Biết gì từ thế sự trong chăn (Phần 2)

  •  
  •  
  •  
  •  

Nguyễn Đình Cống

9-6-2021

Tiếp theo phần 1

5- Gian truân khi nộp hồ sơ

Sáng ngày 11, đã có sẵn thằng cháu ngoại đem xe máy chờ sẵn để chở ông đi nộp hồ sơ tại một nơi cách xa trên mười cây số. Kể ra tôi vẫn có thể đi xe máy được nhưng vợ con khuyên không nên, tôi thấy có lý nên cũng nghe lời. Con gái, để tiết kiệm tiền taxi cho bố nên sai con nó đến chở ông đi.

Chúng tôi đến nơi khá sớm, văn phòng tiếp nhận hồ sơ vừa mở cửa, đã có vài người và một nhóm phóng viên. Tôi đưa hồ sơ, được dặn rằng phải ngồi đợi ở hành lang, khi nào gọi đến tên mới được vào. Trong lúc chờ đợi, tôi vui vẻ chuyện trò với các cô cậu phóng viên đến lấy tin, làm tường thuật và tặng họ vài quyển sách “Cùng học để giáo dục con trẻ” mà tôi và con gái là đồng tác giả.

Đúng mười một giờ hai mươi phút, khi ở hành lang chỉ còn một mình, tôi mới được gọi. Tôi được thông báo là hồ sơ còn một vài sai sót, cần được làm lại. Tôi hỏi thì được chỉ ra bốn chỗ. Một là mục 8, (Nơi đăng ký thường trú – Nơi ở hiện nay).

Theo hướng dẫn nơi ở hiện nay, nếu trùng với nơi đăng ký thường trú thì ghi: như trên, thế mà tôi đã ghi lại toàn bộ nội dung. Hai là ở mục 9, hồ sơ ghi là số CMND (Chứng minh nhân dân), bị cho là phải ghi CCCD (Căn cước công dân). Ba là mục 12, trình độ phổ thông, tôi ghi 9/9 không đúng với hướng dẫn. Bốn là ở mục 23, trong bảng khai quá trình công tác hồ sơ có hai chữ viết tắt. Đúng ra phải viết rõ: Từ tháng 9 năm 1989 đến tháng 7 năm 1998 thì trong hồ sơ là: Từ th 9 năm 1989 Đến th 7 năm 1998.

Sai sót viết tắt xảy ra như sau. Khi dùng tay lập bảng để nhờ người làm hộ (vì tôi chưa thạo việc này) thì mọi dòng tôi đều viết đầy đủ chữ tháng… Đến dòng cuối cùng, chẳng hiểu thế nào (phải chăng do thế lực tâm linh xui khiến) tôi viết tắt với ý định là khi gõ trên máy sẽ gõ đầy đủ. Không ngờ người làm hộ cứ y nguyên văn mà gõ. Qua bao lần soát xét mà không phát hiện ra. Đến phút chót mới bị vạch lỗi.

Về mục 8, 9 và 12 tôi không chịu và xin phép được giải thích.

Mục 8, việc ghi như hướng dẫn là được phép chứ không phải bắt buộc, vì vậy cách tôi ghi là không sai, nó hoàn toàn nhắc lại đúng điều đã khai, chẳng phải là giống như trên à.

Mục 9, hồ sơ ghi là số CMND (loại mới 12 số), các anh bắt tôi chữa thành số CCCD là không đúng vì trên thẻ tôi đang giữ ghi rõ là Chứng minh nhân dân.

Mục 12, tôi biết hướng dẫn ghi là: Lớp X/10 hoặc lớp Y/12 (ứng với phổ thông 10 năm hoặc 12 năm). Tôi ghi 9/9 là đúng với sự thật. Người làm hướng dẫn đã không biết rằng từ năm 1951 đến 1956, cấp học phổ thông chỉ có 9 năm. Tôi thuộc lớp người cuối cùng học phổ thông 9 năm, tốt nghiệp vào năm 1956. Hướng dẫn không đúng không phải lỗi của tôi.

Còn sai sót viết tắt, đúng là lỗi của tôi, tôi thành thật công nhận và xin được thông cảm. Nếu vì một lỗi rất nhỏ như thế này mà phải làm lại hồ sơ thì có lẽ tôi phải bỏ cuộc vì làm lại thì dễ, chỉ vài phút là xong. Khó khăn và mất nhiều công sức là xin xác nhận và đóng dấu.

Xin thưa với các anh các chị rằng Trời, Đất, Con người không có gì hoàn hảo, lý thuyết khoa học, luật lệ cũng thế. Hồ sơ không hoàn hảo cũng là chuyện thường. Nếu là sai sót ảnh hưởng đến nội dung hoặc gây ra sự hiểu sai thì tôi xin làm lại hồ sơ, nhưng ở đây sai sót quá nhỏ, không thể gây ra hiểu nhầm, vậy xin các anh chị thông cảm mà bỏ qua.

Lúc này, ngoài tôi ra không còn ai nộp hồ sơ nên cả năm cán bộ trong phòng tập trung nghe trường hợp của tôi. Một anh nói: Chúng cháu sẵn sàng thông cảm mà nhận cho bác, nhưng sợ cấp trên phát hiện ra, không những họ sẽ loại hồ sơ của bác mà chúng cháu còn bị khiển trách.

Tôi nói: Các anh chị nhận cho tôi là thể hiện lòng tử tế, sẽ tạo được phúc đức. Nếu vì thế mà bị khiển trách thì ông lão này xin các anh tha lỗi và tôi xin cầu Trời, Phật, Chúa chứng giám cho việc làm phúc đức này. Còn nếu như vì lỗi nhỏ mà cấp trên loại bỏ hồ sơ thì tôi vui lòng chấp nhận, rất vui lòng chấp nhận mà không oán hận gì các anh chị ở đây. Chỉ là sau khi tôi biết hồ sơ bị loại chừng 15 phút thì toàn thế giới cũng sẽ biết tin đó.

Đến đây thì một chị trong nhóm, trông tướng người phúc hậu, nói với những người khác: Bác giáo sư nói đúng đấy các anh ạ. Nhận đi cho bác yên lòng. Một người như bác mà tự ứng cử là hiếm hoi lắm.

Họ đã hội ý và anh Phong viết biên nhận hồ sơ vào lúc đúng 12 giờ. Tôi được biết chị nói giúp tên Thảo. Ông cháu tôi vui vẻ ra về. Tuy vậy sự việc vẫn chưa kết thúc.

Sáng ngày 12, tôi nhận điện thoại của anh Phong mời lên trao đổi một chút. Khi tôi vừa đến thì Phong cùng chị Thảo gặp riêng và vạch ra một số sai sót nữa trong hồ sơ như ghi không thật đầy đủ tên cơ quan cấp CMND, như phải thêm hai chữ phổ thông vào sau lời khai 9/9 và mục trình độ ngoại ngữ chỉ ghi tiếng Nga, tiếng Pháp là không rõ ràng, phải ghi thêm là trình độ A, B, C.

Mục cơ quan cấp CMND tôi ghi Công an Hà Nội, theo thói quen, nghĩ thế là được rồi, nhưng bị bắt chữa lại thành Cục Cảnh sát như trong văn bản.

Về trình độ phổ thông tôi tưởng ghi 9/9 là được, vì tôi đã có bằng Đại học và bằng Tiến sĩ thì văn bằng phổ thông không còn quan trọng, thế nhưng hướng dẫn bắt ghi rõ là học trường phổ thông hay bổ túc văn hóa.

Về ngoại ngữ tôi chẳng có chứng chỉ A, B, C nào hết, tôi sử dụng thành thạo cả đọc, nghe, nói, viết. Tôi đã làm luận án tiến sĩ bằng tiếng Nga, đi dạy ở châu Phi bằng tiếng Pháp. Tôi nói rằng, làm lại hồ sơ tôi không ngại vì nó nằm sẵn ở trong máy tính. Ngại nhất, khổ nhất là xin xác nhận và đóng dấu.

Anh Phong nói, việc này bác khỏi lo. Khi nào bác cầm hồ sơ ra ủy ban phường thì gọi điện thoại cho Phong, cháu sẽ gọi trực tiếp cho chủ tịch phường đề nghị làm ngay cho bác như là trường hợp ưu tiên đặc biệt.

Tôi đành đi về và nghĩ rằng, chỉ một loáng là sửa chữa xong mọi chỗ theo yêu cầu. Nhưng rồi tôi đã mất gần cả buổi chiều mà không làm xong vì máy tính nhảy loạn lên. Thì ra mấy cái nút Paste, Cut, Copy, Format, Save được xếp gần nhau, trong lúc tâm trí không thật bình an, tôi đặt con trỏ nhầm lung tung. Thôi đành tạm gác lại, ngủ một giấc, sáng dậy, tỉnh táo, chỉ trong 20 phút làm xong, ra ủy ban, gọi điện cho Phong, một chốc xong xuôi, gọi xe ôm Grab chở đi nộp. Anh Phong hủy giấy biên nhận cũ, viết giấy biên nhận mới. Nộp được hồ sơ xem rằng đã thắng lợi.

6- Chuẩn bị cho cuộc họp

Sắp tới là cuộc họp cử tri để bình xét. Đây là một việc làm vi phạm quyền tự ứng cử, nhưng đã được đưa thành một điều luật, ngụy trang dưới danh nghĩa dân chủ. Biết rằng cuộc họp đó sẽ diễn ra vào thượng tuần tháng tư. Còn gần một tháng chờ đợi. Tôi lên kế hoạch chuẩn bị cho cuộc họp đó.

Đầu tiên tôi viết và công bố một số bài về chương trình hành động, với các nội dung: “Nếu được vào QH tôi sẽ làm gì và làm như thế nào”. Các bài viết gửi đăng các báo mạng, được nhiều độc giả đánh giá khá tốt.

Tôi không nhớ rõ, từ cuộc bầu cử 2016 trở về trước có ứng viên nào tự tổ chức gặp cử tri để vận động hay không, còn lần này, sau mấy bài báo của tôi, thấy có một số ứng viên cao cấp được Mặt trận tổ chức cho gặp cử tri nhưng chủ yếu để tuyên truyền chứ không phải để vận động, không phải để giới thiệu chương trình hành động hoặc chương trình tranh cử. Không biết những bài báo của tôi có gợi ý cho họ chút nào không.

Viết cũng chỉ được 5 bài là hết ý, tôi theo dõi tình hình trong phường và vận động hành lang. Thông tin tôi ứng cử đã được nhiều người trong phường biết qua các kênh bán công khai. Đã có trao đổi giữa một số đảng viên và cán bộ về việc vận động tôi rút đơn (tôi đợi mà chẳng thấy ai đến vân động) và những dư luận đồn đại rằng, tôi quá già rồi, không thể gánh vác trách nhiệm nặng nề.

Qua dư luận tôi đoán biết chỉ thị từ cấp trên xuống là phải loại bỏ tôi. Lý do không phải lớn tuổi mà vì lãnh đạo chưa thể chấp nhận một người phản biện như tôi. Lớn tuổi chỉ là cái cớ bề ngoài, phải triệt để lợi dụng.

Biết chắc rằng thế nào cũng bị loại ở hội nghị, nhưng liệu có ai dám nói vài câu ủng hộ hay không. Không chờ đợi, phải vận động. Tôi dự kiến 10 người có khả năng được mời dự họp và ít nhiều có cảm tình. Tôi và con gái bí mật gặp từng người, trao đổi và đề nghị, nếu họ được mời họp thì phát biểu cho một ý đơn giản như sau: “Tôi thấy ông Cống là người có trí tuệ minh mẫn và vẫn còn khỏe mạnh”. (Không cần nói ủng hộ hay không việc ứng cử).

Làm việc vận động cũng chỉ mất vài ngày. Tôi tập trung chuẩn bị bài phát biểu trong khoảng dưới 15 phút ở hội nghị. Suy nghĩ và viết thảo chỉ trong chưa đến một buổi sáng, nhưng tôi đã sửa chữa không dưới 10 lần, trong những ngày tiếp theo, photo ra chỉ hai trang A4, cỡ chữ 14, xem đi xem lại gần như thuộc lòng, trình bày chậm rãi mất khoảng 12 phút. Ngoài một vài điều về thành tích đóng góp cho đất nước và địa phương, tôi nhấn mạnh 3 vấn đề: 1- Tại sao tôi từ bỏ Đảng. 2- Những bài phản biện của tôi. 3- Lý do tôi tự ứng cử.

