7-2-2025
Hai hôm nay, chuyến đi dâng hương cho các anh hùng liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Quốc tại Vị Xuyên (Hà Giang) của Tổng bí thư Tô Lâm thực sự được cộng đồng quan tâm và ca ngợi.

Rất nhiều KOLs nhấn mạnh đến điều này: Lần đầu tiên, một Tổng bí thư đến dâng hương những người lính ngã xuống trong chiến tranh biên giới phía Bắc. Điều mà trước ông chưa Tổng bí thư nào làm kể từ khi chiến tranh Việt – Trung kết thúc, đó là một sự thật.
Là một phóng viên theo dõi mảng biên giới biển đảo gần như suốt hành trình làm nghề của mình, tôi thật sự bất ngờ khi Tổng bí thư Tô Lâm đến Quảng Trị lại chọn đảo Cồn Cỏ – cũng là lần đầu tiên một Tổng bí thư thăm đảo, 16-10-2024!
Rồi tiếp mấy tuần sau đó, ngày 14-11-2024, Tổng bí thư Tô Lâm lại chọn thăm đảo Bạch Long Vĩ – hòn đảo nằm giữa tâm vịnh Bắc Bộ, nếu hiểu lịch sử và địa lý của Cồn Cỏ, của Bạch Long Vĩ sẽ thấy câu chuyện không chỉ là chuyến thăm và làm việc thông thường, và cũng là Tổng bí thư đầu tiên ra thăm đảo này!
Và ngày 5-2 vừa qua là Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên. Cộng đồng mạng đã ca ngợi nhiều về chuyến đi Vị Xuyên của Tổng bí thư. Nhất là vào những tháng 2 như thế này, khi hoa đào bừng lên dọc dặm dài biên ải với lời nhắc về tháng 2-1979 máu của những người dân, người lính đã thêm một lần thấm đẫm vào đất đai để giữ gìn cương thổ của ông cha.
Những người làm báo hẳn nhớ về những tháng 2 ngày trước, khi báo chí chỉ được nói về cuộc chiến một cách rón rén, có những hồ sơ kỳ công về biên ải được viết xong nhưng để lại lai cảo bởi “quota” mỗi báo chỉ được một bài trong dịp tưởng nhớ ấy.
Bây giờ, trong chuyến viếng thăm của Tổng bí thư còn có thêm hai Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng và Bộ trưởng Công an, chắc chắn câu chuyện về biên giới và cuộc chiến tranh bom đạn 1979, kéo dài đến 1989 (tròn 10 năm) và kết thúc ở Vị Xuyên sẽ được tuyên truyền sâu rộng hơn.
Biên giới phía Bắc không chỉ có Vị Xuyên.
Ở Móng Cái có quần thể tưởng niệm Pò Hèn được xây dựng rất quy mô bề thế trong giai đoạn Thủ tướng Phạm Minh Chính đang làm Bí thư tỉnh ủy Quảng Ninh.
Ở Cao Bằng có đền tưởng niệm Tổng Chúp, nơi tưởng nhớ hàng chục người dân vô tội bị quân Trung Quốc thảm sát bằng cách đập đầu đến chết trước khi chúng rút về nước.
Dịp 17-2 năm ngoái, ngôi đền được khánh thành với kinh phí gần 15 tỷ đồng mà người góp phần quan trọng nhất để bà con bị thảm sát có nơi hương khói là công lao của ông Trương Tấn Sang, nguyên Chủ tịch nước. (Cũng kể thêm là không chỉ xây đền tưởng niệm, ông cũng là nguyên thủ Quốc gia đầu tiên lên dâng hương các liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến biên giới phía Bắc ở Trà Lĩnh – Cao Bằng đúng vào ngày 17-2, và hơn 10 năm qua, chỉ riêng biên giới phía Bắc, với uy tín cá nhân ông đã giúp cho các tỉnh biên giới có thêm hàng vạn ngôi nhà tình nghĩa, hàng vạn gia cầm gia súc cho bà con cải thiện đời sống).
Nhân chuyến dâng hương tưởng niệm các Anh hùng Liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung, mình nghĩ ở Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên được quy hoạch rất rộng, nên chăng xây ngay một Bảo tàng Chiến tranh biên giới 1979-1989, nếu không làm nhanh, rất nhiều chứng tích, chứng nhân sẽ không còn vì đã 46 năm trôi qua.
Cũng nên dành một “Vườn cây 1979” trong khuôn viên Nghĩa trang Liệt sĩ Vị Xuyên, ở đó mỗi tỉnh thành sẽ trồng một hay vài cây cổ thụ đặc trưng của quê hương, để các liệt sĩ xa cố hương có thể nương trong bóng cây mà gặp được quê nhà!
Và quan trọng nhất, hãy dành những ngày xuân, cùng với đi lễ đình chùa miếu mạo, bà con cũng nên hành hương về biên ải phía Bắc để bù đắp cho bao nhiêu năm hương tàn bàn lạnh với anh em!
À, và những tấm bia Tổ Quốc ghi công trong các nhà bia trên biên ải có khắc trên bia cũng nên sửa lại cho logic:
Liệt sĩ chống Pháp (1945-1954)
Liệt sĩ chống Mỹ (1954-1975)
Thì Liệt sĩ bảo vệ Tổ quốc cũng nên sửa lại là: Liệt sĩ chống quân Trung quốc trong chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (1979-1989).
Tháng 2, bắt đầu hy vọng!



Suy nghĩ về cách trị ân những người đã ngã xuống hoặc hy sinh một phần xương máu vì đất nước vì dân tộc nhân ngày 17 tháng 2 của một người từng cầm súng.
Hình như có một bộ phận quan chức đang bôi nhọ những người lính đã ngã xuống trong các cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mĩ, chống Tàu và cuộc chiến thống nhất đất nước thì phải. Cấp cao đó là bộ Lao động thương binh và xã hội đề nghị quốc hội cho dân thêm một ngày nghỉ, ngày 27 tháng 7. Tưởng nhớ, tri ân những người xả thân vì dân vì nước nghỉ một ngày để người còn sống có thời gian đi đây đi đó hoặc vui chơi nghe buồn và chua chát làm sao. Hệ thống truyền thông nước nhà trong những ngày cận kề 27 tháng 7 thì rầm rộ đưa tin, tổ chức tri ân những người lính đã ngã xuống trong chiến tranh nhưng lại quên tri ân những người lính đã hy sinh xương máu trong cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược kể từ ngày 17 tháng 2 năm 1979. Cấp thấp hơn nữa như lãnh đạo huyện Tứ Kỳ Hải Dương thì bắt các cháu nhỏ, mỗi cháu ngồi bên một ngôi mộ liệt sĩ trong đêm tối vào thời điểm các quan chức của huyện đọc diễn văn ca ngợi và ghi nhớ công ơn những người đã khuất thì thật là khó hiểu.
Nói một cách công bằng, ngày 27 tháng 7 là ngày ghi nhớ các anh hùng liệt sĩ, các thương bệnh binh đã đóng góp xương máu phục vụ thể chế hiện nay. Trong các cuộc chiến diễn ra trên mảnh đất hình chữ S gần nửa thế kỷ, cuộc chiến giữa những người lính Việt Nam dân chủ cộng hoà và những người lính Việt Nam cộng hoà xảy ra trước ngày 1 tháng 5 năm 1975 là một cuộc chiến vô cùng khốc liệt và đẫm máu. Hàng triệu gia đình ở các tỉnh phía Nam vĩ tuyến 17, có ông, có chồng, có con hoặc có anh em chú bác là lính Việt Nam cộng hoà đã tử nạn trong chiến tranh. Nếu lấy ngày 27 tháng 7 làm ngày nghỉ cho cả nước, những gia đình này nghĩ gì? Chúng ta từng kêu gọi từ bỏ hận thù, hướng tới tương lai với người Pháp, người Mĩ, người Nam Hàn và cả người Tàu vì cớ gì phải khoét sâu và nỗi đau giữa người Việt với người Việt trong cuộc chiến tranh thống nhất đất nước bằng cách đề nghị lấy ngày 27 tháng 7 là ngày nghỉ của toàn dân. Những anh hùng liệt sĩ, những thương bệnh binh từng một lòng vì thể chế, những người lính từng tham gia trong các cuộc chiến vừa qua đa phần đã mở lòng, từ bỏ hận thù, mong muốn hoà giải và hoà hợp dân tộc đều không muốn và không tán thành một đề nghị cấp bộ thiếu tư duy chính trị như đề nghị của bộ Lao động thương binh và xã hội trước quốc hội.
Tri ân những người đã ngã xuống, những người bỏ một phần xương máu phục vụ thể chế nếu thật tâm phải là việc làm thường xuyên hàng ngày, thực hiện việc tri ân này chỉ vào dịp 27 tháng 7 một cách rầm rộ theo phong trào đôi khi gây phản cảm với cả những người được tri ân. Trên các phương tiện truyền thông trong những ngày này người ta nói nhiều về những người đã đổ máu trong cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mĩ và cuộc chiến tranh thống nhất đất nước nhưng lại lảng quên hoặc rất ít đề cập tới những người đã hy sinh, đã đóng góp một phần xương máu trong cuộc chiến tranh chống quân Trung Quốc xâm lược ở biên giới phía Bắc và chống Khơ Me đỏ ở biên giới Tây Nam cũng là mọt việc làm thiếu tư duy chính trị của những người làm công tác truyền thông. Chính quyền Trung Quốc tiến hành xâm lược các tỉnh biên giới phía Bắc, gây đau thương tang tóc cho người dân ở các tỉnh này. Mười năm chiến đấu bảo vệ biên giới và biển đảo, hàng vạn thanh niên ưu tú đã hy sinh hoặc cống hiến một phần xương máu bảo vệ từng tấc đất của cha ông để lại. Tại sao truyền thông lại lãng quên điều đó, vô tình hay cố ý? Những liệt sĩ còn gửi thân xác tại biển Đông sau sự kiện Gạc Ma bị Tàu chiếm hay tại nhiều vùng khác trên các nẻo rừng biên giới phía Bắc và phía Tây Nam nghĩ gì về sự lãng quên của hệ thống truyền thông nước nhà nhân ngày 27 tháng 7. Một trường học tại Quảng Ninh đã từng được đặt tên Hoàng Thị Hồng Chiêm, anh hùng chống Tàu, vì cớ gì và ai đã thay đổi tên trường?
Dạy trẻ nhỏ biết ghi nhớ và tri ân những người đã ngã xuống vì nước vì dân là một việc nên làm. Nhưng cách tri ân mà các quan chức của Tứ Kỳ Hai Dương vừa làm trong dịp 27 tháng 7 vừa qua sao mà lạ và khác đời tới vậy. Linh hồn các liệt sĩ nằm tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Tứ Kỳ hẵn sẽ đau lòng lắm lắm khi chứng kiến cảnh các cháu nhỏ ngồi bên các ngôi mộ liệt sĩ trong đêm để quan chức của huyện thắp hương đọc lời tưởng niệm. Giá mà, thay cho việc làm phản cảm, thiếu văn hoá trên, ngành giáo dục Tứ Kỳ thường xuyên tổ chức cho các cháu nhỏ tới thăm viếng giúp đỡ các gia đình liệt sĩ, gia đình thương bệnh binh trong huyện thì nhân văn biết bao. Lãnh đạo huyện Tứ Kỳ thực hiện việc tưởng niệm kỳ quái có phải thực tâm tưởng nhớ và ghi ơn các liệt sĩ hay đấy chỉ là sáng kiến nhất thời của những bộ óc bệnh hoạn thiếu văn hoá. Các cháu nhỏ nghĩ gì sau hàng giờ phải ngồi bên những ngôi mộ lạnh lẽo trong đêm để các bậc lãnh đạo đọc những lời sáo rỗng tri ân những người đã khuất.
Có thể những việc làm nêu trên của một số quan chức nước nhà là do nhận thức hạn hẹp nhưng cũng có thể đó là do một bộ phận quan chức vì lý do này hay lý do kia muốn bôi nhọ những người đã ngã xuống hay những người đã bỏ một phần xương máu trong các cuộc chiến tranh. Những người đã ngã xuống hoặc đã đóng góp một phần xương máu trong mấy cuộc chiến tranh vừa qua vì thể chế không muốn được tri ân kiểu đó. Họ muốn rằng đến ngày hoà bình, đất nước được thống nhất mọi người dân đều được ấm no, hạnh phúc, tự do, bình đẳng để cùng chung tay xây dựng đất nước. Họ muốn rằng phần lãnh thổ quốc gia mà họ bỏ xương máu và thân xác để bảo vệ phải được vẹn toàn. Họ muốn rằng những người đang sống không được phép nhầm lẫn giữa bạn và thù, không muốn thấy cảnh Trung Quốc quấy rối ta ở bãi Tư Chính nhưng ai đó vẫn coi Trung Quốc là bạn cùng chí hướng bởi “tinh thần bốn tốt” giả tạo và “mười sáu chữ vàng” gian xảo. Giá mà, nhân ngày 27 tháng 7 nhà nước công nhận 74 người lính Việt Nam cộng hoà hy sinh bảo vệ Hoàng Sa năm 1974 là liệt sĩ thì nhân văn biết bao.
Nguồn mạng
HỌC GIẢ: BÙI CHÍ VINH
Ai cho phép các quả địa cầu có hình lưỡi bò bán đầy Hà Nội
Tại sao rước voi về giày mã tổ xóm làng
Lợi nhuận nào khiến nhà cầm quyền bịt mắt
Biển Việt Nam phải là của người Việt Nam
Cha ông chúng ta đã đổ máu từ ngàn xưa mới có được giang san
Mới có đất nước từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau hình cong như chữ S
Mới có thềm lục địa hôm nay một cách rõ ràng
Những hòn đảo trồi lên bằng xương thịt
Chúng ta tẩy chay những cuộc đi đêm bán mình cho giặc
Những thỏa thuận âm mưu làm thuộc địa thiên triều
Nếu lịch sử lập lại tấn tuồng bọn vong nô Trần Ích Tắc
Thì chúng ta cũng có thừa Trần Bình Trọng, Yết Kiêu
Chẳng những tàu của giặc Bắc phương phải cút khỏi vùng biển thân yêu
Mà cả nhãn mác điện ảnh có mùi “Made in China” cũng làm ơn cuốn xéo
Chúng ta không cần những quả địa cầu láu cá giá bèo
Đất nước này những quả địa cầu khẳng định chủ quyền không thiếu
Cút, cút sạch lũ bù nhìn giả hiệu
Trả lại cho chúng ta Quang Trung hoàng đế anh hùng
Bắc Bình Vương đi đến đâu đều bách thắng
Lính Càn Long chạy về Lưỡng Quảng vẫn còn run !
NGUỒN MẠNG.
HỌC GIẢ BÙI CHÍ VINH
Mượn lời hịch Hoàng đế Quang Trung làm tựa bài thơ
Đánh vỗ mặt vào giặc Tàu xâm lược
Kẻ thù đâm sau lưng tất nhiên đánh trước
Chiêu bài dùng Việt gian tiêu diệt người ái quốc Việt Nam đã quá lỗi thời
Chiêu bài bịt miệng những người dám chống bất công đã bị lòi đuôi
Khi thơ đã biết cùng nhân dân chống giặc
Thơ được mài bằng máu Rồng Tiên nên rất sắc
Nhân dân được tôi trong lò luyện áo cơm nên hóa thép Lạc Hồng
Đánh cho bọn cõng rắn cắn gà nhà vỡ mộng vinh thân
Đánh cho đám rước voi giày mã tổ phải phập phồng trống ngực
“Đánh cho nó chích luân bất phản… phúc”
“Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn… hồn”
Đánh cho tan tác lũ tay sai Tàu cộng
Đánh cho gò Đống Đa muôn kiếp ngập mồ chôn !
NGUỒN MẠNG.
Đã 51 năm Tàu Cộng chiếm Hoàng Sa qua trận hải chiến quá chênh lệnh với VNCH ngày 19-1-1974. Mối thù này không đội trời chung. Đối với thi sĩ và nhân dân chỉ có một thái độ duy nhất : Không để chuyện mất đất mất đảo biến thành một dòng tin bị quên lãng giữa dòng đời…
HỌC GIẢ: BÙI CHÍ VINH
“Đã 48 năm Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo bị tử trận ở Hoàng Sa”
Dòng tin lọt thỏm giữa tiền, tình, tù, tội
Cuộc hải chiến mới ngày nào còn nóng hổi
Giờ nguội dần đi trước sự hờ hững người đời
Thiên hạ sẵn sàng chạy theo vàng cho đến độ hụt hơi
Sẵn sàng bán tước mua quan tiêu lòn bằng mọi giá
Sẵn sàng đem chất thải Formosa 500 triệu đô la lên bàn cân mặc cả
Nhưng để cứu một vết thương trước 1975 thì xin lỗi, đừng hòng !
Chuyện cần làm mỗi ngày là “tiền, tiền, tiền” chứ không phải biển Đông
Không phải đòi lại Hoàng Sa, không phải biểu tình yêu nước
Ngồi quán hoặc đi đường là phải dòm sau, ngó trước
Ăn cướp bằng mã tấu dao găm ngang ăn cướp bằng …còi
Giờ thêm một Trường Sa bị liếm bởi đường lưỡi bò thì cũng như biển bị bức tử, em ơi
Em có còn nước mắt cho Việt Nam tội nghiệp
Hãy khóc một lần đi em, khóc như con cá chết
Khóc như dòng tin bị quên lãng giữa dòng đời…
BCV
Học giả Bùi Chí Vinh
Biển Đông không chấp nhận “Đường Lưỡi Bò” láu cá
Không chấp nhận tàu Hải Giám, tàu Ngư Chính thưa em (thứ tàu lạ mơ hồ)
Biển Đông không có dầu hỏa cho bọn cường hào, không có thềm lục địa cho ác bá
Nhưng có ngư dân hiền lành và tuổi trẻ khát tự do
Biển Đông tang thương từ những rặng san hô
Nơi xác cha ông trồi lên thành quần đảo
Nơi bọn xâm lăng đang gióng trống giương cờ
Tưởng đất nước Tiên Rồng thời bình trôi hết máu
Anh đã từng nếm mùi chiến tranh, từng nếm mùi đói cơm thiếu áo
Thoát chết ở Trường Sơn, sống lại ở đồng bằng
Thuộc lòng sử Việt Nam như một người tử đạo
Thương cọc nhọn Ngô Quyền, mê chiến thắng Bạch Đằng Giang
Làm sao có thể thờ ơ trước bầy cá mập ăn đêm
Dám lồng lộn khắp Biển Đông dọa nạt
Chúng săn anh và chúng đuổi em
Bằng lý luận của Thiên Triều xưa… “quá đát”
Em ơi em tự do có thật
Mộ gió cha ông cũng có thật kia kìa
Sờ lên ngực anh đi, khi trái tim còn đập
Thì đâu dễ gì giặc phương Bắc được hả hê ?
Em ơi em khi sinh tử cận kề
Mới hiểu hết thế nào là nhân quả
Mới thấy “cháy nhà ra mặt chuột” ngô nghê
Thấy “tàu lạ” thành tàu quen… dối trá
Biển Đông không có chỗ cho Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống rạp mình hèn hạ
Không có chỗ cho tàu Hải Giám, tàu Ngư Chính “giả nai” quen thói mơ hồ
Càng không có dầu hỏa cho cường hào, không có ngư trường cho ác bá
Chỉ có cọc nhọn Bạch Đằng và cánh tay “Sát Thát” khát tự do!
NGUỒN MẠNG.
Những chuyển dâng hương, tưởng nhớ các anh hùng liệt sỹ bỏ mình vì Tổ quốc của TBT Tô Lâm vừa qua có nhiều ý nghĩa sâu sắc. Là điều mà các TBT ĐCSVN trước ông Tô Lâm chưa ai làm được. Gợi lên cho người dân Việt những năm tháng hào hùng chống giặc ngoại xâm , trong đó có quân Trung quốc 17/2/1979 – 1989.
Ít nhất, về phương diện này, ông Tô Lâm đã khá hơn lũ vẹt Mác Lê vô tích sự, ‘ăn hại đái nát’ đầu đàn là con vẹt vừa ra đi mãi mãi với Mác và Lê.
******************************************************
Nguyên Xuân Ất Tỵ Gió Lành Gió Mới thổi ấm về từ Biên ải : có Chàng Tráng sĩ Phố Hiến đang cúi đầu kính cẩn từ Biên giới dâng Hương Biên cương…
******************************************************
Để Tưởng niệm hàng trăm Ngàn Dân quân và Đồng bào đã ngã xuống trong cuộc Chiến tranh Bành trướng xâm lược do Đặng tiểu Bình khai chiến sau khi Công du về từ Hoa Kỳ làm quà kính dâng Thầy Mỹ hứa giúp 4 HIỆN ĐẠI HÓA Tàu cộng…
Thân tặng Anh hùng chống Tàu TRẦN KIM ANH Xuân 1979 và Nhà Đấu tranh Dân chủ không bao giờ mệt mỏi vào tù ra khám hơn 40 Năm qua ….
VÀ dĩ nhiên tất nhiên cổ vũ thêm Tinh thần Bất khuất của Chàng Tráng sĩ Phố Hiến Hôm nay – ANH Tô Lâm…
Khai hương Tín hiệu Lành từ Biên ải Biên cương
Chiến tranh Biên giới nay khởi sắc Chính trường
Trăm ngàn Dân quân Bắc Vĩnh hằng Lòng Đất Mẹ
Kính cẩn Tổng Bí thư chuyến đi dâng Nhan hương
Hà Giang ơi ! Trận chiến Vị Xuyên Lò Vôi Thế kỷ
Hàng hàng lớp lớp chống giặc Tàu Bắc phương
Đánh bật chiến thuật biển người truy quét sạch
Đặng tiểu Bình thua rút quân khỏi chiến trường
Nguyên Xuân Gió Lành thổi ấm về từ Biên ải
Tráng sĩ Phố Hiến cúi đầu dâng Hương Biên cương
Đào Hồng thắm Bình minh Hoàng hôn Biên giới
Máu Chiến binh Việt còn từng ngọn cỏ chiến trường
Tổ tiên Ông cha Chú anh từng hy sinh nằm xuống
Cho Hoa Độc Lập Bông Tự Do nở khắp Quê Hương
Nguyên Xuân Ất Tỵ Gió Lành thổi ấm về từ Biên ải
Tráng sĩ Phố Hiến cúi đầu từ Biên giới dâng Hương
HÀNG CHỤC TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT
Phải ghi là Liệt sĩ chống Tàu mới đúng!
Và những liệt sĩ chống cộng nữa ông à.