Việt Nam độc lập – hạnh phúc, hay đã là chư hầu phương Bắc?

  •  
  •  
  •  
  •  

Mai V. Phạm

20-6-2018

Bạn đọc ắt hẳn sẽ khó chịu với câu hỏi kỳ lạ của tôi vì tin rằng Việt Nam vẫn là một đất nước độc lập, có chủ quyền, chắc chắn không phải là một chư hầu Trung Quốc. Tuy nhiên, hãy bình tĩnh cùng tôi điểm qua vài sự việc, rồi mỗi người tự trả lời câu hỏi đó một cách thành thật, thẳng thắn và nghiêm túc nhất.

Kể từ năm 1950 cho đến nay, quan hệ Việt – Trung trải qua nhiều thăng trầm khác nhau: ngọt ngào, cay đắng, thù ghét, xung đột, và cuối cùng là “16 chữ vàng và 4 tốt. Cuộc xâm chiếm đảo Gạc Ma – Trường Sa vào tháng 2/1988 của Trung Quốc đánh dấu sự thay đổi từ “đối đầu” sang “quỳ gối cúi đầu” của chóp bu Việt Nam.

Ngày 14/3/1988, Trung Quốc bắt đầu xây dựng căn cứ tại Đảo Gạc Ma (Fiery Cross Reef) và 3 tàu của Hải quân Việt Nam đã đến đây nhằm ngăn cản kế hoạch của Trung Quốc. Khi phía Việt Nam yêu cầu Trung Quốc rời khỏi Đảo Gạc Ma, lực lượng hải quân Trung Quốc đã nổ súng khai chiến. Cuộc chiến chỉ kéo dài 28 phút, nhưng khiến ít nhất 70 chiến sĩ Việt Nam thiệt mạng và 3 chiếc tàu bị cháy và hư hỏng nặng.

Ngày 23/3/1988, lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam đề nghị đàm phán với Trung Quốc về tranh chấp ở Trường Sa, nhưng Trung Quốc đã từ chối. Ngay sau đó, chóp bu cộng sản Việt Nam lại tiếp tục đề nghị đàm phán với Trung Quốc, nhưng lại bị từ chối.

Năm 1989, chóp bu cộng sản Việt Nam quyết định trao trả lại quyền kiểm soát Cambodia, đổi lấy “bình thường hóa quan hệ quốc tế và xây dựng kinh tế” với Trung Quốc. Nên nhớ, dấu hiệu sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản Liên Xô từ năm 1989 đã khiến đảng cộng sản Việt Nam trở nên cô độc và lẻ loi trước Trung Quốc. Sau đó, sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại khối Đông Âu đã buộc chóp bu cộng sản Việt Nam tìm đến cầu cạnh sự trợ giúp kinh tế và chính trị của Trung Quốc nhằm duy trì quyền lực cai trị tại Việt Nam.

Tháng 9/1990, chóp bu cộng sản Việt Nam có cuộc họp bí mật tại Thành Đô, Trung Quốc để thảo luận về việc bình thường hóa quan hệ Việt – Trung. Có nhiều chi tiết về cuộc hội quan trọng này vẫn chưa được công khai. Nhìn chung, phía Việt Nam đồng ý hợp tác với Trung Quốc và điều phối các vấn đề ngoại giao của Việt Nam trong tương lai thông qua Bắc Kinh. Trung Quốc cam kết hỗ trợ kinh tế cho Hà Nội và hai bên nhất trí thiết lập giao dịch thương mại qua biên giới (David Wurfel, “Between China and ASEAN: The Dialectics of Recent Vietnamese Foreign Policy”, NY, 1999).

Chúng ta dễ dàng thấy rằng kể từ sau Hội nghị Thành Đô năm 1990, sự lệ thuộc của nhà nước cộng sản Việt Nam vào Trung Quốc tăng dần theo thời gian và gần như là tuyệt đối vào thời điểm này.

CÁC VĂN KIỆN BÁN NƯỚC “TUYÊN BỐ CHUNG VIỆT NAM – TRUNG QUỐC”

Suy ngẫm các bản tuyên bố chung Việt – Trung năm 2015 và năm 2017 sẽ nhận thấy kế hoạch “nhượng địa” của bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam với Trung Quốc.

Thứ nhứt, trong các Tuyên bố chung là việc mở cửa biên giới cho phép người Trung Quốc dễ dàng qua Việt Nam cũng như Việt Nam sẽ tăng cường sử dụng đồng nhân dân tệ của Trung Quốc cho các giao dịch thương mại. Kế hoạch “nhân dân tệ hóa nền kinh tế” ngày càng rõ ràng thông qua các giao dịch thương mại tự do của người Trung Quốc trên lãnh thổ Việt Nam (1). Hiểu một cách giản dị đó là Trung Quốc được tự do thực hiện những kế hoạch chiến lược trên toàn lãnh thổ Việt Nam mà không gặp bất kỳ khó khăn, trở ngại nào. Ngược lại, Việt Nam không thể hoặc không được thực hiện bất kỳ chiến lược nào trên lãnh thổ Trung Quốc.

Thứ hai, trong các Tuyên bố chung, Việt – Trung “nhất trí tiếp tục thực hiện toàn diện, hiệu quả Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), trên cơ sở hiệp thương thống nhất… giữ gìn hòa bình, ổn định ở Biển Đông.” Nhưng trong thực tế, những cam kết này chỉ được áp dụng đơn phương bởi chính quyền Việt Nam vì cho đến nay Trung Quốc vẫn không công nhận phán quyết của Tòa án quốc tế về tranh chấp Biển Đông và đơn phương cấm Việt Nam khai thác dầu mỏ tại vùng biển tranh chấp vốn thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Thứ ba, trong những năm gần đây, hải quân Trung Quốc đã liên tiếp bắn hoặc đâm chìm tàu cá treo “cờ đỏ sao vàng” ngay tại vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, khiến nhiều ngư dân Việt phải thiệt mạng. Phẫn nộ là khi cả Bộ Ngoại giao lẫn ban tuyên giáo ra lệnh cho báo chí đồng thanh gọi những chiếc tàu treo cờ Trung Quốc đã đâm chìm tàu Việt Nam, là “tàu lạ” trong sự im lặng đớn hèn của bộ chính trị. Vậy chính quyền cộng sản đang phục vụ lợi ích dân tộc Việt Nam hay phục vụ lợi ích nhà nước Trung Quốc ?

Thứ tư, Tuyên bố chung năm 2017 nhấn mạnh việc tăng cường hợp tác và trao đổi Việt – Trung ở mọi lĩnh vực: kinh tế, nông nghiệp, ngân hàng, cơ sở hạ tầng giao thông, quốc phòng, giáo dục và văn hóa. Thực tế là vô số hàng giả, sản phẩm độc hại cũng như máy móc, thiết bị lạc hậu, gây ô nhiễm nghiêm trọng của Trung Quốc được nhập khẩu vào Việt Nam một cách dễ dàng.

Kinh khủng hơn, Việt Nam vẫn tiếp tục gửi các sĩ quan quân đội và cán bộ đảng viên sang Trung Quốc học tập và huấn luyện chuyên môn. Đội ngũ an ninh quốc gia của một đảng cầm quyền mà phải qua một đất nước khác để học tập và nâng cao kỹ năng, thì có lạ lùng và nguy hiểm hay không? An ninh quốc gia có thực sự là trách nhiệm của đảng cộng sản Việt Nam hay đích thực của Trung Quốc?

Cuối tháng 5/2018, quốc hội bù nhìn – lập pháp với hơn 95% là đảng viên, thông báo sẽ thông qua dự luật đặc khu, cho thuê 3 vị trí quan trọng là Vân Đồn (tỉnh Quảng Ninh) – Bắc Vân Phong (tỉnh Khánh Hòa) – Phú Quốc (tỉnh Kiên Giang) với thời hạn là 99 năm. Tuy nhiên, làn sóng biểu tình mạnh mẽ, phản đối dự luật này đã khiến nhà nước tạm hoãn thông qua dự luật. Vấn đề cần nhấn mạnh không phải là thời hạn đặc khu bao nhiêu năm, mà là sự bất tín, không minh bạch và bản chất dối trá của đảng cộng sản Việt Nam. Dự luật là “cho thuê” nhưng nếu có sửa đổi trong bản ký kết để dễ dàng chuyển sang “nhượng địa” thì làm sao người dân biết được? Với sự phụ thuộc quá rõ ràng của nhà nước Việt Nam vào Trung Quốc ở cả kinh tế lẫn chính trị, thì chủ tương lai của cả 3 đặc khu sẽ là những người có gốc rễ Trung Quốc. Tất cả các tập đoàn cũng như dự án lớn ở khắp nơi hiện nay luôn có bóng dáng của chủ thầu Trung Quốc.

Lần cuối cùng mà bạn đọc nhớ nhà nước cộng sản Việt Nam huy động lực lượng đến tận nhà dân để tuyên truyền, vận động người dân ủng hộ một dự luật nào đó? Luật đặc khu chắc chắn sẽ thông qua bởi chủ tịch quốc hội đã khẳng định “Bộ chính trị đã quyết rồi…”. Vân Đồn và Bắc Vân Phong sẽ về tay Trung Quốc bởi Tập Cận Bình cần hai địa thế đó để giúp Trung Quốc đạt được mục tiêu của chiến lược Vành đai & Con đường.

Chưa hết, quốc hội bù nhìn Việt Nam cũng vừa thông qua dự luật An ninh Mạng, với nhiều quy định tương tự Luật An ninh mạng Trung Quốc. Trọng tâm của Luật An ninh mạng Trung Quốc là tạo điều kiện dễ dàng cho nhà nước kiểm duyệt, bóp nghẹt và đàn áp bất đồng chính kiến và trọng tâm đó đã được nhà nước Việt Nam “sao y bản chính” cho dự luật An ninh mạng Việt Nam.

Việc đàn áp và bắt giam liên tục những nhà hoạt động có tiếng nói mạnh mẽ chống sự bành trướng của Trung Quốc như Mẹ Nấm, Hội Anh Em Dân Chủ… chứng tỏ được sự thần phục vô điều kiện của chính quyền Việt Nam trước Trung quốc. Chống Trung Quốc bị nhà nước cộng sản Việt Nam kết tội là “chống phá”, “phản động”. Vậy nhà nước cộng sản Việt Nam chẳng phải là một chư hầu phương Bắc hay sao?

Có đất nước nào trên thế giới, mà người dân bị chính quyền đàn áp và tống giam vì dám biểu tình ôn hòa bày tỏ thái độ không ưa thích Trung Quốc, như người dân Việt Nam hay không?

Có đất nước nào trên thế giới, mà chính quyền ra lệnh bắt bớ, đánh đập, bịt miệng người dân vì biểu tình ôn hòa phản đối lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình hay không?

Có đất nước nào trên thế giới, mà chính quyền tìm cách phá hoại những cuộc tưởng niệm ngày Trung Quốc cướp Hoàng Sa – Trường Sa và giết hại dã man quân lính Việt Nam hay không?

Có đất nước nào như Việt Nam, mà chính quyền trải thảm đỏ đón người Trung Quốc ở các cửa khẩu, trong khi người Việt không được đối xử như thế bởi chính quyền Trung Quốc?

Có đất nước nào như Việt Nam, mà chính quyền tạo mọi điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp Trung Quốc, trong khi chẳng mấy quan tâm doanh nghiệp tư nhân nước nhà ?

Tôi tin chắc những ai quan tâm đến thực trạng đất nước đã có câu trả lời cho mình. Hãy giành cho mình một phút thinh lặng. Ngẫm. Để thấy Việt Nam làm gì có Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc.

Mao Trạch Đông với câu nói nổi tiếng: “Every Communist must grasp the truth: Political power grows out of the barrel of a gun.” (Tạm dịch: “Mỗi một người cộng sản phải nắm vững được chân lý: Quyền lực chính trị lớn mạnh từ một khẩu súng). Đảng cộng sản Việt Nam không dám bóp còi khẩu súng quyền lực của mình, bởi nỗi khiếp sợ kinh hoàng trước Trung Quốc. Nỗi sợ Trung Quốc đã ăn sâu vào não bộ và xương máu của các chóp bu cộng sản, làm tê liệt mọi giác quan và khiến họ chỉ biết phục tùng Trung Quốc. Khi mà quyền lực chính trị của đảng cộng sản Việt Nam bị điều khiển và chi phối toàn diện bởi chóp bu Trung quốc, thì vai trò của đảng cộng sản không phải là đảng cầm quyền, lãnh đạo Việt Nam, mà là một phân bộ của đảng cộng sản Trung quốc và là một chư hầu phương Bắc.

PHẢI THOÁT ĐẢNG ĐỂ THOÁT TRUNG!

Mỗi một năm có hơn ít nhứt là 10 ngàn người rời bỏ quê hương để tha phương cầu thực tại các nước khác. Từ tháng 2/2017 đến nay, gần 100 ngàn người Việt đã sang các tỉnh gần khu vực biên giới Việt – Trung để làm việc vì nhà nước Việt Nam thất bại trong việc tạo ra việc làm (2).

Tại sao Việt Nam ngày càng lụn bại, nhưng đảng cộng sản vẫn ngang nhiên tồn tại để “quỳ gối, cúi đầu” trước Trung Quốc mà không gặp phải bất kỳ phản kháng đáng kể nào?

Đảng cầm quyền chấp nhận sự chi phối gần như là tuyệt đối của Trung Quốc. Như vậy, Việt Nam hiện có phải là một đất nước thực sự độc lập hay không?

Chán chường. Mệt mỏi. Thất vọng. Và rất bất lực. Đó là những cảm xúc hiện tại của đại đa số người dân, nhắc nhở chúng ta tổ quốc Việt Nam đang tan rã. Rất nhiều người muốn thay thế chế độ cộng sản bằng thể chế dân chủ đa nguyên, nhưng họ vẫn đang chờ đợi sự dẫn dắt của một tổ chức đáng tin cậy.

Đất nước hơn 90 triệu người nhưng là 90 triệu người cô đơn và lẻ loi trong khi đảng cộng sản lại chấp nhận liêt kết lại với nhau thành một khối để tồn tại. Vì thế, 90 triệu người Việt vẫn đang rất bất lực trước đảng cộng sản, chỉ vỏn vẹn vài triệu người. Câu hỏi quan trọng là tại sao những người yêu chuộng dân chủ vẫn không hình thành được một lực lượng chính trị lớn mạnh, tạo áp lực buộc đảng cộng sản phải chấp nhận bầu cử tự do và công bằng ?

Một đất nước mà không xây dựng được dù chỉ là một lực lượng dân tộc có tầm vóc, có tổ chức, thì tầng lớp trí thức phải chịu trách nhiệm nhiều nhứt. Sẽ có bạn nói với tôi: Trách nhiệm phải của toàn dân, chứ không chỉ riêng trí thức. Tôi chia sẽ quan điểm đó, nhưng không hoàn toàn đồng ý.

Theo học thuyết Thang bậc nhu cầu (Maslow’s Hierarachy of Needs), con người phải thỏa mãn được các nhu cầu cơ bản, thì họ mới nghĩ đến các nhu cầu cao cấp hơn: nhu cầu về an toàn (safety needs) và nhu cầu về xã hội (Belonging and love needs). Nhu cầu cơ bản là các nhu cầu tối thiểu và mạnh mẽ nhứt của con người, như không khí để thở, thức ăn, nhà cửa, ngủ nghỉ, các nhu cầu làm cho con người thoải mái. Rất nhiều dữ liệu chứng minh phần lớn dân số Việt Nam vẫn còn nghèo. Nghĩa là, nhiều nông dân, công nhân, ngư dân phải lao động vất vả để chăm lo các nhu cầu tối thiểu cho bản thân và gia đình. Miếng ăn lo chưa xong, còn bị nhồi nhét bởi chính sách ngu dân quanh năm suốt tháng, thì làm sao có thể trách họ không quan tâm đến đất nước ?

Trong khi đó, rất nhiều người Việt Nam được coi hoặc tự nhận mình là “trí thức” đã đạt được các nhu cầu cơ bản “đủ ăn, đủ mặc” vì điều kiện kinh tế tương đối khá. Những “trí thức” này hiểu và biết được đảng cộng sản là gốc rễ của mọi lụn bại và kém cỏi của đất nước, nhưng thay vì phản kháng, họ chọn im lặng và thậm chí thỏa hiệp với cường quyền cộng sản.

Lịch sử thế giới đã chứng minh trí thức là kiến trúc sư và lực lượng nòng cốt của các cuộc tranh đấu thay đổi thể chế. Napoleon từng nhấn mạnh : “Quần chúng chỉ là con số không dài vô tận, giá trị chỉ là con số đầu “. Những con số đầu là vai trò lãnh đạo vô cùng quan trọng của tầng lớp trí thức hoặc các tổ chức với đường lối, cương lĩnh rõ ràng. Bằng cấp cao hoặc kiến thức chuyên môn không làm nên trí thức, nhưng phải là thái độ. Trí thức đúng nghĩa bày tỏ thái độ chính trị, sẵn sàng phản kháng bất công, suy nghĩ độc lập và luôn thao thức tìm ra giải pháp cho những vấn đề chung của đất nước.

PHẢI KẾT HỢP LẠI ĐỂ NGĂN NGỪA NGUY CƠ TAN RÃ QUỐC GIA

Âm mưu thôn tính và đồng hóa Việt Nam của Trung Quốc vốn đã có từ ngàn năm nay. Chúng ta có lẽ quá tập trung vào hiểm họa Trung Quốc mà quên vấn đề quan trọng hơn: vai trò tích cực của đảng cộng sản Việt Nam trợ giúp Trung Quốc thôn tính Việt Nam, mà không cần một viên đạn.

Hậu quả kinh khủng của ách cai trị độc tài của đảng cộng sản Việt Nam chính là nguy cơ tan rã quốc gia. Hãy thinh lặng để quan sát và lắng nghe nỗi thất vọng và chán chường của quốc dân trên khắp mọi miền, để thấy Việt Nam hiện rất nguy ngập và chia rẽ sâu sắc. Chế độ cộng sản “không cần dân chúng tin yêu mình, mà chỉ cần người dân đừng gắn bó với nhau để không có sức đề kháng. Không gì thỏa mãn các tập đoàn độc tài hơn là sự thờ ơ và vô cảm của một quần chúng bất lực vì chia rẽ.

Với khá nhiều người, Việt Nam hiện tại chỉ là ngôi nhà tạm, không phải là một quốc gia đúng nghĩa. Vào lúc này, nhiệm vụ quan trọng của tầng lớp trí thức còn yêu mến đất Mẹ Việt Nam là gầy dựng lại lòng yêu nước, khéo léo và quyết tâm liên kết lại với nhau, để có thể hình thành được ít nhất một lực lượng chính trị lớn mạnh, dựa trên những tư tưởng đúng đắn và đạo đức.

Chưa bao giờ như lúc này, dân tộc Việt Nam cần một kết hợp dân chủ lương thiện, có khả năng, và đủ quyết tâm, dựa trên nền tảng lòng yêu nước, bao dung và lương thiện, để thay thế đảng cộng sản vốn đang trực tiếp tàn phá và tiếp tay cho giặc hủy hoại tổ quốc. Lực lượng này sẽ dẫn dắt và lãnh đạo quần chúng, kết hợp thành một khối sức mạnh chính nghĩa, “danh chính ngôn thuận” yêu sách đảng cộng sản Việt Nam phải tổ chức bầu cử tự do, công bằng.

Việt Nam sẽ có đủ điều kiện để vươn mình trở thành một quốc gia độc lập, tự cường và hạnh phúc đúng nghĩa một khi loại bỏ được sự cai trị độc tài của đảng cộng sản. Việt Nam dân chủ đa nguyên với nền kinh tế vững mạnh và phát triển, sẽ nhanh chóng loại bỏ sự phụ thuộc quá đáng vào Trung Quốc cũng như có được sự tôn trọng tự nguyện của Trung Quốc.

Chúng ta là người Việt Nam, và tương lai của chúng ta gắn liền với tương lai của đất nước Việt Nam. Chúng ta không có chọn lựa nào khác hơn là xây dựng một tương lai Việt Nam chung.” (Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai)

Tham Khảo

Bình Luận từ Facebook

1 BÌNH LUẬN

  1. Trả lời câu hỏi từ cái tựa; Tại sao không cả 2? Why not both? Việt Nam vẫn có thể độc lập & hạnh phúc sau khi đã là chư hầu của Trung Quốc cơ mà .

    “sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản Liên Xô từ năm 1989 đã khiến đảng cộng sản Việt Nam trở nên cô độc và lẻ loi trước Trung Quốc”

    Sai . Câu sau chửi ngay câu trước, ” sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại khối Đông Âu đã buộc chóp bu cộng sản Việt Nam tìm đến cầu cạnh sự trợ giúp kinh tế và chính trị của Trung Quốc nhằm duy trì quyền lực cai trị tại Việt Nam”. Sau khi LX sụp đổ, Việt Nam cảm thấy cô đơn lẻ loi, nhưng không phải “trước Trung Quốc”. Trung Quốc trở thành chỗ dựa-nương tựa duy nhất của Việt Nam . Chính vì vậy, ban cố vấn gồm nhà trí thức đáng kính Nguyễn Trung -biết là Lê Đăng Doanh đang phò Nguyễn Văn Linh lúc này- có thể đã khuyên nên khép lại quá khứ để hòa giải với Trung Quốc . Vì vậy cuộc họp ở Thành Đô mới xảy ra với sự tham gia của người thủ trưởng thông minh nhạy bén của Giáo sư Tương Lai, Thủ tướng Phạm Văn Đồng . Whoa, Trần Ích Tắc chỉ bán nước 1 lần là đủ để lịch sử ghi xú danh, người thủ trưởng kính mến của giáo sư Tương Lai bán nước tới 2 lần lận!

    “Đội ngũ an ninh quốc gia của một đảng cầm quyền mà phải qua một đất nước khác để học tập và nâng cao kỹ năng, thì có lạ lùng và nguy hiểm hay không?”

    Tùy quốc gia . Tổ quốc đây là Tổ quốc xã hội chủ nghĩa . Đưa cán bộ qua Trung Quốc đào tạo cũng như gửi cán bộ địa phương lên trung ương . Không lạ lùng & nguy hiểm gì cả .

    “An ninh quốc gia có thực sự là trách nhiệm của đảng cộng sản Việt Nam hay đích thực của Trung Quốc?”

    Có sự phân công rất nhịp nhàng & ăn ý. Theo thiển ý của tớ, trách nhiệm quân sự về an ninh quốc gia xã hội chủ nghĩa là của Trung Quốc .

    Blah, blah, blah … OK thì Đảng Cộng Sản bán nước có công hàm rõ ràng, ok thì thế này thế nọ, thì là mà “ách cai trị độc tài của đảng cộng sản Việt Nam chính là nguy cơ tan rã quốc gia” … Nhưng nàm thí nào để giải quyết vấn đề “ách cai trị” của Đảng Cộng Sản bi chừ ? Nàm thía nào để “thoát Đảng”? Well, phương thức phản biện ôn hòa theo hiến pháp & pháp luật của Đảng mấy hổng-biết-phải-gọi-là-cái-gì thể hiện rõ tình iu Đảng, mong muốn Đảng Cộng Sản sẽ lãnh đạo đất nước & dân tộc đến muôn đời . Trên cổ đảng Cộng Sản Việt Nam là đảng Cộng Sản Trung Quốc . Mấy người đang iu đảng Cộng Sản Trung Quốc 1 cách gián tiếp, và iu đảng Cộng Sản Việt-Trung toàn phần & trực tiếp .

    Maslow’s hierachy đã lỗi thời vì quá crude nên có quá nhiều lỗ hổng . Mùa xuân Ả rập & Miến Điện cho thấy lúc thiếu thốn nhất là lúc dễ bùng nổ nhất .

    Bài này cũng loại bỏ 1 bộ phận (rất lớn) trí thức thật sự tin vào sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng Sản, tin vào 1 thứ gì đó gọi là chủ nghĩa xã hội . Không tin ? Tác giả “Cứu Đảng là cứu nước”, tác giả “ôm mông thế sự”, tác giả “Đảng Nó vs Đảng Ta” … Ước vọng trở về thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa & niềm tin vào Bác Hồ kính iu là có thật . Số này chiếm đa số trí thức trong nước, và -chắc nhờ hồng phúc đất nước- căn bệnh này mang tính truyền nhiễm đang lây lan ra nước ngoài . Nhà báo Phạm Trần, kỹ sư Bùi Quang Vơm, đám lục Lâm -Thiền, Kính, Mặc …- bắt đầu lo lắng cho sự tồn vong của Đảng Cộng Sản . Đấy, Maslow nhét chỗ nào khi kỹ sư Bùi Quang Vơm lo lắng cho sự tồn vong của Đảng ?

    Thật sự mà nói, thui thì mọi người đã đồng thuận ôn hòa . Những người khác nên xem Việt Nam là chỗ kiếm tiền nếu nuôi được 1 ông quan . Lập ATK (an toàn khu) ở nước ngoài là tốt nhất . Cán bộ thì cứ chén, chém, giết thả cửa . Đám đần này đã tự hứa không hồi tố, không truy thu tài sản . Nghe chúng nó bàn tán với nhau để Đảng Cộng Sản lãnh đạo có khi tốt hơn cho đất nước hơn tụi hảo hớn ôn hòa/dịch này .

    Thật ra, những người chủ trương ôn hòa rất ích kỷ, chỉ giữ cái tiếng trí thức trí thẹo, ôn hòa ôn dịch này nọ, nhưng dân thì … tớ đọc được 1 câu “đây là những mất mát đã được tiên liệu trước & có thể chịu đựng được”! Có nghĩa mạng dân không đáng đồng trinh mẻ . Xem họ hô hào không được đụng đến công an trong khi dân được/bị công an đập cho thừa sống thiếu chết thì … dù hy sinh 1 người để chống chế độ cũng là tội ác! Tớ nói rồi, họ không phải đạo đức giả . Tớ chỉ không biết cái thứ đạo đức họ thật sự tin là đạo đức gì ? Có thể họ hoàn toàn không có khái niệm về đạo đức .

    Đổ đồng, 2 đảng nên sáp nhập . Trí thức Trung Quốc khá hơn trí thức Việt nhiều, ngay cả trong đấu tranh loại bỏ đảng Cộng Sản . Vấn đề của Trung Quốc là đất quá rộng . Đảng Cộng Sản Trung Quốc ghi điểm rất đậm trong dân chúng khi lấy được Tây Tạng . Trí thức Trung Quốc đang lo nếu Đảng CS Trung Quốc mà lấy được cả Việt Nam thì việc trừ bỏ đảng Cộng Sản khó còn hơn bắc thang lên trời .

    So, nếu 2 đảng sáp nhập, ai phản biện ôn hòa tớ không cần biết . Tớ ủng hộ .

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây