Hòa giải – Hòa hợp: Lời nói và việc làm

  •  
  •  
  •  
  •  

Trần Mai Trung

21-5-2019

Sau đệ nhị thế chiến, năm 1945 nước Đức bị chia làm hai, Tây Đức (Cộng hòa liên bang Đức, tự do) và Đông Đức (Cộng hòa dân chủ Đức, cộng sản). Từ đó hai bên có chiến tranh lạnh với nhau. Năm 1990, đảng cộng sản Đông Đức tan rã, Đông Đức được sáp nhập vào Tây Đức, chính quyền Tây Đức điều hành nước Đức tái thống nhất.

Chính quyền Tây Đức đã điều hành nước Đức đúng cái nghĩa của Thống nhất, không phân biệt đối xử, người Tây Đức và Đông Đức có các quyền công dân bình đẳng với nhau. Các sĩ quan quân đội Đông Đức không bị đi “cải tạo tập trung”, các cựu quân nhân của Đông Đức tiếp tục có tiền hưu. Những người có lợi tức thấp ở Đông Đức được hưởng các quyền lợi như ở Tây Đức. Chính quyền Tây Đức đã thống nhất nước Đức về mặt lãnh thổ lẫn lòng người.

Năm 1954 nước Việt Nam bị chia làm hai, Bắc Việt (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, cộng sản) và Nam Việt (Việt Nam Cộng hòa, tự do). Sau đó hai bên có chiến tranh với nhau. Bắc Việt, với sự ủng hộ của Liên xô và Trung quốc, đưa hàng triệu thanh niên vào đánh Nam Việt để thống nhất. Hoa kỳ ủng hộ Nam Việt, dội bom Bắc Việt để trả đũa. Năm 1975, Bắc Việt thắng Nam Việt, đảng CSVN và chính quyền Bắc Việt điều hành nước Việt Nam tái thống nhất.

Đảng và chính quyền CSVN đã điều hành nước Việt Nam không đúng cái nghĩa của Thống nhất, phân biệt đối xử với những gia đình có người liên hệ đến cơ cấu hành chánh và quân đội Nam Việt, họ bị thiệt thòi khi đi làm và đi học. Các sĩ quan quân đội và viên chức hành chánh Nam Việt bị đi “cải tạo tập trung”, các cựu quân nhân của Nam Việt bị mất tiền hưu, các thương phế binh của Nam Việt bị mất tiền trợ cấp tàn tật. Đảng và chính quyền CSVN đã thống nhất nước Việt Nam về lãnh thổ, nhưng không thống nhất được lòng người.

Vì không thống nhất được lòng người nên mới có vấn đề hòa giải, hòa hợp (HGHH). Đảng CS hay nói HGHH với người VN không CS đang sống ở ngoại quốc (ngoài vòng kiểm soát của đảng), không thấy đảng CS nói HGHH với người VN không CS đang sống trên mảnh đất VN (trong vòng kiểm soát của đảng). Đó là lý do mà mấy chục năm rồi HGHH vẫn thất bại.

Nhiều người VN ở nước ngoài có bạn bè, bà con đang sống ở VN, không một người nào có liêm sĩ lại ngồi nói chuyện với đảng CS, trong khi đảng đàn áp, bóc lột bạn bè, bà con, đồng bào của mình ở VN. Thiết nghĩ, nếu HGHH thành công ở trong nước thì người VN ở nước ngoài sẽ trở về mà không cần ai mời gọi.

Đầu năm 2019, công an CS đập phá 114 căn nhà của người dân tại Vườn rau Lộc Hưng (Sài Gòn), trong đó có các căn phòng của các thương phế binh VNCH đang ở. Phòng bị phá, các thương phế binh phải đi thuê nơi khác ở. Công an CS đi theo, ép buộc chủ nhà không cho thuê, các TPB phải lang thang ngoài đường.

Mặc dù cuộc chiến tranh chấm dứt 44 năm, nhưng đảng CS vẫn còn thù hận các cựu chiến binh miền Nam. Những người cộng sản nói HGHH nghĩ gì về sự việc này? Có xấu hổ không khi đảng CS lại nói láo thêm một lần nữa.

Sau cuộc chiến 1954-1975, các thương phế binh VNCH bị mất tất cả quyền lợi. Thỉnh thoảng các cơ sở tôn giáo tổ chức gặp mặt và giúp đỡ các TPB, đây là một việc làm đầy tình người. Chính quyền CS lại ngăn chặn, phá hoại các buổi gặp mặt đó, như vậy làm sao mà hòa giải hòa hợp? Đối xử xấu với các thương phế binh VNCH đã ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của các TPB, nó cũng ảnh hưởng đến mấy trăm ngàn cựu chiến sĩ VNCH đang sống ở trong và ngoài nước. Làm sao có thể nói chuyện HGHH khi các chiến hữu của mình bị truy đuổi như vậy.

Đảng cộng sản giống như có hai mặt, ra nước ngoài thì cười cười nói nói HGHH, muốn người VN ở nước ngoài đem tiền và kiến thức về. Còn ở trong nước thì độc tài toàn diện, không thấy nói HGHH với người dân VN, không chấp nhận sự khác biệt, tất cả phải làm theo quyết định của đảng.

Đảng CS hãy bắt đầu hòa giải – hòa hợp với người dân đang sống trên đất nước Việt Nam và lời nói phải đi đôi với việc làm. Không thể dùng lời nói để tuyên truyền còn việc làm thì ngược lại. Nhân dân VN có đôi mắt, nhân dân biết người nào thật lòng và người nào giả dối.

Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. Bản nhân đã nói từ khá lâu rằng, mỗi một cuộc chiến, cho dù là chính nghĩa hay phi nghĩa, thì sẽ đều có một bên chiến thắng. Vấn đề là nếu bên chiến thắng là các nhân tướng thì dân chúng được nhờ, còn, nếu chỉ là các quỷ tướng thì dân chúng sẽ bị bất hạnh, mà trước mắt thì dân chúng thuộc bên thua sẽ trở thành công dân hạng hai rồi về lâu về dài thì toàn bộ dân chúng và tài nguyên của đất nước sẽ trở thành nguồn thu cho bọn quỷ tướng khi chúng hiện nguyên hình là những kẻ cướp.
    Bởi thế, hòa giải và hòa hợp dân tộc sẽ chỉ xảy ra khi các nhân tướng cầm quyền.

  2. Nội bộ đảng CS hòa giải với nhau không nổi (dù được kêu gọi giữ gìn tình đoàn kết như giữ gìn con ngươi của mắt mình) nòi gì tới hòa giải dân tộc?

  3. Nói đúng ra và nói thật thì miền nam và miền bắc nên trở thành hai bang. Sẽ không bao giờ có hòa hợp hòa giải giữa người nam và người bắc. Sẽ không bao giờ có dưới chế độ cộng sản. Lý do là:

    * Tuyệt đại đa số người bắc đã bị tiêm nhiễm cộng sản và Hồ quá lâu, họ không có khả năng suy nghĩ khác Hồ và cộng sản. Tuyệt đại đa số người nam ghét cộng sản và không chấp nhận Hồ. Hồ là nguồn gốc của những thảm nạn trong mấy chục năm qua. Hồ là kẻ chịu trách nhiệm cho hơn 2 triệu cái chết của người Việt và sự chia rẽ dân tộc.

    * Hiện nay người bắc là những kẻ xâm lăng và chiếm dụng đất đai và tài nguyên của miền nam. Người bắc chiếm hết những vị trí quan trọng trong bộ máy chánh quyền từ cao đến thấp. Người bắc kỳ thị người nam. Người bắc không cho người nam đứng đầu đất nước. Y như Trọng lú đã nói. Người bắc ngạo mạn không thể chấp nhận được. Nói chung, người bắc cộng sản hiện nay là những kẻ cướp có tổ chức và bảo hộ bởi đảng cộng sản. Người nam rất ghét người bắc cộng sản. Rất ghét. Người nam chỉ ưa người bắc tự do.

    Giải pháp tốt nhất là lập liên bang. Mỗi bang có chánh phủ riệng do dân bầu. Chánh phủ liên bang phải có đại diện của người nam trong tất cả các ban ngành. Người bắc muốn vào nam thì phải xin phép. Người nam chẳng mấy ai muốn ra bắc. Chỉ có thể chế liên bang thì mới vực dậy Việt Nam. Ngày nào VN để cho người bắc cộng sản điều hành đất nước thì ngày đó VN sẽ còn thua thiệt các nước chung quanh.

  4. Theo thiển ý của tôi,chừng nào chế độ CS.rút lui do áp lực thường trực
    của quần chúng lên đến hàng trăm ngàn người thì chừng đó vấn đề đố
    kỵ 2 miền Nam Bắc không còn nữa và như thế mời có hoà hợp dân tộc
    đích thực vì CHIA RẼ dân tộc là chủ trương của CS.để thiết lập chế độ
    độc tài toàn trị và sau đó để bám chặt vào quyền lực thống trị.
    Ngay từ ngày CS.có mặt trên đất nước VN.ta,chúng đã xử dụng chiêu
    bài hay dương lá cờ GIAI CẤP để chia rẽ đồng bào.Bao nhiêu nhân tài
    và chính trị gia có khuynh hướng dủng hộ dân chủ đều bị chúng thẳng
    tay tiêu diệt hay đày đọa trong tù.Hiện nay thì vẫn dùng lá bài chia rẽ
    tôn giáo,vùng miền mà chính miệng Trọng lú trắng trợn thốt ra,chứ đâu
    phải từ thế lực thù địch nào như chúng “vừa ăn cướp vừa la làng” !
    Tắt một lời,vấn đề hoà giải hoà hợp dân tộc chỉ có được khi CS,tan rã !

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây