Gần cuối đời Võ Văn Kiệt mới hiểu Nguyễn Cơ Thạch

Huỳnh Phan

19-9-2018

Tác giả Dương Danh Dy. Nguồn: Huỳnh Phan

Lời tác giả: Vĩnh biệt chú Dương Danh Dy, nhà ngoại giao – nhà nghiên cứu Trung Quốc. Bài phỏng vấn và lần chụp ảnh cuối cùng với chú (dù không được đăng) vào mùa xuân năm nay.

Một hôm, vào cỡ gần cuối năm 2006, ông Dương Danh Dy nhận được cú điện thoại từ thư ký nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Người thư ký nói rằng ông Kiệt muốn gặp ông Dy, và đề nghị ông Dy hẹn ngày đến Biệt thự Tây Hồ. Ông Dy không biết lý do ông Kiệt muốn gặp mình, một quan chức ngoại giao cấp trung đã nghỉ hưu, nhưng vẫn cứ hẹn ngày và đến.
Đến nơi, ông mới vỡ lẽ ra rằng ông Kiệt mới đọc xong cuốn Hồi ký Trần Quang Cơ, và muốn hỏi ông Dy, một chuyên gia về Trung Quốc của Bộ Ngoại giao, xung quanh cuốn hồi ký này.

Nhà báo Huỳnh Phan: Lần đầu tiên gặp ông Võ Văn Kiệt, câu nói đầu tiên ông nói với ông Kiệt là gì?

Ông Dương Danh Dy: Tôi nói với ông Kiệt rằng chính tôi là người đưa cuốn hồi ký của nguyên Thứ trưởng Trần Quang Cơ lên mạng. Ông Cơ rất thân với tôi, và sau khi hoàn thành xong hồi ký, ông đã đưa nó cho tôi đọc.

Cuộc nói chuyện ở Biệt thự Tây Hồ kéo dài bao lâu, và chủ yếu nói về chuyện gì?

Kéo dài tới 2 tiếng. Chủ yếu xung quanh chuyện ngành ngoại giao, và cá nhân Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch, đã làm trong thời gian Việt Nam bị cấm vận, và cố gắng thoát khỏi điều đó, trong đó có việc rút quân khỏi Cămpuchia, đặc biệt là nỗ lực bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc. Nói chung là những điều đã được cố Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ ghi lại.

Nhưng quá trình bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc là do phía Đảng tiến hành cơ mà?

Ông Kiệt cũng đặt vấn đề như vậy. Tôi có giải thích rằng sau cuộc gặp của Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch với Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Từ Đôn Tín, phía Trung Quốc đã không muốn tiếp xúc để bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam qua con đường ngoại giao, vì Tín cho rằng quan điểm của Bộ trưởng Thạch quá cứng rắn. Và Trung Quốc đã phát tín hiệu, qua cuộc gặp bí mật với lãnh đạo Bộ Quốc phòng Việt Nam, về việc phải mở ra một kênh khác – đó là Ban Đối ngoại Trung ương Đảng. Và mọi chuyện như anh đã biết.

Thực ra ông Thạch có chống lại bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc không?

Tôi có giải thích với ông Kiệt rằng là một nhà ngoại giao lão luyện, ông Thạch biết bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc sẽ mở ra đột phá khẩu phá thế bao vây cấm vận. Nhưng quan điểm bình thường hóa của Bộ trưởng Thạch là phải bình đẳng, coi trọng độc lập tự chủ của Việt Nam, và Trung Quốc không thích thế. Cũng chính vì vậy, trong cuộc gặp Thành Đô quyết định bình thường hóa, không có mặt Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch.

Tôi cũng nói để ông Kiệt biết rằng, ngay thời TBT Lê Duẩn, ông Thạch đã đề nghị bỏ Điều 1 trong Hiến pháp 1980 coi Trung Quốc là kẻ thù số 1, và năm 1984 ông lại đề nghị bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Trung Quốc. Cả hai lần TBT Lê Duẩn đều rất giận dữ với đề nghị của Bộ Ngoại giao và Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch.

Hồi đó, tôi nghe thông tin nói rằng người ta đồn ông Nguyễn Cơ Thạch có tư tưởng thân Mỹ. Không hiểu ông Kiệt có hỏi chuyện đó không?

Có. Và tôi giải thích rằng việc ông Thạch thành lập nhóm nghiên cứu ở Bộ Ngoại giao chuyên tìm hiểu về chống lạm phát ở nước ngoài, vì ở Việt Nam, và phe XHCN nói chung, đâu có kinh nghiệm chống lạm phát. Việc ông đọc nhiều sách nước ngoài, trong đó có Paul Samuelson (người đoạt giải Nobel năm 1970 về kinh tế học) và truyền bá chúng cũng giúp cho Việt Nam có thêm tư liệu về kinh tế thị trường mới khai sinh ở Việt Nam. Ông Thạch là người chỉ tôn trọng lợi ích của Việt Nam chứ không thân Mỹ gì cả, dù ông đã tìm mọi cách để bắt mối với phía Mỹ nhằm xóa bỏ cấm vận với Việt Nam.

Sau khi nghe ông giải thích mọi điều, ông Kiệt nói gì?

Ông Kiệt nói “bây giờ tôi mới hiểu rõ ngành ngoại giao đã làm gì trong giai đoạn đó, và anh Nguyễn Cơ Thạch là người như thế nào”. Ngừng lại một chút, ông Kiệt trầm giọng lại, nói “hôm nào gặp Phạm Gia Khiêm (lúc đó là Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao) tôi sẽ nói với Khiêm là nên chú ý đến Phạm Bình Minh (lúc này là Trợ lý Bộ trưởng Bộ Ngoại giao).

Xin hỏi ông một câu cuối. Nếu ông Nguyễn Cơ Thạch ở lại tiếp tục sau Đại hội VII, ông sẽ làm gì?

Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch hồi đó thách thức 2 vị trí: tổng bí thư và thủ tướng.

Xin cám ơn ông.

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. Ngừng lại một chút, ông Kiệt trầm giọng lại, nói “hôm nào gặp Phạm Gia Khiêm (lúc đó là Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao) tôi sẽ nói với Khiêm là nên chú ý đến Phạm Bình Minh (lúc này là Trợ lý Bộ trưởng Bộ Ngoại giao)

    Con thân Trung Quốc hơn cha là nhà cộng sản có phúc

    https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/chinese-state-councilor-calls-for-steady-long-term-development-of-china-vietnam-ties-04022018085630.html

    Chắc nhờ Thủ tướng to mông tình dân Võ Văn Kiệt dòm ngó

    Nghe nói Tưởng Thú Nguyễn Tấn Dũng cũng do Thú Thiệt Võ Văn Kiệt nâng đỡ

  2. Trích: ” giúp cho Việt Nam có thêm tư liệu về kinh tế thị trường mới khai sinh ở Việt Nam”

    Dương danh Dy nói dối, sai sự thật ! “Kinh tế thị trường” đã có ở Việt Nam, ở Việt Nam Cộng Hoà, ở Quốc Gia VIệt Nam (*), tiền thân của Việt Nam Cộng Hoà.
    Năm 1973/1974 Việt nam Cộng Hoà đã chuẩn bị mở thị trường chứng khoán. Trước đó, Việt Nam Cộng Hoà đã là thành viên của tổ chức “General Agreement on Tariffs and Trade” viết tắt là “GATT” tiền thân của tổ chức “World Trade Organization (WTO), (nghĩa là, nếu VNCH còn đó thì VNCH đương nhiên là hội viên chính thức của W.T.O. khi GATT trở thành WTO từ 1995, không phải như Trung cộng và con đẻ, Việt cộng, phải đi xin xỏ các nước tạm dung thứ, bỏ qua tính cách “phi kinh tế thị trường” của Trung cộng & Việt cộng, chấp nhận cho đơn xin của TC & VC, xin gia nhập WTO .

    Tháng 4-1975, nước cộng sản VNDCCH, trong đó có Nguyễn Cơ Thạch, có Dương Danh Dy, đánh thuê cho giặc tàu, vi phạm hiệp định Giơ ne vơ 1954, vi phạm hiệp định Paris 1973, vượt biên giới/vỹ tuyến 17, xâm lăng & chiếm đóng Việt Nam Cộng Hoà, phục vụ giặc tàu kéo dài địa bàn bắc thuộc từ Hà nội đỏ vào Sài gòn, biến Hòn Ngọc Viễn Đông thành ngục nhà hồ tăm tối, phủ lá cờ búa liềm tội ác lên VNCH,

    từ đó nền kinh tế VNCH bị cộng sản hoá, mọi hoạt động kinh doanh, sản xuất, thương mại.. trở thành độc quyền & đặc quyền & đặc lợi của đảng viên cộng sản hồ chí minh tham lam, tàn ác, từ đó VNCH, bị trói vào với nước cộng sản VNDCCH tay sai giặc tàu, “tiến nhanh, tiến mạnh” vào tụt hậu, thua xa thế giới, thua xa lân bang (vốn chỉ bằng hoặc thua VNCH) trên mọi phuong diện kinh tế, chính trị, văn hoá, giáo dục, đạo đức…, lãnh thổ VN bị thu hẹp dần, bị đảng cộng sản theo gương nhau, theo gương hồ chí minh bán nước cứa đảng, cắt xẻ dâng cho giặc Tàu hòng mong được giặc tàu chống lưng đỡ đầu như Mao Trạch Đông đã chống lưng đỡ đầu hồ chí minh, dựng nên nhà nước tổ quốc xã hội chủ nghĩa VNBDCCH cho Minh làm chủ tịch cho đến chết, cho đến khi Minh đựoc toại nguyện bình sinh, được đi gặp Mác Lê

  3. Trích: “Ngừng lại một chút, ông Kiệt trầm giọng lại, nói “hôm nào gặp Phạm Gia Khiêm (lúc đó là Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao) tôi sẽ nói với Khiêm là nên chú ý đến Phạm Bình Minh”

    “gia đình trị” là một trong những chiêu bài mà cộng sản và bọn tay sai, bọn nam kỳ phản bội, sử dụng để kích động quấy rối VNCH, (mới đây chiêu bài “chống gia đình trị” ấy lại được trí thức giải phóng, trí thức nam kỳ phản bội, trí thức việt cộng (trí thức cộng sản VNDCCH), trí thức việt xã (trí thức xã hội chủ nghĩa VNDCCH), nhắc lại trong bài viết nhằm cân bằng & hoá giải tội ác của bọn công an hồ chí minh đàn áp người Sài gòn biểu tình, hoặc bị cộng sản nghi là đi biểu tình, chống luật đặc khu & chống luật animal

    Hành động trên của Kiệt, chính là “gia đình trị”, “gia đình trị” chính hiệu bà lang trọc, một lần nữa cho thấy cộng sản và bọn tay sai, bọn nam kỳ phản bội, là những tên bịp, đạo đức giả, lá mặt lá trái

  4. (Nguỵ) biện bạch, giải thích, làm rõ, chống đỡ để làm gì khi tiến trình bán nước vẫn cứ từng ngày, từng đợt được các đồng chí của ông thực hiện một cách trắng trợn và thô bạo?
    Vì đui mù không thấy, không biết hay vì cố theo đóm ăn tàn, các ông cũng là đồng loã, nếu không làm gì cụ thể để chuộc tội với tổ quốc, với quốc dân đồng bào.
    Ai có thể tin được những ai mang nhãn cộng sản là thật sự yêu nước nữa?

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây