Hồ Phú Bông
15-2-2025
Sau khi được “giải phóng”, chúng tôi đã phải rời bỏ quê hương, vượt biên bằng đường biển. Ghe tôi vượt biên chỉ dài 11 mét, hết nước, hết thực phẩm, mạng sống như chỉ mành treo chuông thì được tàu Hohsing Arrow vớt đưa vào Singapore. Lúc đó mới biết ghe có 50 người cả trẻ em, bị lạc hướng, cách Philippines hơn ngàn hải lý.
Ngay hôm sau, đoàn JVA Mỹ (Joint Voluntary Agency) vào phỏng vấn, gặp người bạn cũ làm việc trong đoàn. Tâm tình sau đó, chị cho biết, người Mỹ rất quý trọng người can đảm. Vì thế những người đứng ra tổ chức vượt biên, dễ được nhận.
Điển hình, có ba anh em rất chân quê ở Đồng Tháp, đốn cây vông trong vườn đóng chiếc ghe vượt biên. Đã hẳn ghe đó ra biển không khác gì trẻ em xếp chiếc ghe bằng giấy thả trôi theo dòng nước. Chuyện phải đến đã đến. Ghe trôi dạt, may mà chưa chìm. Người anh chờ chết, hai người em cũng kiệt sức thì được tàu cứu. Người anh phải nằm tại bệnh viện ở Singapore hơn hai tuần. JVA phỏng vấn ngắn và nhận ngay, dù họ không liên quan gì đến VNCH. Nhưng họ xin đi Na Uy vì hy vọng có thể bảo lãnh được gia đình chỉ khoảng nửa năm, lúc đó Mỹ – Việt Nam chưa bang giao.
Thể hiện “Mỹ tính” qua phim, là hình ảnh anh cao bồi một mình một ngựa rong ruổi, tình cờ gặp bọn cướp hiếp dân lành, bất chấp nguy hiểm, đấu trí, đấu súng… pằng pằng. Tiêu diệt xong lại vó ngựa lên đường trước quyến luyến của dân làng, đặc biệt với đôi mắt ướt lệ, thẫn thờ của giai nhân.
Lịch sử xây dựng nước Mỹ không hiếm những người hùng như thế nên họ thích người can đảm, dám sống chết với bổn phận và trách nhiệm. Họ không có “văn hóa tuẫn tiết” như phương Đông.
– So sánh với chế độ XHCN Việt Nam hiện tại thì trái ngược. Những ai dám thể hiện bổn phận và trách nhiệm công dân, thẳng thắn bày tỏ chính kiến, dù hoàn toàn ôn hòa, vẫn bị chế độ độc tài đảng trị bịa chuyện để gán ghép tội. Các bản án đến 5, 10, 15 năm tù mà phiên tòa chỉ kéo dài 4 hay 5 tiếng đồng hồ!
Ở các nước tư bản báo chí được tự do điều tra những sai trái của chính quyền để đưa ra ánh sáng. Tổng thống Obama trong chuyến thăm Việt Nam kể là ông bị nhiều châm biếm, phê phán nhưng nhờ đó có thể điều hành việc nước tốt hơn.
– So sánh với báo chí phương Tây, truyền thông Việt Nam là dàn hợp xướng chỉ ca ngợi đảng. Lịch sử thời phong kiến, Tàu cũng như Việt, cho biết, khi vua thích nịnh thần thì triều đại đó sụp đổ! Dàn hợp xướng “kỷ nguyên vươn mình” đang mở công suất lớn ca ngợi ông Tô Lâm “bò dát vàng”.
***
Về phương diện tu, câu cửa miệng dân dã là: Thứ nhất, tại gia; thứ hai, tại chợ; thứ ba, tại chùa.
Tại gia, là tự hướng thượng. Tại chợ, là trực tiếp giữa đời thường tham/ sân/ si để buông bỏ ngã mạn. Tại chùa, là để thâm sâu về Phật pháp.
Sư Thích Minh Tuệ trực tiếp với đời thường, tu theo hạnh đầu đà ba y một bát, xưng con với mọi người, buông bỏ tham/ sân/ si. Nhiều lần sư xác nhận mình chỉ “đang tu học”.
Suốt 5 năm hành khất đơn độc Bắc/ Nam – Nam/ Bắc, tối ngủ ngồi nơi có thể, để tu học. Đến khi bị/ được các YouTubers phát hiện, người dân mới biết. Theo dõi rồi ngưỡng mộ, đổ xô tìm gặp để được đảnh lễ. Chỉ thời gian rất ngắn, hàng triệu người hướng về sư thì các chùa của Phật giáo nhà nước có tượng Phật lớn, có chùa nguy nga tráng lệ, có các “sư” “thông thái”, “uyên bác” bỗng chốc lại vắng tanh.
Qua hình ảnh hành khất Thích Minh Tuệ người dân được giác ngộ. Hướng về điều Thiện Lành.
Nếu là “chính quyền”, đã hẳn đây là cơ hội hiếm có phải chụp lấy để xiển dương. Một xã hội mà người dân hướng về điều Thiện Lành, đương nhiên xã hội đó phải tốt đẹp. Vì đạo đức là nền tảng để phát triển mọi mặt, như văn hóa, chính trị, kinh tế… được như thế người dân mới thật sự có tự do, hạnh phúc.
Chuyện người Nhật kéo xe ở Tokyo, phải mất hơn 3 tiếng đồng hồ tìm hỏi người khác mới đưa được vị khách nước ngoài, là cụ Phan Bội Châu (1), đến đúng nơi ghi trên danh thiếp nhưng nhứt định không nhận tiền tip.
Chuyện khác, mới hơn, là thảm họa sóng thần tsunami Tohoku, năm 2011 (2). Dòng người đói lả xếp hàng dài kiên nhẫn chờ cứu trợ, không trách cứ, than vãn. Có người còn nhường phần ăn cho người cần hơn. Trăm người khác thì tự nguyện ở lại, dù có thể chết, để khắc phục hậu quả rò rỉ phóng xạ tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima, ra sức cứu thảm họa ô nhiễm môi trường.
Với vài chuyện “rất nhỏ” nói trên thì việc phát triển thần kỳ của nước Nhật, chỉ 25 năm sau khi đất nước tan hoang vì thua trận Thế chiến thứ II, chẳng có gì phải ngạc nhiên!
– Thế nhưng, 50 năm sau khi chiếm được miền Nam, chế độ XHCN Việt Nam làm ngược lại hoàn toàn.
Ví dụ, vào nửa đêm tại Huế, họ “úp sọt” sư Thích Minh Tuệ và khoảng gần trăm người. Ban ngày công an gìn giữ trật tự đoàn hành khất rất tốt. Tối, chọn chỗ cho đoàn ngủ nghỉ. Nhưng đến khuya thì đột kích, tấn công không khoan nhượng. Tống người lên xe, phân tán họ cách Huế vài chục cây số rồi đẩy xuống đường nơi vắng vẻ. Riêng sư Minh Tuệ biệt tích, mấy ngày sau công an mới phổ biến hình ảnh đang lăn tay làm căn cước. Sau đó nói sư “ẩn tu”. Dù “ẩn tu” là thoát ly xã hội, trong khi sư Minh Tuệ khất thực, là “tu giữa chợ đời”!
Giờ thì mọi chuyện khá rõ ràng, ép sư làm căn cước để làm hộ chiếu và visa. Trung ương tìm cách trục xuất sư khỏi nước.
Không chỉ thế, còn cử đặc vụ theo đoàn để kiềm chế. Thượng tá công an về hưu, có bằng “Tiến sĩ Tâm lý”, “tình nguyện” theo “Thầy” nhưng làm trưởng đoàn (!) trong khi sư Minh Tuệ chỉ muốn nhờ giúp đỡ làm giấy tờ và tìm hiểu lộ trình đi Ấn Độ.
Đoàn người hiện đang ở Thái Lan gặp nhiều rắc rối, nếu không muốn nói là hỗn độn. Sự hỗn độn không phải vô tình. Gây ra hỗn độn có mục đích.
***
Một chế độ khi người dân làm bổn phận và trách nhiệm công dân, dám nói lên sự thật, là độc tài đảng trị có nguy cơ đưa đất nước đến tai họa thì bị xử tù. Một mầm Thiện Lành quý hiếm mới phát hiện, qua hình ảnh hành khất Thích Minh Tuệ, được cả triệu người kính ngưỡng, thì tìm cách triệt tiêu.
Chế độ đó sẽ đưa đất nước về đâu? Bản thân chế độ sẽ về đâu? Không có tự do dân chủ “kỷ nguyên vươn mình” sẽ về đâu?
