3-1-2025
Bài này mình định viết từ mồng 1 đầu năm cơ, nhưng nghĩ lại có khi lại làm nhiều người mất vui, nên để hôm nay vậy. Năm nay mình có một cảm giác hoàn toàn khác với những năm trước, kỷ niệm hồi bé, những năm mới đổi mới lại tràn về, dù lúc đó mình còn nhỏ, ký ức chưa nhiều. Nhưng có lẽ não già trước tuổi nên mới nhớ những chuyện đó.
Năm nay sẽ là năm thực sự bản lề. Câu này thì là văn mẫu, năm nào cán bộ cũng hay “chém” vậy một cách vô tri, nhưng năm nay là thật đó. Quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị gậy. Sống vô tri mặc kệ dòng đời xô đẩy thì đỡ mệt óc, nhất là thiện lành, thích thú vui thủ d*m tinh thần thì lại càng dễ hoan hỉ. Người ta tuyên truyền thì chỉ cần đánh vào đám đông như vậy.
Năm nay, thực tế là chỉ vài tháng nữa thôi, là cuộc đại cách mạng sẽ diễn ra, theo như báo chí cách mạng thì ảnh hưởng tới khoảng 100.000 cán bộ công chức và có lẽ cả lực lượng vũ trang trong diện tinh gọn, tương đương 0,1% dân số. Những người này ảnh hưởng tới gia đình họ, tức là khoảng gấp 4-5 lần, cỡ 50.000 người.
Ngày xưa cải cách ruộng đất (CCRĐ) thì cơ bản là cướp tài sản (nhã nhặn gọi là tịch thu) nhưng giờ ngược lại, là có đền bù giải phóng mặt bằng (GPMB), mình nhẩm tính trung bình mỗi người trên một tỷ đồng. Theo báo chí cách mạng thì cần khoảng 130.000 tỷ đồng cho cuộc đại cách mạng này. Thực ra, nếu là cải cách điền địa như ông Diệm làm thì nhà nước cũng đền bù cho địa chủ như vậy thôi.
Đừng tưởng đền bù thì ai cũng hoan hỉ. Vì đền bù tức là dùng tiền ngân sách, tức là tiền của toàn dân, nếu thiếu thì đi vay hoặc in ra mà đền. Đấy là rủi ro tiềm tàng cho lạm phát, vì số đông dân chúng lại tự dưng có nhiều tiền rơi vào đầu giống nông dân được đền bù giải phóng mặt bằng.
Mình nghĩ để tránh lạm phát, chắc phải chia nhỏ khoản tiền này ra, đền trong vòng 5-10 năm. Hồi xưa thế hệ bố mẹ mình “về một cục” cũng giải tán rất nhiều cán bộ công nhân viên nhà nước và những năm đó có lẽ là đói khát nhất trong đời mình cho đến giờ, khoảng năm 1988-1991 gì đó. Hình như lạm phát tầm ba con số. Hồi đó sốc hơn vì còn kèm đổi tiền.
Cuộc đại cách mạng tinh gọn này, mình ủng hộ mạnh mẽ, không phải là để bưng bô ai mà đó là quan điểm của mình từ rất lâu rồi. Từ mấy năm trước mình đã viết một loạt status về ‘Nền độc tài cánh hữu’, về tấm gương Singapore và con đường cho Việt Nam, phê phán bộ máy cồng kềnh ăn bám quá nhiều, có cuộc phím chiến với TS Huỳnh Thế Du về chuyện này. Rồi cả đề xuất việc phải loại bỏ các hội đoàn ăn bám ngân sách… Tất nhiên chém gió phét lác thôi, nhưng điều quan trọng cũng là nơi xôm tụ cho nhiều người bình luận các ý kiến khác nhau nữa.
Trong mắt anh em bò đỏ, thì những status đó quá là phản động, đi ngược lại chủ trương đường lối hiện hành. Với bọn ng* 3 môn 9 điểm thì cũng là “thiếu thiện chí, nói xấu chế độ…”. Thế nhưng ở thời điểm hiện tại, có lẽ 70-80% những ý kiến đó của mình và những anh em khác ủng hộ, đều sắp được triển khai trong cuộc cách mạng tinh gọn sắp tới. Vậy tư tưởng “Phản động, chống phá” sau mấy năm diễn biến thành cách mạng à?!
Hầu hết các bài viết nói trên đều vẫn còn, mình sẽ dẫn lại ở phần bình luận, không mọi người mới theo dõi lại bảo bây giờ mới nói phét vút đuôi.
Chỉ còn nội dung mình đề xuất về việc cải cách quốc hội và giảm bớt sự bao trùm của đảng thì chưa được Tổng bí thư Tô Lâm nhắc đến, chưa chứ không có nghĩa là không nhé. Mình dự là việc cải cách thể chế, nếu có, sẽ phải sau đại hội đảng hoặc chính là nghị trình của đại hội đảng sắp tới, thậm chí có thể là sửa hiến pháp để mở đường chính tắc cho cải cách. Đó là việc giảm bớt tỷ lệ đảng viên trong quốc hội, đảng nắm cỡ 70% là đã quá an toàn cho chế độ rồi. Mục đích là thêm được những tiếng nói phản biện độc lập một cách chính tắc vào nghị trường. Những người này không cần phải có tổ chức đối lập thì cũng đã hiệu quả hơn nghị gật nhiều rồi.
Ở các cơ quan chính quyền cũng vậy. Mình mới đọc bộ ba nghị định 177, 178, 179 mới ban hành vào năm cùng tháng tận 31 tháng 12 vừa rồi thì đáng chú ý nhất là cái NĐ 179, về chính sách thu hút người tài vào hệ thống. Đấy là mấu chốt quan trọng nhất cho sự thành công của cuộc cách mạng tinh gọn này. Bởi vì, với ý chí quyết tâm thì việc tinh gọn không khó, giảm ngay được 30-50% công chức, tùy bộ máy, có nơi có thể loại luôn 100%, chỉ bàn làm, không bàn lùi, bố ông cán bộ nào dám chống.
Nhưng tinh gọn rồi thì sao? Những người còn lại liệu có đủ năng lực đảm nhận công việc sau tinh gọn, sẽ khó khăn và nhiều hơn gấp 3-5 lần? Cứ bảo là dùng công nghệ để làm được nhanh, nhưng vấn đề là ai đủ trình dùng công nghệ? Rủi ro sẽ nằm tất ở chỗ ấy. Nếu cán bộ không làm nổi thì bộ máy sẽ đình trệ, nếu đuổi hết người không làm được thì lấy đâu ra người làm? Đài truyền hình quốc gia còn có những thằng đọc trang A4 chưa thông mà?
Việc thu hút người tài vào hệ thống khó gấp bội so với tinh gọn kẻ ngu, vì thu hút có như bắt lính được đâu, chả nhẽ đến mỗi nhà có nuôi tiến sĩ mà tróc nã, bắt làm quan?! Chỉ có thể đem chế độ đãi ngộ ra câu, nhưng lấy đâu ngân sách để trả lương cao, lại tăng tiền phạt giao thông bù vào?! Công chức giỏi thì nước mới giàu, nước giàu thì lương công chức mới cao, lương cao mới có công chức giỏi, đấy là vòng luẩn quẩn của các nước nghèo.
Như vậy là sẽ phải có cuộc cách mạng thanh lọc cán bộ ngay sau cuộc cách mạng tinh gọn, giả sử 10 ông đã đuổi 3 thì sẽ phải thay tiếp 4 ông khác mà người ta gọi là “người tài” nêu trong NĐ 179. Cậu cầu thủ Xuân Son là một ví dụ kinh điển về người tài. Nếu yêu cầu một cầu thủ ngoại nhập quốc tịch nhưng cần là đảng viên thì có tuyển được không? Tất nhiên cậu kia bị loại luôn. Chắc chắn có người bảo: Cầu thủ cần quái gì đảng viên.
Vậy trưởng phòng, thậm chí phó giám đốc ở Sở Xây dựng, cán bộ phụ trách về thể thao và du lịch, về nghệ thuật… thì cần quái gì là đảng viên? Mấy ông may quân trang sao phải là bộ đội, mấy ông cảnh vệ sao phải là công an? Nên nhớ là ngày xưa các đội bóng đều của nhà nước, thậm chí của quân đội, công an cả đó, huấn luyện viên thì đảng viên chắc luôn và chắc là huấn luyện đội tuyển theo nghị quyết.
Những năm 1970-1980 nếu ai đó bảo tách đội bóng CAND hay Thể Công ra khỏi nhà nước là thành phản động rồi đó! Giờ thì đội tuyển quốc gia hoan hỉ với một chú ông sao Brazil mới đổi quốc tịch! Nhân dân cũng chả thắc mắc tâm tư, sao huấn luyện viên tuyển quốc gia lại là Tây, Hàn, sao lại để bọn thực dân, đế quốc nắm đầu cầu thủ ta vậy? Tư tưởng nô lệ à? Vậy chủ tịch Liên đoàn bóng đá là Tây hay Việt kiều có được không? Giám đốc Sở Du lịch (sắp có) không phải đảng viên mà là Việt kiều có được không?
Đó chính là chỗ giải cứu cho nguồn cung cán bộ chắc chắn là khủng hoảng thiếu sắp tới. Tiền trong dân còn nhiều, nhưng người tài trong dân còn nhiều hơn, nhưng không phải đảng viên! Nếu không mở cửa này mà lấy người vào hệ thống thì e rằng cuộc cách mạng tinh gọn sẽ thành XHCN (xuống… à, mà thôi, không bọn bò 3 môn 9 điểm nó lại húc)! Cuộc cách mạng này nó gắn liền với sinh mệnh chính trị của ai đó với vô số lực cản từ chính đồng chí của mình chứ không phải từ thế nực thù địch đâu.
Đầu năm có mấy ý tâm tư như vậy, bài dài quá, mấy chú 3 môn 9 điểm chưa rõ chỗ nào thì vào phần bình luận hỏi cho cặn kẽ rồi hãy chụp màn hình nhé.



1. Đặng Tiểu Bình thường được biết đến như một “kiến trúc sư chính của quá trình hiện đại hóa và phát triển kinh tế Trung Quốc”, nhưng ít người biết, những châm ngôn hành động nổi tiếng nhất như thuyết “mèo đen, mèo trắng” hay “mò đá qua sông” lại không hoàn toàn là “phát kiến” của ông. Nó được ông học hỏi từ Lưu Bá Thừa, một người cộng sự chiến trường thân thiết suốt 13 năm của Đặng Tiểu Bình.
Thuyết “mèo đen, mèo trắng” xuất phát từ câu “mèo vàng, mèo đen, chỉ cần bắt được chuột đều là mèo tốt” của Lưu Bá Thừa trong thời gian ông cùng sát cánh với Đặng Tiểu Bình những năm 1930-40 trong cuộc vạn lý trường chinh. “Mò đá qua sông” cũng là câu mà Lưu Bá Thừa đã nói. Thời kỳ lập nước Trung Quốc mới, tướng Lưu Ái Bình nhận lệnh xây dựng trường quân sự, trước khi đi đã đến thỉnh giáo Lưu Bá Thừa. Lưu Bá Thừa nói: “Tôi cho đồng chí sáu chữ và cần phải ghi nhớ. “Hãy mò đá để qua sông””. Đặng Tiểu Bình đã áp dụng chính châm ngôn này trong thời kỳ cải cách mở cửa, khi “mở một con đường máu” là các đặc khu kinh tế.
2. Nhưng chuyện các “ý tưởng lớn” này có phải là phát kiến của riêng ông hay không, đối với Đặng Tiểu Bình, dường như không quan trọng. Ông chưa bao giờ muốn làm nổi bật mình trước tập thể. Chưa từng chính thức giữ các chức vụ nguyên thủ của Trung Quốc, ông luôn “thực sự cầu thị”, không cần hư danh, luôn biết cách lùi lại phía sau, miễn làm sao “được việc là được”. Khi chết, ông được hỏa táng và rải tro cốt xuống biển. Ông có thể xem là một người Cộng sản thực dụng điển hình. Tiếp nhận chủ nghĩa Marx từ những năm 1920 ở tuổi 16-17 khi du học nghề ở Pháp, ông cũng từng được gửi đi học ở Liên Xô, nhưng với ông chủ nghĩa Marx-Lenin chưa bao giờ là một tín điều bất biến. Ông nói: “Học Marx-Lenin phải học cái tinh túy, phải biết áp dụng”, là sự liên hệ lý luận với thực tiễn, chính “thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý”. Với châm ngôn này, cùng với thuyết “mèo đen, mèo trắng”, chỉ những gì “có hiệu quả thực tiễn mới là tốt”, luận thuyết nọ, ý tưởng kia dù nghe có vẻ hay ho đến đâu, mà không áp dụng được trong thực tiễn thì phải ngay lập tức vứt bỏ, “không tranh luận” dài dòng. Ở điểm này có lẽ ông khá giống với Lý Quang Diệu của Singapore.
3. Không phải là một người ưa lý luận, giáo điều, nhưng Đặng Tiểu Bình chưa bao giờ xem nhẹ vấn đề tư tưởng. Trong bản nhận xét của tổ chức về Đặng Tiểu Bình khi ông được gửi sang Liên Xô học, cho rằng, ông có hai thế mạnh là khả năng “tuyên huấn và tổ chức”. Đây có vẻ là nhận xét xác đáng, bởi sau đó, ông đã phát huy đầy đủ cả hai thế mạnh này ở thời gian trong quân đội, với vị trí chính ủy. Một điểm được Đặng đặc biệt lưu ý và luôn đề cao trong quân ngũ đó là “tư tưởng phải thông suốt”. Trước khi bước vào mỗi trận đánh, ngoài tất cả mọi sự chuẩn bị thường quy khác, ông đều phải chuẩn bị làm sao để “tư tưởng phải thông suốt” từ trên xuống dưới. Điều này, cũng được ông áp dụng nghiêm ngặt cho công cuộc cải cách, mở cửa kinh tế ở Trung Quốc sau này.
4. Một điểm nữa không thể không nhắc đến ở Đặng Tiểu Bình đó là tầm nhìn “sáng suốt đến mức kinh ngạc” của ông về vai trò của “khoa học kỹ thuật và giáo dục”. Ông từng nói: “…khi ra nhận nhiệm vụ chúng ta có thể có hai thái độ, một là để làm quan, hai là để làm một chút gì đó”. Đến tháng 7/1977, sau khi được chính thức phục hồi lần ba, ở tuổi 73, Đặng Tiểu Bình đã quyết định “phải làm chút gì đó”, đó chính là “nắm khoa học và giáo dục”. Ngay sau khi được phục hồi lần ba, ông đích thân chủ trì quản lý công tác khoa học kỹ thuật của Trung Quốc. Lợi dụng tất cả các phương thức cũng như các học giả, chuyên gia trong và ngoài nước về mọi lĩnh vực để bàn bạc quy hoạch phát triển khoa học kỹ thuật cao của Trung Quốc.
Nửa tháng sau, ngày 4/8/1977 Đặng Tiểu Bình đã tham dự cuộc tọa đàm về công tác khoa học kỹ thuật và giáo dục do Trung ương tổ chức. Tham gia tọa đàm có 33 chuyên gia, giáo sư nổi tiếng. Trong ngày đầu tiên của cuộc tọa đàm, ông chỉ đọc một bài khai mạc ngắn gọn, sau đó ông chỉ lắng nghe. Hàng ngày, 8 giờ sáng bắt đầu buổi họp, buổi trưa nghỉ rất ít rồi tiếp tục cho đến chiều tối. Rất ít lãnh đạo cấp cao có thể kiên trì ngồi nghe hàng giờ liền như vậy, đặc biệt ở thời điểm đó tại Trung Quốc, các chuyên gia, giáo sư vẫn bị xem là “đối tượng của chuyên chính của cải tạo”.
Tháng 3/1986, một số nhà khoa học già nổi tiếng như Dương Đại Hoành, Vương Kiềm Xương, Dương Gia Tê, Trần Phương Doãn… đã đưa ra một “Kiến nghị về việc theo đuổi sự phát triển kỹ thuật cao của thế giới”. Đặng Tiểu Bình lập tức chỉ thị: “Kiến nghị này vô cùng quan trọng, trong việc này cần làm nhanh và quyết đoán, không thể kéo dài”. Sau chỉ thị của ông, Quốc vụ viện Trung Quốc đã xây dựng: “Kế hoạch phát triển nghiên cứu kỹ thuật cao của Trung Quốc” (gọi là “Kế hoạch 863” – nổi tiếng).
Thực tế, ông đã theo đuổi mối quan tâm thúc đẩy phát triển khoa học kỹ thuật ở Trung Quốc đến tận những năm cuối đời. Năm 1992, khi đi thăm miền Nam, ông nói: “Tôi nói khoa học kỹ thuật là sức sản xuất số một. Gần hai chục năm nay, khoa học kỹ thuật thế giới phát triển nhanh biết bao? Một đột phá trong lĩnh vực kỹ thuật cao sẽ kéo theo sự phát triển của một loạt ngành nghề khác. Mấy năm gần đây, liệu xa rời khoa học kỹ thuật có thể làm nước ta tăng trưởng được nhanh như vậy không? Phải đề xướng khoa học, dựa vào khoa học mới có hy vọng được”.
Đặng Tiểu Bình rất ít khi nói mình thấy vui về vấn đề gì, thế nhưng, cũng trong chuyến đi thăm miền Nam năm 1992 ông đã bốn lần liên tục dùng từ “vui mừng” khi nói về khoa học kỹ thuật: “Làm khoa học kỹ thuật, càng cao càng tốt, càng mới càng tốt, càng cao càng mới, chúng tôi càng vui mừng. Không chỉ chúng tôi vui mừng mà nhân dân cũng vui mừng, nhà nước cũng vui mừng.”
(Mọi thông tin, trích dẫn trong bài, nếu không ghi chú gì thêm thì đều được lấy từ cuốn: “Đặng Tiểu Bình – Một trí tuệ siêu việt” của Lưu Cường Luân và Uông Đại Lý, NXB Lao Động, 2006.)
NĐK
Hề… hề…, Dương Quốc Chính này:
1. Khi nào dân chúng được ĐỐT PHÁO TẾT trở lại, thì lúc ấy hẵng ca khúc khải hoàn XUÂN NÀY HƠN HẲN MẤY XUÂN QUA nhé!!
2. Dương Quốc Chính rất am hiểu mọi thứ lắt léo chính trị, vậy xin hỏi ông: Nguyên nhân gì mà các lãnh tụ Việt lại CẤM TOÀN DÂN ĐỐT PHÁO TRONG ĐÊM GIAO THỪA vậy!!???
Xuân này Giáp Thìn “đạp mái” cả Vạn Bà bà !!!
*******************************
Xuân Giáp Thìn trội hẳn Xuân qua
Tầu cao tốc “vác” Chệt khắp Nước Nhà
Sáng ‘nhậu’ phở – tối “hũ tiếu Chợ Nh..ớn”
Sướng chưa CHỐNG Mỹ CỨU Tàu ba ??!!!
Nước VỆ sắp thành QUẢNG NAM dzui nhể….
Sát nhập QUẢNG ĐÔNG + QUẢNG TÂY đó Qua !!!
Eo ơi đại tội hồ cáo Hồ đa tạ
Lời nguyền Tây Tạng = Tân Giao chỉ = Ma !!!
Lùi lên ! Thụt xuống như MAO Xếnh Xáng
Xuân này Giáp Thìn “đạp mái” vạn mụ Xẩm già !!!
HÀNG CHỤC TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT
Cứ xem cái cách Lâm bò vàng công an hóa bộ máy nhà nước thì biết ngay cái kỷ nguyên mới của VN nó ra làm sao.
Bò vàng cầm đầu bò đỏ thì chắc là Xuống HCN thôi.
“Vậy tư tưởng “Phản động, chống phá” sau mấy năm diễn biến thành cách mạng à?!” ( DQC )
Cách mạng là thay cũ đổi mới theo chiều hướng có lơi cho dân, cho nước . Phản động là động thái chống lại những gì trì trệ, bảo thủ, ngăn cản bước tiến của xã hội ( ở đây , nói trên mặt học thuật, mà không nói “phản đỗng” với nghĩa thô thiển là chống chính quyền )
Vậy thì , cả hai khuynh hướng cũng chỉ là hai mặt của một vấn đề. Kết tội ( người khác là ) phản động , thì rõ là quá nông cạn, hẹp hòi .
Mấy bữa nay hóng mãi bây giờ mới thấy bài của anh DQC, tinh giản bộ máy nhà nước mà bộ CA chả thấy động tĩnh gì, vậy những Bộ khác nếu dư người thì “điều” sang bộ CA hay sao, bộ này không cần giỏi chỉ cần ngu và ác, đám 3 môn 9 điểm và đám trong đài truyền hình “trung tâm nghe nhìn” chưa đọc xong trang A4 là đám chắc chắn được thu nạp. Thôi, giờ đi cày, rảnh 8 tiếp nhé.