Viết trong những ngày đất nước đang chuyển mình

  •  
  •  
  •  
  •  

KTS Trần Thanh Vân

30-4-2019

Tôi không phải là nhà chính trị, cũng không phải là một fortune teller, nhưng với những năm tháng từng trải của mình, tôi hiểu sâu sắc rằng, đất nước VN đang ở trong những ngày biến động dữ dội, nhưng mỗi ngày một sáng sủa hơn.

Đại gia đình tôi đã trải qua 72 năm và có ít nhất 3 thế hệ sống trong nước Việt Nam Dân chủ Công hòa, thành lập ngày 2/9/1945 và đến hôm nay là những ngày cuối cùng của Cộng Hòa XHCN Việt Nam do ĐCSVN lãnh đạo. Nhìn vào những biến động của đại gia đình mình trong 72 năm qua, tôi “nhìn thấy” sự biến động của đất nước và tôi tin chắc rằng mọi thứ đang được phát triển theo một quy luật mà không thế lực nào cưỡng nổi.

Thế hệ thứ nhất

Năm 1945, cha tôi là một thanh niên 30 tuổi, đầy lòng yêu nước, ngây thơ và hăm hở theo Việt Minh rồi trở thành Đội viên Đội tự vệ Hoàng Diệu từ những ngày đầu kháng chiến chống Pháp. Cha trở thành công an mật Hà Nội năm 1947, được kết nạp vào ĐCS năm 1948, rồi lên chiến khu Việt Bắc, rồi trở về Hà Nội ngày giải phóng Thủ đô năm 1954…

Khi cha tôi mất năm 2002, cụ vẫn là một cán bộ cách mạng lão thành, sống kham khổ, trong sạch và khi nhắm mắt xuôi tay, cha mãn nguyện ra đi vì đã cống hiến cả đời mình sự nghiệp giải phóng quê hương. Tôi thương cha, đến phút chót cuộc đời, cha không hiểu hết con đường cách mạng của mình đúng sai ở chỗ nào?

Cậu ruột, em trai thứ 3 của mẹ tôi thì khác hẳn. Là một thanh niên học sinh yêu nước của trường Bưởi Hà Nội, cậu tôi rủ các bạn cùng trường, đi quyên góp gạo tiền, nấu cháo phát chẩn cho bà con nghèo đói ở các làng quê, nạn nhân của nạn đói 1945… Nhưng cậu tôi không theo Việt Minh, ông và các bạn ông hưởng ứng lời kêu gọi của Thủ tướng Trần Trọng Kim, khi chính phủ Trần Trọng Kim bị Việt Minh đánh đổ, cậu tôi bị Việt Minh bắt giam và bị giết chết.

Thế hệ thứ hai

Chồng tôi và tôi cùng lớn lên trong nhà trường xã hội chủ nghĩa. Khác với tôi, chồng tôi luôn tỏ ra là một người sống có kỷ luật, ngoan ngoãn và trung thành với chế độ. Chồng tôi được kết nạp vào ĐCS năm 1961, ông được tổ chức cơ quan và chính quyền nhà nước cưng chiều, được cử sang Anh tu nghiệp tiếng Anh năm 1979, sang Hà Lan, sang Nhật học tập về Quy hoạch quản lý kinh tế. Ông được Ủy ban Hợp tác kinh tế đối ngoại của chính phủ phân công phụ trách khối Bắc Âu, đã từng có quan hệ thân tình với Thụy Điển, là khách quý được cố Thủ tướng Thụy Điển Olof Palme mời tới nhà riêng ăn cơm chiều…

Đã đặt chân tới hơn 40 nước phi XHCN, chồng tôi có dịp tiếp cận, kết bạn và tìm hiểu khá kỹ về “chế độ tư bản giẫy chết”, ông từng cố gắng mang những hiểu biết của mình, thuyết phục, phân tích cho các quan chức cùng thời. Có người ủng hộ và muốn làm cuộc cải cách, như Thủ tướng Võ Văn Kiệt, như Thứ trưởng Trần Quang Cơ, nhưng các vị đó suy nghĩ nhiều mà chẳng làm được việc gì.

Khi cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt bị ám hại qua đời, chồng tôi hiểu rằng mọi cố gắng chưa hợp thời đều bị thất bại, ông về hưu năm 2000, bỏ ĐCS, ông ở nhà nuôi dạy thằng Út, hy vọng thằng con lớn lên sẽ không bỏ phí cuộc đời như cha nó.

Khác hẳn với chồng, tôi ngang bướng và rất “vô kỷ luật”, tốt nghiệp kiến trúc tại Thượng Hải năm 1966, theo học “The International Post-Granduate Training Course on Ecosystem Management” ở Dresden năm 1980-81. Trở về nước, tôi chỉ chăm lo công tác chuyên môn là nghiên cứu kiến trúc cảnh quan, bỏ nhiều thời gian nghiên cứu về Phong thủy. Tôi từ chối mọi cơ hội được đề bạt thăng chức, tôi không nộp đơn xin vào ĐCS và năm 1992, tôi nằng nặc đòi nghỉ hưu khi mới 51 tuổi.

Từ ngày được sống cuộc đời tự do, tôi lập công ty tư nhân, tự đi kiếm việc làm thuê để nuôi sống bản thân và gia đình, tôi bắt đầu quan tâm đến xã hội xung quanh và vận mệnh đất nước.

Càng hiểu sâu về Phong thủy, tôi càng khao khát cơ hội được phục hồi HÀO KHÍ THĂNG LONG của các triều đại Lý, Trần, Lê, khi xưa. Tôi bắt đầu quan tâm và không ngần ngai hiểm nguy, tôi lên tiếng ngăn cản Dư án Thủy cung Thăng Long ở Bán đảo Tây Hồ năm 1998, lần đầu tiên có một quan chức cao cấp là Phó TT Ngô Xuân Lộc mất chức và có kẻ vào tù.

Thế hệ thứ ba

Chồng tôi bị trọng bệnh và qua đời cuối năm 2012. Còn lại một mình, tôi bán nhà và cho thằng Út theo học trường quốc tế tại Hà Nội rồi đi du học tại Vương quốc Anh từ năm 2017. Trong 7 năm theo học tại trường quốc tế song ngữ Hanoi Academy, con tôi được tiếp xúc với các thầy cô giáo quốc tế, với khẩu hiệu “Becoming a Global Citizen” in trên trang phục, tôi muốn đứa con nhỏ được lớn lên trong bầu không khí lành mạnh, được thoát khỏi mọi kỷ niệm đau buồn mà gia đình đã trải qua.

Thỉnh thoảng nhà trường tổ chức cho học sinh đi dã ngoại, các cháu quyên góp quần áo, sách vở và dụng cụ học tập trợ giúp những học sinh kém may mắn ở vùng cao, vùng xa… nên đến khi nộp hồ sơ để đi du học, thầy giáo quốc tế hỏi cháu muốn chọn ngành gì? Cháu trả lời: Nghiên cứu Tâm lý Xã Hội. Hỏi tại sao? Cháu nói: Nhiều người cần giúp đỡ quá, phải hiểu họ thì mới giúp họ được. Thầy giáo chủ nhiệm người Mỹ nói với tôi rằng đó là câu trả lời nghiêm túc của một một đứa trẻ sống có trách nhiệm. Và tôi hoàn toàn yên tâm, tiễn con ra đi. Ở xa, vài ngày cháu lại gọi về động viên mẹ ăn ngủ điều độ và đừng làm việc quá sức.

Tôi không làm việc quá sức. Tôi biết điều tiết bản thân và giữ gìn sức khỏe. Ở nhà một mình, tôi rảnh rang theo rõi mọi biến động của xã hội. Đến nay, đã có hàng chục, hàng trăm và hàng ngàn dự án chiếm đất làm giầu của rất nhiều tập đoàn bất động sản trên khắp đất nước. Và đến nay tôi hiểu sâu sắc rằng sự suy thoái xã hội đã đến bước trầm trọng, không ai cứu vãn nổi nữa.

Mặt khác, tôi cũng nhận ra nền tảng xã hội đang chuyển mình rõ rệt và mỗi ngày một rõ rệt hơn. Các lệnh cấm đoán, bắt bớ tù đày không ngăn cản được lòng dân suy nghĩ và nói lên mọi suy nghĩ của mình.

