Sự phản bội và giọt nước mắt muộn màng

  •  
  •  
  •  
  •  

FB Đặng Chí Hùng

17-2-2017

Người lính khóc cho đồng đội tại nghĩa trang Vị Xuyên. Ảnh: internet

Khi những người lính CSVN ngã xuống, họ đã nghĩ rằng họ chiến đấu để bảo vệ tổ quốc. Nhưng họ đâu có ngờ được rằng, họ chỉ là thứ công cụ của đảng CSVN để đảng ăn cướp Miền Nam.

Khi những người bộ đội lao mình lên tuyến đầu ngăn xe tăng Tàu cộng, họ nghĩ rằng các lãnh đạo của họ cũng như họ chiến đấu vì đất nước. Nhưng họ đã sai lầm vì những tên lãnh đạo CSVN lại là những tên điếm thối đẩy chính những người lính của mình đi vào chỗ chết.

Khi những người lính hải quân CSVN bị tước đoạt vũ khí và không có quyền nổ súng để chống lại bạo quyền Bắc Kinh là lúc họ cho thấy họ chỉ là nạn nhân của một nhà cầm quyền khốn nạn bậc nhất trong lịch sử Việt Nam.

Tôi chẳng ca ngợi họ, nhưng tôi thấy xót xa cho họ bởi vì họ đã lầm đường và lạc lối bởi chính thứ tình yêu quê hương nhưng không phân biệt được đúng sai của họ. Chỉ có những tên chỉ huy, những đảng viên cỡ lớn thì hưởng giàu sang phú quý. Thân phận là lính, những người bộ đội chỉ biết chiến đấu, chết và chết…cho bọn điếm đàng ăn sung mặc sướng, đưa con cháu ra nước ngoài.

Lịch sử thật phũ phàng nhưng đã đến lúc cần nhìn lại thật công tâm và cảm khái. Hôm nay, giữa những giây phút đau thương của 39 năm trước đây, những người lính cũ ấy xin hãy khóc đi và khóc đi cho thỏa tấm lòng day dứt.

Dẫu biết rằng đám mây mù lịch sử dối trá tạo ra bởi CSVN vẫn còn khiến nhiều người bộ đội CS chưa thoát khỏi u mê. Nhưng hôm nay, 39 năm sau dấu mốc đau thương của dân tộc, họ đáng được tha thứ vì những sai lầm đi theo đảng CSVN, họ đáng nghe một khúc hát nồng ấm tình người lính mà vốn dĩ nó không thuộc về họ:

“Sao Không hát cho những người còn mải mê
Lá rừng che kín đường về phồn hoa
Sao không hát cho những bà mẹ hằng đêm nhớ con xa
Hay hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua.”

Hôm nay, bức ảnh này đã nói lên một sự thật phũ phàng: Đảng CSVN chính là những kẻ phản bội chính cả những người lính mà chúng gọi là “Đồng chí”. Một sự khốn nạn đến tột cùng.

Hôm nay, 39 năm sau ngày Tàu cộng đánh sang đất Việt, đảng CSVN đã đẩy dấu tích lịch sử chống Tàu đi vào quên lãng bằng sự xóa bỏ toàn bộ lịch sử trong sách giáo khoa hay báo chí. Hôm nay, nhìn lại tấm hình của nhạc sĩ Trương Quý Hải mới thấy một điều: “ Sự phản bội của đảng CSVN đã ở mức thượng thừa mà không ai có thể vượt mặt”.

Hôm nay, những người lính CS nên nhận ra rằng chính họ và cả dân tộc Việt Nam đã và đang, sẽ bị lừa nếu tiếp tục còn đảng CSVN cai trị. Nhưng hôm nay, những người lính ấy cứ khóc đi, khóc cho đồng đội của mình đã nằm xuống trong quên lãng đớn đau và khóc cho cả chính thân phận bèo bọt bị lợi dụng của chính mình. Dù cho đó là những giọt nước mắt của muộn màng hay của đau đớn…

Bình Luận từ Facebook

1 BÌNH LUẬN

  1. Chúng nó chơi bài ngửa với nhân dân đấy chứ. Quân đội phải trung thành với Đảng!
    Quân đội phải vì chúng nó mà hy sinh, chứ không phải vì Tổ quốc, vì Nhân dân.
    Các đầu lãnh Đảng CSVN bảo chết, là phải chết.
    Mua sắm máy bay, tàu ngầm hiện đại về, có ai còn ngây thơ nghĩ là để “bảo vệ Tổ quốc”?
    Để LỪA BỊP.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây