạy vừa xếp hàng”, không dở hơi đi tắt đón đầu gì sất. Tôi nể ông ấy đã nhìn ra và nói toẹt điều đó, chứ không như mấy anh giáo điều, lý luận, học vẹt, thuộc bài.

Bài học đi tắt đón đầu, tiến thẳng lên CNXH, bỏ qua con đường phát triển TBCN, khinh rẻ kinh tế thị trường, vùi dập kinh tế tư nhân, duy ý chí, tự cho mình là nhất… kéo lùi dân tộc, đất nước mấy chục năm trời chưa đủ là bài học quá đắt để tởn đến già hay sao.

Nói thật, mấy chục năm qua, nếu không cho kinh tế tư nhân phát triển thì làm gì có được bộ mặt đất nước về hạ tầng, đường sá cầu cống, nhà cửa, đồ dùng sinh hoạt phong phú, lương thực thực phẩm… như hiện nay.

Vừa rồi nhà nước mới chịu ban nghị quyết về kinh tế tư nhân, nói trắng phớ ra là quá bảo thủ, quá chậm, sản phẩm của sự giật mình chứ chả phải đầu óc sáng suốt gì. Những nhà này nhà nọ, giáo sư tiến sĩ đăng đàn nức nở ca ngợi nghị quyết kinh tế tư nhân, nói thật, chỉ là kiểu ăn theo nói leo; sao trước đó nó (kinh tế tư nhân) bị vùi dập không lên tiếng đi.

Dân quèn như tôi không được nói, nói cũng chả ai thèm nghe đã đi một nhẽ (lại còn bị dọa này dọa nọ) nhưng các ông bà cũng ngậm miệng ăn tiền, thân bọc lấy thân thì quá tầm thường. Trí thức thời nay phần lớn là kẻ cơ hội, càng cao càng to càng cơ hội nặng. Đó là bi kịch của dân tộc.

Tôi biên mấy chữ này để góp ý nghiêm túc, đàng hoàng, không liên quan đến chính trị chính em gì sất, đừng có quy kết này nọ. Đất nước, cuộc sống cần những người thẳng thắn chứ đâu cần những kẻ ca ngợi, nịnh bợ, ngậm mồm.

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. Sự thật (= chân lý) chỉ có một. Bàn tay không che nổi mặt trời. Con kiến mà leo cành đào, leo phải cành cụt leo vào leo ra… Cuối cùng, đều phải trở về /quay lại với sự thật. “Chủ nghĩa Méo L…n vô địch muôn năm !” bây giờ không còn nghe ai “réo /hát véo von” nữa “nhẩy” ? Họa chăng chỉ còn mấy “lão điên nặng” tại Học viện Chính trị Quốc gia HCM ! Nói thật dễ … nghịch nhĩ, không khéo thì “đi đếm kiến mút mùa”! Nguyễn Văn Linh từng nói, “Nhìn thẳng vào sự thật” và “những việc cần làm ngay” nhưng rồi đâu lại vào đấy (= Vũ Như Cẩn) – nói vậy mà không phải vậy. “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.” Hồ Chí Minh nói, “Cán bộ là công bộc của nhân dân” nhưng giờ đây “các công bộc của nhân dân” đang “ngồi đếm kiến trong các xà lim mà trước kia thời thực dân Pháp các “đồng rận” của họ đã từng ngồi … Nói chuyện “cộng sản” không bao giờ hết chuyện … Thiền sư Thích Nhất Đảng

  2. Tô Lâm đang phá nát Vn, kỷ lục phá của Nguyễn Tấn Dũng chắc chắn sẽ bị Tô Lâm qua mặt. Có đâu một đao phủ trở thành anh minh lỗi lạc, mấy anh trí thức tự ru ngủ.

  3. “Đất nước, cuộc sống cần những người thẳng thắn chứ đâu cần những kẻ ca ngợi, nịnh bợ, ngậm mồm.” ( Trích NT )
    – Hì hì, nhưng những người thẳng thắn thì hiếm như ” lá mùa thu, như sao buổi sớm”, còn bọn nịnh bợ, a dua, nói hùa, nói láo thì đông đội ngũ bán vé số hiện nay.
    Khổ nỗi, đa phần những nhà lãnh đạo lại thích nghe lời ton hót, lấy lòng, vuốt đuôi . Chính vì vậy mà chúng được nuôi ăn phè phỡn chỉ để bốc thơm lãnh đạo đấy mà .
    Còn những người hay nói thẳng thì bị đủ thứ nghị định,thông tư này nọ quy vào mọi thứ tội lỗi để rồi ngồi bên song sắt ngóng trời tự do .
    Xưa, bọn hôn quân vô đạo thích nghe lời sàm tấu của lũ nịnh thần mà rơi vào cái hoạ mất nước.
    Nay, lãnh đạo không thích nghe lời nói phải thì không làm cho xã hội tiến lên, thậm chí giật lùi.
    Tóm lại, thằng dân hèn chẳng có tiếng nói nào đáng kể, nói chẳng ai nghe .
    Lãnh đạo có anh minh, sáng suốt , làm hay hơn nói thì dân nhờ, còn bảo thủ, trì độn thì dân lãnh đủ.

Comments are closed.