________
Chú thích:
(2) https://www.buctranhvancau.com/new-blog/2020/3/7/nh-li-thm-ha-v-ng-khu



Học giả: BÙI CHÍ VINH
Thích Chân Quang lừa đảo bằng 3 bằng “siêu việt”
Cũng thua xa thành tích Thích Nhật Từ
Lùn mã tử với 10 bằng “như thiệt”
Khiến nền giáo dục USA, Thái Lan, Ấn Độ bỗng âm u
Sức học phi phàm của đám giả tu
Đã làm choáng váng giải Nobel thế giới
Đi một ngày đàng, học một sàng… ngu
Gõ mõ trong chùa cũng trống chiêng vang dội
Ở một thời kỳ mà dưới trên đều nói dối
Bằng cấp giáo sư, tiến sĩ rẻ như bèo
Không chỉ thằng lùn và thằng dâm tăng có tội
Mà cần phải xử bọn chống lưng và cả lũ ăn theo
Vậy mà thằng lùn vẫn tiếp tục trò mèo
Mượn danh tà đạo vu khống thầy Minh Tuệ
Soạn văn thư gửi đến Sri Lanka
Định ngăn chận những bước chân độ thế
Đã giả tu lại dám chụp mũ bậc chân tu là “sư giả”
Đúng tục ngữ dân gian “nhất lé nhì lùn”
Đàn áp tự do tôn giáo là tự mình rơi mặt nạ
Tự vạch áo mình cho thế giới xem lưng !
BCV
Nguồn mạng
HỌC GIẢ: BÙI CHÍ VINH
Cũng đi khất thực
Cũng đợi cúng dường
Bên là huyền thoại
Bên là ma vương
Đi để thành đường
Chỉ mình Minh Tuệ
Đi để bất lương
Nhiều vô số kể
Cũng vờ tuyên thệ
Cũng cạo trọc đầu
Bên là bể khổ
Bên là bể dâu
Hạt bụi ở đâu
Cũng về cõi Phật
Hạt sạn ở đâu
Cũng lòi bản chất
Báu vật cũng mất
Không bóng không hình
Chỉ còn chiếc lá
Rơi từ vô minh !
14-3-2025
BCV
Danh Hão.
Gs VL
Lắm người kiến thức làng nhàng
Vẫn mơ được xếp vào hàng giáo sư.
Nhà giáo gắn thêm mác sư
Thành kẻ vọng trọng ngất ngư dạy trò.
Nhiều khi chỉ biết nói mò
Vẫn là trưởng lão lái đò hạng sang.
Mặc cho thời thế hỗn mang
Có danh, có vị, chẳng màng cười chê.
Thảm thay cái đám u mê
Chạy theo danh hão bất nê chuyện đời.
Thương cho nước, xót cho đời
Để đám danh hão à ơi dạy người.
Nguồn mạng.
BÙI CHÍ VINH
Sáu năm đơn độc chân tu
Hôm nay thức ngộ ruồi bu đầy mình
Ma tăng Thích Trúc Thái Minh
Kèm tên chống gậy rập rình kế bên
Mới đầu đi chỉ “mình ên”
Bây giờ hết Báu lại thêm Hải… hùng
Đường sang Tây Trúc chập chùng
Bao nhiêu yêu khí hành hung Đầu Đà
Tưởng tu là sạch oan gia
Ai dè youtube tà tà quá giang
Tưởng xa bọn Thích Chân Quang
Ai dè “ba trợn” dọc đàng ăn theo …
18-2-2025
BCV
“Chế độ đó sẽ đưa đất nước về đâu? Bản thân chế độ sẽ về đâu? Không có tự do dân chủ “kỷ nguyên vươn mình” sẽ về đâu?”(HPB)
– Thưa, về xứ thiên đường XHCN, ạ .
Đó là cái nơi mà nhà thơ CLV đã hát ru :
“Trái cây rơi vào áo người ngắm quả
Đường nhân loại đi qua trong bóng lá xanh rờn
Mặt trời đến mỗi ngày như khách lạ
Gặp mặt mỗi người đều muốn ghé môi hôn ”
( Tổ quốc bao giờ đẹp thề này chăng ?)
“Chế độ đó sẽ đưa đất nước về đâu? Bản thân chế độ sẽ về đâu? Không có tự do dân chủ “kỷ nguyên vươn mình” sẽ về đâu?”
Đám đương cục Chiều Nay và hầu hết các đám đương cục trong cõi người đều muốn có câu giả nhời. Nhưng cơ Giời vận Nước, ai người biết.
“…Một câu hỏi lớn. Không lời đáp…”