Hoàng Nguyên
10-12-2025

Ở Việt Nam, nếu ngẫu nhiên hỏi một người thì chắc chẳng mấy ai biết ngày này là gì và ý nghĩa của nó ra sao.
Năm nay với tôi vui, buồn lẫn lộn. Vui vì cuối cùng gia đình tôi đã có được chút tự do, không còn cảnh bị canh nhà, bị rình rập, sống trong lo lắng từng ngày. Cuộc sống ở đây còn khó khăn, nhưng ít ra thì chúng tôi đang ở một đất nước biết tôn trọng con người.
Buồn vì nhân quyền ở Việt Nam ngày càng tệ. Anh trai tôi vẫn đang bị giam giữ, chưa biết bao giờ được tự do. Gia đình mỗi người mỗi nơi, chưa biết bao giờ mới đoàn tụ. Những năm qua tôi và gia đình phải trải qua rất nhiều khó khăn, đàn áp từ bị giám sát, triệu tập, đe doạ, theo dõi, đánh đập, đến việc bị gây khó dễ khi đi lại và ngay cả khi làm bất cứ loại giấy tờ gì.
Những năm trước, cứ đến ngày này là gia đình tôi bị “chăm sóc đặc biệt”. An ninh mặc thường phục, sắc phục ghé thăm nhà, họ rình rập trước sau nhà, gọi điện đe doạ, cấm không cho ra khỏi địa phương. Hàng xóm lúc đầu còn tưởng nhà tôi phạm tội ghê gớm gì. Nhưng vì chuyện này xảy ra thường xuyên nên lâu dần ai cũng xem như chuyện bình thường.
Và không chỉ gia đình tôi, nhiều gia đình khác cũng vậy: Thân nhân tù nhân lương tâm, những người dám cất tiếng nói, những người đòi hỏi quyền con người. Thậm chí một số linh mục cũng bị theo dõi giống như tội phạm nguy hiểm.
Điều nữa làm tôi vui là con gái thứ hai của tôi sinh đúng vào ngày này. Con sinh ra trong ngày Quốc tế Nhân quyền, nhưng những gì con thấy và nhận được ở Việt Nam lại là cảnh an ninh canh nhà vô cớ, gia đình bị gây khó dễ, thậm chí bố nó bị đánh đập, đe doạ vì đòi hỏi quyền con người cho gia đình nó.
Sang đây dù chưa lâu, nhưng chúng tôi đã cảm nhận được tự do thật sự: Được ở bên nhau, được thổi nến sinh nhật cho con mà không có bóng an ninh đứng ngoài cửa. Được nói điều mình nghĩ mà không phải sợ bị bắt cóc, đánh đập hay bỏ tù. Sống ở đây tôi mới hiểu quyền con người nó đơn giản mà quan trọng đến mức nào.
Giờ đây tôi coi nơi này như quê hương thứ hai. Tôi sẽ cố gắng làm việc, cố gắng xây dựng lại cuộc sống từ đầu.
Để qua được đây, tôi phải bỏ ra số tiền rất lớn. Tôi đi theo diện lao động qua một công ty môi giới ở Sài Gòn. Một câu chuyện rất dài và đau lòng, toàn là lừa đảo giữa người Việt với nhau. Tôi sẽ kể trong bài viết sau.

Và cũng xin cảm ơn mọi người đã quan tâm tới gia đình tôi và anh trai Hoàng Bình trong suốt thời gian qua. Giáng Sinh đang đến, mong Chúa mang bình an cho mọi người, cho Việt Nam nơi đang rất khốn khổ. Và đặc biệt là cho những tù nhân lương tâm, những người hoạt động nhân quyền đang bị đàn áp.
Xin chúa Giáng Sinh ban bình an đến với tất cả chúng ta!



Kỷ niệm thì cứ kỷ niệm, 1 trăm năm nữa hoặc muôn đời thì nước Việt vẫn thế nếu cái đảng súc vật này không bị loại bỏ.
Cũng trong những ngày này, trích Nguyễn Thọ
“Khi má mất cuối năm 2021, tôi đã tưởng rằng sợi dây ràng buộc mình với Việt Nam đã đi theo bà. Nhưng từ đó đến nay tôi đã về nước bốn lần, lần nào cũng ở lại 4-5 tuần. Tôi đi dọc đất nước, từ Hà Nội đến Quảng Bình, Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng, Qui Nhơn, Nha Trang và Sài Gòn. Sợi dây đó còn nguyên. Nó vẫn đủ sức kéo tôi ra khỏi mọi lo ngại đường dài, đi xa của lão già 74
…
anh Nguyễn Ngọc Giao ở Paris cũng về đợt này … anh là người phiên dịch tiếng Pháp cho các ông Lê Đức Thọ, Xuân Thủy trong hòa đàm Paris (1968-1973), là ông bố chồng của siêu sao nhạc rap Suboi, là ông trùm “Ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản” … anh Giao mang hài cốt Boudarel về Việt nam
…
Quỳnh Anh, biên tập viên VTV8 … và tôi kết bạn Facebook với nhau từ 2019, khi tôi kể về tình bạn giữa anh Phong, bộ đội miền Bắc và anh Bình, lính thủy đánh bộ miền Nam. Chính Quỳnh Anh là người đã giúp anh Phong tìm ra gia đình bác sĩ Khánh, sĩ quan quân y Việt Nam Cộng hòa, người đã cứu chữa anh Phong sau trận Quảng Trị 1972. Bác sỹ Khánh hiện đang ở Mỹ. Tất cả các nhân chứng sống này được tôi đem vào quyển sách mới “Xuyên qua mọi chiến tuyến” mà tôi về xuất bản lần này
…
Cháu Hương là một doanh nhân trẻ, xinh đẹp như minh tinh. Cháu lái chiếc xe Mercedes đen láng bóng đưa anh Giao và tôi về khách sạn bên bờ sông Hàn. Hương đi chiếc xe đó để từ thị xã Quảng Ngãi nhỏ bé triển khai các hoạt động kinh doanh quanh vùng. Thành công của một cô gái từ một xứ hẻo lánh như vậy thật đáng khâm phục
…
Lướt qua tạp chí “Đất Quảng”, tôi thấy thành phố này giữ chân được nhiều nhân tài”
như 1 lời phản biện