Còi cọc tư tưởng, còi cọc thẩm mỹ, còi cọc nhân cách, còi cọc toàn tập

Đoàn Bảo Châu

15-4-2021

Nhân việc văn đàn đang dậy sóng về việc mấy ông quan chức văn nghệ trao giải cao cho một bài thơ rất nhạt, rất thường, dưới mức trung bình cả về tư tưởng, nghệ thuật ngôn ngữ, tôi muốn nói về sự thay đổi cần có trong chính sách đối đãi với mấy cái hội văn nghệ ở đất nước này.

Các vị lãnh đạo cần nhìn ra một thực tế là vai trò của mấy cái hội ấy đã qua rồi. Thời chiến tranh thì còn cần mấy ông nhạc sỹ, nhiếp ảnh, nhà văn vào chiến trường để sáng tác theo chỉ đạo chính tri.

Thời ấy người sáng tác có cảm hứng thật và những tác phẩm của họ có tác dụng động viên, định hướng và phủ ánh sáng đẹp đẽ lên hiện thực chết chóc của chiến tranh thật.

Nhưng giờ là lúc cần thay đổi. Thử hỏi suốt mấy chục năm qua, những tác phẩm nào được sáng tác theo định hướng, theo chỉ đạo chính trị có tác dụng lay động tâm hồn con người hay có giá trị nâng tầm tư tưởng, triết học cho người đọc?

Thời thế đã thay đổi và người lãnh đạo cần nhìn ra điều ấy để dùng đồng tiền thuế của dân một cách hiệu quả hơn.

Người sáng tác xưa và nay khác nhau.

Người xưa viết nhạc, vẽ, cầm bút là có cảm xúc và họ có lòng tin tuyệt đối vào con đường đang đi, ngày nay người nghệ sỹ sáng tác đã được mở cửa với tư tưởng, văn hoá quốc tế một cách rộng rãi, họ đã có chính kiến riêng, tầm nhìn của họ đã vượt qua cái khuôn chỉ đạo cứng nhắc.

Người nghệ sĩ đích thực là người sáng tác theo tiếng gọi của con tim, của sự thúc ép nội tại của tư tưởng chứ không sáng tác theo chỉ đạo của ai cả. Họ thấy cái gì đẹp thì ca ngợi, thấy xấu thì chê.

Nếu vị nào còn cãi sự cần thiết phải có mấy cái hội kia thì hãy chỉ ra một cách cụ thể ích lợi mà họ mang lại cho người dân.

Đành rằng phải có hội nhưng không phải theo cách được bú mớm, chăm bẵm rồi ăn trên ngồi trốc dựa vào tiền thuế của dân như thế. Thay vì tham gia để được cấp tiền sáng tác thì hội viên nào thấy có ích lợi muốn tham gia thì đóng tiền hội phí.

Dù ít nhưng đúng ý nghĩa thì tốt hơn nhiều mà toàn rặt một bọn háo danh bất tài, kém nhân cách.

Người nghệ sỹ khi cầm đồng tiền thuế của dân để sáng tác ấy đã là còi cọc về nhân cách. Đơn giản thôi, sản phẩm anh tạo ra có giá trị thì thị trường sẽ chấp nhận, sẽ trả giá cho anh.

Sáng tác theo chỉ đạo, ấy là còi cọc về tư tưởng, ấy là một dạng thợ thạo nghề, không phải nghệ sỹ.

Còn dựa vào vị thế để trao giải bừa cho những tác phẩm vớ vẩn ấy là độc tài về thẩm mỹ, còn những kẻ vỗ tay hùa theo là một lũ hèn hạ theo đóm ăn tàn.

Hãy nhìn ra bản chất vấn đề mà thay đổi. Đừng dùng tiền thuế của dân vào những trò vô bổ tốn tiền nữa.

Mà các vị hội viên, sao các vị thích mấy cái hội ấy đến vậy? Để khi chết thì có nhiều đại diện các hội đến phúng viếng chăng?

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN


  1. My dear Hanoi Capital, tell me when the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    **********************************

    Tell me, my dear Hanoi !
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    Tell me, my beloved Hometown !
    When, when and when ?
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    With Freedom and Democracy everywhere in a completely New Vietnam

    Tell me, my beloved Hometown !
    The year, the day and the hour ?
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    With Civil Rights and Human Rights everywhere in a completely New Vietnam

    Maybe I will be alive and I shall return to my dear Hometown
    I have been waiting every moment for more than 40 years
    In exile in the Capital of Light and Love, Paris…

    Until when when when
    Tell me, my dear Hanoi !
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    Tell me, my beloved Hometown !
    When, when and when ?
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    With Liberty and Freedom everywhere in a completely New Vietnam

    Tell me, my beloved Hometown !
    The year, the day and the hour
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    With Justice and Equality everywhere in a completely New Vietnam

    Suddenly I’ll see my Old Town Cầu Gỗ in Hanoi’s center
    The Sword Lake shall be smiling in front of me
    And the Pencil Tower will be writing
    The Modern Vietnamese History’s another new page
    In Hanoi Capital’s blue sky
    My life without You, my beloved Hometown
    That makes no sense to me

    Tell me, my dear Hanoi !
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    Tell me, my beloved Hometown !
    When, when and when ?
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    With Freedom and Democracy everywhere in a completely New Vietnam

    Tell me, my beloved Hometown !
    Tell me when She will come
    Tell me when when when
    The year, the day and the hour
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    With Human Rights and Civil Rights everywhere in a completely New Vietnam

    My life without You, my beloved Hometown
    That makes no sense to me
    Maybe I will be alive and I shall return to my dear Hometown
    I have been waiting every moment for more than 40 years
    In exile in the Capital of Light and Love, Paris…

    Until when when when
    “We’ll never leave each other!”

    When, when and when ?
    When the Immortal and Eternal Vietnam Spring will come ? ? ?
    With Peace and Love everywhere in a completely New Vietnam

    Until when when when
    “We’ll never leave each other!”

    http://universite-digitale1.com/wp-content/uploads/2018/05/MeVietNam.jpg
    MILLIONS OF VIETNAMESE HONEST PEOPLE = TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT

  2. “Dù ít nhưng đúng ý nghĩa thì tốt hơn nhiều mà toàn rặt một bọn háo danh bất tài, kém nhân cách.
    Người nghệ sỹ khi cầm đồng tiền thuế của dân để sáng tác ấy đã là còi cọc về nhân cách.”
    TG viết rất hay. Tiền thuế của dân ấy để giúp người nghèo, bệnh tật thay vì cho đám “Mà các vị hội viên, sao các vị thích mấy cái hội ấy đến vậy? Để khi chết thì có nhiều đại diện các hội đến phúng viếng chăng?”

  3. Thơ tân con cóc của chúng chẳng ai thèm đọc mà dù vó đọc thì họ chửi um lên, vì lẽ đó mà chúng cần có một cái hội để chúng đọc sản phẩm của nhau, những thợ thơ. Vừa có tiền chùa vừa khỏi hao mòn trí não.

Comments are closed.