Nếu 20 năm trước, một nhóm KTS chúng tôi có thể ngăn chặn một Dự án Thủy cung Thăng Long tội lỗi và đánh đổ ông Phó Thủ tướng Ngô Xuân Lộc, thì hôm nay có nhiều Thủy Cung Thăng Long khác tội lỗi hơn và trong số đó có một đệ tử gần gũi của ông Ngô Xuân Lộc khi xưa, là ông Đinh La Thăng, Ủy viên BCT cùng một lũ đầu trâu mặt ngựa đã phá nát và đục khoét đất nước mà công chúng gọi là công cuộc “đốt lò vĩ đại” của ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước.

Thử hỏi, trong tất cả những kẻ đã bị ném vào lò đó, có kẻ nào bị oan uổng không? Không có kẻ nào oan uổng cả. Nhưng tôi e rằng, ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước sẽ không có đủ lò để đốt hết lũ sâu mọt chúng nó đâu, bởi vì lũ sâu mọt kia là sản phẩm của cơ chế XHCN mà ông là thủ lĩnh. Mỗi ngày lại xuất hiện thêm nhiều kẻ độc ác tham lam, khốn nạn hơn, bọn đó không chỉ đáng ném vào lò, mà cần phải bị tru di tam tộc.

Có lần tôi đã viết thư gửi cho ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước, xin ông đừng nghĩ tôi không phải đảng viên cộng sản thì tôi chống đảng. Cha tôi, chồng tôi từng là những ĐVCS ưu tú, từng sống trong sạch tận tụy vì lợi ích của đất nước… nhưmg thời đó qua rồi. Còn ông, tôi khuyên ông tự giải tán đảng Cộng sản trước khi bị nhân dân lật đổ.

Năm 2018, khi bà chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân quăng các bản hồ sơ Đặc khu kinh tế lên bàn hội nghị Quốc hội, ép Quốc hội thông qua Luật Đặc khu với lời tuyên bố tỉnh bơ “Bộ Chính trị đã quyết”, nhưng cuối cùng Luật đặc khu đã bị ngăn lại. Công của ai, tội của ai tôi không tiện bàn, tôi chỉ khẳng định công lý đã thắng thế và trong giới chóp bu cộng sản, có người đã tỉnh ngộ.

Cũng như vấn đề Biển Đông sôi động nhiều chục năm qua, khiến cả nước căm hờn, phẫn nộ, khi người “bạn vàng”, “thân thiết như môi với răng” của VN ta xưng xưng nói rằng, Biển Đông của ta là Biển Hoa Nam của họ, nhưng xin chớ bi quan, cho đến hôm nay, quan hệ hợp tác về quốc phòng giữa VN và Hoa Kỳ đã là Hợp tác chiến lược toàn diện. Vào những ngày ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước lâm bệnh nặng, Đô đốc Philip Davidson, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương – Ấn Độ Dương đến thăm Việt Nam, đã được VN đón tiếp nồng hậu; cũng như khi đoàn nghi sĩ thượng viện Hoa Kỳ do Thượng nghĩ sĩ Patrick Leahy dẫn đầu đến thăm VN, họ đã được VN đón tiếp thân tình, kể cả việc họ được đến thăm Thiền sư Thích Nhất Hạnh, vị Thiền sư nổi tiếng thế giới có lúc đã bị giới chop bu CS coi như kẻ bán nước.

Và vài tháng nữa thôi, ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước hoặc người đại diện cho ông sẽ đi thăm Hoa Kỳ. Chắc chắn sẽ có nhiều văn bản hợp tác về kinh tế và các vấn đề hệ trọng khác về hợp tác khai thác dầu khí và bảo vệ Biển Đông sẽ được ký kết.

Tóm lại, tôi không quan tâm lắm về bệnh tình của ông TBT- CTN ốm đau ra sao, ông có bị ai ám hại hay không, ở trong một chính đảng đã đến thời suy thoái, lại ở sát sườn với một thằng bạn xấu sẵn sàng ăn tươi nuốt sống mình, thì tôi hiểu rằng bị kẻ xấu rình rập ám hại và mỗi người phải trả giá cho những sai lầm của đời mình là dễ hiểu.

Có điều tôi biết chắc chắn rằng, đã đến lúc đảng Cộng sản sẽ phải tự giải tán, chế độ độc tài sẽ phải tự thủ tiêu và năm bảy năm nữa khi lứa tuổi trẻ như con tôi trở về, chúng sẽ có đủ trí tuệ, tài năng và nhiệt huyết điều hành đất nước.

Quy luật tất yếu đó sẽ không một ai, không một sức mạnh nào ngăn cản được.

Bình Luận từ Facebook

10 BÌNH LUẬN

  1. Hate to burst yo bubbles, nhưng cô nên khuyên đứa con Út của mình nên lập gia đình & sự nghiệp ở nước ngoài, và khuyên nó nên quên Việt Nam đi . Sẽ không có chuyện gì đáng nói xảy ra trong vòng ít nhất 200 năm nữa, well, nếu không tính VN càng ngày càng lệ thuộc Trung Quốc, tới độ thêm 1 ngôi sao chỉ là phản ảnh 1 thực tế đang quá độ đưa VN vào thời kỳ quá đát, quá hạn xử dụng, chỉ tốt cho Trung Quốc .

    Nhớ 1 bộ phim về ngày Tận Thế, người có nhiều dự đoán chính xác nhất không phải là những vĩ nhân, thông thái … mà là 1 thanh niên thiểu não . Zinoviev cũng nhận xét, rằng đôi khi chân lý lại từ miệng những thằng đần . Đúng cho trường hợp Việt Nam, cụ thể là Nguyễn Tiến Tường, nhà báo xã hội chủ nghĩa supreme, par excellence, chiên diên bình luận khoa học nhất ao làng phây búc Việt . Ngài í nói rằng ít nhất ngàn năm nữa, may ra Việt Nam mới có (thể) thay đổi . For once, tớ tin vào câu Thánh Nguyễn Tiến Tường phán như là chân lý, có lý hơn cả tất cả những gì Thiếu tá Hồ Quang yêu dấu của chúng ta & Trung Hoa từng phọt ra .

    Những ngày này, nếu có thể “tái chế” Nguyên Sa, thì cái sự “chuyển mình” của Việt Nam sẽ như:

    Hôm nay nước Việt buồn như con chó ốm
    Như con mèo ngái ngủ trên tay Trung Hoa
    Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình

    Có ông trí thức mụ nội nào đó ví nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam như 1 cuốn phim quay chậm, tớ phải thêm “rất” chậm . Và kết cục chưa chắc có hậu (well, tùy cách nhìn).

    Nếu phải liệt kê ra, có rất nhiều bằng chứng cụ thể, ví dụ như “cẩm nang” về “đấu tranh bất bạo động” hay gì gì đó của nữ anh (k)hùng Phạm Đoan Trang được bô xít trân trọng đăng . Với cuốn này, ta sẽ còn thấy đất nước yêu dzấu của chúng ta sẽ sản sinh ra hàng hà sa số những Trương Châu Hữu Danh đấu tranh chống thất thu thuế cho Đảng, những Nguyễn Ngọc Lụa trang điểm hoa hòe hoa sói cho cái ác, & những Phạm Lê Vương Các hô hào tôn trọng luật pháp của thể chế “không muốn chuyển mình”. 3 trự đó họp lại, heck, dư xăng biện hộ cho tăng giá tất cả mọi thứ . Phạm Lê Vương Các nghe nói là tà loọc của Tiến sĩ Nguyễn Quang A, giờ này biện hộ cho Đảng chắc cũng ngọt như sư phụ mình . Yep, họ sẽ là tác nhân của thay đổi, nhưng kết quả của thay đổi là gì còn phải coi lại .

    Nhiều người quan niệm “thay đổi” có nghĩa mọi thứ sẽ tốt hơn . Xác chết thối rữa có là “thay đổi” không ? To me, it surely is.

    Oh, BTW, trích lời vị nữ anh thư Phạm Đoan Trang, không (nên) bàn tới đạo đức .

    Với những thành tố như vậy, cứ để cho dân mềnh -những người không may mắn, không có khả năng chuồn- được giáo dục văn hóa cách mạng -Văn (Điên) Điển hay Biển gì đấy lo lắng . No Star Where.

  2. TiengDan đâu phải là nơi để montaukmosquito giãi bày những suy nghĩ bất mãn và rối rắm của mình trước thời cuộc?
    Nói dài dòng, văn phong đủ cả ta, tây, ám chỉ… ở đây thì mấy ai đủ kiên nhẫn để đọc?
    Chỉ riêng cái nick montaukmosquito đã đủ nói lên một tâm trạng đầy mâu thuẫn và phúc tạp rồi.
    Xin montaukmosquito hãy sắp xếp tư duy viết vài bài nghiêm chỉnh, nói lên qian điểm của mình (bất chấp ai khen, ai chê). Hơi đâu mà chửi tuốt, từ Đoan Trang, Quang A, Vương Các… mà họ không thèm qian tâm?

    • Do van Nguyen không quan tâm thì không có nghĩa là người khác không quan tâm vì anh không được ai yêu cầu đại diện trên website tiengdan này.
      Tôi quan tâm, bài comment và sinh động. Lập luận trôi chảy nhưng phức tạp. Chính sự phức tạp trong lập luận khiến cho bọn đầu đất việt cộng không có cửa phản bác.
      Vì lũ việt cộng toàn là lũ ngu bẩm sinh.

  3. Làm người ai cũng ước muốn, hy vọng cho mình và người thân nhưng tôi e rằng chị đã quá mơ mộng hão huyền khi viết “…lúa tuổi trẻ như con tôi trở về,chúng sẽ có đủ trí tuệ,tài năng và nhiệt huyết điều hành đất nước”.

  4. Thua ba GS noi rat thong va dung la nhu vay. Cam on ba.

    Nhung cho toi them la VN se theo HK vi bi ap luc tu TQ va chinh HK. Roi se chien tranh toi dat VN

  5. Vi Xi chỉ có 1 chọn lựa duy nhất, giữ Đảng (đương nhiên là phò Tàu), theo Mỹ thì không còn Đảng, mà không còn Đảng thì đầu không có chỗ mà đội nón, đít cũng không còn thịt mà ngồi ghế, dân tình nóng máy lắm rồi, cái gì vay của dân thì phải trả hết cho dân, sòng phẳng. Khỉ Trường sơn rất sợ chết dưới tay dân oan.

  6. Bà T.T.V. tin vào phong thuỷ qúa nên có thể thành mê tín ? Ngoài ra,bà
    này còn tin vào DỊCH LÝ nên tỏ ra lạc quan tếu (táo) qua bài trên.
    Theo đó,THỊNH hay SUY của một sự vật hay cả xã hội thì giao động có
    chu kỳ từ thái cực này qua thái cực khác.Cùng tắc biến,biến tắc thông
    v.v. nhưng hãy nhớ rằng CÙNG cũng có trường hợp đi đến HỦY DIỆT thì
    làm gì có BIẾN rồi THÔNG,thưa bà ?

  7. Tác giả may mắn vì tác giả sinh trong gia đình tiểu tư sản, trí thức được trọng dụng để làm việc cho bọn bần cố nông lãnh đạo miền Bắc. Được đi đây đi đó để mở nhãn quan, không phải ai cũng có cơ hội này, nếu không có cái áo Đảng viên mặc vào…(đoạn kể về “chồng tôi là một ví dụ). Nhiều trí thức miền Bắc tiểu tư sản cũng rơi vào gia thế gia cảnh của tác giả, thành phần này nhiều, không lạ…
    Khi tác giả trình bày như một màu hồng, cho phép BK tôi góp vào màu xám của người miền Nam sau ngày mất nước. Gọi là ngày mất nước bởi vì người miền Nam đã mất TẤT CẢ.

    Cái gần nhất là mất xe, mất nhà cửa, mất ti vi tủ lạnh, mất nữ trang áo quần hàng hiệu….
    Kế đến là mất bếp ga tủ lạnh radio, nồi niêu muỗng đũa, chén sứ ly sành, tủ kiếng đèn pha lê….
    Đến đôi giày, chiếc dép…cũng mất.
    Kế là vợ mất chồng , con mất cha, Anh chị em tan đàn, người yêu mất nhau.
    Cái kế đến là Tự Do. Làm gì còn với những rình rập báo cáo tự kiểm điểm, đấu tố và thù địch?
    Kế nữa lớn hơn, là mất Nhân Bản. Xã hội xảo trá lọc lừa, Mất cả quyền công dân bởi vì dưới con mắt ghen ghét thù hận của chính quyền, người miền Nam bị liệt vào công dân hạng bét. Và gia đình có ai làm quân đội hay hành chánh…thì càng khốn nạn bởi lý lịch!!
    Kế nữa to hơn là mất đi Lý Tưởng cao đẹp của nền Cộng Hoà- do dân và vì dân.

    Mất nhiều như thế, từ cái nhỏ đến cái lớn, không gọi là mất nước thì gọi là gì?

    Nhưng cũng công bằng mà nói miền Bắc xâm lược miền Nam khi “thắng cuộc”, được nhiều thứ lắm.
    Được cái nhà cái xe, tài sản, miếng đất, và cơ hội “Được sở hữu” những cái miền Bắc không có, ôi chao…sướng bất tận!

    …44 năm đã qua một nửa Việt Nam đang cất cánh bay bị lôi tuột xuống, và một nửa Việt Nam kia “bò lên” và đứng bắng hai chân, thế nhưng cái lưng vẫn gù và bạn thấy gì?- Cả nước đang bị “gù” vào nô lệ cho Trung Cẩu. Phải. NÔ LỆ TOÀN DIỆN.

    Người Việt có những cái mốc thời gian đáng nhớ, miệng thì nói quên, nhưng lòng thì cứa máu vì vết sẹo không thể lành. Mốc 54 di cư. Mốc 75 di tản. Và cái mốc 2020 âm thầm gạt lệ, vơ vét, và bỏ chạy. ĐỪNG xảo biện nữa, tại sao họ chạy? Chạy cộng sản đấy!

    Tác giả kể câu chuyện của người từ đáy đốc đi lên, thấy trời hồng là phải.
    Tôi kể chuyện người bị kéo tuột xuống đáy, nghe không êm. Nhưng là sự thật.
    Tự do không đến từ ông Trời
    Và tương lai bắt đầu từ ngày hôm nay.
    Muốn kéo người Việt trở về, phải xắn tay đào mồ chôn cs!!

  8. Trích: “toi thay chi VAN viet nhu toi suy nghi da nhieu ngay thang TOI hon chi VAN vai tuoi va hoan canh nhu toi THE he chung toi deu ngi nhu chi CHE do cs nhat dinh se sup do va ngay ay khong xa KHONG gi chong lai duoc quy luat ay”
    (̣Lê Phú Khải)

    Chế độ cộng sản hồ chí minh tội ác tay sai giặc tàu sẽ sớm đi đoong khi quý các nhà trí thức hà nội & sĩ phu bắc hà thôi tung hô rao giảng mấy cái bả chó hồ chí minh, những thuật ngữ bịp bợm, đại loại: “cách mạng & khởi nghĩa tháng 8 đánh Pháp đuổi Nhật giành độc nập” & “tuyên ngôn độc lập 2-9″ & ngày độc lập 2-9” & “chính phủ kháng chiến” & “chiến thắng điện biên phủ” & “kháng chiến thần thánh chống Pháp giành độc nập” & “kháng chiến thần thánh chống mỹ ngụy & giải phóng & thống nhất”….

    Những cái gọi là “chống Pháp” & “chống Mỹ” thực ra chỉ là chống Việt Nam, là chống Pháp & Mỹ cho Tàu, là “đuổi Pháp đi để rước tàu vào”, là hồ chí minh & bọn cộng sản mao-ít “lao động” xử dụng xưong máu Việt nam làm công cụ chiến tranh phục vụ giặc tàu, phục vụ tham vọng quyền lực bệnh hoạn của hồ chí minh và cộng sản VN, để được giặc tàu chống lưng đỡ đầu cho làm đầu nậu Việt Nam.

    Chế độ cộng sản hồ chí minh tội ác tay sai giặc tàu còn vững mạnh, ngày nào còn quý các nhà trí thức hà nội sĩ phu bắc hà tung hô & rao giảng mấy cái bả chó hồ chí minh,

    tung hô & rao giảng mấy cái bả chó hồ chí minh, một mặt trí thức hà nội & sĩ phu bắc hà tiếp tay việt cộng lừa dối nhân dân củng cố chế độ, mặt khác tiếp tay việt cộng bơm thuốc kích thích vào đầu mấy tên công an cộng sản hồ chí minh thúc đẩy chúng thêm máu lạnh & tàn ác đánh đập & nhục hình người VN tranh đấu cho môi trường sống, tranh đấu cho nhân dân lao động & tranh đấu cho dân chủ tự do nhân quyền, tranh đấu thoát hồ & thoát cộng & thoát trung

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây