Chủ nghĩa xã hội – thực tế và cảm nhận từ thực tế (Bài 1): Sự tan rã không tránh khỏi

Nguyễn Thông

14-5-2026

Vệt bài này được viết ra sau khi tôi đọc bài tràng giang đại hải của ông Nguyễn Phú Trọng. Ông – nhân vật nổi tiếng xứ này, giáo sư tiến sĩ, trùm lý luận số 1, từng đứng đầu đảng và nhà nước. Bài “Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam”, được công bố rộng rãi hồi tháng 5.2021. Ai tò mò muốn biết nó ra sao, cứ gõ tên bài vào tìm kiếm trên Google, đầy.

Sách của ổng được in nhiều hơn hết thảy các đời tổng bí thư, dịch nhiều thứ tiếng, chất đầy những thư viện, chủ yếu viết về chủ nghĩa xã hội. Trùm lý luận mà không viết về chủ nghĩa xã hội mới là chuyện lạ.

Tôi, kẻ tò mò, từng đọc sách của ông Trọng, dám quả quyết nhiều cấp dưới của ông chưa từng cầm cuốn sách thầy mình viết, nói chi đã đọc. Vị nào đã đọc hãy giơ tay lên. Ít lắm. Thời nay không còn mô thức “sách gối đầu giường” đâu, chỉ tiền gối thôi.

Điều dễ nhận ra, với hệ thống báo chí truyền thông độc quyền, cứ vài ba bữa họ lại nức nở ca ngợi chủ nghĩa xã hội, đề cao con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, nhất là gần đây tán dương bài viết của ông tổng bí thư, xem nó như thứ ánh sáng chỉ lối soi đường, đuốc thời đại rọi tới tương lai.

Rồi ông nọ bà kia, từ ‘ông trẻ’ Thưởng, tới những bác già giáo sư tiến sĩ lập thân nuôi xác bằng chủ nghĩa Mác-Lênin, cả đám nhãi ranh ‘Đối diện’ nữa, kéo nhau lên tivi, lên báo chí để lập ngôn, dạy dỗ, trấn an, đe nẹt, nhưng tất cả đều chỉ là thứ lý luận suông, giả dối, xiên xẹo, lập lờ, lảng tránh sự thật. Họ biết cả đấy, nhưng họ phải lờ đi bởi nếu nói đúng sự thật thì chả khác gì tự xé toạc, bóc trần sự giả dối, u mê của mình.

Ngược dòng lịch sử, ngày 7.11.1917, dân Nga bị sự lôi kéo của mấy anh theo chủ thuyết Mác – Lênin làm cuộc cách mạng lật đổ đế chế Nga, xây dựng một xã hội mới mà họ gọi là chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản, lấy đấu tranh giai cấp làm động lực.

Trong hơn 70 năm Liên Xô tồn tại, thực chất nó như thế nào thì nhiều người đã biết. Một chế độ háo thắng, thích đánh nhau, tồn tại bằng vũ lực, bóc lột sức dân, vẽ ra những mục đích không tưởng, lôi kéo nhiều nước vào cuộc đấu đá -chiến tranh “ai thắng ai” bằng miếng mồi tình quốc tế vô sản, bị cai trị bởi những kẻ độc tài xấu xa dưới vỏ “đồng chí”.

Không phải bàn luận tranh cãi nhiều, chỉ cần nhìn vào thực tế, nếu chế độ (xã hội chủ nghĩa) ở Liên Xô, đường lối ấy tốt đẹp thì không lý gì sụp đổ cái ầm, bị chôn vùi, vứt vào sọt rác. Cả phe xã hội chủ nghĩa vỡ tan như bọt nước trong cơn sôi sục của dân chúng vốn bị kìm nén suốt hơn nửa thế kỷ. Tốt đẹp thì phải giữ, phải tồn tại, cớ gì lại tan, bị ném vào hố rác? Bản thân câu hỏi đã là câu trả lời, không cần giải thích.

Bây giờ, ngay cả những nơi đã sinh ra ông tổ của chủ nghĩa xã hội-chủ nghĩa cộng sản, những nơi từng là lô cốt, thành trì của học thuyết này, người ta cũng không thèm nhắc tới, nếu có gợi lại cũng chỉ coi nó như thứ quá khứ đau buồn, cần quên đi vĩnh viễn.

Toàn thế giới hiện có 204 quốc gia (nước) lớn nhỏ. Thử đếm xem có bao nhiêu nước chọn con đường “tiến lên chủ nghĩa xã hội”. Xin thưa, chỉ vừa đủ số ngón tay của một bàn tay. Chả nhẽ 199 nước kia ngu đục dốt nát cả.

Những quốc gia giàu nhất trên thế giới, đất nước phát triển, cuộc sống sung túc, dân chúng đầy đủ hạnh phúc, không có nước nào theo chủ nghĩa xã hội. Đốt đuốc tìm không ra. Trung Quốc khá giả ư? Nó chỉ chủ nghĩa xã hội mồm thôi (để lừa đàn em) chứ thực ra trốn theo chủ nghĩa tư bản lâu rồi, “mèo trắng mèo đen, miễn là bắt được chuột”.

Những nước, những miền đã từng phát triển, từng có vị thế, thứ hạng trên thế giới, sau khi theo chủ nghĩa xã hội, hoặc bị cưỡng bách theo chủ nghĩa xã hội, ngả vào chủ nghĩa xã hội, ngay lập tức hoặc lún dần vào sự nghèo đói, kiệt quệ, dân rơi vào cảnh bần cùng, dân tộc không ngóc đầu lên nổi, rõ nhất là Cuba, Triều Tiên, miền Nam Việt Nam, Venezuela.

Hãy đặt câu hỏi, sau hơn nửa thế kỷ kiên định con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội, giờ những nước Cuba, Triều Tiên, Lào đã gặt hái được gì, dân chúng ra sao? Không cần câu trả lời, bởi thực tế rõ mồn một.

Phe xã hội chủ nghĩa từng có 13 nước, sau khi tan rã còn bốn nước “kiên định đói nghèo”, những nước kia sau khi tự cởi trói đã chấm dứt sự nghiệp giảm nghèo bền vững, mau chóng đem lại đời sống ấm no cho dân chúng.

(Còn tiếp)

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN

  1. TQ đã “lên giường” với anh TB lâu rồi những vẫn thò cổ ra khỏi mùng và bảo mấy thằng em ngu “các em cứ đánh chết mẹ thằng TB cho tao. Ở VN bọn họ biết cả đấy, nhưng để ru lũ ngu lâu dốt bền mê muội trong nước, miệng kẻ có quyền vẫn phải rêu rao “trung thành!” Mặt khác, cái gọi là CNXH mang lại phương tiện độc đoán, đàn áp giúp kẻ cai trị. Một mũi tên trúng nhiều mục đích.

  2. CHỈ cần so sánh với SINGAPORE với VNCH trước năm 75 về ĐỜI SỐNG NGƯỜI DÂN và TRÌNH ĐỘ XÃ HỘI thì KHÔNG CÓ CÁCH BIỆT GÌ ,nếu không muốn nói là VNCH CÒN VĂN MINH, TIẾN BỘ HƠN PHẦN NÀO.
    Nhưng BÂY GIỜ, nghĩa là ĐÃ sau năm 2035 mà CHÍNH CÁC CHÓP BU ĐCSVN PHẢI THỪA NHẬN, XUÝT XOA NÓI SINGAPORE QUÁ TIẾN BỘ HƠN TA ( XHCN Việt Nam ) cho nên, nếu không đi được Âu Mỹ Nhật Hàn thì nên đi Singapore để mà HỌC HÀNH, CHỬA BỆNH và HỌC MỌI THỨ.
    Và nay còn muốn cổ vũ cho tiến bộ của Ấn Độ và Sri Lanka vì hơn ta ( XHCN Việt Nam )
    Nói tấm tắc rât THÀNH THẬT mà KHÔNG CẢM THẤY NHỤC NHÃ.

  3. Cũng chỉ là những câu chữ nhảy nhót, tung lên lộn xuống, bật ngang, lật ngửa .. cho oai , đặng làm mờ mắt dân đen và cho cả làng đều vui trong mộng mơ …

  4. Mong thầy Nguyễn Thông sức khỏe tốt lành, mỗi ngày một bài nhé, đang hóng bài kế tiếp của thầy. Thân mến

  5. Hì hì, thưa bác, (nhà cháu kính bác ngang hàng với “các bác” đấy ạ ) .
    Nếu nhà cháu lầm thì mB nước ta đã từng “tiến lên cnxh” rồi chứ, ba mươi năm ( 1945 -1975) mà không kinh qua thời kỳ quá độ.
    Giai đoạn ấy, hợp tác xã rầm rộ từ công nghiệp tới nông nghiệp.
    Cái thời kỳ mà Tố Hữu ca ngợi sự no ấm ,thanh bình :
    “Chiêm mùa , cờ đỏ ven đê/ Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn”. Hạnh phúc quá đi thôi !
    Lúc ấy dân ta vui vẻ mặc đồng phục. Đi xe đạp khoẻ người. Ăn nhiều rau muống vì nó bổ hơn cả thịt bò ( đến nổi, ngài TBT LD yêu cầu các nhà khoa học hãy phân chất xem bao nhiêu ký rau muống thì bằng một ký thịt bò đặng mà phát triển loại rau này?!).
    Nay, ngài Tổng-chủ TL lại yêu cầu xây dựng CNXH thí điểm cấp phường xã .Vậy, nó theo cái mô hình nào ?
    Một số “nhà” bảo, muốn xây dựng CNXH cần có con người xhcn. Vậy, con người ấy ra sao ? Chưa thấy “nhà” nào đưa ra mẫu người ấy.
    Tóm lại thì, cần tập trung dân lại để “học chính trị về CNXH” vài tuần, thậm chí vài tháng ( có khi vài năm ) thì mới thông được .
    ( Cũng nên tham khảo kinh nghiệm của Venezuela, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào ).

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây