Tường thuật của nhà báo Trương Châu Hữu Danh về cuộc sống của dân oan Thủ Thiêm

Trại Súc Vật

16-5-2018

Trại Súc VậtNgười ta đang sống yên ổn, nó lùa vô cái khu gọi là tạm cư. Rồi cho con người ta ở đây 10 năm. Tạm cư trong những căn phòng bé như lỗ mũi hơn chục mét vuông. Mà nghĩ cũng dã man, họ làm hẳn 2 tầng nhưng phủ tôn thiếc lên tới nóc, giống cái phòng xông hơi khổng lồ. Vật liệu khác thì tồi tàn, còn thua khu ổ chuột ở kinh Nhiêu Lộc hồi xưa. Giống ổ chuột.Mà khôngGiống Trại Súc Vật.Họ nhốt dân vào đây, làm người dân mất luôn ý chí phản kháng. 96 hộ dân khiếu nại kéo dài là những hộ còn chút ít tiềm lực về kinh tế. Còn những hộ sống ở đây đang bị dồn ép đến kiệt cùng về kinh tế, kiệt quệ về tinh thần; kiệt lực về sức khỏe.Tôi ở xa tới, gặp một số hộ dân mà đã phải rơi nước mắt hèn chi hàng trăm người dân đi kêu oan, cán bộ toàn trốn. Mà nhiều năm nay, anh Hải, Quân, Đua, Tài, Quyết Tâm, Cang, Cư có dám xuống đây đâu! Anh Lê Thanh Hải, anh thử vào đây ở 50 ngày có được không?

Publiée par Trương Châu Hữu Danh sur mardi 15 mai 2018

Người ta đang sống yên ổn, nó lùa vô cái khu gọi là tạm cư. Rồi cho con người ta ở đây 10 năm. Tạm cư trong những căn phòng bé như lỗ mũi hơn chục mét vuông. Mà nghĩ cũng dã man, họ làm hẳn 2 tầng nhưng phủ tôn thiếc lên tới nóc, giống cái phòng xông hơi khổng lồ. Vật liệu khác thì tồi tàn, còn thua khu ổ chuột ở kinh Nhiêu Lộc hồi xưa. Giống ổ chuột. Mà không. Giống Trại Súc Vật.

Họ nhốt dân vào đây, làm người dân mất luôn ý chí phản kháng. 96 hộ dân khiếu nại kéo dài là những hộ còn chút ít tiềm lực về kinh tế. Còn những hộ sống ở đây đang bị dồn ép đến kiệt cùng về kinh tế, kiệt quệ về tinh thần; kiệt lực về sức khỏe.

Tôi ở xa tới, gặp một số hộ dân mà đã phải rơi nước mắt hèn chi hàng trăm người dân đi kêu oan, cán bộ toàn trốn. Mà nhiều năm nay, anh Hải, Quân, Đua, Tài, Quyết Tâm, Cang, Cư có dám xuống đây đâu!

Anh Lê Thanh Hải, anh thử vào đây ở 50 ngày có được không?

____

15-5-2018

Chiều nay đi Thủ Thiêm, thấy có một ông chú ngồi bần thần. Ổng cầm cây viết chì vẽ hết cuốn tập học sinh. Hỏi vẽ con gì vậy chú. Ổng nói con gì ham ăn nhứt? Tui nói con heo. Rồi ổng đưa cái hình con heo.

Con heo ăn tạp qua ngòi bút của người dân Thủ Thiêm. Ảnh: FB Trương Châu Hữu Danh

____

15-5-2018

Cô ơi, cô cười còn con thì khóc.

● Nhà của cô lúc đó bao nhiêu mét?
– 33m5. Họ nói đền 45 triệu. Tôi không chịu họ đem lực lượng ì xèo hàng trăm người tới đập phá dỡ nát hết ráo trọi (cười)
Mà tôi không có gì ráo, chỉ có cái cối xay bột thôi. Chứ nhà hổng có gì ráo trọi.

● Mình làm nghề gì lúc đó?
– Xay bột (cười)

● Rồi bây giờ cô làm nghề gì?
– Lượm ve chai (cười)

● Một ngày mình kiếm khoảng bao nhiêu tiền cô?
– Vài chục đồng bạc chứ đâu có nữa… (cười)

● Rồi bốn mươi mấy triệu cô nhận chưa?
– Chưa. Hổng nhận đồng nào hết.

● Bốn mươi mấy triệu họ kêu mình nhận làm gì cô?
– Ai biết nè. Họ nói đền cái nhà 45 triệu nhưng tôi không nhận.

● Nếu 45 triệu mình nhận chắc sống được nửa năm…
– Trời ơi, mua một lỗ đất chôn tôi cũng không đủ nữa…

● Cô tên gì ạ?
– Tôi là Nguyễn Thị Thập, sinh 1952.

● Mình lượm ve chai bao nhiêu năm rồi cô?
– Hai năm. Hồi tôi mới về có con nhỏ uốn tóc thuê chung, nó mướn phía trước tôi lấy 1,5 triệu mỗi tháng để sống.
Nó ra đi tôi đói quá nên phải làm bậy bạ kiếm sống. (Cười)

● Bây giờ cô buồn là chỉ cười hả cô?

– Hồi đó khóc chứ bây giờ đâu còn nước mắt nữa mà khóc (cười).
Hồi mới khóc và bệnh dữ lắm (cười)

Anh Cang ơi, ngày mai mời anh xem nạn nhân của anh đi ăn xin.

Cô ơi, cô cười còn con thì khóc….● Nhà của cô lúc đó bao nhiêu mét?- 33m5. Họ nói đền 45 triệu. Tôi không chịu họ đem lực lượng ì xèo hàng trăm người tới đập phá dỡ nát hết ráo trọi (cười)Mà tôi không có gì ráo, chỉ có cái cối xay bột thôi. Chứ nhà hổng có gì ráo trọi.● Mình làm nghề gì lúc đó?- Xay bột (cười)● Rồi bây giờ cô làm nghề gì?- Lượm ve chai (cười)● Một ngày mình kiếm khoảng bao nhiêu tiền cô?- Vài chục đồng bạc chứ đâu có nữa… (cười)● Rồi bốn mươi mấy triệu cô nhận chưa?- Chưa. Hổng nhận đồng nào hết.● Bốn mươi mấy triệu họ kêu mình nhận làm gì cô?- Ai biết nè. Họ nói đền cái nhà 45 triệu nhưng tôi không nhận.● Nếu 45 triệu mình nhận chắc sống được nửa năm…- Trời ơi, mua một lỗ đất chôn tôi cũng không đủ nữa… ● Cô tên gì ạ?- Tôi là Nguyễn Thị Thập, sinh 1952.● Mình lượm ve chai bao nhiêu năm rồi cô?- Hai năm. Hồi tôi mới về có con nhỏ uốn tóc thuê chung, nó mướn phía trước tôi lấy 1,5 triệu mỗi tháng để sống.Nó ra đi tôi đói quá nên phải làm bậy bạ kiếm sống. (Cười)● Bây giờ cô buồn là chỉ cười hả cô?- Hồi đó khóc chứ bây giờ đâu còn nước mắt nữa mà khóc (cười).Hồi mới khóc và bệnh dữ lắm (cười)Anh Cang ơi, ngày mai mời anh xem nạn nhân của anh đi ăn xin.

Publiée par Trương Châu Hữu Danh sur mardi 15 mai 2018

____

15-5-2018

“Hiện nay cuộc sống của người dân Thủ Thiêm đi kêu oan vẫn còn tốt hơn… con thú” – bà Lê Thị Thu Hương. Còn đau xót nào hơn?

"Hiện nay cuộc sống của người dân Thủ Thiêm đi kêu oan vẫn còn tốt hơn… con thú" – bà Lê Thị Thu Hương. Còn đau xót nào hơn?

Publiée par Trương Châu Hữu Danh sur mardi 15 mai 2018

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. Học Giả Nguyễn Duy

    con ơi mẹ dặn câu này
    cướp đêm là giặc cướp ngày là quan – (ca dao xưa)

    Cướp xưa băng nhóm làng nhàng
    cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi
    có con dấu đóng đỏ tươi
    có còng có súng dùi cui nhà tù

    cướp xưa lén lút tù mù
    cướp nay gióng trống phất cờ phóng loa
    con trời bay lả bay la
    cướp trên bàn giấy cướp ra cánh đồng

    dân oan tuôn lệ ròng ròng
    mất nhà mất đất nát lòng miền quê
    tiếng than vang động bốn bề
    cướp từ thôn xóm tiến về thành đô

    ai qua thành phố Bác Hồ
    mà coi cướp đất bên bờ Thủ Thiêm
    bây giờ mẹ phải dặn thêm
    quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày.

    Nguồn Mạng.

Comments are closed.