Những vòng tròn nghịch đảo

  •  
  •  
  •  
  •  

FB Luân Lê

24-1-2018

Chúng ta có ba tấm gương lớn trên thế giới cần phải nhìn vào đó để thấy “thế nước mạnh và vận nước lên” có chuẩn xác hay không trước khi thậm xưng một vấn đề nào đó mà trong lúc ấy, họ đã bị cảm xúc chi phối và xoá bỏ tất cả lý trí và nhận thức bình thường của một con người khách quan nhất.

Hy Lạp đã tham dự cúp Châu Âu năm 2004, và với một kỳ tích đáng kinh ngạc, họ đã lên ngôi vô địch sau khi đánh bại Bồ Đào Nha trong trận chung kết trước sự ngỡ ngàng của toàn thế giới.

Nếu hiểu theo nghĩa mà kẻ cầm bút đặt cho tựa bài viết dưới đây thì ắt nhẽ Hy Lạp thực sự đã lên đến đỉnh cao và đứng trên cả phần còn lại của thế giới, bởi lục địa già là cái nôi của văn minh phương Tây và cũng là phần lớn của văn minh nhân loại. Tuy nhiên, vào năm 2012, Hy Lạp đã chính thức bị tuyên bố là phá sản quốc gia với khoản nợ công lên tới hàng trăm tỷ Euro, và sau hai đợt giải cứu của EU, đất nước này mới thoát khỏi cảnh vỡ nợ vì nợ công đối với nước ngoài quá lớn (mà trước đó, chính Hy Lạp đã khai khống điều kiện về tỷ lệ thâm thụt GDP nhằm có thể được tham gia vào khối liên minh kinh tế và thịnh vượng chung châu Âu (EU) với mức dưới 3%). Con tàu Titanic tưởng như không thể chìm đắm sau khi chiếm lĩnh bục vô địch trong bóng đá lại bị một tảng băng về nợ công đánh sụp chỉ trong vòng một, hai năm vỏn vẹn.

Ảnh chụp màn hình bài viết của báo Nhân Dân

Ở Nam Mỹ, đất nước Argentia lừng danh với người có bàn tay ma Maradona, đội tuyển bóng đá của họ đã đi thẳng đến trận cuối cùng và mang cúp vàng thế giới về cho đất nước năm 1986. Tiếp tục, năm 1991 và năm 1993, họ lại liên tiếp vô địch cúp các quốc gia Nam Mỹ (Copa America). Nhưng thật không may, đến năm 2001, Chính phủ của đất nước này lại không thể trả nổi số tiền 81 tỷ đô-la cho các chủ nợ nước ngoài và buộc lòng phải tuyên bố vỡ nợ.

Chưa dừng lại ở đó, chỉ 13 năm sau, năm 2014, quốc gia này lại rơi vào cảnh vỡ nợ (trái phiếu chính phủ đối với các chính phủ, tổ chức nước ngoài) khi hết tiền tích trữ ngoại tệ trong ngân khố để chi trả cho một khoản nợ khoảng 180 tỷ Mỹ kim. Với những chiếc cúp huy hoàng của đội bóng, vận thế nước họ lênh đênh và vận mệnh cũng nổi trôi không có gì đáng để nhắc tới hơn là những thất bại đầy đau đớn.

Cũng ở Nam Mỹ, một nước XHCN khác nổi tiếng về dầu mỏ và số lượng hoa hậu nhiều nhất thế giới, Chính phủ của Hugo Chavez cũng đã từng tuyên bố 20 năm trước rằng, Venezuela không cần Mỹ và phương Tây, họ sẽ xây dựng thành công CNXH đầu tiên trên trái đất. Và nay, nhân dân của đất nước khốn khổ ấy đang chìm trong cuộc khủng hoảng bi kịch nhất trong lịch sử khi hàng triệu người phải rời bỏ quê hương (di dân) đi tìm cuộc sống ở quốc gia khác, hàng triệu người thường xuyên xuống đường biểu tình yêu cầu chính quyền trao trả quyền lực về cho nhân dân, và hàng triệu người hàng ngày phải bới rác tìm thực phẩm để ăn và không có giấy vệ sinh để dùng. Cả đất nước chìm trong hỗn loạn, đói nghèo và tình trạng vô pháp luật.

Chỉ vì một giải bóng đá và vài trận thắng, họ đã thổi phồng tất cả lên mang tính quốc gia và hoà trộn nó vào hình hài và sự sống của cả dân tộc, đất nước.

Những kẻ ngu xuẩn, hoặc những kẻ bất chấp sự thật hay hiểu biết thông thường nhất, thường sẽ tìm mọi cách để làm cho những giá trị bị hiểu đi một cách lệch lạc đến mức điên rồ nhất.

Trong khi giải đấu đang diễn ra, giá xăng, điện và các loại phí, thuế vẫn trên đà tăng, mà mức lương của người lao động của Việt Nam đang thấp hơn 10 lần so với mặt bằng chung của khu vực. Nợ công của Việt Nam đang ở mức sắp vượt ngưỡng trần cao nhất 65% (so với GDP). Nhưng có nhiều quan chức vẫn khăng khăng đến mức quyết liệt: không thể để giá xăng, điện thấp hơn (mức cao nhất của các quốc gia phát triển nhất) của thế giới được.

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. Cứ nhìn vào cái cảnh từng đoàn người túa ra đường,tay cầm cờ đỏ sao vàng,miệng tung hô “như có bác hồ…” thì cũng đủ thấy cái mãnh lực ma mị của nhà cầm quyền CS nó điêu luyện thế nào rồi.
    Có thể nói ngay bây giờ là đem cái đám thanh niên đang hò hét ấy mà hỏi vị vua cuối cùng của nhà Nguyễn ở VN là ai,chắc chắn họ sẽ đáp là ông…Phổ Nghi và trong khi tiền vệ,hậu vệ của bất cứ đội bóng nào tham dự,có bao nhiêu vợ,bao nhiêu con…họ biết rất chính xác!
    Ôi!Tự hào Việt nam!??

  2. (Trích) “…Chỉ vì một giải bóng đá và vài trận thắng, họ đã thổi phồng tất cả lên mang tính quốc gia và hoà trộn nó vào hình hài và sự sống của cả dân tộc, đất nước…”(hết)
    Cám ơn bác Luân Lê đã có bài viết cảnh tỉnh giá trị

    Trong bài “ Hãy tỉnh lại đi, những ai còn quan tâm đến vận mệnh đất nước! “ , tác giả ĐP Hòa cũng viết “ Bóng đá không thể vực nền kinh tế của Việt Nam đứng dậy và phát triển. Bóng đá không mang lại nền dân chủ cho đồng bào mình…. “

    Những lời cảnh tỉnh sẽ không bao giời thừa !

    Thật ra niềm vui và xúc cảm ‘chiến thắng trong bóng đá” gần như đều giống nhau ở mọi quốc gia, Việt Nam cũng thế nên không ai đề cập đến vấn đề xúc cảm- Điều muốn cảnh tỉnh là cần phân biệt giữa ‘thực tế’ và những ‘vinh quang tạm bợ’ , nếu không thì khí Tuyên huấn TW tận dụng để ‘thổi phòng, nâng quan điểm ‘ sẽ khiến mọi thứ thêm lệch lạc mờ mịt !

    Suy cho cùng , các giải bóng đá thực chất cũng chỉ là một công cuộc Kinh doanh của các ‘đại gia” thể thao , ăn bám theo ‘tự hào dân tộc’ khắp nơi mà thôi ! Giải U23 là một giải bé , diễu ra trong ngắn hạn thôi, để kịp cho các giải khác ! Chẳng có gì mà đám ‘lề đảng” tận tình khai thác bằng những ngôn từ đao to búa lớn, ‘biến VN thành người khổng lồ này kia…’ nâng quan điểm ghế thế ? ( Lại còn lén lút thuê đám ‘cò mồi’ nhét bậy “đảng ta, bác ta” vào nghe mắc…ỉa ! )

    Nếu không liên tục tổ chức giải này, giải kia…,không kích động, khích bác… làm cho các giải đấu âm ỉ lên , thì các ‘đại gia CLB’ phá sản chết cả sao ? Bên cạnh, đám tổ chức tour, hãng máy bay, dịch vụ khách sạn, hàng quán…vv, ( nghề ‘may cờ’ và may áo của VN nữa ) tất cả đều ‘ăn theo’ các cơn sốt bóng đá , không ngợi ca ‘ông thần bóng đá’ thì mới rất lạ ?!

    Qatar thua, buồn bã cuối đầu về nước , để tiếp tục cuộc sống GDP gần 60.000 USD của họ ! Việt Nam ‘vô địch’, ‘dẫm chân lên châu Á’ , vâng, nhưng rồi cũng phải về nước tiếp tục cuộc sống GDP gần 2.460 USD (nếu tin được con số này ! ).
    Kỳ tích thật sự của Qatar chính là GDP của quốc gia họ. ‘Kỳ tích thật sự’ của VN là những ‘cơn bão’ thuộc loại ‘như có bác Hồ…cỡi truồng…nẹt bô …trong ngày vui gì đó ”…( Muốn tạo kỳ tích ‘như có bác Hồ cởi truồng nẹt bô trong ngày vui’ thì quá dễ, không đáng cho nhà ‘vô địch’ làm, bởi ai làm thế chả được ?)

    Nếu so sánh trong trận “Tranh giải GDP” này , thì :
    + (Qatar- Viet Nam) : 25 – 0 ( quá thãm thiết ! Khó gỡ hòa trong nhiều thế hệ CNXH )
    + (Brunei -Việt Nam) : 18 – 0 ( Hic ! )
    +(Malaysia – Việt Nam) : 6 – 0
    +(Thailand – Việt Nam) : 3 – 0
    ….vv.
    Và nếu so sánh thành tích trong các Giải “Nợ Công quốc gia” ,’Phát triển , Thành tựu KH-KT”…vv, Việt Nam XHCN sẽ không thể có được một dịp nào để ‘đi bão’ cả !

    Dân tộc họ, giới trẻ của họ dành hết thời gian và năng lực ,lo tranh đấu ở các ‘giải thưởng quá quan trọng”, nên họ đã chừa lại các‘ giải thưởng bóng đá’ cho tuổi trẻ Việt Nam XHCN góp nhặt cho vui, gọi là… để an ủi ! Khi nào thì Sinh viên, Tuổi trẻ Việt Nam mới ý thức được đâu là những ‘Giải thưởng’ danh giá và quan trọng nhất của một Dân tộc, một Quốc gia.
    Liệu rằng , niềm đam mê và cái tinh thần quả cảm, kiên cường, bất khuất và đoàn kết trong bóng đá, có thể gây nên những ‘ngọn lửa xứng đáng’ để giới trẻ Việt Nam trở thành’ vô địch’ ở các giải thuộc các kĩnh vực khác không ?

    Bóng đá giành chiến thắng là niềm kieu hãnh của Dân tộc và Đất nước VN, không mấy liên quan đến Bác ta, đảng ta…, nên Vui mừng,Vinh quang, Tự hào ,Kiêu hãnh…vv khi chiến thắng đều OK cả, không có gì sai, đã thắng mà không có mấy thứ’phụ tùng’ ấy dính lủng lẳng theo thì cũng hơi ‘phi tự nhiên’.
    Duy có điều,’ tình yêu bóng đá’ đã một bước mang fan VN ra đối diện với dư luận quốc tế , thì nếu muốn giữ vẻ đẹp cho ‘nền Bóng đá VN’ , các fan VN cũng chớ nên quên một vài nguyên tắc ứng xử:

    (1) Tỏ ra khiêm tốn hay nói mình may mắn, hãy biết khen ngợi điểm hay ,điểm mạnh của các đôi khác , các quốc gia khác

    (2) Tôn trọng đối thủ bằng cách chia xẻ chân tình với họ về nỗi thất vọng thua cuộc , biết cách an ủi họ

    (3) Hãy thôi ‘nói mãi về mình”, hãy biết nhìn rộng hơn, hãy nói ‘VN sẽ dành chiến thắng này’ cho tất cả các quốc gia ĐNA.
    …vv.
    Thua (gần như tất cả bọn) họ trong những trận đấu tranh ‘giải GDP’, ‘phát triển, sáng tạo…’ vv, thì nên chăng, ta ‘vớt vốn’ bằng những cách ứng xử, giao tiếp văn minh và nhân bản ?

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây