Đoàn Bảo Châu
30-12-2024
Cậu công an phường nói với vợ tôi rằng tôi là người đứng đầu một tổ chức gọi là Nhà nước Vĩnh Long. Ở đây chỉ có hai trường hợp:
Điệp viên của chính quyền Việt Nam bịa tin để kiếm lương. Các vị nên sa thải điệp viên này. Lần đầu tiên tôi nghe được cái tên này và tôi cũng hỏi vài người thạo tin, chưa ai nghe thấy cái tên Nhà nước Vĩnh Long bao giờ.
Đây là một thủ đoạn bẩn của chính quyền Việt Nam nhằm dọn đường cho một việc làm sai trái tiếp theo là đặt điều, bịa ra một thứ tội tôi không bao giờ làm, từ đấy có cớ để làm những bước tiếp theo.
Như đã nói từ bài đầu, đối với tôi thì các vị nên tư duy khác, làm khác, đừng dùng trò bẩn hay tiểu xảo với tôi. Tôi là người có thế nào, nói thế, không hơn không kém. Tôi đã im lặng chờ, hy vọng các vị nhận thấy bản chất sự việc không có gì rồi về nhà nhưng các vị càng ngày càng quá quắt khiến tôi đành phải lên tiếng phơi bày toàn bộ sự việc trước công luận.
Cậu an ninh khi thẩm vấn đã đe dọa là tôi phải giữ kín sự việc. Ngay lúc ấy, tôi đã thấy buồn cười. Khi một người gặp nguy hiểm, người ấy nên câm lặng để cường quyền ăn thịt mình hay người ấy kêu cứu sự quan tâm của công luận?
Hay những tờ giấy triệu tập, lệnh cấm xuất cảnh này là tài liệu mật của quốc gia?

Tôi đã giữ thái độ thân thiện với tất cả các loại cán bộ an ninh khi làm việc với tôi từ năm 2000. Với đặc thù công việc là một phóng viên cộng tác cho báo chí nước ngoài, tôi phải cà phê bất đắc dĩ với A35, A37, A25, PA25… (tên giờ đã khác và tôi không có ý định cập nhật những cái tên ấy trong đầu làm gì, cuộc đời có nhiều thứ đáng nhớ hơn).
Tôi thậm chí đã bỏ bài viết, xóa một vài câu nhạy cảm khi được yêu cầu và chính bởi thái độ ấy, tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ bị vướng vào vòng lao lý nhưng tôi đã nhầm.
Ở Việt Nam, có trường hợp nào có Giấy Triệu Tập, Lệnh Cấm Xuất Cảnh, Kiến Nghị Khởi Tố mà thoát được tù tội không? Các luật sư bổ sung kiến thức giúp tôi!
Tôi phải lánh nạn, để chờ xem sự việc ra sao. Một mặt các vị bảo người nhà tôi thuyết phục tôi về, một mặt dọa nếu ra khỏi Hà Nội là bị bắt bay, một mặt bảo trường hợp của tôi chưa đến mức bị bắt, mặt khác theo vợ tôi gần 200 km về quê, sáng sớm sục vào nhà nghỉ kiểm tra, cả một đội nằm gần nhà anh vợ tôi rình vài ngày, theo dõi con tôi, cố tình có thái độ đe dọa chứ không phải có thái độ theo dõi kín đáo, theo nó khắp nơi, nó đang học năm cuối đại học mà tới tận trường cấp ba để hỏi chuyện cô giáo cũ, gọi điện hẹn bạn cũ của nó…
Vậy tôi nên tin ở lời nói hay nên cẩn trọng với hành động thực tế của các vị? Tôi may mắn là có thời gian ngay lúc này để viết về sự việc, còn bao nhiêu người bị bắt mà không có cơ hội cho công luận biết sự việc thực sự là gì?
Ở đất nước này có bao nhiêu người chịu oan? Người bị mất đất, bức xúc mà có hành động quá khích là vào tù. Nhưng đơn kiện, đơn kêu cứu không có giá trị. Hàng ngày có bao nhiêu người từ các tỉnh gào khóc ở Hà Nội để cầu xin công lý? Có gia đình cả bố và con gái cùng phải lõa thể để kêu khóc, lôi kéo sự chú ý khi có một đoàn đại biểu đi qua. Ở đất nước này có bao nhiêu nước mắt của dân oan, bao nhiêu thân phận tàn héo trong tù, trong đói nghèo và bất công?
Vậy một người như tôi sẽ phải giả vờ đui mù, câm điếc và cùng hùa với nền báo chí cách mạng để ca ngợi sự vĩ đại của chính quyền sao?
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì các vị sẽ biến dân tộc này thành dạng người gì?



Cái hay nhất của “chính quyền” này là tham nhũng, một đảng với những cái đầu ngu và ác, hèn với giặc ác với dân.
dưới ngọn giáo
mang tên,
ý thức hệ,
đất nước bị cầm tù.
ý thức hệ,
đấu tố cha ông,
bỏ tù mọt gông,
bất cứ trái tim nào dám sống.
ý thức hệ độc tài,
bội phản lẽ nhân sinh
ý thức hệ,
đẻ ra những điêu linh,
biến bệnh họạn hóa ra lẽ thường tình
người câm điếc hóa ra người biết sống
quỳ gối, khom lưng ra kẻ ấy thiên tài.
đất nước tôi
không còn thấy những hình hài,
nói dõng dạc tiếng Con Người,
thuở ấu thơ mẹ dạy.
Tội đấy phần ai,
ngoài mi,
ý thức hệ độc tài.
Trích: Tập thơ chính luận “Hãy Ngẩng Mặt”. người thơ Nguyễn Đắc Kiên.
Xin ngả mũ chào, rất thán phục anh Đoàn Bảo Châu về thái độ sống của anh, xin được đồng cảm với những lao đao anh và gia đình đang phải chịu. Đất nước này còn tồn tại đến hôm nay nhờ Mẹ Việt Nam suốt chiều dài lịch sử đã sinh ra những đứa con dám ngẩng mặt, thẳng lưng. Đau đớn thay, những người thừa kế cái dũng của tiền nhân xem ra ngày càng hiếm hoi.
Những kẻ cầm quyền hiện nay, đảng Công Sản Việt Nam, muốn rằng toàn dân Việt chỉ biết vô cảm, khom lưng, cúi đầu, quỳ gối. Chúng không muốn người dân biết cảm xúc trước bao nỗi bất hạnh, bất công, không muốn người dân phản ứng trước hiểm họa mất nước về tay kẻ thù truyền kiếp bắc phương. Đất nước sẽ về đâu?!
Cái đất nước CHOs MAs bẩn thỉu trong từng hành động và tiếng nói, từ tứ trụ cho xuống lũ tòa án, tuyên giáo…giờ đây đã chơi bài ngửa, ăn gian không được thì đưa đùi cúi, lựu đạn ra chơi bẩn thỉu sát ván với dân. Xứng danh loài cọng sản.
Cái đất nước CHOs MAs bẩn thỉu trong từng hành động và tiếng nói, từ tứ trụ cho xuống lũ tòa án, tuyên giáo…giờ đây đã chơi bài ngửa, ăn gian không được thì đưa đùi cúi, lựu đạn ra chơi bẩn thỉu sát ván với dân. Xứng danh loài cọng sản.
“Động thái kỳ quặc!”
Chưa kỳ quặc bằng:
“Điều cần nói nốt về Nguyễn Lân Thắng”.
Nhưng vưỡn chưa kỳ quặc bằng Nguyễn Hoàng Ánh, Khuất Thu Hồng, Nguyễn Xuân Diện ….
Và kỳ quặc đỉnh của chóp là ….
Vì người ta
cần ánh mặt trời
tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
bốn ngàn năm, giờ lại ngót trăm năm.
hết phong kiến độc tài, đến lũ bạch tuộc thực dân,
hết quân, hết vương, đến lũ tượng thần chủ nghĩa.
bao thế hệ siết rên trong gọng kềm nô lệ.
chuyên chế dã man đục rỗng chí con người.
cha tôi, ông tôi, bao thế hệ ngủ vùi.
tôi chưa thấy một đêm nào dài thế.
không ánh mặt trời, bóng tối chí tôn,
lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị,
khủng bố dã man, reo rắc những kinh hoàng,
biến lẽ sống thành châm ngôn “mày phải sợ”
mày phải sợ mày ơi mày phải sợ,
sợ nữa đi có sợ mãi được không,
cốt tủy mục rỗng rồi trí óc cũng tối đen,
mày lại đẻ ra lũ cháu con “biết sợ”
bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ,
lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau,
còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất
tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
cũng chưa thấy có ngày mai nào không thể,
vì người ta cần ánh mặt trời,
tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi!
trích: tập thơ chính luận “Hãy Ngẩng Mặt”, người thơ Nguyễn Đắc Kiên.
Tôi rất quý trọng tánh ngay thẳng của ông Đoàn Bảo Châu.
Xin cầu chúc ông Đoàn Bảo Châu luôn được bình an.
Tôi khinh bỉ bọn tay sai quỷ dữ lừa lọc – gian manh – bất minh – tham lam – bạo lực.
Chúng mày sớm chết đi để người dân và đất nước VN này được yên ổn.
Từ khi dân Việt bị cai trị bởi CS thì người dân Viêt trở thành công dân XHCN(xuống hàng chó ngựa) .