Xá lợi

Nguyễn Thông

21-5-2025

Làng tôi vùng duyên hải Hải Phòng nhưng là làng cổ. Ông em rể tôi tra cứu khắp tàng thư, kể cả ở Viện Hán Nôm, biết rằng làng có từ thời nhà Lý, thế kỷ thứ 10.

Thời Lý thời Trần, đạo Phật là quốc giáo (hoặc được coi như quốc giáo) nên chùa chiền nhiều. Chùa là hình ảnh thân thuộc, gần gũi, gắn bó nhất với con người vùng nông thôn Bắc Bộ, còn hơn cả đình. Vì vậy, các nhà sư (người tu hành theo đạo Phật) rất được kính trọng, kể từ chú tiểu tới bậc hòa thượng, tôn giả. Phật giáo trở thành phần không thể thiếu trong tâm thức, tình cảm con người.

Chùa làng cách nhà tôi đường bờ ruộng khoảng 200 mét, tên chữ Thiên Phúc Tự, tục gọi chùa Trà Phương, vắn tắt là chùa Trà. Hồi bé tôi thường ra chùa hái trộm hoa móng rồng, vặt trộm nhãn, câu cá ao chùa, chơi với chú tiểu Phúc cùng tuổi, xin nước mưa trong cái bể vĩ đại của chùa gánh về cho thày tôi pha chè, thỉnh thoảng được sư cụ Mẫn, sư ông Vân cho lộc phật oản, chuối. Sư Thích Quảng Mẫn thân với thày tôi, thỉnh thoảng ra nhà tôi chơi, hai cụ đàm đạo chuyện đời chuyện đạo tâm đắc lắm…

Nhà tôi, cả thày bu lẫn các con (tức chị em tôi) không ai theo đạo Phật, không có pháp danh, không cúng lễ thường xuyên ngoài chùa, nhưng thành tâm tôn kính, tôn trọng Phật giáo, chùa, các nhà sư, gần như tuyệt đối.

Nhưng chỉ hơn nửa thế kỷ, dòng đời trôi với đầy biến động, thày bu, anh chị cũng “đi” rồi, các nhà sư cũng đã hóa, về cõi phật, chùa bị xào xáo. Buồn nhất là con người, tâm hồn, suy nghĩ không còn trong lành như trước nữa. Chán và thất vọng.

Chả riêng làng, chùa làng, sư làng bị vậy. Nhìn đâu cũng thế. Phật giáo với chủ trương tạp nham “đạo pháp, dân tộc và chủ nghĩa xã hội” đã rơi vào vòng xoáy cuộc sống thô tục. Cả giáo hội, pháp chủ, nhà sư lẫn phật tử, dân chúng đều không thoát khỏi vòng xoáy ấy. Giờ nhìn đâu cũng chỉ thấy chùa to tượng lớn, cờ phướn giăng đầy, ầm ĩ chuông mõ, sư tăng béo tốt, dân chúng u mê bị dẫn dắt bởi ma tăng, tục tăng. Không còn thanh cao nơi cửa phật, mà như cái chợ đời nặng về hình thức, màu mè.

Tôi vừa coi mấy clip đám đông chen chúc, thậm chí giành giật, cãi cọ để tận mục xá lị phật ở mấy nơi: Chùa Phật cô đơn (Thanh Tâm) ở Sài Gòn, đỉnh núi Bà Đen (Tây Ninh), chùa Quán Sứ (Hà Nội), chùa Tam Chúc (Hà Nam), chỗ nào cũng như chốn tranh giành, đấu đá, mê tín, chứ không tỏ chút gì trong lành nơi cửa phật.

Tôi cảm thấy giáo hội Phật giáo xứ này giống như ban chủ nhiệm hợp tác xã kinh doanh tôn giáo, buôn thần bán thánh, chứ không làm theo lời Phật dạy.

Lại nhớ vụ xá lợi tóc được triển lãm ở chùa Ba Vàng năm xưa. Hãy nhớ rằng, xá lợi là phần còn lại của nhục thân nhà sư không bị đốt cháy sau cuộc hỏa thiêu. Lửa nóng trăm độ, nghìn độ hóa tro hết mọi thứ của người tu hành; quần áo, da thịt, xương cốt, thậm chí cái răng cứng như đá cũng thành tro. Vậy mà sợi tóc bằng sừng lại còn ư? Dù bí ẩn thế nào vẫn không thể chấp nhận, chứ không phải duy vật hay duy tâm. Không tin, cứ cầm sợi tóc bất kỳ, bật quẹt ga lên, sẽ biết ngay kết quả thế nào. Lừa vậy mà đám đông vẫn tin. Chán.

Khi vẫn có cả triệu người tin vào thứ gọi là xá lợi tóc thì cần coi lại định nghĩa con người là động vật cao cấp nhất có đúng hay không.

Nhân loại đang tìm đường lên sao Hỏa mà người ta vẫn tin có xá lợi tóc thì quả thật không hiểu nổi, ngoài câu trả lời rằng do lừa đảo và u mê. Trong trường hợp này (xin nhấn mạnh “trường hợp này”), có nhẽ câu của Mác – ông tổ cộng sản chính xác: “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”.

Mà dân xứ ta, đâu chỉ u mê mù quáng tin vào sợi tóc. Nặng nghiệp rồi, khó thoát ra được.

Ảnh: Chùa làng bị tàn phá dần, giờ không còn như vậy nữa.

Chùa Trà Phương, ngàn năm tuổi. Ảnh trên mạng/ Nguyễn Thông
Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. Phật không có trong tâm thì cái bề ngoài hào nhoáng ấy chỉ dùng để che đậy cái tồi tệ bên trong.

  2. Hề… hề…
    1. Bụt sinh, Bụt mọc là 08.04 âm lịch hàng năm, không hiểu sao LHQ và mấy ông sư quốc doanh lại lùi sau một tuần!!!?
    2. Tôi chỉ thờ Đức Phật Cồ Đàm, bởi Ngài dạy cho chúng sinh các phương pháp đi tới tự giác (Budhha = Bụt = Phật = giác ngô, hoặc tự giác ngộ). Kể từ khi đạo Phật của ngài phát triển theo Kim cương thừa hoặc Đại thừa mê tín hóa thì đạo Phật của ngài dần biến mất khỏi Ấn Độ. Vậy thôi.

  3. Có lẽ Phật tử, người dân ngày nay mất lòng tin vào cuộc sống, vào xh và chính bản thân mình. Tình trạng này là miếng đất màu mỡ để gieo hạt giống mê tín dị đoan ( Xá lợi ) vào tâm trí của họ. Phât giáo VN dường như đang xa rời Phật pháp nguyên thủy của Phật tổ như lai . Chùa thật lớn, sơn son thếp vàng thật lòe loẹt , đúc chuông và đúc tượng thật nhiều và thật to . Hàng ngũ thanh thiếu niên chán đời, siêng ăn, nhác làm ..cạo trọc đầu đi tu ngày càng đông . Phải chăng đó là chỉ là cái áo màu mè nhưng rỗng ruột ?!

  4. “Tôi cảm thấy giáo hội Phật giáo xứ này giống như ban chủ nhiệm hợp tác xã kinh doanh tôn giáo, buôn thần bán thánh, chứ không làm theo lời Phật dạy.” ( NT )
    Bác thì chỉ “cảm thấy”, chứ nhà cháu thì “chắc tin” là như vây , đấy bác .
    “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”. Triệt để lợi dụng đặc điểm này mới là “Tài thật, tài thật ! Tiên sư anh Tào Tháo.”
    Không phải chỉ những anh áo vàng, đầu trọc, giả tu dối thế mà nhiều anh “nhớn” diện complet cũng kinh doanh chùa chiềng tích cực lắmn đấy ạ.
    Dân càng u mê thì càng nhiều mối lợi !

  5. Quả tim của Thích Quảng Đức kkk, có lẽ đám “bần tăng bần tiện” thấy tóc cỏ ở 3 zàng ngon ăn quá nên làm liều 1 chuyến kiếm chút cháo, ai dzè có đứa thông manh nó tố đó là cục đá muối ở Tây Tạng nên cha con chúng nó vội thu hồi bảo là duyên chưa đến kkk, móa nó, duyên có lẽ chưa đến thật nhưng coi chừng cái còng số 8 nó đến trước. Rõ băng lừa đảo

Comments are closed.