“Tính trung thực” bán được bao nhiêu?

FB Vũ Kim Hạnh

11-3-2018

Ảnh: internet

Tối qua trước khi đi ngủ, tôi đọc được một tin không vui, người Việt Nam xếp cuối bảng về tính trung thực. Một cuộc khảo sát tâm lý chứ không phải phỏng vấn và kết quả không nêu tên riêng một ai. Cuộc khảo sát có tính khách quan từ cách tiến hành và chọn mẫu. Link đây: Người Việt Nam ở nhóm cuối bảng về tính trung thực.

Kết quả là Việt Nam xếp cuối bảng về tinh trung thực. Theo kết quả, tính trung thực lại liên quan đến tình hình tham nhũng tại quốc gia đó. Nôm na là: Ăn cắp khủng, ăn cắp hệ thống đang khuyến khích, dẫn dắt cả xã hội ăn cắp vặt? Họ khảo sát và chọn người tham gia ngẫu nhiên đấy nhưng kết quả nổi lên tên nước tôi, Việt Nam, ở cuối bảng. Tôi là, anh là, chúng ta là những kẻ kém trung thực. Sao vậy? Từ bao giờ vậy? Chúng ta là công dân một nước cuối bảng thế giới về tính trung thực từ khi nào vậy?

Ta lại có anh bạn xếp chung hạng rất thú vị. Tôi vừa đi dự một hội chợ quốc tế về. Hội chợ dành cho người tiêu dùng nên rất đông. Ở một tiệm thức ăn nhanh, một bà Pháp hỏi tôi, chắc bà là Chinese? Tôi phát bực, hơi gắt. Không, tôi là người VN. Tôi chẳng liên quan gì đến Tàu cả, tôi rất tiếc bị nhầm như vậy. Bà ta xin lỗi. Đọc bản tin tối qua, tôi giật mình, ừ, có đấy, liên quan đấy, dù cũng chỉ là một ngẫu nhiên. Trong mấy nước xếp cuối bảng đó, có Việt Nam và Trung Quốc.

TỘI CỦA SÁCH VÀ NHÀ NGHIÊN CỨU THỰC THÀ

Cùng lúc, tôi đọc lại bài báo Thanh Niên về câu chuyện nhà khoa học Nguyễn Xuân Hùng, 1 trong 10 người được trích dẫn các bài báo khoa học nhiều nhất, lại bị loại khỏi danh sách phong giáo sư 2017. Hội đồng phong chức danh quốc gia vô can: chúng tôi chỉ theo đề xuất từ cấp dưới (các ngài ở hành tinh khác vừa tới, xét duyệt công văn như công chức hành chánh?) Lý do ông Hùng bị loại nghe… khó tin nổi, ông Hùng thiếu điểm viết sách. À, anh bị rớt vào một cái bẫy, tên đăng báo của tiêu chí này là “kẽ hở tiêu cực”. PGS Phạm Văn Chính, Viện Cơ học, Viện Hàn lâm khoa học công nghệ VN nói: việc anh Nguyễn Xuân Hùng, người duy nhất từ VN mấy năm liền được đưa vào danh sách 1% các nhà KH được trích dẫn nhiều nhất do cơ quan nghiên cứu dữ liệu Thomson Reuters công bố, cũng là nhà nghiên cứu đoạt giải Alexander von Humbold của Đức lại bị trượt chức danh GIÁO SƯ VN là do: không đủ điểm về tiêu chuẩn viết sách… Đây chỉ là một CHIÊU MỚI của họ. Họ bỏ phiếu bác với số phiếu chống đủ vượt 1/4 số phiếu (tính cả người vắng mặt) từ hội đồng. Đặt ra tiêu chí số lượng sách phải viết, rồi chấm điểm vậy ông dưới mức chuẩn là một cách để loại các nhà khoa học không chịu luồn lách, đặc biệt là thế hệ trẻ”.

Vậy ông Hùng cũng có tội. Tội quá thực thà. Trong khi người ta đã “set” sẵn những cái bẫy quá tinh vi và khó đoán.

CHUYỆN NHỎ Ở MỘT CLUB TIẾNG ANH

Cuối tuần tôi thường đến dự thính một “Club tiếng Anh cho người bận rộn”. Thầy cho đề: hãy tưởng tượng cuộc sống bạn 10 năm sau. Nhóm nhỏ tối thứ sáu tuần qua có 3 người. Một cô gái chừng 30, làm tiếp tân một khách sạn 5 sao, bộc bạch. Khi đó tôi đã ở Hoa Kỳ rồi, cũng chưa hình dung cuộc sống sẽ ra sao nên khó nói. Nhưng chắc tôi sẽ mở một nhà hàng nhỏ, tự quản lý. Chắc cực, thôi cực thân nhưng không cực trí như ở đây. Tôi hỏi, em quê ở đâu? Dạ Sa Đéc. Đồng Tháp, sao tình cờ là Đồng Tháp? Bạn kia là một cậu trắng trẻo, nét mặt thanh tú, nhẹ nhàng, tự giới thiệu sinh viên y khoa năm cuối. Gia đình muốn tôi đi Úc. Tôi thương bịnh nhân, tôi muốn ở đây. Nhưng ai cũng bàn, vài năm nữa, thành một tỉnh của ngoại bang, sống sao nổi. Nên tôi cứ làm giấy tờ, chừng ở không được thì đi, nghĩa là tôi đang 50/50.

Họ hỏi tôi. Tôi muốn trong vài năm nữa, có thể viết sách, viết tham luận khoa học khi dự hội thảo Quốc tế để nói chuyện về tiến bộ của doanh nghiệp VN. Tôi vẫn ở đây, hì hì, chờ các bạn quay về. Hai bạn kia cười vang, cô gái Đồng Tháp thẳng thừng, khó cô ơi, ra ngoài sống quen rồi khó về. Vậy cháu… vĩnh biệt cô ở đây thôi vì khó gặp nữa.

Tôi cũng cười mà thắt ruột. Bạn bè tôi, dạy học, viên chức, doanh nhân… những người đang làm ăn lương thiện không chức quyền, cũng đã “xong giấy tờ” nhiều lắm. Không nói ra thì không ai biết, gặp nhau ở đây bây giờ, ai biết ai có thẻ xanh, đã mua nhà, có hộ chiếu sẵn. Những bạn bè thân nhất thường nói xa gần hay nói thẳng tưng, về mấy chữ: niềm tin, tương lai.

“Tính trung thực” giờ bán được nhiêu? Chắc quá bèo. Vì giá nó quá bèo mà ra cơ sự? Còn niềm tin giá bao nhiêu? Ai đo được? Thử hỏi các tổ chức làm dịch vụ thẻ xanh, đầu tư ra nước ngoài, lao động chuyên gia…?

Bình Luận từ Facebook

6 BÌNH LUẬN

  1. Ở một xã hội, khi một tên kẻ cướp nào đó chưa bị lộ thì nó có thể vẫn đăng đàn diễn thuyết, vẫn truyền dạy cái gọi là Đạo Đức cho thế hệ trẻ, thậm chí, vẫn vỗ ngực rằng mình là lãnh tụ, là anh hùng giải phóng dân tộc…, là…., là….mọi thứ cao quý gì đó và làm mọi cách để bắt dân chúng phải tin theo những điều ấy. Một xã hội như vậy sẽ đi theo nền tảng của Đạo Đức Giả, làm gì còn Trung Thực được nữa!?

  2. Hồ chí Minh không hề giành độc lập cho nước nhà như họ và các trí thức bả chó hồ chí minh thường vênh váo tự sướng, lừa dối nhân dân,

    Hồ chí minh và cộng sản rình rình khi người quốc gia vừa thu hồi Đôc Lập cho nước nhà, mới lấy lại 6 tỉnh Nam kỳ, chưa kịp củng cố chính quyền vững mạnh thì hồ chí minh và cộng sản nhảy ra cướp chính quyền, xong nhận vơ là “có công giành độc lập”

    ****

    Hồ chí minh và cộng sản rình rình khi người quốc gia vừa thu hồi Đôc Lập cho nước nhà, mới lấy lại 6 tỉnh Nam kỳ, chưa kịp củng cố chính quyền vững mạnh thì hồ chí minh và cộng sản nhảy ra cướp chính quyền, xong nhận vơ là “có công giành độc lập”, để rồi khi giặc vừa ló mặt quay lại thì chính là hồ chí minh và cộng sản lại lừa dối nhân dân treo “cờ tổ quốc” rước giặc vào hà nội, tái cắt dâng 6 tỉnh nam kỳ cho giặc, xô đẩy đất nước vào vòng nô lệ Pháp lần thứ 2

    *****

    Hồ chí minh và cộng sản lại rình rình khi người quốc gia vừa thành công đòi lại được 6 tỉnh nam kỳ, tái thống nhất đất nước, tái thu hồi Đôc Lập cho nước nhà, chưa kịp củng cố chính quyền vững mạnh thì hồ chí minh và cộng sản lại dở trò Lê CHiêu THống, hồ chí minh vào vai Lê CHiêu THống thế kỷ 20, lê gót sang Tàu rước giặc tàu vào VN, đặt cờ tổ quốc xuống dưới đít cờ búa liềm, dựa vào giặc tàu chống lưng đỡ đầu tranh giành chức quyền cai trị VN, mưu đồ “tổ quốc xã hội chủ nghĩa” tội ác,

    Hồ chí Minh và cộng sản đội chiêu bài bịp bợm “có công giành độc lập” lừa dối nhân dân xô đẩy nhân dân đi làm công cụ chiến tranh, phục vụ hồ chí minh và quan thầy Nga Hoa thỏa mãn tham vọng quyền lực cộng sản bênh hoạn, tàn sát hàng triệu, hàng triệu người Việt này yêu tự do, áp đặt hàng triệu người Việt khác dưới lá cờ búa liềm & ách cai trị cộng sản & chủ nghĩa mác lê tàn ác, xô đẩy đất nước xuóng tụt hậu về mọi mặt, lãnh thổ càng ngày càng bị thu hẹp, bị cộng sản con cháu hồ chí minh noi gưong hồ chí minh, tiếp tục truyền thống hồ chí minh bán nước cứu đảng, cắt xẻ lãnh thổ VN dâng cho giặc Tàu hòng mong được giặc Tàu chống lưng đỡ đầu như đã chống lưng đỡ đầu hồ chí minh cho đươc lâu dài làm đầu nậu trấn lột nhân dân đất nước VN

  3. Bổ sung: Khi bọn cướp nắm quyền lãnh đạo, thì một quốc gia nào đó sẽ rơi vào tình trạng “CHUỘT quản lý KHO GẠO” lúc ấy (Tịt Pẹ toàn thể nhân dân!) dân chúng và toàn bộ tài tài nguyên của đất nước sẽ trở thành tài sản riêng của bọn: “Kiên quyết tiến hành cách mạng” để CON CHÁU MÌNH trở thành nhà TƯ BẢN trước mọi thứ dân ngu cu đen nào đó!!

  4. Người có tính trung thực sẽ, một khi đã gọi tờ giấy do ông DVM trao cho viên sĩ quan lính hồ chí minh & đạo quân viễn chinh cộng sản VNDCCH tràn ngập dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, là “giấy đầu hàng”, sẽ nhìn nhận, gọi là giấy đầu hàng những bản văn tự do hồ chí minh & chính phủ hồ chí minh & nhà nước VNDCCH(không có cờ búa liềm ngồi trên đầu “cờ tổ quốc”)ký với Pháp, ngày 6-3-1946 đặt VNDCCH vào vòng kim cô “LHP”, ngày 14-9-1946 cho 15000 quân Pháp tiến vào VN tái lập ách cai trị thực dân, xóa sổ nhà nước VNDCCH(cờ tổ quốc chưa nằm dưới đít cờ búa liềm) đặt VN vào vòng nô lệ Pháp lần thứ 2,

    (Vòng nô lệ Pháp lần thứ nhất, khởi đi từ bản hòa ước Patenotre 1884, đã chấm dứt khi Hoàng ĐẾ Bảo Đại ban ra bản Tuyên Ngôn Độc Lập ngày 11-3-1945, một ngày sau khi Pháp đầu hàng Nhật, ngày 10-3-1945, cáo chung 61 năm Pháp cai trị VN)

    Nên biêt những bản văn tự trên được in ấn tử tế trên các văn bản có lô gồ & letter head của nhà nước đại pháp, được ký kết trong không khí hòa nhã, lịch sự, với đầy đủ chữ ký phó thự mang tính pháp lý,

    trong khi tờ giấy của ông DVM chỉ là tờ giấy viết tay, dập xóa, do một mình ông DVM viết, không một ai khác trong chính quyền VNCH đựoc biết đến, không một ai khác trong chính quyền VNCH được biết trước, không có con dấu “Tổng Thống VNCH”, không có chữ ký phó thự mang tính pháp lý cho bản văn

    ******

    Các bản văn tự đầu hàng bán nước ngày 6-3-1946, 14-9-1946 có giá trị như bản hòa ước Patenotre 1884 đặt VN vào dưới sự bảo hộ của Pháp.

    – Có thể gọi các bản văn tự bán nước đầu hàng ngày 6-3-1946, ngày 14-9-1946 là hòa ước Patenotre thứ 2, hòa ước Patenotre thế kỷ 21

    – Có thể gọi hồ chí minh là hậu thân của Vua Kiến Phúc, triều đình Kiến Phúc đã ký bản hòa ước Patenotre 1884 đặt VN dưới sự bảo hộ của PHáp

    – Với hành động của hồ chí minh tái xác nhận chủ quyền của Pháp trên 6 tỉnh Nam kỳ(sau khi nhà nước VIệt Nam [tên cũ: “Đế Quốc Việt Nam”] Chính phủ & THủ tướng Trần Trọng Kim đã lấy lại cho VN từ tháng 6-1945), có thể gọi Hồ chí Minh là hậu thân của Tự Đức, triều đình đã ký hòa ước Giáp Tuất 1874 cắt 6 tỉnh nam kỳ cho Pháp

  5. Không trao trả quyền tự do, quyền làm người cho nhân dân, đảng Độc tài cầm quyền CSVN chỉ tạo ra một loại “con người mới XHCN” với đặc tính mà chúng khuyến khích là – THAM và HÈN.
    Dân tộc VN đang được chúng cải biến gien, mục tiêu là biến thành lũ nô lệ, “chỉ biết còn đảng, còn mình”, để cho chúng được muôn năm thống trị. Những kẻ tham và hèn nhất, “cơ hội” của họ là được mang danh hiệu đảng viên ĐCSVN.
    Sự nghiệp “trồng người” của Đảng đã thành công, chúng đã làm cho người VN ngày nay có thói quen, tạo thành “nếp” trong óc họ: Phản ứng đầu tiên, bộc phát là phải dối trá!
    Cho nên theo tôi, Thế giới đã xếp loại chính xác cho người VN về tính trung thực.

  6. Vì lẽ quý các nhà trí thức bả chó hồ chí minh vẫn xưng tụng hồ chí minh là “cụ nguyễn ái quốc”,

    vì lẽ “tác giả Trần Dân Tiên” nói rằng Nguyễn tất Thành & Hồ chí Minh là Nguyễn Ái Quốc,

    vì lẽ “Nguyễn Ái Quốc” là tên, bút hiệu chung của một nhóm người trẻ ở Pháp, gồm các ông Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Nguyen An Ninh, có khi còn mang bút hiệu “nguyễn ố Pháp” (ố = ghét), từ những năm 1915 và sau đó, viết các bài báo đả kích chế độ thực dân Pháp, viết bản án chế độ thực dân Pháp gửi cho hội nghị Versaille,

    Nguyễn Tất thành, tức hồ chí minh sau này, là người sau cùng được thu nhận vào nhóm Nguyễn Ái Quốc, vốn không rành tiếng Pháp, không viết bài được, được trao nhiệm vụ “giao liên” chuyển các bài viết của nhóm NAQ cho báo chí,

    vì thế, từ 1946, từ sau hành động phản quốc bán nứoc của “nguyên chủ tịch” hồ chí minh/nguyễn tất thành/nguyễn ại quốc trong năm 1946, để phân biệt nguyễn ái quốc này với Nguyễn Ái Quốc kia trong nhóm NGuyễn Ái Quốc, hồ chí minh & nguyễn tất thành còn được gọi là “việt gian nguyễn ái quốc”

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây