Thư gửi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng

  •  
  •  
  •  
  •  

Nguyễn Thùy Dương

23-6-2020

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 23 tháng 6 năm 2020

Kính chào Ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư – Chủ tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Đầu thư, con xin chúc ông mạnh khỏe, minh mẫn và làm được nhiều điều tốt đẹp.

Con nghĩ ông vẫn quen nghe mọi người gọi bằng Bác. Trước kia, con cũng vậy nhưng suy nghĩ về độ tuổi thì vẫn nên gọi Ông cho đúng ạ!

Đây là bức thư thứ hai con viết gửi ông, sau bức thư năm ngoái vẫn chưa thấy hồi âm. Quả thật không vui chút nào khi Ông không hồi âm cho con. Những người đàn ông lịch thiệp luôn sẽ hồi âm cho những người phụ nữ dễ thương, Ông lại không hồi âm thư cho con trong khi con là Dương Dịu Dàng. Dĩ nhiên, con đang rất nghiêm túc đấy ạ!

Hôm nay, Con viết thư này cho ông, trước là trình bày vài sự việc, sau là con nghiêm túc góp ý với Ông. Con rất rất không hài lòng cách lãnh đạo của Ông và Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thời gian vừa qua.

Ảnh: FB tác giả

Thưa Ông!

Trong một năm vừa qua, con đã gặp, đã tiếp xúc với người dân nhiều nơi trên Đất nước. Con đã nghe, đã thấy những thảm cảnh đau đớn xảy ra. Con cũng nhiệt huyết lắm, dù nhiều lúc, bản thân con thấy bất lực, tuyệt vọng đến tận cùng. Ở nhiều địa phương, Hội Đồng Nhân Dân giống như Hội Đồng Bảo Kê vậy, con không bịa ra được chuyện đâu. Dự án muốn được duyệt, đất muốn được thu hồi giá rẻ không qua thỏa thuận ải khó nhất là Hội Đồng Nhân Dân. Con đã đọc được không ít hồ sơ phi lý nhưng vẫn được Hội Đồng Nhân Dân thông qua.

Con ước gì ông thấy được những người nông dân bị thu hồi đất với giá rẻ mạt, họ bị đẩy đuổi ra khỏi phần đất của mình. Họ kiên quyết bám đất thì bị cưỡng chế, để rồi mảnh đất đó được phân lô bán nền, làm Dự Án khu dân cư. Đó là hiện trạng đang diễn ra ở Đồng Nai và những dự án đó đã được Hội Đồng Nhân Dân thông qua. Ngoài Đồng Nai còn rất nhiều nơi nữa như Bình Dương, Vũng Tàu, Quảng Ngãi… và thậm chí là nơi trung tâm như Thành phố Hồ Chí Minh vẫn xảy ra bất cập về đất đai.

Con ước gì ông có thể tận mắt chứng kiến, người cảnh sát phòng cháy chữa cháy chĩa vòi xịt bột chữa cháy vào dân, giúp Chính Quyền cưỡng chế thu hồi đất giao cho doanh nghiệp. Đó là sự thật mà con nhìn thấy không chỉ ở một nơi. Và con ước gì, ông có thể cùng người dân mất nhà ăn một bữa cơm ngay sau khi nhà họ vừa bị hạ xuống. Con đã ăn những bữa cơm đó, những bữa cơm chan nước mắt, những bữa cơm lặng lẽ tuyệt vọng, những bữa cơm của kẻ lưu vong trên chính Đất nước mình. Nghiệt ngã hơn, không ít người trong số họ, hay sẽ là họ lại là con cái của những người lấy mạng nuôi Cách Mạng, hoặc ngay cả những chiến sĩ Thành Cổ Quảng Trị một thời.

Những người lính một thời ôm súng, vượt Trường Sơn, ngủ đứng trên đường lầy, nay phải thất bại khi không bảo vệ được ngôi nhà của mình. Nhân Dân từng là hậu phương của Chính Quyền này trong thời chiến, tại sao hôm nay Chính những lãnh đạo đang là Đảng viên lại đẩy Hậu phương ra “chiến trường”?

Ông bà ta có câu “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Con nghĩ đối với người quảng đại thì sự thật có khó nghe cách mấy cũng không mất lòng đâu đúng không Ông?

Điều đầu tiên con muốn góp ý với Nhà Nước và Đảng là: Đại Biểu Quốc Hội, Đại Biểu Hội Đồng Nhân Dân không nên là quan chức Nhà Nước. Họ phải là những trí thức thật sự, không nắm quyền Hành pháp và Tư Pháp trong tay, Ủy Viên Trung Ương Đảng cũng không nên là Đại Biểu Quốc Hội (ĐBQH) hoặc Đại Biểu Hội Đồng Nhân Dân (ĐBHĐND). Phải có luật chế tài với ĐBHĐND và ĐBQH khi thông qua một Dự Án/ Luật Định gây ảnh hưởng trực tiếp xấu đến cá nhân, tập thể, tổ chức… có liên quan. QH và HĐND phải có những Luật định biện pháp sửa chữa tức thì đối với những Luật/ Dự án được thông qua chưa đúng hoặc sai hoàn toàn.

Lương của Đại Biểu HĐND phải cao và lương của ĐBQH phải cao hơn nữa. Vì họ là những người thay mặt Nhân Dân lên tiếng bảo vệ Nhân Dân. Mức lương cao cũng tránh việc họ bị mua chuộc, ĐBQH và Đại biểu HĐND phải bị vô hiệu hóa nếu bị Tố Cáo có cơ sở từ phía Nhân Dân.

Điều thứ hai con muốn góp ý đó là: Con nhận thức việc Đảng kỷ Luật Đảng viên là việc hết sức khôi hài. Ông Lê Thanh Hải làm Bí thư Thành Ủy hai nhiệm kì, ông Hải vi phạm về mặt Đảng, sai phạm với Nhân Dân, ông Hải bị cắt chức Bí Thư một nhiệm kì. Tóm lại cuối cùng, ông Hải vẫn là Nguyên Chủ Tịch Tp.HCM, nguyên Bí thư Thành Ủy Tp.HCM, không vấn đề gì hết. Tội phạm phạm tội chưa ra Tòa xử án, ít nhất cũng bị tạm giam, giám sát, còn lãnh đạo với Đảng viên thì kỉ luật nhẹ nhẹ xong về làm lãnh đạo tiếp như ông Lê Viết Chữ và ông Trần Ngọc Căng của tỉnh Quảng Ngãi.

Đảng có sau Nhân Dân, sau Đất Nước, vậy tại sao lãnh đạo luôn luôn là Đảng viên mà không có một Nhân Dân bình thường nào có thể làm lãnh đạo Nhà Nước? Nếu chỉ bó buộc trong phạm vi Đảng viên làm lãnh đạo là Đất nước đang phí phạm nhân tài. Sự cố chấp về mặt tư tưởng chỉ làm khổ cho Nhân Dân mà thôi. Đảng Cộng Sản Việt Nam là Đảng lãnh đạo toàn diện ở Việt Nam, vậy có gì phải ngại khi lãnh đạo Tỉnh/ Thành không là Đảng viên đâu? Vẫn là Tỉnh Ủy/ Thành Ủy lãnh đạo,Nhân Dân – Hội Đồng Nhân Dân/ Quốc Hội giám sát. Không những vẫn sẽ an toàn mà còn mở rộng con đường cho những người tài cống hiến cho Đất Nước. Dĩ nhiên vẫn phải trả lương cao cho họ. Chẳng thà trả lương cao còn hơn để cán bộ tham nhũng hậu quả nặng nề hơn.

Có một sự thật con tin rằng ông biết rất rõ khắp 64 tỉnh thành, hầu như không nơi nào lãnh đạo đứng đầu không có sai phạm. Mỗi tỉnh thành như một Vương Quốc riêng và người dân chịu đủ tai ương do lãnh đạo mang tới. Muốn nước mạnh thì dân phải giàu mạnh, phải trí thức văn hóa. Một đất nước, dân phải chạy ăn từng bữa, vận mệnh đặt trên bàn nhậu, trên giường ngủ của lãnh đạo thì làm sao giàu mạnh được ạ?

Con biết đây là điều con góp ý không thể chấp nhận được nhưng Đất nước Việt Nam là một, Dân tộc Việt Nam là một. Khi Đất nước đối diện một thế lực giặc nội xâm ngay trong nội tại không có gì bằng dùng chính những nhân sĩ, trí thức yêu nước.

Đại Hội Đảng là ngày mừng những thành tựu, vinh quang mà Đảng đã làm cho Nhân Dân cho Đất nước. Vinh quang gì khi nợ công chất chồng, vinh quang gì khi nước mắt đau thương của dân còn rơi, vinh quang gì khi ô nhiễm môi trường lẫn ô nhiễm quan trường ngày càng trầm trọng? Vinh Quang cho ai trong khi ngoài kia có những giấc mơ bị đánh cắp, những cuộc đời chui rúc thua con trùn, con dế?

Con người ta nếu bệnh thì phải đi khám bệnh, phải uống thuốc chữa bệnh. Người bệnh uống thuốc chữa bệnh tức là họ đã chấp nhận họ bị bệnh. Vậy tại sao nhiều cán bộ Đảng viên có rất nhiều lỗi, khuyết điểm mà chỉ nhận một ít trong đó thôi? Nếu nhận một ít lỗi trong một mớ hỗn độn lỗi thì làm sao sửa mình được ạ? Cán bộ không tự chấp nhận mình có lỗi, cũng như con bệnh không chấp nhận mình có bệnh.

Con nghĩ không nên giữ lại những con bệnh về đạo đức, phẩm chất làm cán bộ, nhất là cán bộ lãnh đạo. Con bệnh làm lãnh đạo, Đất nước cũng bệnh theo luôn. Hiện nay, Đất nước còn quá nhiều Cán Bộ “bệnh” không chịu chữa vẫn cố gắng làm lãnh đạo.

Sau Đại Hội Đảng lần này rồi Nhân Dân sẽ ra sao? Đất nước sẽ đi về đâu? Dân không có Đảng lãnh đạo sẽ ra sao thì con chưa biết, tuy nhiên con chắc chắn sẽ không có Cơ quan quyền lực nào tồn tại khi không có Nhân Dân. Vậy nên Lãnh Đạo đừng bạc đãi Nhân Dân nữa. Dân dựng hào, dân lập ấp, dân giữ nước, dân dựng nước, dân đau thương, dân gánh vác, muôn trùng vạn cửu mãi mãi là dân. Đất nước trải qua một cuộc nội chiến, người Việt giết người Việt, Người Việt là quân cờ trên bàn cờ của nước lớn đã đủ đau thương. Sao người Việt chức quyền hôm nay lại biến người Việt thường dân thành cờ.

Tổ tiên ta không phải có câu “Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng” hay sao? Chúng ta sinh ra trên Đất nước này, bất luận giới tính, tuổi tác, dân tộc, tôn giáo… đều là người Việt, đều là người một nhà. Lý nào người cùng nhà lại ăn thịt nhau hay sao? Đúng không Ông?

Thư đã dài trước khi dừng bút, con muốn nhắc Ông việc người tố cáo tham nhũng được tặng 10 tỷ đồng. Một năm qua, con vạch ra không ít lỗi đã phạm của nhiều quan chức tuy rằng không đúng quy trình cho lắm. Nếu không tặng con 10 tỷ đồng thì cũng nên tặng con 5 tỷ đồng khuyến khích chứ ạ! Dĩ nhiên, con cũng vô cùng nghiêm túc khi nói đến vấn đề này.

Đề nghị cuối cùng của con trong bức thư này đó là: Con không phải Đảng viên, không có chỗ dựa, đơn thân độc mã cũng hơi khó khăn. Con đề nghị Trung ương Đảng hỗ trợ con lên tiếng phản biện lại những bất cập của xã hội, lẫn quản lý Nhà Nước. Dù rằng đôi khi con phản biện hơi cứng rắn vẫn mong các vị lãnh đạo Đảng và Nhà Nước không vì khó chịu mà gây khó dễ. Sở dĩ hôm nay, con mang tâm tư viết thư cho ông vì con bị “cấm cửa” dự Tiếp xúc cử tri với Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Tp.HCM vì con phát biểu hơi gắt khiến cán bộ khó chịu. Con không biết tại sao cán bộ ta chỉ thích được khen thôi nữa.

Cuối thư con chúc Ông và gia đình mạnh khỏe, làm được nhiều điều tốt đẹp, tránh được những điều xấu ác.

Con chào Ông

Ký tên: Nguyễn Thị Thùy Dương

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. lời nói thật thà có thể bị buộc tội
    lời nịnh hót dối lừa có thể được tuyên dương
    đạo đức giả có thể thành dịch tả
    lòng tốt lơ ngơ có thể lạc đường

    Cần lưu ý
    có cái miệng làm chức năng cái bẫy
    sau nụ cười là lởm chởm răng cưa
    có cái môi mỏng rát hơn lá mía
    hôn má bên này bật máu má bên kia
    có trận đánh úp nhau bằng chữ nghĩa
    khái niệm bắn ra không biết lối thu về

    Cần lưu ý
    có lắm sự nhân danh lạ lắm
    mượn áo thánh thần che lốt ma ranh
    nhân danh thiện tâm làm điều ác đức
    rao vị nhân sinh để bán món vị mình

    Cần lưu ý
    có lắm nghề lạ lắm
    nghề mánh mung cứa cổ bóp hầu nhau
    nghề chửi đổng, nghề ngổi lê, nghề vu cáo
    nghề ăn cắp lòng tin và chẹt họng đồng bào
    có cả nghề siêu nghề gọi là nghề không làm gì cả
    thọc gậy bánh xe cũng một thứ nghề…

    Bộ sưu tập những điều ngang trái ấy
    phù chú ma tà ru tiềm lực ngủ mê

    ***

    Tôi muốn được làm tiếng hát của em
    tiếng trong sáng của nắng và gió
    tiếng chát chúa của máy và búa
    tiếng dẻo dai đòn gánh nghiến trên vai
    tiếng trần trụi của lưỡi cuốc
    lang thang
    khắp đất nước
    hát bài hát
    ĐÁNH THỨC TIỀM LỰC… Nguyễn Duy

  2. Mục đích của cách mạng
    Vô sản và công nông
    Là thông qua bạo lực
    Biến của tư thành công.

    Khi cách mạng thắng lợi,
    Nhanh chóng hoặc từ từ,
    Các quan chức cộng sản
    Biến của công thành tư.

    Cộng sản gây đau khổ
    Cho hàng triệu, triệu người
    Rốt cục để mang lợi
    Cho một số ít người.

    *
    Một sự thật chua xót –
    Các vấn đề của ta,
    Cách này hay cách nọ,
    Từ cộng sản mà ra. TBT

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây