Đếch cần làm thầy, làm luôn hiệu trưởng!

  •  
  •  
  •  
  •  

Bá Tân

24-5-2020

Giám đốc bệnh viện, đương nhiên phải là bác sĩ. Giám đốc nhà hát, người đứng đầu đoàn ca nhạc, phải là nghệ sĩ. Đó là quy định nghề nghiệp.

Kể cả nhà nước không có điều khoản bắt buộc ấy, giả dụ vậy, người có chuyên môn bác sĩ mới dám đảm nhận chức vụ giám đốc bệnh viện, người nghệ sĩ mới dám gánh vác trọng trách giám đốc nhà hát.

Tương tự như vậy, hiệu trưởng trường học đương nhiên phải là người làm nghề dạy học. Trước khi giữ chức hiệu trưởng, người đó phải trưởng thành từ đội ngũ giáo viên. Nói ra điều sơ đẳng ấy có vẻ buồn cười, khác chi nói rằng, ớt thì cay, mía thì ngọt.

Sự đời đương thời có những chuyện ngỗ ngược bát nháo chẳng khác chi ớt thì ngọt, mía thì cay. Đếch cần làm thầy, chưa một ngày làm nghề dạy học, đùng một phát ôm ghế hiệu trưởng.

Lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, ít nhất từ thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến nay, có một người chưa một ngày làm thầy, thuộc loại mù chữ nghề giáo, vẫn “hiên ngang” làm hiệu trưởng trường đại học.

Chủ tịch tỉnh Quảng Ninh, vị quan xuất thân từ thị trường tiền tệ Nguyễn Văn Thắng, bổng dưng nổi đình, nổi đám kể từ khi anh ta ôm thêm cái chức hiệu trưởng trường đại học Hạ Long.

Chưa một ngày làm nghề dạy học. Hoàn toàn ngoại đạo nghề nhà giáo. Thuộc loại mù chữ quản lý giáo dục. Bất chấp tất cả, Chủ tịch tỉnh Quảng Ninh coi trời bằng vung, nghiễm nhiên ôm thêm cái chức hiệu trưởng trường Đại học Hạ Long.

Ngành giáo dục phao tin đồn không nên bỏ qua: Chủ tịch tỉnh Quảng Ninh ôm thêm chức Hiệu trưởng là đi nước cờ chiến lược, hết thời hạn luân chuyển, quay về Trung ương chạy bằng được cái chức Bộ trưởng bộ dạy học, bởi hồ sơ có thêm gạch đầu dòng đỏ chót: Đã kinh qua chức danh Hiệu trưởng trường đại học. Có lửa mới có khói, tin đồn này không phải thuyết âm mưu.

Học sinh tiểu học Quảng Ninh có thêm chuyện tếu, chuyện hài khi “buôn chuyện” vị hiệu trưởng chưa một ngày làm thầy.

Học sinh lớp 12 ở Quảng Ninh truyền miệng nhau: Chỉ có loại đần, dốt đặc cán mai mới đâm đơn thi vào trường đại học Hạ Long – ngôi trường do một người chẳng biết gì về nghề giáo, liều mạng đứng ra làm hiệu trưởng.

Sáng tạo với làm liều là đối nghịch nhau, như lửa với nước, ánh sáng với bóng tối. Chủ tịch tỉnh Quảng Ninh tham lam ôm thêm cái chức hiệu trưởng, việc ấy gọi đúng tên là liều mạng, bất chấp khoa học.

Dân gian mua vui bằng định nghĩa tếu táo: Anh hùng là… đxx sợ! Chủ tịch tỉnh Quảng Ninh xứng danh anh hùng theo cách nói dân gian.

____

Mời đọc thêm: Lần đầu tiên, một Chủ tịch tỉnh kiêm nhiệm Hiệu trưởng trường Đại học (MT). – Chủ tịch tỉnh kiêm hiệu trưởng trường đại học: Bộ trưởng Nội vụ lên tiếng (DT). – Bộ Giáo dục – đào tạo nói gì về việc ‘chủ tịch tỉnh kiêm hiệu trưởng đại học’? (TT). – Chủ tịch tỉnh Quảng Ninh ‘đáp ứng điều kiện làm hiệu trưởng’ (VNE). – Chủ tịch tỉnh kiêm hiệu trưởng đại học: tỉnh nói ‘đúng quy định’, chuyên gia ‘buồn cười’ (TT).

Bình Luận từ Facebook

6 BÌNH LUẬN

  1. Người Việt Nam có quan niệm hay nhận thức sai lầm về quản trị và chức năng nghề nghiệp. Định nghĩa sai các từ ngữ dẫn tới lập luận không chuẩn xác sự kiện. Trong bài viết của ông Bá Tân là điển hình. Một giám đốc không nhất thiết phải có bằng cấp về kinh doanh hay chuyện môn, một hiệu trưởng không nhất thiết phải là thầy. Các chức vụ trên nếu được huấn luyện chuyên môn thì tốt nhưng không cần thiết nếu họ biết quản trị, hoặc có cổ phần đầu tư lớn. Bác sĩ , Thầy giáo, Kỹ sư, Y tá, thợ tiện , thợ mộc, thợ hàn, thợ vẽ v.v là những nghề chuyên môn được đào tạo trong lãnh vực chức năng. Không có trường cấp nghề giám đốc hay hiệu trưởng, giám học.

    • Tôi đồng ý. Làm giám đốc (bênh viện) cần phải giỏi về điều hành, nếu giỏi chuyên môn (Y khoa) thì tốt, không thì cũng không sao. VN hễ làm Bộ Trưởng Quốc Phòng thì nhất định phải là Tướng mới được. Các xứ Âu Mỹ thì không nhất thiết phải như vậy.

  2. Kinh hãi hơn nữa là một thằng công an, công tố, chưa từng làm thẩm phán, được nhấc lên ngồi ghế Cánh án tối cao.

  3. Chuyện nhỏ !

    Học chưa hết tiểu học, đi “xuất khẩu lao động” để làm Bồi tàu kiêm luôn nghề làm hàng giả, hàng nhái mà còn làm được chủ tịch đảng, chủ tịch nước, rồi còn làm cả….cha già của một dân tộc – chưa hết – lại còn được cả cái “dân tộc” ấy “đời đời nhớ ơn” thì sao ?

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây