Nguyễn Thuý Hạnh
13-3-2025

Mối tình đầu, quãng mơ mộng, hoài bão nhất của cuộc đời tôi!
Vừa tốt nghiệp xuất sắc đại học ở tuổi 20, anh xung phong ra miền khói lửa biên cương, chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, khoác lên đôi vai thư sinh màu áo lính, màu áo duy nhất mà tôi – cô nữ sinh mơ mộng – có thể yêu. Tôi xúc động gọi anh là “anh kỹ sư áo lính”.
Chúng tôi cùng quê. Bang học giỏi nhất trường cấp 3, rồi nhất trường đại học, 16 tuổi đã đỗ đại học, đẹp trai, giàu kiến thức, giàu nghị lực, giàu hoài bão, biết làm thơ, con nhà nghèo và rất tự trọng. Bang hội tụ đầy đủ những “chuẩn” mà tôi, một nữ sinh giỏi văn hằng mơ ước.
Nhưng chỉ đến khi Bang khoác súng lên vai trong màu áo lính, hành quân ra biên giới, thì tôi mới nhận lời yêu anh. Bởi từ bé tôi đã mơ mộng những người anh hùng, và đối với tôi, đó phải là những người lính ra trận.
Tôi tiếp tục học ở một ngôi trường trên miền trung du bên bờ con sông Hồng, tự hào chờ đợi người yêu ở tiền phương.
Anh ở biên giới xa mờ khói lửa, nơi đầu con sóng, nơi cái chết luôn rình rập, và tình yêu đất nước hoà với tình yêu đôi lứa cháy bỏng trong tim.
Những cánh thư đi thư về của chúng tôi, những bài thơ viết tặng nhau được các bạn nữ sinh, hoặc đồng đội anh, những người lính tiền phương nâng niu chép lại vào sổ tay.
“Gửi về em những ống vầu ống nứa.
Chúng cùng anh cõng nước ở suối lên.
Ở trên chốt nước khác gì sữa mẹ”…
“Hay gửi tặng em cả bình minh và tiếng chim rừng.
Không gửi được không chắc em nhận được.
Nhưng nếu biết thì chính trong ký ức.
Chim bình minh hót rạo rực tiếng tình yêu”…
Ở cuối sông Hồng, tôi vẫn chờ đợi, không màng đến tuổi 18 ngày nào đang trôi dần đi. “Vẫn là em cô nữ sinh bé nhỏ. Cứ chiều chiều trông theo áng mây qua. Giấc thầm ru theo dải sơn hà. Anh mãi đâu rồi…”
Một bài thơ anh viết cho tôi đã trở nên nổi tiếng ở tiền phương, anh được tặng 7 ngày phép về tìm tôi.
***
Nhưng có duyên mà không có nợ, khi anh gác súng trở về, chúng tôi đã không thành một gia đình, chỉ vì một sự hiểu lầm tai hại, hờn giận, tự ái trẻ con. Lúc đó tuổi má hồng của tôi cũng đã trôi đi mãi.
Thất vọng, anh lại khoác ba lô lên vai, nhưng lần này là ra đi biệt xứ, bỏ lại tôi với đôi má phai và trái tim trống rỗng.
***
Nhiều năm sau tôi gặp lại anh, quá ngạc nhiên thấy anh gọi “ông Hồ”, và không yêu cuồng Đảng Cộng sản như tôi. Tôi giận lắm và thề “cạch mặt” anh.
Rồi tôi cũng tự “chuyển biến” khi thấy Đảng Cộng sản của tôi bắt tay với Trung Quốc. Chúng tôi lại thành đồng chí trong những cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược, trong những bài phản biện…
Một sáng cuối xuân, tôi bước vào chốn lao tù, và không bao giờ hối hận. Tôi tự hào thấy mình làm đúng.
Một năm sau, khi tôi đang ở tù, anh cũng ngẩng cao đầu bước vào chốn đó. Trước toà, anh khăng khăng không công nhận những việc làm của mình là “tội”, bình thản trước án tù 8 năm. Tôi lại lần nữa tự hào về anh.
43 năm trước, từ trận địa anh viết bài thơ mừng sinh nhật tôi, và được tặng phép. Hôm nay tôi chúc mừng sinh nhật anh, anh kỹ sư áo lính đang kiên cường trong chốn lao tù, cũng vì yêu quê hương đất nước!
Chúc mừng sinh nhật anh, Trần Bang!



Thi Sĩ: Trần Mạnh Hảo.
Những ngày này
Tổ Quốc là cá nằm trên thớt
Tổ Quốc là con giun đang bị xéo quằn
giặc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa
Biển Đông bị bóp cổ
Sóng bạc đầu nhe nanh sư tử
biển đập nát bờ
Hồng Hà, Cửu Long giãy giụa thở ra máu
Tuổi trẻ mít -tinh
đả đảo Trung Quốc xâm lược !
Sông Bạch Đằng tràn lên phố biểu tình
Sông Bạch Đằng bị bắt
ải Chi Lăng theo tuổi trẻ xuống đường
ải Chi Lăng bị bắt
gò Đống Đa nơi giặc vùi xương
sẽ bị bắt nếu biểu tình chống giặc !
Có nơi đâu trên thế giới này
như Việt Nam hôm nay
Yêu nước là tội ác
biểu tình chống ngoại xâm bị “Nhà Nước” bắt ?
Các anh hùng dân tộc ơi !
Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi !
nếu sống lại, các Ngài sẽ bị bắt !
ai cho phép các Ngài đánh giặc phương Bắc ?
sao vua Trung Hoa lại chiếm nước Trung Hoa :
“ Bên kia biên giới là nhà
Bên đây biên giới cũng là quê hương !”
Thơ Tố Hữu năm nào từng xóa dấu biên cương !
Đường ra biển dân tộc ta đang bị tắc
Phải giành lại Hoàng Sa từ anh bạn Thiên triều
tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi bị bắt !
Tổ Quốc yêu Người phải lấy máu mà yêu !
Nguồn Mạng.
Thái Bá Tân, NHÀ THƠ NHÂN DÂN.
Nguyễn Văn An, chủ tịch
Quốc Hội ta trước đây,
Ủy viên Bộ Chính Trị,
Nói, đại khái thế này:
Đảng phạm lỗi hệ thống.
Sai phạm ngay từ đầu.
Không biết, không khắc phục,
Một thời gian quá lâu.
Nên đảng thành lực cản
Của dân chủ, tự do
Và tiến bộ xã hội,
Tự biến mình thành vua.
Theo tinh thần của Marx,
Thì đảng của chúng ta
Mới chính là phản động,
Suốt mấy chục năm qua.
Vâng, ông ấy nói thế,
Công khai và đàng hoàng.
Mời các bác Dư Luận
Lên Phây mà nhận hàng!
*
Một ông nữa, Trần Đĩnh,
Tác giả cuốn Đèn Cù,
Một người cộng sản gộc,
Gần gũi giới chóp bu.
Ông viết trong hồi ký:
Cái yếu của đảng ta
Là yếu về trí tuệ
Và cái tầm nhìn xa.
Viết, in thành sách nhé.
Còn hơn cả đàng hoàng.
Mới các bác Dư Luận
Lại lên Phây nhận hàng!
Nguồn mạng
NHÀ THƠ NHÂN DÂN, Thái Bá Tân (Hà Nội)
Hiến Pháp ta quy định,
Rõ ràng và phân minh,
Rằng người dân được phép
Bày tỏ chính kiến mình.
Rồi một ông bộ trưởng,
Bộ Bốn Tê, gần đây
Công khai trên mặt báo,
Cũng xác nhận điều này.
Tôi, một công dân tốt,
Người luôn nhức nhối đau
Về hiện tình đất nước,
Xin được nói như sau.
*
Dân không hề bầu đảng.
Đảng không phải của dân.
Lạ, vậy ai cho phép
Đảng được lãnh đạo dân?
*
Một sự thật chua xót:
Mọi vấn đề của ta,
Cách này hay cách nọ,
Từ cộng sản mà ra.
*
Thật ra thì cộng sản,
Bằng lời nói, việc làm,
Không xây, mà phá nát
Đất nước này Việt nam.
*
Đảng ta năng lực kém.
Không làm gì nên thân.
Đạo đức cũng kém nốt.
Chỉ khốn khổ thằng dân.
NGUỒN MẠNG.
“……………………………………………
độc đảng là sai,
đa nguyên là tiến bộ,
dân chủ tự do là quyền cơ bản Con Người.
phản bội lẽ này,
chúng ta sai.
nhận đi!
đừng nói với tôi,
về Dân Chủ Tự Do.
khi nói thật,
vãn phải ngoái đầu nhìn lại.
đất nước mình không có Tự Do.
…………………………………..”
Trích: tập thơ chính luận “Hãy Ngẩng Mặt”. người thơ Nguyễn Đắc Kiên.
Như bao chàng sinh viên mơ mộng, năm 1972, rồi năm 1979 , đã biết bao người gác bút nghiên cầm súng ra chiến trường đánh giặc . Sau ngày toàn thắng , 4/1975 , những chàng sinh viên khoác áo lính sống sót nay trở về không còn mộng mơ trước hiện thực của cuộc sống . Họ đã được tôi luyện với kiến thức sẵn có, họ sớm nhận ra sự thật dưới nhiều lớp màu mè sặc sỡ . Có lẽ Trần Bang cũng nằm trong số đó . Thật buồn và tiếc thay một tài năng !