Quy hoạch thế kỷ của những tầm nhìn “giật gấu vá vai”

Cù Mai Công

6-8-2025

Người ta đã vẽ ra khung cảnh huy hoàng, tầm nhìn thế kỷ của sân bay Long Thành. Để rồi khi sắp sửa khánh thành, họ kêu lên đầy vẻ bức xúc – sau khi ông thủ tướng “phát hiện”: “Nghiên cứu tàu điện ngầm hoặc đường sắt trên cao nối sân bay Tân Sơn Nhất và Long Thành”.

Như ông TS Trương Minh Huy Vũ – viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM nói như “hờn dỗi”: “Long Thành – Thủ Thiêm: Không thể chấp nhận đi mất 3 tiếng”; như ông Nguyễn Cao Cường – phó tổng giám đốc ACV chua chát: “Nếu mất 5 tiếng nối chuyến Tân Sơn Nhất – Long Thành, ai còn muốn bay?’…

Ảnh chụp màn hình từ báo Tuổi Trẻ

Họ nói khi nước đã đến chân, ván đã đóng thuyền và… sau khi nghe thủ tướng nói. Tầm nhìn của họ chỉ một vài năm như vậy cho những quy hoạch trăm năm? Như đường cao tốc TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây 55,7km, làm mãi 16 năm mới xong. Xong rồi thì kẹt lung tung, lại phải mở rộng, chưa biết bao giờ xong? (Nhớ lại 65 năm trước, xa lộ Biên Hòa 31km, với một loạt cầu lớn: cầu Phan Thanh Giản, cầu Sài Gòn, cầu Rạch Chiếc, cầu Đồng Nai… Chỉ bốn năm, 1957 – 1961, là xong).

Đó chỉ là một vài trong hàng ngàn ví dụ về sự khác biệt giữa quy hoạch, tầm nhìn và thực tế. Để hàng vạn dự án treo, khiến hàng ngàn công trình kéo dài 10, 20, 30 năm… mà có cái tới giờ cũng chưa nhúc nhích, chẳng hạn như dự án Bình Quới – Thanh Đa hơn 30 năm đó. Kể không sao xiết.

Quy hoạch trăm năm nhưng rõ ràng vô số cái đã được thực hiện bằng những con người có tầm nhìn trước mắt, giật gấu vá vai, sai đâu sửa đó, thay đổi xoành xoạch… thì niềm tin trong dân không sút giảm, thậm chí nghi ngờ không phải không có cơ sở. Luật Đất đai 2024 mới ban hành hơn nửa năm đã phải sửa lại “để hoàn thiện chính sách tài chính đất đai”.

Còn sờ sờ trước mắt dân, tuyến Metro 1 được phê duyệt năm 2007, khởi công năm 2008, dự kiến năm 2018 chạy. Ngày hoàn thành hẹn năm lần bảy lượt, cuối cùng sáu năm sau, ngày 22-12-2024 mới chạy. 17 năm. Giờ Metro 2, được phê duyệt năm 2010, thai nghén ì ạch, dự tính cuối năm nay 2025 mới khởi công. Và cũng theo dự kiến, 2030 xong. Có được vậy không hay lại hẹn lần hẹn lữa với đủ lý do? Hên xui…

Dân thực sự đã “oải chè đậu” với vô số hứa hẹn “một tấc tới giời”. Có một câu châm ngôn: “Ta đánh giá mình ở những cái mình có thể làm, còn người khác đánh giá ta ở những cái ta đã làm”.

Nhiều cái người ta đã làm ra sao thì dân ai cũng đã thấy rồi. Bao nhiêu công trình dài bằng cả một thế hệ 15-20-25… năm, với đủ mọi lý do tại sao chậm trễ. “Vụng chèo khéo chống” – không thể nói khác.

Giờ ai cũng biết kinh tế đang rất khó khăn, vây bủa từng nhà, thắt ngặt bao số phận… Viễn cảnh có đẹp tới đâu thì “nước xa (cũng) không cứu được lửa gần”.

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

    ĐƠN KÊU CỨU VÀ TỐ GIÁC TỘI PHẠM

    Kính gửi: Bác Tô Lâm – Tổng bí Thư
    Cháu tên: Tạ Đình Bồn Sinh năm: 1976
    Địa chỉ liên hệ: 123 đường Liên tỉnh 5, phường 5 quận 8, TP. Hồ Chí Minh.
    Điện thoại: 0937779777.
    Là người có quyền lợi liên quan trong vụ án dân sự “Tranh chấp đòi nhà, yêu cầu tuyên bố văn bản công chứng vô hiệu, tranh chấp quyền sử dụng đất ở và quyền sở hữu nhà ở” giữa nguyên đơn là bà Vương Ngọc Linh với bị đơn là ông Nguyễn Văn Dũng (Sinh năm: 1970; Địa chỉ: 674A Lạc Long Quân P. 9, Quận Tân Bình, TP. Hồ Chí Minh).
    Ngày 09/7/2025, nguyên đơn Vương Ngọc Linh đã có Đơn gửi Bác Tô Lâm – Tổng Bí thư để tố giác tội phạm là Chánh án Tòa án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh có nhiều khuất tất trong việc ban hành Quyết định và phát hành Quyết định giám đốc thẩm số 61/2025/DS-GĐT ngày 09/4/2025; có dấu hiệu tham nhũng nghiêm trọng; coi thường pháp luật (xin gửi kèm theo).
    Quyết định giám đốc thẩm số 61/2025/DS-GĐT ngày 09/4/2025, Toà án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh nhận định “Tờ uỷ quyền” ngày 22/3/1992, các đồng thừa kế của ông Thuộc, bà Rỡ, gồm: ông Trần Văn Tý, ông Trần Văn Tâm, bà Trần Thị Kim Loan, bà Trần Thị Ánh Ngọc, thoả thuận có nội dung như sau: “Tổ phụ ông bà, cha mẹ chúng tôi để lại ngôi nhà 13/3 Lạc Long Quân, Phường 9, quận Tân Bình, TP. Hồ Chí Minh cho 4 anh em chúng tôi cư ngụ. Nay vì điều kiện cuộc sống, mọi người đều có gia đình riêng, cho nên chúng tôi uỷ quyền lại cho: TRẦN THỊ KIM LOAN… đứng ra hoá giá, hợp thức hoá căn nhà và làm giấy phép xây dựng lại ngôi nhà kể trên, và tuỳ nghi sử dụng sau này. Nếu có ai tranh tụng về chủ quyền căn nhà chúng tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật” (xin đính kèm tài liệu). Toà án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh nhận định: “Theo chứng cứ trên, bà Loan được quyền định đoạt đối với căn nhà này”.
    Nhận định này của Toà án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh là hoàn toàn không đúng, trái pháp luật. Vì:
    + Thứ nhất: Nội dung trong Tờ uỷ quyền hoàn toàn không có quy định nào để cho rằng bà Trần Thị Kim Loan có quyền được “bán”, “định đoạt” căn nhà. Trong Tờ uỷ quyền ghi “hoá giá hợp thức hoá” chứ không phải là “hoá giá, hợp thức hoá” (không có dấu phẩy). Cụm từ “hoá giá hợp thức hoá”: trong đó từ “hoá giá” để chỉ việc mua lại nhà ở thuộc sở hữu nhà nước chứ không phải quyền được bán; từ “hợp thức hoá” là chỉ việc làm thủ tục cấp sổ đỏ/sổ hồng. Như vậy, “hoá giá hợp thức hoá” để chỉ việc làm thủ tục mua lại nhà ở thuộc sở hữu nhà nước chứ không phải là uỷ quyền định đoạt, bán căn nhà. Cụm từ “hoá giá hợp thức hoá” được ghi trước các nội dung “và làm giấy phép xây dựng lại ngôi nhà kể trên, và tuỳ nghi sử dụng sau này” là rất phù hợp với bản chất uỷ quyền là làm thủ tục mua lại nhà của nhà nước trước rồi mới xin giấy phép xây dựng và sử dụng sau này (không thể hiểu là quyền được bán rồi mới xin giấy phép xây dựng, tuỳ nghi sử dụng sau này – không có tính lôgic).
    + Thứ hai: Trong Tờ uỷ quyền ghi “Tuỳ nghi sử dụng sau này” có nghĩa là tùy ý sử dụng. Trong đó, quyền sử dụng chỉ là một trong ba quyền đối với tài sản (quyền sử dụng, quyền chiếm hữu và quyền định đoạt). Như vậy, “tuỳ nghi sử dụng sau này” không có nghĩa là “tùy nghi định đoạt” hay “quyền định đoạt”, “quyền bán”. Tờ uỷ quyền đó chỉ là “thay mặt” chứ không phải “chuyển quyền sử dụng đất, chuyển quyền sở hữu nhà”. Nên Giấy uỷ quyền này không làm mất đi quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà đối với các đồng thừa kế khác.
    + Thứ ba: Khoản 3 Điều 153 Bộ luật dân sự năm 1995 quy định “Người đại diện chỉ được thực hiện giao dịch dân sự trong phạm vi thẩm quyền đại diện”.
    + Thứ tư: Tại Bản án sơ thẩm lần 01 (Bản án số 752/2018/DS-ST), Toà án nhân dân quận Tân Bình nhận định: “không có tài liệu, chứng cứ nào thể hiện bà Loan được sự đồng ý hay uỷ quyền của ông Tý, ông Tâm và bà Ngọc khi bán căn nhà trên cho ông Dũng nên Hợp đồng mua bán nhà ngày 17/5/1999 giữa bà Loan và ông Dũng vô hiệu cả về hình thức lẫn nội dung”.
    Như vậy, bà Trần Thị Kim Loan không đủ thẩm quyền bán căn nhà tại địa chỉ số 13/3 (số mới 672/2) Lạc Long Quân, Phường 9, Quận Tân Bình. Do đó, Hợp đồng mua bán nhà giữa bà Trần Thị Kim Loan với ông Nguyễn Văn Dũng ký ngày 17/5/1999 là vô hiệu, trái pháp luật.
    Ngoài ra, kể cả việc cố tình suy diễn để cho rằng Tờ uỷ quyền năm 1992 có nội dung uỷ quyền cho bà Trần Thị Kim Loan có quyền được bán căn nhà thì Hợp đồng mua bán nhà giữa bà Trần Thị Kim Loan với ông Nguyễn Văn Dũng ký ngày 17/5/1999 vẫn bị vô hiệu, trái pháp luật vì: Tờ uỷ quyền năm 1992 (lập ngày 22/3/1992) không ghi thời hạn uỷ quyền. Theo quy định tại Điều 563 Bộ luật Dân sự năm 2015 “Trường hợp không xác định thời hạn uỷ quyền, thì hợp đồng uỷ quyền có hiệu lực 01 năm, kể từ ngày xác lập”. Như vậy, Tờ uỷ quyền năm 1992 đã hết hiệu lực kể từ ngày 22/3/1993. Tức là thời điểm ngày 17/5/1999, Tờ uỷ quyền năm 1992 không còn giá trị – bà Trần Thị Kim Loan không còn là người nhận uỷ quyền theo Tờ uỷ quyền năm 1992. Do đó, Hợp đồng mua bán nhà giữa bà Trần Thị Kim Loan với ông Nguyễn Văn Dũng ký ngày 17/5/1999 là vô hiệu, trái pháp luật.
    Ngoài ra, kể cả việc cố tình suy diễn để cho rằng Tờ uỷ quyền năm 1992 có nội dung uỷ quyền cho bà Trần Thị Kim Loan có quyền được bán căn nhà và cố tình cho rằng Tờ ủy quyền năm 1992 còn hiệu lực thì Ông Nguyễn Văn Dũng vẫn bị mất quyền khởi kiện để đòi sang tên quyền sử dụng đất và quyền sở hữu căn nhà nêu trên theo Hợp đồng mua bán nhà giữa bà Trần Thị Kim Loan với ông Nguyễn Văn Dũng ký ngày 17/5/1999. Vì Trong Hợp đồng mua bán nhà giữa bà Trần Thị Kim Loan với ông Nguyễn Văn Dũng ký ngày 17/5/1999 có ghi thanh toán đợt 2 là “Sau khi bên A hoàn thành thủ tục hợp thức hóa và sang tên cho bên B. Bên B sẽ trả hết 20 lượng vàng SJC còn lại”. Đến ngày 21/9/2001, ông Dũng trả hết 20 lượng vàng SJC còn lại cho bà Loan nhưng không yêu cầu sang tên nhà cho ông Dũng mà ông Dũng vẫn biết toàn bộ quá trình ông Trần Văn Tâm được uỷ quyền bán nhà, làm thủ tục sang tên nhà cho bà Hạnh và bà Hạnh tặng nhà, sang tên sổ cho Linh vào tháng 5/2009, và đến tháng 10/2009 Linh yêu cầu ông Dũng trả lại nhà cho Linh thì ông Dũng khi ấy mới bảo không trả nhà và tạo tranh chấp. Căn cứ Điều 429 Bộ luật dân sự năm 2015 “Thời hiệu khởi kiện để yêu cầu Tòa án giải quyết tranh chấp hợp đồng là 03 năm, kể từ ngày người có quyền yêu cầu biết hoặc phải biết quyền và lợi ích hợp pháp của mình bị xâm phạm”. Như vậy, ông Nguyễn Văn Dũng đã hết thời hiệu khởi kiện để đòi sang tên quyền sử dụng đất và quyền sở hữu căn nhà nêu trên theo Hợp mua bán nhà giữa bà Trần Thị Kim Loan với ông Nguyễn Văn Dũng ký ngày 17/5/1999.
    Trong khi đó, Nguyễn Văn Dũng sinh ra và lớn lên trong gia đình khó khăn, Dũng cũng bỏ học sớm, chơi bời lêu lỏng, là người ham chơi, lười làm. Năm Dũng 14 tuổi, bà Lâm Thị Hạnh là dì ruột của Dũng nhận Dũng về ở cùng để vừa giáo dục vừa để Dũng tham gia phụ giúp bà bán hàng thì Dũng lấy đâu ra 50 cây vàng để mua nhà. Bà Hạnh là người làm ăn kinh doanh, kinh tế khá giả. Trước khi bà Hạnh mất, năm 2008, bà Hạnh có 3 căn nhà tặng cho 3 cháu là Vương Ngọc Linh, Vương Vĩnh Phú và Nguyễn Văn Dũng. Bà Hạnh có nhà để cho các cháu thì liệu bà Hạnh có dùng thủ đoạn lấy nhà của Dũng để tặng cho Linh không??? Văn phòng công chứng đã chứng minh rằng bà Lâm Thị Hạnh minh mẫn khi thực hiện ký hợp đồng sang tên căn nhà nêu trên cho Linh.
    Như vậy, cả về mặt pháp luật cũng như mặt thực tế thì bà Hạnh mới là người mua và thanh toán tiền mua nhà. Vậy mà Tòa án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh vẫn cố tình xét xử theo hướng ông Dũng là người mua và thanh toán tiền mua nhà.
    Vụ việc này sau đó có nhiều khuất tất đáng ngờ:
    1. Cho đến nay là tròn 04 tháng kể từ ngày Tòa án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh ban hành Quyết định giám đốc thẩm số 61/2025/DS-GĐT ngày 09/4/2025, toàn bộ nguyên đơn và những người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đều chưa nhận được Quyết định giám đốc thẩm số 61/2025/DS-GĐT (trừ Nguyễn Văn Dũng).
    2. Kể từ ngày 09/4/2025 (ban hành Quyết định giám đốc thẩm số 61/2025/DS-GĐT) thì ông Dũng có quyền “được liên hệ với cơ quan có thẩm quyền xin điều chỉnh thông tin trên Giấy chứng nhận đối với nhà và đất nêu trên” – Giấy Chứng nhận quyền sử dụng đất và nhà nêu trên hiện đang đứng tên Cháu là Tạ Đình Bồn. Nhưng cho đến nay, ông Dũng chưa hề liên hệ với cơ quan có thẩm quyền xin điều chỉnh thông tin trên Giấy chứng nhận đối với nhà và đất nêu trên.
    3. Vừa qua, có người liên hệ với Cháu và đặt vấn đề thu xếp để gặp trao đổi, thỏa thuận với ông Dũng theo hướng trả cho Cháu ½ căn nhà. Với việc Tòa án đã phán quyết rõ ràng là căn nhà đó của ông Dũng và ông Dũng được liên hệ với cơ quan có thẩm quyền xin điều chỉnh thông tin trên Giấy chứng nhận. Như vậy, ông Dũng muốn thỏa thuận với Cháu để làm gì????
    Có người nói rằng sau khi Tòa án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh ban hành Quyết định giám đốc thẩm số 61/2025/DS-GĐT ngày 09/4/2025, đến ngày 25/4/2025 Vương Ngọc Linh có đơn gửi và yêu cầu Tòa án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh sớm xét xử (Vì Linh chưa biết Tòa đã xử). Trong đơn Linh có phân tích, lập luận Hợp đồng mua bán nhà giữa ông Dũng và bà Loan là vô hiệu. Do Tòa đã cố tình xét xử sai nên lo lắng và cùng ông Dũng tìm cách giải quyết êm đẹp nhất (là không phát hành Quyết định Giám đốc thẩm; đồng thời ông Dũng chưa được đi xin điều chỉnh thông tin trên Giấy chứng nhận ngay mà phải chờ 2 năm. Mặc dù Quyết định giám đốc thẩm lần 2 của Tòa án dân dân cấp cao là quyết định cuối cùng, có hiệu lực ngay, bên nguyên đơn không còn quyền kháng cáo nữa). Ngày 09/7/2025, Vương Ngọc Linh có Đơn gửi các cơ quan ở Trung ương để kêu cứu. Tòa án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh thấy vậy và sợ hãi nên đã bảo Dũng gặp Linh để trả lại căn nhà. Do Dũng tham, không muốn mất trắng căn nhà nên đã không trả lại nhà cho Linh mà nhờ người gặp Cháu để thỏa thuận chia đôi căn nhà (Cháu và ông Dũng, mỗi người một nửa).
    Kính thưa bác Tổng bí thư Tô Lâm
    Trước một quyết định đổi trắng thay đen của một cơ quan quyền lực như Toà án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh – là một người dân thấp cổ, bé họng, không quyền, không thế đành bất lực đúng nhìn.
    Bằng đơn này, Cháu xin tố giác tội phạm là Chánh án Toà án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh và kính mong bác Tổng bí thư chỉ đạo:
    1. Chỉ đạo các cơ quan chức năng có thẩm quyền vào cuộc để điều tra những sai phạm, khuất tất của Toà án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh.
    2. Chỉ đạo Chánh án Toà án nhân dân tối cao xem xét kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm đối với Quyết định giám đốc thẩm số 61/2025/DS-GĐT ngày 09/4/2025 của Toà án nhân dân cấp cao tại TP. Hồ Chí Minh.
    Cháu xin chân thành cảm ơn./.

    TP. HCM, ngày 09 tháng 8 năm 2025
    NGƯỜI LÀM ĐƠN

    Tạ Đình Bồn

  2. “Họ nói khi nước đã đến chân, ván đã đóng thuyền và… sau khi nghe thủ tướng nói” ( CMC )
    Thì , đất nước nầy vẫn thế từ lâu. Luôn luôn có một bọn giá áo túi cơm với nhãn mác GS, TS mở mồm ra chỉ để vuốt đuôi lãnh đạo thôi . Chế độ trả lương cao chỉ để hoan hô .
    Mà ngẫm cho cùng, có bọn này thì mới xôm trò. Lãnh đạo nói ra mà không có thằng nào vỗ tay tán thưởng, vuốt theo thì hoá ra lãnh đạo nói sai á, hoặc là nói với k/k à ?
    Nhưng mà, trí thức thật ( không phải trí giả ) có tầm nhìn xa, trông rộng hơn lãnh đạo thì cũng coi chừng đấy.
    Chúng anh dám tỏ ra hiểu biết hơn lãnh đạo à ?!
    Không dám đâu !

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây