19-1-2025
Đúng 14 năm trước, cũng sáng này, 19-1-2011 mình từ Quảng Trị vào Đà Nẵng, bảo chú Võ Quang Sơn: “Mi chở anh tới trụ sở Sở Nội Vụ Đà Nẵng với”.
– Chi vậy anh?
– Anh đi tưởng niệm Hoàng Sa
– Ủa, có ai tổ chức mô?
– Anh tự tưởng niệm.
Đón mình là Lê Phú Nguyện, khi đó là Chánh văn phòng huyện đảo.
14 năm trước, căn phòng nhỏ trong ngôi nhà Sở Nội vụ TP Đà Nẵng ở 132 đường Yên Bái, đó là tất cả Hoàng Sa.
Lòng chùng xuống với một ước mơ giá như Đà Nẵng tách ra vài phường ở Sơn Trà để sáp nhập vào quần đảo đang bị xâm lăng kia thành đơn vị hành chính cấp huyện, chứ đừng để Hoàng Sa chừ chơ vơ như thế, phải để Hoàng Sa dính vô đất liền như núm ruột dãi nhau cùng đất Mẹ.
Sau cuộc tự tưởng niệm đó, bảy năm sau thì huyện Hoàng Sa đã có một cơ ngơi khác. Nhà trưng bày – Bảo tàng Hoàng Sa ra đời. Mình thích nhất cột mốc Hoàng Sa được cách điệu ở nhà trưng bày Hoàng Sa. Nhìn cột mốc siêu to khổng lồ xuyên suốt mấy tầng lầu ấy mình nghĩ đến hai chuyện:
1- Người Mỹ hình như có tính toán khi “buông” Hoàng Sa cho Tàu khựa hẳn họ biết đây sẽ là chiếc đinh nhọn nhức nhối cắm vào tương lai của cuộc tình hữu nghị “viển vông”.
2- Trung Quốc khi xâm lược Hoàng Sa hẳn đã không nghĩ rồi đây, Hoàng Sa sẽ là cột mốc hội tụ lòng yêu nước của người Việt và lòng căm hận với Tàu, bất kể phương trời, lý tưởng hay thể chế…
Và bây giờ, từ lúc một mình đứng giữa căn phòng nhỏ chất chứa cả một huyện đảo. Đến sự cộng hưởng của hàng vạn người Việt mình tin tình yêu Hoàng Sa sẽ đến lúc nào đó đủ sức thành sức mạnh đưa Hoàng Sa trở về mẹ Việt.
Hoàng Sa không chỉ là quần đảo bị Trung Quốc xâm lược, lịch sử luôn có những sắp xếp của nó, và với Hoàng Sa, hình như lịch sử đã ngụ ngôn một điều khác, nó liên quan vận mệnh quốc gia và tâm thế dân tộc!
Với Việt Nam, Hoàng Sa luôn là lời nhắc: “Luôn coi chừng Trung Quốc!”



Máy bay “lạ” trực tuyến Hà Nội –> Côn Đảo : Tha hồ chụp hết không ảnh trong Biển Đông trên không trình !!!
************************************
Từ Sân bay Vân L..ồn – Quảng Ninh :
Chữ rắn xen rồng viết không trình
Chim sắt CôMắc bay giùm VietJet
Lao về Côn Đảo lắm người ‘lạ’ kinh !!!
Vừa chơi Hoàng Sa khách du lịch
Sắp hạ cánh Phú Quốc trữ tình
CôMắc Tàu hóa Con chi..m Phượng
Thuê ướt Hoa Lêkima khỏa thân mình
Cố nhét 75 vào biểu tượng Côn Đảo :
Bấy Năm Hữu nghị bao Chiến chinh !!
Biên giới 1979 khói lửa đạn
Sườn máy bay dòng chữ họa hình
Hàng không Thành Đô gợi Mật ước
Vẽ Mặt trời nuốt Chim thần mà kinh !
75 năm ngoại giÁo Tre giao cấu…
Quỳ lạy con cháu Mạc đăng Dung tài tình
VietJet “hểnh hảo” giờ ‘xài’ CôMắc ! ?
Coi chừng tai nạn phi trường T(b)ắc Kinh !!!
Máy bay lạ tuyến Hà Nội – Côn Đảo :
Tha hồ chụp hết không ảnh không trình !!!
Mắt hí xẩm & thoòng chép thông tin mật
Hải chiến Biển Đông hải đồ mật báo trình….
HÀNG CHỤC TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT
NHÀ THƠ NHÂN DÂN: Nguyễn Minh Tâm
Khi đã hiểu cội nguồn lịch sử
Thì giàn khoan kia chẳng có bất ngờ đâu
Cái “Mười sáu chữ vàng” và “Bốn tốt”
Cửa miệng phun ra…
che hiểm độc ở trong đầu.
Khi đã hiểu cội nguồn lịch sử
Bản chất bá quyền trong giọt máu Trung Hoa
Nên chẳng bao giờ họ là bạn cả
Dù khi vui, cứ thoải mái hảo à…
Khi đã hiểu cội nguồn lịch sử
Lời cha ông còn vọng đến bây giờ
Dặn cháu con hãy tỉnh mình cảnh giác
Không được thả mình trong ngây thơ ngu ngơ…
Khi đã hiểu cội nguồn lịch sử
Sẽ thấy trong nụ cười có đủ cả nhu, cương
Cái bắt tay có gọi là hữu nghị
Cũng phải có khí phách hiên ngang của một kẻ can trường.
NGUỒN MẠNG.
Học giả Bùi Chí Vinh
Biển Đông không chấp nhận “Đường Lưỡi Bò” láu cá
Không chấp nhận tàu Hải Giám, tàu Ngư Chính thưa em (thứ tàu lạ mơ hồ)
Biển Đông không có dầu hỏa cho bọn cường hào, không có thềm lục địa cho ác bá
Nhưng có ngư dân hiền lành và tuổi trẻ khát tự do
Biển Đông tang thương từ những rặng san hô
Nơi xác cha ông trồi lên thành quần đảo
Nơi bọn xâm lăng đang gióng trống giương cờ
Tưởng đất nước Tiên Rồng thời bình trôi hết máu
Anh đã từng nếm mùi chiến tranh, từng nếm mùi đói cơm thiếu áo
Thoát chết ở Trường Sơn, sống lại ở đồng bằng
Thuộc lòng sử Việt Nam như một người tử đạo
Thương cọc nhọn Ngô Quyền, mê chiến thắng Bạch Đằng Giang
Làm sao có thể thờ ơ trước bầy cá mập ăn đêm
Dám lồng lộn khắp Biển Đông dọa nạt
Chúng săn anh và chúng đuổi em
Bằng lý luận của Thiên Triều xưa… “quá đát”
Em ơi em tự do có thật
Mộ gió cha ông cũng có thật kia kìa
Sờ lên ngực anh đi, khi trái tim còn đập
Thì đâu dễ gì giặc phương Bắc được hả hê ?
Em ơi em khi sinh tử cận kề
Mới hiểu hết thế nào là nhân quả
Mới thấy “cháy nhà ra mặt chuột” ngô nghê
Thấy “tàu lạ” thành tàu quen… dối trá
Biển Đông không có chỗ cho Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống rạp mình hèn hạ
Không có chỗ cho tàu Hải Giám, tàu Ngư Chính “giả nai” quen thói mơ hồ
Càng không có dầu hỏa cho cường hào, không có ngư trường cho ác bá
Chỉ có cọc nhọn Bạch Đằng và cánh tay “Sát Thát” khát tự do!
NGUỒN MẠNG.
Đã 51 năm Tàu Cộng chiếm Hoàng Sa qua trận hải chiến quá chênh lệnh với VNCH ngày 19-1-1974. Mối thù này không đội trời chung. Đối với thi sĩ và nhân dân chỉ có một thái độ duy nhất : Không để chuyện mất đất mất đảo biến thành một dòng tin bị quên lãng giữa dòng đời…
BÙI CHÍ VINH
“Đã 48 năm Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo bị tử trận ở Hoàng Sa”
Dòng tin lọt thỏm giữa tiền, tình, tù, tội
Cuộc hải chiến mới ngày nào còn nóng hổi
Giờ nguội dần đi trước sự hờ hững người đời
Thiên hạ sẵn sàng chạy theo vàng cho đến độ hụt hơi
Sẵn sàng bán tước mua quan tiêu lòn bằng mọi giá
Sẵn sàng đem chất thải Formosa 500 triệu đô la lên bàn cân mặc cả
Nhưng để cứu một vết thương trước 1975 thì xin lỗi, đừng hòng !
Chuyện cần làm mỗi ngày là “tiền, tiền, tiền” chứ không phải biển Đông
Không phải đòi lại Hoàng Sa, không phải biểu tình yêu nước
Ngồi quán hoặc đi đường là phải dòm sau, ngó trước
Ăn cướp bằng mã tấu dao găm ngang ăn cướp bằng …còi
Giờ thêm một Trường Sa bị liếm bởi đường lưỡi bò thì cũng như biển bị bức tử, em ơi
Em có còn nước mắt cho Việt Nam tội nghiệp
Hãy khóc một lần đi em, khóc như con cá chết
Khóc như dòng tin bị quên lãng giữa dòng đời…
BCV
“Với Việt Nam, Hoàng Sa luôn là lời nhắc: “Luôn coi chừng Trung Quốc!” ( LĐD )
Tối hôm qua ( 18/01) , nghe VTV nói về tình cảm của nhân dân VN luôn quý trọng tình bằng hữu sâu sắc, gắn bó, bền chặt…(và nhiều mỹ từ kêu rổn rảng khác ) đối với TQ ??!!
Ôi, thế là nhà cầm quyền xa cách lòng dân rồi , chưa bao giờ hiểu được lòng dân .
Hôm nào đẹp trời, một bác trong BCT thử làm một cuộc “vi hành” nho nhỏ ra ngoài phố ở SG hoặc HN đều tốt cả bằng một câu hỏi đơn giản cho bất cứ thành phần lao động nào trong xã hội, từ người nông dân đến người lấy rác, anh chạy xe grab, hoặc một bác chạy taxi ( loại trừ những kẻ cò mồi ra nhá ) .
“TQ có tốt với VN không?”/ hoặc “Thích hay ghét TQ ? “.
Hà, lúc ấy, các vị sẽ hiểu cảm xúc thật của người VN như thế nào.
Hồi còn sinh thời, lão cố bộ trưởng QP PQT đã tỏ ra rất thực tế khi nói đại ý là, sự căm ghét TQ của người VN không có lợi cho việc ngoại giao của hai nước .
Vậy là đủ hiểu, thế là thế nào !
Tuyệt quá! Hoàng Tuấn Công nên dùng bài này cho 1 ví dụ cực kỳ sinh động về “thậm xưng”. Và nên chăng, đem bài này ra thành 1 khảo sát về bộ mặt của “trí thức” thời này, i mean nếu có thể xem đây là “mặt thật” của ổng. doubt it.