Về lý do ứng cử tôi viết như sau: “Tôi ứng cử là theo lời kêu gọi của lãnh đạo, làm sao để có 50 người ngoài Đảng vào Quốc Hội. Năm nay tôi 84 tuổi, còn minh mẫn, sức khỏe tốt, không có bệnh tật gì quan trọng. Đã từng có nhiều người trên 80 tuổi vẫn có đóng góp rất đáng kể cho đất nước. Tại Malaysia, ông Mahathia 92 tuổi ứng cử và được bầu làm thủ tướng. Hiến pháp và Luật bầu cử không hạn chế tuổi. Nếu bảo lên núi đế chống đất trượt, chống lũ quét, giữ rừng, xuống biển để chống bão hoặc thủy triều dâng cao thì tôi không đương nổi, nhưng gặp gỡ nhân dân để lấy thông tin, nghĩ ra các kế sách, phát biểu ở hội trường thì tôi có khả năng hơn nhiều người trẻ khác. Khả năng làm việc trí tuệ của tôi còn khá cao.

Tôi ứng cử không phải vì đặc quyền đặc lợi, không vì danh vọng mà là muốn đem trí tuệ đóng góp cho hoạt động của Quốc hội, vào việc làm ích nước lợi dân. Tôi tự đánh giá có nhiều khả năng phản biện và đã viết nhiều bài đăng báo mạng. Những ý kiến như vậy của tôi, nếu được phát biểu công khai, hợp pháp, đúng luật tại Quốc hội thì sẽ có giá trị gấp hàng vạn, hàng triệu lần các bài báo.

Tôi đã viết và đăng một số bài: Nếu vào được QH tôi sẽ phát huy các thế mạnh về luật pháp, giáo dục, xây dựng, thảo luận và phản biện. Ngoài ra tôi sẽ đóng góp trí tuệ trong các hoạt động khác của Quốc hội. Tôi sẽ lập văn phòng với ít nhất một thư ký giúp việc.

Thăm dò được biết hội nghị sớm nhất cũng phải từ ngày 8 tháng 4. Còn hơn 10 ngày nữa, phải làm việc gì cho khỏi lãng phí thời gian.

Tôi bỗng nhận được tin, Thủ tướng Phạm Minh Chính kêu gọi các Bộ trưởng tiếp nhận phản biện, nhớ ra đang có kế hoạch viết sách Học làm phản biện, cũng đã viết được một ít, tài liệu cũng đã thu thập được. Chỉ trong vòng một tuần, vừa theo dõi việc ứng cử, tôi hoàn thành bản thảo cuốn sách, đem phô tô vài chục bản để tặng bạn bè ở gần và gửi bản mềm cho hàng ngàn bạn các nơi.

7- Trận đấu không cân sức

Ngày 7/4 tôi nhận được giấy mời họp vào 20 giờ ngày 8. Tôi chuần bị một thùng đựng 40 quyển sách và tài liệu thuộc các loại mà tôi đã viết và công bố, đặc biệt là Giải thưởng về Khoa học ứng dụng mang lại hiệu quả kinh tế lớn trong xây dựng, để lỡ ra có ai hỏi rằng, “ông đã làm được gì cho đất nước” thì còn có vật chứng để trình bày.

Chiều ngày 8, từ 13 giờ trong phạm vi tổ dân phố xuất hiện nhiều người lạ, hình như là công an mặc thường phục từ các nơi khác đến, họ đang đề phòng hoặc đợi chờ một chuyện gì đó. Sau này mới biết là đề phòng người ủng hộ ông Cống từ các nơi kéo đến gây áp lực hoặc quậy phá. Chẳng có ai kéo đến nên những người lạ tự động rút lui.

Cuộc hội nghị ở tầng hai nhà văn hóa cụm dân cư. Nhà này có sân khá rộng. Có hai chốt kiểm soát: Ở cổng từ đường phố vào sân và ở cuối cầu thang, nơi có cửa vào phòng họp.

Con gái tôi, nguyên Hiệu trưởng trường mầm non tại địa phương, đảng ủy viên và ủy viên Hội đồng Nhân dân phường không nhận được giấy mời, nó mang giúp tôi thùng tài liệu đến nơi họp. Dù cho mở hết thùng để mọi người thấy rõ bên trong chỉ có sách, nhưng không được phép mang qua cổng vào sân, mỗi người chỉ được đi tay không vào nơi họp.

Con gái tháp tùng tôi lên phòng họp. Ở cửa vào, nơi kiểm tra giấy mời, nó gặp toàn người quen. Có người định kiểm tra giấy mời nhưng vài người nói rằng chị là con gái của ông, dù không có giấy mời chị cũng được vào dự thính, chỉ không được biểu quyết.

Tham dự hội nghi, có ba đại biểu từ Quận, năm đại biểu từ Phường và 66 đại biểu cử tri được mời. Nhìn kỹ các cử tri được mời không thấy có một người nào trong số bạn bè của cha con tôi.

Có khả năng người ta đã bố trí theo dõi, hễ ai, dù cán bộ, đảng viên hay dân thường, nếu có tiếp xúc với cha con ông Cống đều bị loại ra khỏi danh sách được mời họp.

Biết rằng mình sẽ đơn thương độc mã chiến đấu trong một trận hoàn toàn không cân sức về lực lượng. Nhưng về thế, tôi tự tin vào chính nghĩa của mình.

Đúng 20 giờ, cuộc họp bắt đầu. Người điều khiển tuyên bố rằng, không được ghi âm, chụp ảnh, quay phim, mỗi người chỉ được phát biểu dưới 5 phút. Có ai phản đối không.

Tôi định đứng dậy yêu cầu rằng, đến lượt tôi phát biểu, với 5 phút thì không đủ, tôi sẽ xin thêm, nhưng rồi như có một ma lực nào đó ngăn lại. Thế là hội nghị bắt đầu với các thủ tục thông thường, rồi đến phát biểu của cử tri.

Có mười phát biểu, trong đó 8 người nhấn mạnh lý do tôi đã quá già, họ không thể giới thiệu một người già như thế. Trong tám ý kiến ấy có vài ý tỏ ra khá tử tế, họ gọi tôi là thầy, họ đánh giá tương đối đúng những đóng góp của tôi.

Ngoài 8 ý kiến ra, có một người xoáy vào việc tôi từ bỏ Đảng, một người khác vu cáo rằng, những bài phản biện của tôi là nhằm chống phá Đảng và Nhà nước.

Đến lượt tôi phát biểu, người điều khiển nói rằng chỉ được phát biểu trong 5 phút. Tôi từ tốn thưa rằng mọi ý kiến đã được chuẩn bị ra giấy, tôi sẽ đọc, nhưng 5 phút không đủ, tôi xin 15 phút để đọc và còn trả lời một số ý bị vu cáo. Nhưng người điều khiển không cho, viện cớ là ngay từ đầu đã thông qua quy định mỗi người chỉ được phát biểu trong 5 phút.

Tình huống này tuy tôi có dự kiến trước và đã lên kế hoạch ứng xử, nhưng rồi thực tế phũ phàng làm tôi hơi bị choáng. Kế hoạch ứng xử là luôn phải giữ bình tĩnh, nhẫn nhịn, theo phương châm của Thạch Sanh khi biết được âm mưu đen tối của Lý Thông: Chứng minh phó thác (cho) Quỷ Thần. Lòng ta cứ giữ ân cần trước sau.

Bị choáng trong chốc lát làm cho tôi nói hơi to tiếng: Tôi phản đối. Thế rồi lời qua tiếng lại. Tôi định thể hiện sức khỏe bằng cách nói to, không nói vào micro mà dùng nó để thể hiện sức khỏe của phổi. Nhưng chẳng ai quan tâm.

Sau này con gái nói, nó đã vài lần nhắc tôi hãy dùng micro và nói bé thôi, nhưng tôi đã không nghe thấy mà vẫn nói to. Khi người ta nói to thì dễ mất bình tĩnh. Nói bé mới dễ giữ bình tĩnh. Nói to là một tật tôi đã mắc phải do nghề nghiệp, đã cố chữa nhưng chưa chữa được hoàn toàn.

Bà Hải, chủ tịch Ủy ban Mặt trận của phường có đề nghị, cứ để cho tôi 15 phút để trình bày, nhưng rồi đề nghị đó không được chấp nhận.

Hội nghị đã bỏ phiếu bằng cách giơ tay. Không một ai ủng hộ việc tôi ứng cử.

Cha con tôi ra về trong tâm trạng không được vui. Nguyên nhân không phải vì bị loại bỏ, điều này đã biết trước, mà vì đã không đọc được bài phát biểu chuẩn bị công phu. Tôi thường vẫn bắt đầu nằm ngủ trước 21 giờ 30. Nhưng hôm nay cha con thức đến 23 giờ để rút kinh nghiệm.

Tôi công nhận rằng mình tu luyện cũng đã nhiều nhưng chưa đắc Đạo. Con gái lại khuyên: Có lẽ trên đời đây là lần đầu ba hơi bị mất bình tĩnh. Biết đâu đây là sự thử thách do Bề Trên tạo ra để ba biết mà tiếp tục tu luyện, chuẩn bị cho những tình huống gay cấn hơn, có thể xảy ra trong quảng đời còn lại. Nghe con nói thế, tôi thấy yên lòng, ngủ an giấc cho tới sáng.

Dù sao tôi cũng đã thắng lợi, vì đã phát hiện được nhiều mưu mẹo của những người chỉ đạo và tổ chức cuộc họp, đủ bằng chứng cho rằng, đó là “Cuộc họp đầy gian dối”. Nhưng vì có thể đã không kịp thời phát hiện ra âm mưu khiêu khích mà chưa thực hiện được toàn vẹn kế hoạch. Vì thế, thắng lợi có kém phần vẻ vang. Nếu tôi mềm dẻo hơn để đọc bài phát biểu và phản bác những lời vu cáo, làm cho một số người hiểu ra lẽ phải, giác ngộ được chân lý thì thắng lợi sẽ lớn hơn nhiều.

Bình Luận từ Facebook

14 BÌNH LUẬN

  1. Dù trú ẩn dưới nick nào thì nghiemnv vẫn lộ diện.
    Đó là viết comment (bình luận) nhưng không “bình”, không “luận” mà chửi bới.
    Đây là cả quá trình dài. Tôi đã ghi lại toàn bộ các nội dung chửi bới (có cả ngày, giờ kèm theo) để tìm hiểu tâm lý con người. Một trong những tính cách là căm hận trí thức. Dường như người này (hoặc gia đình) không thành công về học vấn.

    Tác giả nào viết nhiều cho TiengDan chính là đối tượng để nghiemnv chửi bới rất hạ cấp, với thái độ căm ghét, tức tối.

    Tại sao nghiemnv sa đọa đến nỗi này?
    Đó là do giấu mặt dưới các nick

    Điều hơi lạ là các bác đọc nghiemnv mà không tỏ thái độ. Có lẽ do khinh miệt?

  2. Bọn Ruồi gọi ông già này (bằng tuổi ông nội nó) là Cống Rãnh.
    Nó chưa chịu câm đâu. Nghiemnv chỉnh gì?

    Đã vậy, sao cụ Cống 84 tuổi, từng trải, cứ vạch trần sự đểu cáng chính trị?

  3. Phải nói rằng bác Cống rất có tâm với Đảng. Bác biết trong cái chăn đầy rận mà bác cứ muốn chui vào để cải hóa bầy rận. Thật là kinh ngac đến độ ngao ngán. Hỏi ràng bác đắp một cái chăn mền đầy rận đi nằm bác có đắp được không????? Eo ôi kinh khủng quá!!!!!!
    Về tướng học, bác là người rất chi là phù hợp với Ngư phủ. Nhưng nhờ đảng bác đã là giáo sư, thầy của một bầy. Điều này bác phải cảm ơn đảng, ơn bác Hồ và phúc đức tổ tiên.
    Hãy điểm qua mấy bác trí thức nhà bác toàn bọn ” mồm miệng đỡ chân tay” , toàn bọn khuấy cho đục thả câu ( tôi mượn ý của ông nghiêmnv đã bị loại khỏi diễn đàn vì không ôn hòa có học). Đặc điểm chung của đám trí thức này qua hình dáng là cao nhưng không to, người mỏng dẹt, đi lúc nào cũng rụt cộ, mũi to dài sở trường mũi bẹc dê đánh hơi, mồm cá trê, môi trề ươn ướt táp đủ mọi thứ. Các trí thức các bác chống cái gì ở chế độ này khi các chính các bác xây dựng lên nó. Thôi thì như các cụ đã nói ” miếng ăn là miếng nhục” để giáo dục con cháu

    ______

    Editor: Bác viết: “Hãy điểm qua mấy bác trí thức nhà bác toàn bọn ” mồm miệng đỡ chân tay” , toàn bọn khuấy cho đục thả câu (tôi mượn ý của ông nghiêmnv đã bị loại khỏi diễn đàn vì không ôn hòa có học)“.

    Thưa bác, nick Lambanthesu này chính là nick nghiêmnv (nghiemnv/ Nghiemnvn). Chúng tôi không loại bác ra khỏi diễn đàn vì lý do như bác viết. Chúng tôi không để nick nghiemnv comment là theo yêu cầu của nick đó.

    Rất nhiều lần, nick nghiemnv vào đây bình luận chửi bới các tác giả mà không đưa ra lập luận nào để phản biện nội dung bài viết. Hãy xem ví dụ về các bình luận của nick nghiemnv trong một bài viết của tác giả Nguyễn Đình Cống ngày 05/06/2021 sẽ rõ: https://baotiengdan.com/2021/06/05/phan-bien-bai-bao-cua-gs-nguyen-phu-trong-phan-cuoi/

    Khi chúng tôi nhắc nhở, lúc 1:24 pm, ngày 05/06/2021, nick nghiemnv viết như sau: Tớ có đọc đâu vì tớ thấy viển vông. Tớ còm vì tớ thích còm trước những cái gọi là khai trí nhưng không có dũng khí. Tắt còm của tớ đi vì đã đến lúc tớ xả. Hãy cứ để chúng nó loạn xà bần khai trí theo ý của chúng.

    Và chúng tôi đã “tắt còm” theo yêu cầu của bác (tất cả những bình luận của bác tự động chạy vô thùng rác). Ngay sau đó, bác đổi nick Lambanthesu, chúng tôi biết ngay từ lần bình luận đầu tiên của bác, nhưng vẫn để cho bác bình luận vì chúng tôi chỉ chú ý tới nội dung, không quan tâm tới chuyện ai đổi nick gì, trừ khi đổi nick với mục đích phá hoại diễn đàn.

    Vài bình luận lúc đầu không còn quậy phá ở mức độ như nick nghiemnv trước đây, nhưng bây giờ bác đã đổi giọng, dùng nick mới vu cáo cho chúng tôi về lý do khóa nick cũ của bác, nên buộc chúng tôi phải công bố nick này chính là nick nghiemnv. Đây là lần đầu tiên chúng tôi công bố như thế và hy vọng đây là lần cuối cùng, chúng tôi không phải công bố thêm bất cứ nick nào tương tự như thế này nữa.

    Chúng tôi biết có một số người thường đổi nick vào đây với mục đích phá rối diễn đàn này. Chúng tôi cũng biết, có những người vào đây để “làm nhiệm vụ” của họ, nhưng chúng tôi vẫn để họ bình luận khi các lời bình luận của họ ở một mức độ chấp nhận được. Tuy nhiên, khi những chuyện phá hoại liên tục diễn ra, thì chúng tôi buộc phải ngăn chặn.

    Bác vẫn giữ nick Lambanthesu này, không cần phải đổi nick khác nữa đâu, vì bác đổi nick nào chúng tôi cũng biết. Chỉ có những người không hiểu về IT nên nghĩ rằng, mình núp sau màn hình computer/ smart phone, đổi nick, viết bậy… mọi người sẽ không biết mình.

    Quan trọng là đổi thái độ của bác. Nếu bác thích vào một diễn đàn nào đó để xả rác (chửi bới, công kích tác giả), thì bác chọn những diễn đàn khác. Còn trên diễn đàn này, xin bác làm ơn giữ cho sạch sẽ, bớt xả rác, vì ai cũng xả rác, sẽ biến nó thành một bãi rác.

    Nếu không thích đọc, nội dung không phù hợp thì bác chọn chỗ khác, để chỗ này cho người khác đọc, thay vì ngày nào cũng vào xả rác. Còn muốn phản biện, thì bác cần đưa ra lập luận, lý lẽ, bàn về nội dung, thay vì công kích cá nhân, bảo tác giả không nên viết nữa, hoặc chửi bới tác giả…

    Cảm ơn bác.

    • Hehe cá đã cắn câu
      _____

      Editor: “Cắn câu” gì ở đây từ một người thường xuyên vào tấn công các tác giả, chửi bới, xả rác…? Những chuyện tối thiểu về IT mà bác cũng không hiểu, đổi nick lung tung, nghĩ rằng có thể núp sau computer, rồi vào đây vừa tung vừa hứng, chửi bới, mạ lỵ người khác, nghĩ rằng ai cũng không biết giống như mình.

        • Uhm, thế này nhé, chấp nhất với cầm thú thì:
          – Nếu thắng, sẽ được tôn vinh là “hơn cầm thú”.
          – Nếu hòa, sẽ được ví von là “y như cầm thú”.
          – Nếu thua, sẽ bị sỉ nhục là “còn thua cầm thú”.
          Nên vừa qua đơn giản chỉ là không chấp nhất với cầm thú, để thời gian đó để làm việc khác có ích hơn, dành thời gian cho gia đình, dành thời gian để tự học hỏi, v.v… chẳng có vinh nhục gì ở đây cả.
          Thế nhé.

    • Mình nghĩ bác này nên sang bên website đảng cọng sản việt nam là phù hợp nhất, tha hồ bốc thơm đảng ta quang vinh cầm quyền tự bảo hành vĩnh viễn.
      Hoặc qua báo giấy nhân dân mà sáng tác.

  4. Các cụ già Lê Đình Kình, Nguyễn Đình Cống có tâm thật sáng trong. Các cụ xứng đáng được dân kính trọng, tín nhiệm, tin cậy trao cho trọng trách của quốc gia.
    Vô phúc thay, quyền lực ở đất nước này lại rơi vào những kẻ lòng dạ tối đen, mặt mũi câng câng hãnh tiến như Trọng Lú, Phúc Nghẹo, Lâm, Bình…

  5. Dù bác Cống không viết ra những đoạn trường ứng cử ĐBQH, mọi người có chiểu biết đều hiểu rất rõ bản chất lừa dối của ĐCSVN. Khi bắc bắt đầu tự ứng cử, chính bác và nhân dân thừa biết không bao giờ ĐCS chấp nhận. Nó sẽ vận đủ các chiêu trò hèn hạ mà nó có thừa để loại bác và những người như bác.
    Đơn giản vì ĐCSVN, người chủ thực sự của cái Cuốc hội, chỉ muốn những kẻ không có xương sống vào cái tổ chức đó của DCS. Đằng này bác Cống lại có sương sống, mà lại còn chắc khỏe nữa. thì làm sao ĐCS dám cho bác vào Cuốc hội cua họ.
    Tất nhiên bác và nhân dân đều biết bác tự ứng cử là để vạch ra cái bộ mặt hèn hạ của ĐCS độc tài và cía trò dân chủ giả hiệu của nó mà thôi.
    Đó mới chính là thành công.

  6. “Vì thế, thắng lợi có kém phần vẻ vang”

    Thắng lợi AQ không bao giờ kém phần vẻ vang đâu bác Cống ạ

    “Tôi công nhận rằng mình tu luyện cũng đã nhiều nhưng chưa đắc Đạo”

    Đã vậy còn lăm le phản Đạo nữa, rồi kiểm duyệt tư tưởng của Giáo Chủ . 70 đời, đời này là khởi đầu . Nhưng ít ra bác Cống có hơn những người khác là công nhận mình còn vụng đường tu . Cũng là 1 chứng cớ bầu cử nhà ta rất chặt chẽ & nghiêm minh, cương quyết loại bỏ những người tu hú như các bác . Khá hơn nhiều người, bị loại nhưng vẫn tru tréo, vu oan giá họa tới giờ này .

    Rất mừng là bầu cử kỳ này, ố Cống bị loại . Hồng phúc nước nhà vẫn còn lớn lắm .

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây