Quy hoạch báo chí và Tự do báo chí (Phần cuối)

  •  
  •  
  •  
  •  

Nguyễn Thông

27-3-2020

Tiếp theo phần 1phần 2

Cái gọi là quy hoạch báo chí mà nhà nước (cụ thể là Ban Tuyên giáo và Bộ Thông tin – Truyền thông, còn gọi là bộ 4T) đang thực hiện, thực ra không phải mới mẻ gì. Nó đã được thai nghén, chuẩn bị từ những năm 2010 – 2012 và bản đề án cứ lằng nhằng thò thụt mãi trên bàn thủ tướng lúc bấy giờ là Nguyễn Tấn Dũng.

Những tai to mặt lớn có “công” khai sinh đề án tới thời điểm này hầu hết thân tàn ma dại, cụ thể nhất là Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn. Ngay cả Nguyễn Tấn Dũng, dù không phê duyệt đề án trong nhiệm kỳ của mình, có thể vì lý do nào đó mà sau này những bí mật hậu trường cần được bạch hóa, cũng là kẻ chịu trách nhiệm chính trong việc để cho tình hình báo chí nước nhà lộn xộn, lụn bại, ngột ngạt, mất tự do.

Còn nhớ, vào khoảng năm 2012, khi trả lời phỏng vấn của báo chí nước ngoài, Ba Dũng đã xưng xưng tuyên bố “Việt Nam không bao giờ chấp nhận báo chí tư nhân”, có thể hiểu là không chấp nhận quyền tự do báo chí kiểu ở nhiều nước trên thế giới, báo chí truyền thông đều phải do nhà nước nắm, điều khiển, chi phối, quyết định. Một tờ, một bài, một chữ cũng phải thông qua nhà nước. Đó là tự do báo chí ở Việt Nam.

Cũng dễ hiểu, lúc Nguyễn Tấn Dũng mạnh mồm như vậy, ông ta đang đắc chí, coi mình như trời, thậm chí lấn át cả trời. Lại được đám Giave an ninh phò tá, làm quân sư tham mưu, đương sự cứ tưởng mình vững như bàn thạch, “anh hùng làng này cóc thằng nào bằng ta”, nên trói báo chí, chứ trói cả trời cũng dám làm.

Chợt liên tưởng tới một “anh hùng làng” khác là Đinh Thế Huynh. Năm 2011, khi mới chỉ ủy viên trung ương, Tổng biên tập báo Nhân Dân, tức là cũng dạng làng nhàng, nhưng có lẽ biết mình đã được cơ cấu vào Bộ Chính trị nên Huynh rất mạnh mồm. Cũng giả nhời báo chí, Huynh tuyên bố (cái điều mà nhẽ ra phải chí ít là tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng mới được phát ngôn), rằng “Việt Nam chúng tôi không có nhu cầu đa nguyên đa đảng và dứt khoát không đa nguyên đa đảng”. Nghe rất khiếp, nhất lại từ miệng một anh hơi quèn quèn, chỉ đóng chức tổng biên tập một tờ báo.

Nhưng có nhẽ ai đó đã mớm cho Huynh, rồi Huynh gặp thời phất lên như diều, và thất thế… lặn một hơi mất tăm. Xin hãy nhớ cho, tới thời điểm này (tháng 3.2020) đương sự Huynh vẫn còn là ủy viên Bộ Chính trị, đại biểu Quốc hội, chưa hề có bất cứ quyết định phế truất, kỷ luật, sa thải nào. Hú ba hồn bảy vía Đinh Thế Huynh lang thang vất vưởng ở đâu thì về cho bàn dân thiên hạ biết là còn sống nhá.

Cả Dũng và Huynh, không biết giờ này có muốn đính chính những điều mình đã hùng hổ nói văng mạng không. Biết đâu lại tiếc, giá “hồi xưa” mình đừng cấm báo chí tư nhân, đừng cấm đa nguyên đa đảng thì bây giờ có cái mà dùng…

Lại nhớ khi người ta rập rình quy hoạch báo chí, năm 2013, khi ấy tôi còn đang tòng sự báo Thanh Niên, một trong 2 tờ báo “lớn” nhất nước (cùng với tờ Tuổi Trẻ), thấy các vị lãnh đạo họp hành căng lắm. Chả biết số phận tờ báo rồi thế nào. Nếu báo chí do bạn đọc quyết thì đã đi một nhẽ (phát hành hơn 300 nghìn bản/kỳ, quảng cáo đăng đầy), đằng này do cái tư tưởng thống soái quyết, chết đến nơi rồi.

Hình như đã có những cuộc lobby, vận động hành lang, chạy này chạy nọ. Lọ mọ một thời gian, một hôm họp, sếp thở phào thông báo xong rồi, ngon rồi, cứ yên tâm mà thẳng tiến. Tôi chợt hiểu, quy hoạch thì quy hoạch nhưng vẫn có những ngóc ngách, con đường, lối thoát nằm ngoài mà chỉ người trong cuộc mới biết.

Vừa rồi hồi tháng 2, theo bước 1 (giai đoạn 1) tính tới năm 2020, người ta xoa tay thông báo đã làm xong chặng này, đã gộp hoặc chuyển thành tạp chí 19 tờ báo. Chẳng hạn gộp tờ Thời Trang Trẻ vào báo Thanh Niên, nhập tờ Hoa Học Trò vào báo Tiền Phong, chuyển những tờ báo điện tử của đoàn thể, tổ chức hội này nọ như Năng Lượng Mới, Đời Sống Pháp Luật, Một Thế Giới… thành tạp chí.

Thực ra, phần lớn sự đổi thay ấy họ (nhà nước) chỉ làm cho có, đánh bùn sang ao, rốt cục cũng chỉ như cuộc cách mạng ở làng Mùi bên Tàu. Tôi cam đoan, cứ kiểu cách rình rang này, rồi vẫn thế thôi. Nếu đã muốn thực sự làm cuộc cách mạng với báo chí nước nhà, đâu cần phải ra rả “cuộc kháng chiến của ta có 3 giai đoạn, giai đoạn phòng ngự, giai đoạn cầm cự, giai đoạn tổng phản công”.

Cái quyết định 362/QĐ-TTg phê duyệt Quy hoạch phát triển và quản lý báo chí toàn quốc đến năm 2025 do ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ký đã vẽ ra bức tranh rất rườm rà, cải lương, chẳng hạn “Riêng Trung ương Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh đến hết năm 2020 sắp xếp còn tối đa 3 cơ quan báo; đến năm 2025 hoàn thành việc sắp xếp còn 1 cơ quan báo”.

Rồi các vị chống mắt lên mà xem, có nhập tờ Tiền Phong và Thanh Niên làm một được, tôi cứ đi bằng đầu. Dẹp được tờ Tuổi Trẻ (do cấp địa phương quản lý), có mà tới mục thất…

Vì sao? Nói thẳng ra, nếu họ quy hoạch để nhằm mục đích triệt bớt những tờ báo ăn bám, tiêu tốn ngân sách, những báo lá cải, vô bổ làm băng hoại xã hội, những báo địa phương (cơ quan của đảng bộ…) chỉ vài trăm người đọc, những báo chống lại đất nước, dân tộc, nhân dân… thì việc dẹp, quy hoạch thắt chặt là phải. Chả cần tồn tại những thứ ấy, lại càng không cần chi tiền thuế của dân nuôi những thứ ấy.

Quy hoạch vậy rất đáng hoan nghênh, ủng hộ. Nhưng không, căn vào bản quy hoạch và từng bước thực hiện quy hoạch thì chỉ thấy họ làm cải lương, nửa vời, làm để chứng tỏ quyền lực, ra vẻ ta đây. Mà quy hoạch làm gì, khi gần 900 tờ báo, tạp chí, cơ quan báo đài, truyền thông chỉ răm rắp làm theo cái gậy đe nẹt của trung ương tập quyền. Đã buộc và chấp nhận định hướng, đã tuân chỉ thì đừng nói tới tự do.

Có quy hoạch giời cũng vẫn thừa. Chỉ cần 1 tờ đã là nhiều. Còn đối với nhu cầu, khao khát thông tin đa chiều của dân chúng thì vạn tờ vẫn thiếu. Một khi còn độc quyền thông tin, cấm cản tự do báo chí, có tổ chức quy hoạch trăm lần cũng chả giải quyết được gì. Thừa vẫn thừa, mà thiếu vẫn thiếu.

Không cần quy hoạch. Chỉ cần quản lý báo chí bằng pháp luật. Ai muốn ra báo cứ ra, báo in hoặc báo điện tử đều được. Muốn báo cho báo, muốn tạp chí cho tạp chí, tùy vào khả năng và ý nguyện. Thông tin không hạn chế. Báo của hội nuôi ong nhưng muốn phản ánh tình hình chiến sự Syria hoặc chuyện cách ly ngăn dịch Cô Vít, cứ tha hồ, miễn là tôn trọng sự thật khách quan.

Lấy pháp luật mà điều chỉnh mọi hoạt động của báo chí. Vi phạm thì phạt, đình bản, tước giấy phép. Xây dựng một nền báo chí đa dạng, sinh động, tự do khoe sắc, không có vòng kim cô, chỉ thượng tôn pháp luật. Lẽ dĩ nhiên phải là thứ pháp luật đàng hoàng, tử tế, văn minh, chứ không phải kiểu “mày nói xấu đảng thì tao phạt mày”.

Và điều quan trong là mỗi cơ quan báo chí truyền thông phải tự nuôi sống mình, kể cả báo lẫn đài phát thanh, đài truyền hình. Tuyệt đối không dùng ngân sách nuôi những tờ giấy gói xôi.

Thế thì cần chi quy hoạch. Rởm.

Bình Luận từ Facebook

6 BÌNH LUẬN


  1. Nước Vệ vừa lại bầu thêm bầy kền kền đỏ
    **************************************

    Tặng bóac cò mồi “Có Xin” Hữu Thỉnh và bầy thi nô văn nô báo nô….của cái gọi là “Hội Nhà văn Việt Nam”…..

    Giữa lòng Trái tim Nước Vệ
    Lại sinh thêm bầy quái thai kéc đỏ
    Tim chúng đen còn hơn lũ kền kền
    Óc chúng đục còn hơn Sông Tô ô nhiễm
    Lưỡi liếm giày “Ma Chiến Hữu” lão Mạc Ngôn

    *

    Giữa lòng Trái tim Nước Vệ
    Lại sinh thêm bầy kền kền tim đen mỏ đỏ
    Màu lông tựa lông bên dưới nội y …
    Tiếng hót tuyệt vời quái đản lại giống tiếng người
    Lá cải chút văn chương thi thơ phú khú
    Ngợi ca ngợm “người” ngợi ca “đảng” ma fi a
    Điệp khúc cũng như thế nhai đi nhai lại
    Biết bao giờ mới thoát khỏi kiếp cá chậu chim lồng ?
    Kéc đỏ đầu đàn bút danh “Có Xin” tài văn lông bông
    Sao chép đạo văn đạo thơ như thầy Tàu hàng nhái
    Ôi bầy quạ tim đen mỏ đỏ lũ kền kền rỉa thịt thiên tai !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN


    Nghĩ về một bác còn trong kho chăn kiến.. . Nghĩ về một bác mới xuất kho trở về Nhà tù Lớn .. .
    **************************************

    Xuất kho trở về Nhà tù Lớn .. .
    Tiếp tục nhân nghĩa nhắc trận chiến chống Tàu năm 79
    Nhà văn như Phạm Viết Đào phải đi với nhân dân không thể nào khác !
    Thương hàng chục triệu Người lên bờ xuống ruộng
    Vì cái trò lừa bịp chuyên nghiệp bọn Nhà Sản bán Nước lưu manh
    Chúng ngụy biện dùng Hiếp Pháp hiếp dâm Công lý
    Chẳng dám mong với tay nền Dân chủ Âu-Mỹ !
    Bao giờ Dân Việt có cơ chế như Căm Bốt Miến Điện thèm quá đi ?

    *

    Phạm Viết Đào làm Thiên chức Nhà văn
    Không làm bồi bút văn nô thi nô báo nô cho giới thống trị không chính danh.
    Sáng tạo BỔ ĐỀ « Răng chắc c..ặc bền » tống tặng cha con thằng Mạnh
    Dù hai hàm số lượng này chẳng có gì tỉ lệ thuận.
    Thấy Con Hùm Xám Đạng Văn Việt răng long mà lưỡi vẫn chắc phết
    Sau nhảy đầm cha cha là l..iếm « Con Bướm Xuân »
    Nên lão thèng Cắt mạng quên bước vào Cuộc Kháng chiến Mới
    Giành Dân chủ cho Đất Nước gianh Tự do cho Nhân Dân

    Phạm Viết Đào làm Thiên chức Nhà văn
    Không làm bồi bút văn nô thi nô báo nô cho giới thống trị không chính danh.
    Sáng tạo BỔ ĐỀ « Răng chắc c..ặc bền » tống tặng cha con thằng Mạnh
    Bọn bắt Nhà văn Phạm Viết Đào phải đền tội trước Công lý thật nhanh

    Phạm Viết Đào làm Thiên chức Nhà văn
    Không làm bồi bút văn nô thi nô báo nô cho giới thống trị không chính danh.
    Dân tình Dân ta còn lắm thằng mắc bệnh kinh niên « Vô cảm »
    Mải xem bóng đá bỏ mặc Tù nhân Lương tâm Phạm Viết Đào
    Bác trên đường về nhà không Một Vòng Hoa Hồng cho Nhà Văn dấn thân
    Về xem truyền hình trận đấu đa có chục con chó săn đánh hơi chực sơi gác cửa
    Quý Bác quý Đảng chăm sóc tận tình Tù nhân Lương tri đến vậy
    Đúng Đảng đã cho 69 Mùa Xuân hay Mùa Đông bất tận tràn đầy ! ? ? ?

    *

    Thương thân Nhà báo Tự do Trương Duy Nhất còn đang chăn kiến
    Vẫn còn… ngồi đếm lịch trong cái xứ Thiên đường Mù
    Ngập lụt toàn ánh sáng phản công lý
    Nhà tù nhỏ sang Nhà tù lớn chẳng bao !
    Kẻ con chăn kiến trong tiểu lao
    Người ra đại lao nghe chuyện cắt râu Tào Tháo
    Che râu cáo HỒ.. .. rồi khóc mùi kịch trò tớ MAO

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

  2. Bài viết thể hiện sự phẫn nộ cá nhân. Nhưng đây là cá nhân một nhà báo chân chính.
    Nó đại diện thái độ của các nhà báo chân chính – họ được trao sứ mệnh thực thi quyền được thông tin của người dân

  3. Những sự thật chú Thông viết bây giờ, chú đã không dám viết lên báo khi còn đang làm! Để cho thấy cái gọi là tự do báo chí của chế độ cọng sản!

  4. conganh 28/03/2020 at 8:48 am
    Bài viết thể hiện sự phẫn nộ cá nhân. Nhưng đây là cá nhân một nhà báo chân chính.
    Nó đại diện thái độ của các nhà báo chân chính – họ được trao sứ mệnh thực thi quyền được thông tin của người dân

    Trả Lời
    Nặc Danh 28/03/2020 at 10:08 am
    Những sự thật chú Thông viết bây giờ, chú đã không dám viết lên báo khi còn đang làm! Để cho thấy cái gọi là tự do báo chí của chế độ cọng sản!

    Trả Lời

    Tôi HOÀN TOÀN ĐỒNG Ý (nhất trí !) với NHẬN ĐỊNH in đậm cho dù chú Nguyễn Thông từng viết RIÊNG 1 BÀI nguyền rủa tôi rất thậm tệ năm 2012 NHƯNG MỪNG cho chú và đồng bào có những BÀI BỈNH BÚT có Lương Tâm & Tri của chú ấy DẦU đã về hưu …như Anh 6 VVKiệt
    Chúc mừng cho Chú, gia tộc của chú !!! Và cho cả tôi may mắn ĐỌC vài bài của chú

  5. Tôi hoàn toàn đồng ý với bác Nặc Danh. Bác viết: 28/03/2020 at 10:08 am, như dưới đây:
    “Những sự thật chú Thông viết bây giờ, chú đã không dám viết lên báo khi còn đang làm! Để cho thấy cái gọi là tự do báo chí của chế độ cọng sản”!

    Chúng ta viết ở đây mà còn phải sử dụng nickname (nặc danh) thì… khi cơm áo còn phụ thuộc vào biên chế, mấy ai dám lên tiếng chỉ trích CS?

    Nhưng, Tố cáo CS không bao giờ là muộn.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây