Quốc Tang và sự ra đi của con muỗi

  •  
  •  
  •  
  •  

Nguyệt Quỳnh

11-10-2018

Lễ Quốc Tang của Chủ tịch nước Trần Đại Quang dù được tổ chức trọng thể tại cả ba nơi Sài Gòn, Hà Nội, Ninh Bình; và mặc dù nghĩa trang của ông rất lớn, nó chiếm một diện tích lên đến gần 30,000 m2, chúng ta vẫn thấy sự ra đi của ông rất mờ nhạt. Cái chết của một chủ tịch nước đương nhiệm mà lại không hề có chút gì ảnh hưởng đến 90 triệu dân của ông, sự ra đi đó không lay động chút gì trong lòng họ khiến tôi chạnh nhớ đến câu chuyện ngụ ngôn vẫn kể cho con trai nghe ngày cháu còn bé. Chuyện “Con muỗi và con bò mộng”.

Câu chuyện như sau xin kể hầu bạn đọc: Một con muỗi vẫn thường bay vo ve trên cánh đồng cỏ rồi đậu lại nghỉ ngơi trên đỉnh sừng một con bò mộng. Một ngày, muỗi quyết định dời đi nơi khác. Nó gọi bò mộng và chia sẻ về quyết định này. Chẳng ngờ, bò mộng thản nhiên trả lời “Ồ! Chẳng sao cả. Tôi thậm chí còn không biết rằng anh đã ở đó”.

Sự ra đi của ông Trần Đại Quang có cái gì giông giống như thế, chẳng ai buồn tiếc nuối!

Giá trước khi mất, thay vì cúng chùa Vĩnh Nghiêm cặp đèn trị giá 19 tỷ, ông dùng số tiền ấy xây cầu cho các em học sinh ở Mường Chà đi học, có lẽ còn có người tiếc nhớ đến ông.

Người VN bản tính vốn bao dung, xem “nghĩa tử là nghĩa tận”. Thế mà ngày nay người ta lại hỉ hả vui mừng trước cái chết của các lãnh đạo cộng sản, từ vụ thanh toán lẫn nhau của ba cán bộ lãnh đạo Yên Bái cho đến cái chết đột ngột của ông Trần Đại Quang! Có nghe những chia sẻ bức xúc của một số bạn trẻ mới hiểu vì sao lại có câu vè truyền miệng về Quốc tang của ông. Người ta bảo “hùm chết để da, người ta chết để tiếng”; cái chết của lãnh đạo CS đã tặng thêm một câu vè cho kho tàng dân gian Việt Nam:

Dân ta bản tính ngang tàng

Không mừng quốc khánh lại mừng quốc tang.

Với cái đà gia tăng trấn áp các nhà hoạt động, bỏ tù vô lối nhiều năm những người dân hiền lương. Giới  lãnh đạo CS nếu không ý thức được sự căm ghét đến tận cùng của dân chúng đối với họ thì sự sụp đổ tất yếu của chế độ này có thể sẽ không diễn ra yên thắm như khối CS ở Đông Âu. Biết đâu nó lại rơi vào trường hợp đáng tiếc của Romania, nơi mà lãnh tụ Ceausescu cuối cùng bị lật đổ và giết chết.

Nhưng hãy trở lại với sự hiện hữu của con muỗi. Nếu đem sức vóc con muỗi mà so với con bò mộng thì con muỗi chẳng là gì cả. Nếu so tiềm lực về quân sự giữa Việt Nam với Trung Quốc, Việt Nam với Hoa Kỳ thì chúng ta đúng là một con muỗi. Nhưng nếu đem lịch sử dựng nước của dân tộc ta so với các dân tộc khác trên thế giới thì hình vóc chúng ta khác hẳn. Ta từng đánh bại đội quân hùng mạnh của Hốt Tất Liệt (không phải một mà đến ba lần) kẻ đã chiếm lĩnhTrung Quốc và từng làm cỏ một nửa thế giới.

Nhà sử học người Pháp Alain Rusco, chuyên gia nghiên cứu về lịch sử Đông Dương cũng viết rằng chiến thắng 30/4-1975 của quân đội Bắc Việt đã “gây tiếng vang lớn trên trường quốc tế về một dân tộc không chịu khuất phục trước quân thù” (sic); và rằng đây là một cuộc kháng chiến vệ quốc vĩ đại của người dân VN.

Thế nhưng, không quá lâu sau cái ngày gọi là “vinh quang” ấy, dân tộc VN tuột dốc một cách thảm hại. Nay trước mắt thế giới, chúng ta chỉ còn lại một gương mặt nhem nhuốc, yếu kém một cách lạ lùng!

Thế thì đi đâu mất rồi tinh thần và những con người ái quốc?

Tôi tin là không hiếm những đảng viên CS đã hối tiếc, đớn đau vì đã dự phần vào chiến thắng dẫn đến sự tàn lụi và thảm họa cho cả hàng bao nhiêu thế hệ sau này. Nhưng họ ở đâu? Họ đã không còn có mặt cho đất nước hay cho chính những giá trị mà họ tin vào. Sự hiện hữu của mỗi con người chỉ đáng kể khi chúng ta có mặt ít nhất là cho phẩm giá của chính mình. Nếu không, sự tồn tại ấy không có ý nghĩa và nó có nguy cơ bị bóp chết dưới chế độ độc tài.

Như trường hợp của TNLT Trần Thị Thúy, một phụ nữ bị cướp đất, trở thành dân oan rồi trở thành nhà hoạt động dân quyền. Như bao nhiêu dân oan khác, chị Thúy có đủ các yếu tố để dễ dàng bị hủy diệt bởi bạo lực. Chị nghèo, cô thế, thiếu kiến thức về luật pháp, … chị chỉ có một niềm tin duy nhất: làm điều đúng và đấu tranh chống lại những kẻ đã cướp đất. Dù bị cán bộ trại giam đánh đập tàn nhẫn; ngược đãi; bỏ đói; … Sống với niềm tin đó chị cương quyết không nhận tội.

Để bóp chết ý chí sắt đá của chị, Phó công an tỉnh Bến Tre, ông Nguyễn Thành Long đã đe dọa rằng sẽ cho y tá chích thuốc cho chết nếu chị tiếp tục phản kháng. Bị tù suốt 8 năm, thì hết 7 năm dài người phụ nữ này đã không hề được gặp mặt gia đình. Sống mỗi ngày với nỗi ám ảnh của cái chết chị vẫn không khuất phục. Nghe giọng nói miền Nam chơn chất của chị “tui thà chết ‘dzinh’ hơn sống nhục” mà phải thầm cảm phục sự bất khuất của người phụ nữ này. Chị mộc mạc đơn sơ nhưng vững chắc như cây Mắm, cây Bần giữ đất ven bờ phù sa quê hương của chị.

Năm 2017 tổ chức Ân Xá Quốc Tế đã báo động về tình trạng ngược đãi tù nhân xuyên qua trường hợp TNLT Trần Thị Thúy. Sự kiên cường của người phụ nữ này đã khiến từ một dân oan vô danh, chị đã có thể cảnh báo thế giới về tình trạng nhân quyền tồi tệ mà đồng bào chị đang gánh chịu.

Tôi luôn tin tưởng vào sức mạnh của từng cá nhân và sự lan tỏa của nó. Khi chúng ta có một Ls Phạm Công Út tự nhận mình là “hiệp sĩ”, giới luật sư sẽ có thêm nhiều hiệp sĩ khác. Khi chúng ta có 15 Đại biểu Quốc Hội không tán thành bấm nút thông qua Luật An Ninh mạng, tương lai con số 15 này sẽ nở lớn. Tôi còn nhớ cái không khí tưng bừng của một biển người cùng xuống đường ăn mừng U23 bóng đá VN chiến thắng U23 Qatar. Nếu cái đám đông hỗ trợ U23 đó, một hôm bỗng bá vai nhau hô lớn “chúng ta phải làm sạch môi trường” thì tự khắc sáng hôm sau đường phố sẽ sạch rác và khi cầm miếng ăn lên chúng ta sẽ không còn lo ngại bị nhiễm độc.

Nhân nhắc đến chị Trần Thị Thúy tôi lại nhớ đến hàng bần ven bờ con sông Bến Tre; chẳng biết vì sao sông nước miền Nam lại nhiều bần như vậy. Người ta còn kể lại rằng đêm 5/7 năm Đinh Mão 1867, khi cụ Phan Thanh Giản tuẫn tiết theo thành, những hàng bần ở vùng ngã ba sông Vàm Cỏ và sông Tra đã đồng loạt quỳ xuống chịu tang người trung liệt. Từ đó, dân gian ở đây gọi ngã ba này là Ngã ba Bần Quỳ.

Thiết nghĩ những cây bần ven sông kia còn có thể gợi niềm rung cảm về sự trung hiếu của con người, thì không có gì là không thể đóng góp được cho quê hương và tha nhân về sự có mặt của chúng ta trên cuộc đời này.

Bình Luận từ Facebook

1 BÌNH LUẬN

  1. Dạo này lãnh đạo ta ‘phục vụ, cống hiến” thế nào đó, mà cứ lăn ra chết theo model “non stop”, làm người dân VN …mừng muốn hổng kịp ! Chết từ từ lần lượt , đều đặn thì ‘niềm vui’ trong dân mới …ổn định và sâu sắt hơn ! Còn chết ào ào, gấp gáp, ‘cắt khẩu” đồng loạt như thế , quả có hơi…mất chút ‘ ý nghĩa’ , nhất định sẽ làm ‘niềm tin’ bị lung lay dữ lắm à nha…! Hic !

    Gần đây, thiên hạ lại râm ran…Trọng Lú bệnh khó qua khỏi (?)- Ha ha, lời ‘đồn thổi’ thì chỉ làm người ta háo hức rạo rực, thật ra chắc chẳng trúng trật gì. Ấy thế nhưng nó là một hiện tượng, giống một sự nguyền rủa “trù ẻo” hơn là một lời đồn . Lòng dân, niềm tin , đồng thuận, ủng hộ…gì gì đó, cứ nhìn vào hiện tượng ấy là biết ngay thôi, mặc kệ cho bọn khuân bô của Việt cộng tìm mọi cách nhét chữ vào miệng ‘nhân dân” ! Chúng làm thế vì nghĩ rằng có thể thay đổi được Sự Thật chăng ?! Ha ha –Bớt giỡn đi !
    ( Lú già có ‘gặp nạn’ , thì cũng phải sau khi đã giúp thâu tóm quyền lực, tạo ra tiền lệ ‘nhất thể hóa’ xong đã ! Y chưa gặp nạn ngay đâu, bởi ‘chim hết thì mới bẻ ná’,’thù địch diệt rồi mới diệt mưu thần “…Đó là lịch sử , là logic…,vì vậy Tập đế phải chọn xong ‘tay Tổng quản nô tài’ mới, trẻ ác và trung thành tuyệt đối, xong , khi ấy mới …’bẻ ná” !
    ——-

    Nói là dân hả hê vui mừng là thế, nhưng thật ra chỉ đúng một phần, bởi không phải chỉ có người dân VN vui mừng. Có không ít các “bộ, ban ,ngành” ngoài mặt vờ thương tiếc , đau buồn cái đảng tang của đồng bọn , nhưng trong lòng thì … cũng không kém phần phấn khởi , nhất là các đồng chí phe cánh thù địch của Quang ác !

    Mà cũng không phải chỉ riêng đám ‘đồng chí thù địch’ mới vui mừng, thật ra ta còn có thể thấy rõ “một bộ phận không nhỏ” bọn ‘đồng chí’ khác của Quang nữa. Như bọn ‘xăng dầu” chẳng hạn ?!
    Vừa rồi, ta có thể kết luận …VN là một đất nước mà cứ sáng ra, nhìn giá xăng ,là biết ngay có mấy thằng lãnh đạo vừa chết ? Thậm chí còn biết cả đến thằng nào, chức vụ gì …! Nhờ Quang và ĐM, ngành kinh doanh độc quyền xăng dầu XHCN ’ vừa qua đã kiếm không ít “Hồ tệ” ?! Đến nổi, e rằng ‘ban lãnh đạo ngành’ còn thầm mong ‘bọn kia’ cứ…”chết, chết nữa, chết mãi …”, mong hơn cả người dân dân mong…. Cứ nghe tin có ‘lãnh đạo chết’ là họ trích quỹ mở tiệc ăn mừng, chức vụ người chết càng cao, thì tiệc càng to, toàn ngành lại càng thêm ….hồ hởi phấn khởi !
    Nhậu xong là ra tay….tăng giá, quyết ‘biến đau thương thành hành động…khốn nạn” ! Phúc Niểng thu thêm tí ngân sách, nhất định cũng rất khoan khoái trong lòng !

    Hay mồ ĐM, Quang chưa kịp xanh cỏ…bọn Tham quan Thủ Thiêm cũng lại tận dụng’đau thương” để Hồ hởi phấn khởi xào nấu món “Opera” nghìn tỉ ! Chúng tỉnh táo và tranh thủ hốt rất lẹ, có đau thương gì đâu nào ? – Nhìn tấm ảnh ‘đồng thuận cao độ” , chỉ thấy những nụ cười ăn theo đê tiện , hiện rõ trên những bộ mặt chó lợn của một lũ ‘theo đóm ăn tàn’, vô lương!
    Bọn ấy là ai ? Là bà con dòng họ của ‘Nữ đảng viên’ Hổ cái Nguyễn Thị Quyết Tâm ? Là bọn cty sân sau ? Là bọn ‘làm chính sách’, là lũ cò mồi luật rừng XHCN…?

    Có lẽ đủ cả …tất cả đều là bọn ‘đồng chí khốn nạn của Quang ác” , và có cùng điểm chung nhất là một bản chất lưu manh xu thời , bất chấp mọi sự đê nhục ! Chúng là bọn sâu giòi cố bám theo để ‘nạo vét’ cú chót những dòng máu mủ cuối cùng của dân đen VN ! Quang ngủm kệ Quang, còn chúng thì tự cho rằng đang có một cơ hội, là “Cờ tới tay thì phất” ?! – Khi ‘vẽ quy hoạch” đuổi dân ra đường để cướp đất phân lô, chúng đã ngập trong núi của phi nghĩa . Thế nhưng ‘lòng tham không có đáy’ chúng vẫn chưa thôi …Khoản tiền còm cỏi còn sót lại, bỏ vào ‘ngân sách” , chúng cũng lập tức ‘vẽ’ ngay dự án ” nào đó để nuốt nốt !
    Trong khi đó, “Opera’ là một hình thức giải trí ít nhiều mang tính hàn lâm, thật khó mà đồng ý rằng đó là thứ‘nhu cầu cấp thiết’ cho những‘tâm hồn uế bẩn ’ của lũ ‘vô sản lưu manh” như lũ thị mẹt Quyết Tâm ! Văn hóa và giáo dục bên trong tâm hồn Sửu quan lớn tuổi bọn chúng, phù hợp với món giải trí kiểu ‘như có bác hồ cởi truồng đi bão nẹt bô…” chứ không thể phù hợp với Opera ! Xây xong ‘Opera’ thì cũng chỉ rền rỉ ‘opera’ bấy nhiêu thứ thôi !

    Có lẽ, bọn trọc phú đảng viên tham lam vô học ấy, tuy dư tiền những cũng thừa mặc cảm tự ti ?! Chúng tự biết bản thân chúng, nên bất chấp tất cả, quyết lòng ôm trọn bốn chữ”phồn hoa giả tạo” mà chúng thường ra rả chửi người ngày trước ! Với bọn như thế, nhà hát Opera kia sẽ là một nơi ‘hòa âm…hồn, phối …oán khí’ của dân tộc VN ! Sẽ thêm một đoạn nhạc đưa ma âm u nữa ,vào bản nhạc rùng rợn tiễn đưa nên độc tài đảng trị của chúng về…ngục !

    ( Với bọn tham quan Việt cộng thì chúng ta thừa biết, nếu không ‘được xây opera’, chắc chắn chúng sẽ lại vẽ ngay “Quảng trường và Tượng bác”, cũng vẫn bấy nhiêu ‘kinh phí”!
    Hoặc nếu không , thì sẽ là một thứ ‘vô dụng vô chủ’ cổng chào, băng rôn…vv, gì đó khác ! Bởi chúng nghĩ , nếu không cạp thì rồi sẽ có bọn ‘đồng chí’ khác cạp mà thôi ! Bọn ấy thì chẳng đời nào có chuyện chúng ‘đột nhiên’ biết nghĩ đến an sinh xã hội, đến quỹ đền bù, hổ trợ định cư, cũng không cần có trường học, bệnh viện, cây xanh ,môi trường… ! Bôn mọi ấy chỉ muốn ăn cắp tiền mà thôi !)

    Người dân đen VN, oán thù ngùn ngụt trong lòng , nên thái độ kia là không đáng trách, vì họ chỉ có thể làm bấy nhiêu – Nhưng còn bọn ‘đồng chí của những con muỗi” , là đồng chí của nhau, mà đối với nhau như thế thì …mới đúng thật là lũ tệ hại !
    ( À ! Mà tại sao Quang chết nhỉ ? )

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây