“Bán nước là tội không thể dung tha”

  •  
  •  
  •  
  •  

Lê Thiên

22-12-2018

Đọc báo chính luồng CSVN gần đây, chúng ta thấy gì về môn sử trong giáo dục CSVN?

— Báo VnExpress ngày 12/7/2018 ghi nhận: Cả nước chỉ có 2 thí sinh đạt điểm tuyệt đối môn Lịch sử và tiếp tục có rất nhiều… điểm 0 môn Lịch sử.

—Báo VietnamNet ngày 10/7/2018 thì nêu lên câu hỏi: “Học sinh ghét môn lịch sử thì có nguyên nhân từ đâu?” Xem bài “Vì sao điểm môn Lịch sử thi THPT quốc gia thấp?

— Báo Pháp Luật Online ngày 10/7/2018 nơi mục Giáo Dục cũng nêu lên thắc mắc “Vì sao hơn 80% bài thi môn Sử dưới điểm 5?

Sách Hướng dẫn môn lịch sử

Nhớ năm 2011, chúng tôi bất ngờ nhận được một gói quà từ đứa cháu: Cuốn sách “HƯỚNG DẪN ôn thi đại học & cao đẳng MÔN LỊCH SỬ”.

Đứa cháu cám ơn tôi đã lì xì cho nó chút ít tiền đầu năm học. Nó nói nó gửi tôi quyển sách để mong “chú chia sẻ với cháu về nỗi niềm học sử” mà nó là đứa học trò nằm trong danh sách hàng ngàn thí sinh ăn con số không môn sử thi tuyển vào cao đẳng và đại học Việt Nam.

Cuốn sách “HƯỚNG DẪN ôn thi đại học & cao đẳng MÔN LỊCH SỬ” không biết đã xuất bản lần đầu vào năm nào, nhưng ấn bản năm 2004 được ghi là “tái bản lần thứ tư – có chỉnh lý, bổ sung”. Sách được bảo trợ bởi “Hội Giáo Dục Lịch Sử Khoa Lịch sử Trường Đại học Sư phạm Hà Nội” và do Nhà xuất bản Đại Học Sư Phạm xuất bản.

Để thực hiện một quyển sách nhỏ loại sách giáo khoa chỉ bốn trăm trang giấy, người ta đã huy động cả một lực lượng khoa bảng hùng hậu đến 7 vị đạt học vị Tiến sĩ (TS) với chức danh Giáo sư (GS) hoặc Phó Giáo sư (PGS): GS.TS Phạm Ngọc Liên; PGS.TS Trần Bá Đệ; PGS.TS Nguyễn Ngọc Cơ; PGS.TS Trịnh Đình Tùng; PGS.TS Nguyễn Thị Côi; TS Đặng Thanh Toán và TS Nguyễn Văn Trường

Ngoài trách nhiệm đồng biên soạn, hai vị Giáo sư Tiến sĩ Phạm Ngọc Liên và Trần Bá Đệ lại cùng là chủ biên. Riêng chủ biên Phạm Ngọc Liên còn được giới thiệu là Chủ Tịch Hội đồng bộ môn Lịch sử thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo, kiêm Chủ tịch Hội Giáo dục Lịch sử thuộc Hội Khoa học lịch sử Việt Nam.

Chưa đủ! Bên cạnh thành phần cốt cán trên (chủ biên và đồng biên soạn), còn có sự “giúp đỡ” của PGS.TS Nguyễn Đình Lễ và PGS.TS Trần Thị Vinh “đối với việc biên soạn và hoàn thành cuốn sách.” (Lời Nói Đầu).

Như vậy, đến 10 nhân vật có học vị và chức danh cao nhất nước đã cùng tham gia để chỉ thực hiện có mỗi một tập sách ôn thi môn sử. Sách ôn thi chỉ dùng để học ôn bài mà quan trọng đến vậy, thì chính sách GIÁO KHOA môn lịch sử còn quan trọng biết mấy?

Lời Nói Đầu của cuốn sách xác định “Môn Lịch sử vốn có vai trò và ý nghĩa to lớn đối với việc giáo dục thế hệ trẻ”. Rõ ràng đó là một mệnh lệnh có ý nhắn bảo học sinh sinh viên cả nước phải làu thông “kinh sử” nhờ sự “Hướng dẫn” của cuốn sách như là Kim Chỉ Nam.

Một điều mỉa mai khác là Lời Nói Đầu cuốn sách ấn bản 2004 nhìn nhận: “Trong nhiều năm, do điều kiện khách quan và chủ quan [???] mà chất lượng bộ môn Lịch sử có những biểu hiện giảm sút [???]”

Điều kiện nào gọi là điều kiện khách quan? Điều kiện nào gọi là điều kiện chủ quan, không thấy các tác giả tạp sách nêu lên.

Đã vậy, lập tức sau lời phân bua về “những biểu hiện giảm sút”, nhóm chủ biên cuốn sách trên vội đưa ra hàng loạt cái “với” đầy tự cao tự đại… để khoe mẽ: “Trong một số năm gần đây [nghĩa là trước năm 2004], tình hình dạy, học Lịch sử đã có nhiều tiến bộ đáng kể.”

Lời chứng của một nhà sử học

Đáng kể thật! Rất ư đáng kể! Những “tiến bộ đáng kể” ấy người ta đã khẳng định y từ năm 2004 kia! Vậy mà từ ấy đến nay, năm 2018 này, không năm nào báo chí (toàn là báo ‘lề phải’) không nói lên nỗi buồn của sinh viên học sinh “học sử” và “thi sử!” Và rồi ngay kỳ thi tuyển sinh đại học năm 2018 này, sự tiến bộ không còn là đáng kể nữa mà là vượt bậc, đạt tới đỉnh cao trí tuệ loài người với… những con số không môn sử trong các kỳ thi!!!

Có tiến bộ thật không khi nhà sử học Hà Văn Thịnh nêu rõ: “Tôi nói thật với chị, lịch sử VN hiện đại, chỉ có 30% sự thật, 70% giả dối. Đó là diều rất đau lòng. Ví dụ, dánh nhau 30 năm, với Pháp và Mỹ mà VN không thua trận nào là không thể chấp nhận được. Hay như Lê Văn Tám ấy, châm lửa rồi chạy. Làm sao mà chạy được, 5m là gục xuống liền. Hay Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo. Quả pháo nặng hang tấn, nó đè cho dập nát, chèn thế nào được. Nhiều vô cùng những chuyện như thế, chị ạ. Sự dối trá đó làm sinh viên không thích sử nữa. Thấy sử là bịp bợm, chán quá!…” (Một bài viết nóng nảy của thầy Hà Văn Thịnh – ĐH Khoa học Huế).

Sử phóng đại? Không! Phóng… uế!

Gs Hà Văn Thịnh chỉ mới nêu ra vài chuyện “sử bịa”, “sử láo”, “sử lừa”, “sử phóng… đại” của CSVN thời chiến tranh trước năm 1975.

Còn bao nhiêu những “sử né”, “sử vòng vo”, “sử phóng… uế” thời hậu chiến mà trong dòng chảy của nó có thứ môn sử, chúng tôi tạm gọi là “sử chạy… không kịp cởi quần” là vì cách đây 10 năm (vào năm 2008), môn sử ấy đã được tung ra từ miệng lưỡi các quan chức CSVN, nhưng đến nay nó đã co giò chạy trốn mất tiêu, bặt vô âm tín. Đó là Lịch Sử Biển Đảo VN, Sử HOÀNG SA, TRƯỜNG SA mà các quan chức CSVN trịnh trọng “tuyên bố” như đinh đóng cột sẽ đưa vào Giáo dục hầu “khơi dậy lòng yêu nước trong giới trẻ”.

Chúng tôi đã có ít nhất hai bài báo thách thức nhà cầm quyền CSVN dám hay không thực hiện “quyết tâm” trên đây khi chúng tôi vạch mặt trò hề bán nước của CSVN qua việc họ lập ra chức “Chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa” (ma) để viên Chủ tịch này cai quản Hoàng Sa… từ thành phố Đà Nẵng, nơi có hai con đường mang tên Hoàng Sa, Trường Sa tràn ngập chữ Tàu!

Ấy là chưa kể trò hề vô liêm sĩ của CSVN trong việc chúng mang “hàng trăm bản đồ cùng tư liệu chứng minh Hoàng Sa/Trường Sa là của Việt Nam” đi rao chào khắp nơi trong nước chỉ để lừa phỉnh người dân Việt Nam về chủ quyền biển đảo “không thể đảo ngược” của Việt Nam.  Nhưng chúng lại không có một động tác nào cụ thể để bảo vệ biển đảo của Tổ Quốc chống lại bá quyền Hán tộc ngoài những lời nói đầu môi chót lưỡi soạn sẵn cho người phát ngôn Bộ Ngoại giao CSVN đọc như vẹt. Khác nào móm mồi cho bọn bá quyến Hán tộc gia tăng sức mạnh quân sự trên Biển Đông, không ngừng bồi đắp “đảo nhân tạo”, xây dựng căn cứ quân sự hiện đại cũng như chuyển các loại vũ khí hạng nặng tối tân lên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa!

Và rồi cái điệp khúc “tàu lạ”, “nước lạ” vẫn cứ là lời biện bạch đầy gian trá của nhà cầm quyền CSVN trong khi tàu cá của ngư dân Việt Nam không ngừng bị đánh phá, cướp bóc, bản thân ngư dân Việt Nam bị sát hại dã man!

Ngư lôi Tàu… thất lạc bờ biển Việt Nam

Mới đây bỗng có tin “vật thể lạ của nước ngoài lạc vào” vùng biển Việt Nam! (Tin báo CSVN: Ngư dân Nguyễn Văn Diện, trú thôn Vinh Sơn, xã Quảng Trạch, phát hiện và vớt được “vật thể lạ” nặng chừng 300kg này vào ngày 29/10/2018; rồi ngày 20/12/2018 lại có tin “vật thể lạ” thứ hai, có vỏ bọc thân màu đen, đầu màu đỏ, “trôi lạc” vào vùng biển Phú Yên…).

Thì ra đó là ngư lôi của Tàu Cộng, “trôi lạc từ một nơi tập trận nào… rất xa bờ biển Việt Nam”, hơn 500 hải lý, phía Trung Cộng lên tiếng nhìn nhận!

Theo tin BBC ngày 21/12/2018, “không như một số suy đoán trên mạng xã hội Việt Nam về chuyện ‘hải quân Trung Quốc bắn tập gần Cam Ranh’, giới chức Trung Quốc nói đây là ngư lôi ‘bị thất lạc’ sau một cuộc huấn luyện ở phía Đông Bắc đảo Hải Nam.

BBC còn nêu: Tuy không nói rõ hơn về chi tiết sự kiện đó, bài trên Tân Hoa Xã nói cuộc diễn tập này xảy ra ‘ngay vùng phụ cận đảo Hải Nam’. BBC cho biết thêm: vị́ trí của bờ biển Phú Yên, nơi trái ngư lôi ‘được ngư dân Việt Nam tìm thấy’, nằm trên 500 hải lý về ‘phía Tây quần đảo Tây Sa’, tên Trung Quốc gọi thay cho Hoàng Sa” (BBC 21/12/2018: TQ nói ngư lôi Yu-6 chỉ để huấn luyện và ‘bị dòng biển đẩy tới VN’. Được biết, phạm vi hoạt động của ngư lôi chỉ tầm 40-50 km. Như vậy, 2 cái ngư lôi “lạc” vào bờ biển VN rõ ràng xuất phát từ môt tàu ngầm hoạt động rất gần hay ngay trong vùng lãnh hải VN!

Lạ… nhưng không lạ

Nhưng mấu chốt của những “sự lạ” (mà không lạ) trên đây chính là cái Công hàm 1958 do Phạm Văn Đồng ký gửi cho Đảng và Nhà Nước CSTQ, vừa phủ nhận chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa/Trường Sa, vừa nhìn nhận hai quần đảo ấy là Tam Sa/Nam Sa của Tàu Cộng! Chính cái Công hàm này cùng với thái độ vô can im lặng hoàn toàn của cả tập đoàn CS Bắc Việt khi quân xâm lược Trung Quốc xua quân đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam ngày 19/01/1974, giết chết 74 chiến sĩ VNCH đủ chứng minh hành tung bán nước của CSVN.

Lại nữa, Hội nghị Thành Đô 1990 đến giờ vẫn là tuyệt mật đối với người dân Việt Nam. Vì sao? Trong khi ảnh chụp các quan to CSVN (gồm những Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh, Chủ tịch Nước Đỗ Mười, Cố vấn Phạm Văn Đồng (người ký Công hàm 1958) lù lù đó bên cạnh đám quan thầy Tàu cộng thì làm sao CSVN dám đưa biến cố Hội nghị Thành Đô vào môn sử một cách trung thực?

Nếu CSVN cứ đóng trò “án binh bất động” trên vùng biển đảo Việt Nam để mặc quân xâm lược Bắc phương hoành hành, thì cái Công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng kia chẳng phải là VĂN TỰ ĐOẠN MÃI BẤT ĐỘNG SẢN của Tổ Quốc, được ấn ký và có tên kẻ trao người nhận sao?

Cũng vậy! Sờ sờ đó 4 tốt cùng 16 chữ vàng mà CSVN đã trót nhận từ Hán triều mang về để tuyệt đối tuân thủ, thì làm sao CSVN có thể đưa ra những trang sử chính danh và đúng đắn về chủ quyền đất nước và về họa xâm lăng từ phía người anh em đồng chí lớn của mình?

Chủ nghĩa XH thất bại nặng nề, nhưng…

Mở cuốn sách “Hướng dẫn…” ra đọc, mấy câu cuối trang 11 tới đầu trang 12 đập vào mắt: “Sự phát triển của phong trào công sản, công nhân quốc tế và phong trào hòa bình dân chủ, mặc dù vào thập niên cuối, chủ nghĩa xã hội hiện thực tạm thời lâm vào thoái trào… có lúc thất bại nặng nề (như sự tan vỡ của Liên xô, sự sụp đổ chủ nghĩa xã hội ở Đông Âu), nhưng nhất định… chủ nghĩa xã hội tất yếu sẽ thắng lợi cũng như chủ nghĩa tư bản không tránh khỏi diệt vong.”  Câu này ban biên soạn ghi chú: Trích dẫn từ “C. Mác và Ph. Ănghen, Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản!”

Phải rồi! Câu trên đây đích thực là giáo điều từ chủ thuyết Mác-Ănghen! Đã là giáo điều, nó phải được nhồi nhét vào đầu tuổi trẻ phù hợp với sách luợc NHỒI SỌ, nên người đọc không lạ khi giáo điều ấy được lặp lại ngay nơi trang 13 của cuốn sách: “Có thể có những nơi, những lúc lực lượng cách mạng, tiến bộ bị đẩy lùi, thất bại, song nhất định chủ nghĩa xã hội sẽ thắng lợi.”

Cháu tôi viết: “Chú ơi! Người ta rao giảng tà đạo Engels-Karl Marx chứ đâu phải dạy sử! Tuổi chúng cháu còn non thật, nhưng đầu óc chúng cháu đâu đến nỗi ngu muội không phân biệt nổi lịch sử với tuyên truyền đầu độc!”

Tuổi trẻ VN bất mãn là vậy. Khoảng cách từ bất mãn tới nổi loạn không xa. Nhưng vì sống trong chế độ Công an trị, giới trẻ VN không thể làm gì hơn là bộc lộ tinh thần nổi loạn bằng hình thức tiêu cực… qua hàng ngàn con số không môn sử trong các kỳ thi!

Thằng cháu tôi thắc mắc: “Một chủ nghĩa được cho là vô địch bách chiến bách thắng thì làm gì có chuyện “thoái trào… thất bại nặng nề”? Làm gì có sự ‘tan rã’ của cả một hệ thống toàn trị cùng sự ‘sụp đổ’ của cái chủ nghĩa đẻ ra cơ chế toàn trị ấy! Đã thoái trào, đã tan rã, đã sụp đổ… thì phép mầu nào biến hóa nổi những ‘thoái trào, thất bại nặng nề’ thành “thắng lợi”?

Qua Lời Mở Đầu của cuốn Hướng dẫn…, chúng tôi ngờ rằng ban biên soạn lẫn nhóm chủ biên cuốn sách “Hướng dẫn…” vô tình hay cố ý “hướng dẫn” tuổi trẻ VN nhạo báng mỉa mai “đảng ta” chăng? Thảo nào tuổi trẻ VN chấp nhận hàng ngàn con số không điểm sử!

Thiết tưởng mấy vị chủ biên và ban biên soạn cuốn sách nên đọc và ngẫm lại lại lời nhắn nhủ của Hoàng Lại Giang, một nhà văn tên tuổi trong nước và cũng là một trí thức từng là nô bộc của đảng.

Nô lệ đến mất nước… Tội đồ bán nước

Hoàng Lại Giang kêu gọi Đừng tiếc nuối những gì mà loài người đã loại bỏ đi!” Qua bài này, Hoàng Lại Giang nhấn mạnh:

“Một số nhà lãnh đạo Cộng sản thuộc địa, như Việt Nam, lại coi học thuyết Mác là bất di bất dịch, là kinh điển … ở mọi thời đại! Chính căn bệnh giáo điều xơ cứng của không ít nhà lãnh đạo Việt Nam ở thời hiện đại ấy đã dẫn dân tộc và đất nước vào thế giới của chủ nghĩa xã hội bạo lực và giả tưởng … Và vì vậy sự hụt hẫng khi chủ nghĩa xã hội Liên Xô và Đông Âu sụp đổ là có thật.”

Hoàng Lại Giang mạnh mẽ phê phán: “Nô lệ về ý thức hệ mà đặt ý thức hệ trên quyền lợi dân tộc, thậm chí để mất cả đất và nước, biển và đảo, thì đấy là tội đồ, là bán nước.”

Ông Giang chỉ ra một nhân vật “lãnh đạo” đáng phỉ nhổ, đáng nguyền rủa như sau: “Có người còn bao che cho tội ác dã man của lãnh đạo Trung Quốc ngang nhiên ‘dạy cho Việt Nam một bài học’ trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, nói rằng: ‘Song dù có bành trướng thế nào đi chăng nữa thì Trung Quốc vẫn là nước XHCN’”.

Ông Giang thẳng thắn phê bình: “Nhà lãnh đạo này [Giang không nêu đích danh] rõ ràng đã đặt quyền lợi dân tộc, lãnh thổ thiêng liêng của dân tộc xuống dưới ý thức hệ, và hậu quả là im lặng trước Hoàng Sa bị chúng đánh chiếm năm 1974 và năm 1988 chúng đánh chiếm 7 hòn đảo ở Trường Sa. Và bây giờ chúng ngang nghiên đưa tàu hải giám quấy phá ngay trên vùng biển thuộc quyền chủ quyền của ta, cắt cáp của tàu thăm dò dầu khí của ta từ tháng 5 năm 2011.”

Đi từ nhận định chung chung sang phê bình một nhân vật “lãnh đạo”, tác giả Hoàng Lại Giang dường như thấy chưa đủ, chưa định rõ cơ cấu nào đang có những bước đi phiêu lưu phản bội dân tộc. Ông Giang đi xa hơn, đánh thẳng vào chính quyền CSVN hiện nay: “Nhân dân bức xúc, bày tỏ thái độ trước sự bành trướng của Trung quốc thì chính quyền tìm mọi cách ngăn chặn, thậm chí dùng cả bạo lực đối với người biểu tình. Bây giờ hãy còn quá sớm để quy đấy là tội bán nước, nhưng chắc chắn lịch sử rồi sẽ phán xét công minh, rạch ròi…

Hoàng Lại Giang đưa ra một lời kết chắc nịch về những điều ông đã trình bày: “Với người Việt Nam tội bán nước là tội không thể dung tha”

Lời kết ấy của ông, chúng tôi xin mượn để kết thúc bài viết của chúng tôi.

Bình Luận từ Facebook

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây