9-6-2027
Văn là người. Người xưa đã nói thế, không sai! Những gì ta viết, kể cả cái comment ngăn ngắn, cũng chính là con người của ta.
Huy Đức viết báo, viết sách “Bên thắng cuộc”; tất cả những chữ nghĩa ở đó, là chính con người anh: trí tuệ, trách nhiệm, chính trực, can đảm, dấn thân, vô uý và chấp nhận hy sinh.
Huy Đức khởi xướng chương trình “Nhịp cầu Hoàng Sa” – xây nhà và trợ giúp cho các cựu binh Hoàng Sa và Trường Sa, bất kể họ ở phía nào.
Huy Đức thực hiện chương trình trồng rừng VARS, cả vạn cây xanh đã đứng vững trên đất, thành rừng.
Cho đến bây giờ, “Bên thắng cuộc” là bộ sách về lịch sử Việt Nam sau 1975 do một cá nhân thực hiện với nhiều thông tin chân thật, thái độ khách quan và công bằng nhất. Đây là bộ sách đầu tiên không thuộc quan sử (sử do nhà nước chủ trì) mà thuộc tư sử (sử do cá nhân tự viết) trình hiện diện mạo đất nước từ năm 1975 đến cuối thập niên 1990, với tất cả những điều được – mất, thành tựu và sai lầm, bằng quan điểm viết sử kinh điển có từ xưa: “Thuật nhi bất tác” – chép sử chứ không sáng tác lịch sử, không tô hồng hay bôi đen hiện thực, không bị chi phối bởi quyền lực và quyền lợi.
Ba chữ “Bên thắng cuộc” là bản quyền của Huy Đức. Bất kỳ ai, để lại cho đời một định danh, một thuật ngữ, thành ngữ, điển cố,… là có thể xác định được tên tuổi của mình với thiên hạ. Chỉ riêng nhan đề của bộ sách này, Huy Đức đã ghi tên tuổi của mình vào lịch sử và ngôn ngữ Việt Nam hiện đại.
Sau này, có thể có những cuốn sách lịch sử chân xác hơn, đầy đủ hơn, sống động hơn, hấp dẫn hơn “Bên thắng cuộc”. Nhưng “Bên thắng cuộc” của Huy Đức vẫn là một dấu mốc quan trọng cắm vào hành trình lịch sử của dân tộc, vì nó bước qua lời nguyền, khai sơn phá thạch cho sử Việt Nam sau 1975 vốn đóng băng với quan điểm viết sử là viết về thần tượng, thành tựu và chiến công.
Bằng trách nhiệm và cái dũng của người dám “viết dưới giá treo cổ”, sử của Huy Đức không chỉ có thắng lợi, mà còn là sử ký của sai lầm và mất mát, sử của những sự thật “chết người”. Kể cả sách và báo, anh dám viết những điều mà nhiều người không dám đọc, không dám đối diện, không dám thừa nhận; dù biết như thế, anh khó mà yên ổn. Tuy vậy, anh đã sử dụng cái quyền đầy hiểm nguy của người cầm bút – quyền chọn lựa viết sự thật và bày tỏ chính kiến của mình.
Khi nào thì một người cầm bút có thể yên tâm mà chết đi? Đó là khi anh ta viết được một tác phẩm để đời. Huy Đức có những bài báo để đời, có bộ sách để đời. Anh chết cũng được rồi!
Đời người, chỉ cần trồng một cái cây đã là đáng quý, Huy Đức trồng một rừng cây. Anh chết cũng được rồi!
Nếu Huy Đức chết đi, ba chữ “Bên thắng cuộc” vẫn trường tồn, trường thọ; rừng cây anh trồng dẫu gặp thiên tai nhân hoạ, vẫn còn ít nhất là vài cây phương trưởng; những bài chính luận sắc sảo và bộ sách đồ sộ “Bên thắng cuộc” của anh dẫu gặp thị phi, vẫn có thể khai tâm trí cho một số người trên hành trình theo đuổi tự do và dân chủ đầy gian nan của dân tộc.
Chỉ cần như thế thôi, thì đừng nói đến tạm giữ, khởi tố, bắt giam, tù đày; mà ngay cả bây giờ, nếu anh chết đi, thì đã không lãng phí một đời. Sự đời, đôi khi án phạt lại là xác tín, là vòng nguyệt quế cho nhân cách của một con người. Người yêu anh lẫn ghét anh, đều không làm được như anh. Trong ván cờ người, ván cờ đời, ván cờ đạo nghĩa, anh là “Bên thắng cuộc”.
Một đời người, có bao nhiêu đâu, mà anh làm được nhiều việc đến thế. Chữ nghĩa cũng chừng ấy thôi, mà anh viết được những điều có sức nặng ngàn cân. Trước sau, vẫn luôn thấy anh “yêu đất nước này cay đắng”, anh đau đáu với dân tộc này, anh chọn con đường chông gai với tất cả trách nhiệm của một công dân – một trí thức – một người cầm bút.
Nếu chết khi chưa làm được gì cho sự nghiệp và lý tưởng mà mình theo đuổi thì mới đáng tiếc, còn anh, những việc lớn anh đã làm được rất nhiều, hết sức hết lòng rồi, thì chết lúc nào chẳng được. Lập thân, lập nghiệp, lập ngôn – tam lập đó anh đã làm xong, làm một cách xuất sắc, thì tai ách của cuộc đời cũng có hề chi. Phải không anh?!



Thi Sĩ: Trần Mạnh Hảo.
Những ngày này
Tổ Quốc là cá nằm trên thớt
Tổ Quốc là con giun đang bị xéo quằn
giặc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa
Biển Đông bị bóp cổ
Sóng bạc đầu nhe nanh sư tử
biển đập nát bờ
Hồng Hà, Cửu Long giãy giụa thở ra máu
Tuổi trẻ mít -tinh
đả đảo Trung Quốc xâm lược !
Sông Bạch Đằng tràn lên phố biểu tình
Sông Bạch Đằng bị bắt
ải Chi Lăng theo tuổi trẻ xuống đường
ải Chi Lăng bị bắt
gò Đống Đa nơi giặc vùi xương
sẽ bị bắt nếu biểu tình chống giặc !
Có nơi đâu trên thế giới này
như Việt Nam hôm nay
Yêu nước là tội ác
biểu tình chống ngoại xâm bị “Nhà Nước” bắt ?
Các anh hùng dân tộc ơi !
Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi !
nếu sống lại, các Ngài sẽ bị bắt !
ai cho phép các Ngài đánh giặc phương Bắc ?
sao vua Trung Hoa lại chiếm nước Trung Hoa :
“ Bên kia biên giới là nhà
Bên đây biên giới cũng là quê hương !”
Thơ Tố Hữu năm nào từng xóa dấu biên cương !
Đường ra biển dân tộc ta đang bị tắc
Phải giành lại Hoàng Sa từ anh bạn Thiên triều
tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi bị bắt !
Tổ Quốc yêu Người phải lấy máu mà yêu !
Nguồn Mạng.
Thái Bá Tân, NHÀ THƠ NHÂN DÂN.
Nguyễn Văn An, chủ tịch
Quốc Hội ta trước đây,
Ủy viên Bộ Chính Trị,
Nói, đại khái thế này:
Đảng phạm lỗi hệ thống.
Sai phạm ngay từ đầu.
Không biết, không khắc phục,
Một thời gian quá lâu.
Nên đảng thành lực cản
Của dân chủ, tự do
Và tiến bộ xã hội,
Tự biến mình thành vua.
Theo tinh thần của Marx,
Thì đảng của chúng ta
Mới chính là phản động,
Suốt mấy chục năm qua.
Vâng, ông ấy nói thế,
Công khai và đàng hoàng.
Mời các bác Dư Luận
Lên Phây mà nhận hàng!
*
Một ông nữa, Trần Đĩnh,
Tác giả cuốn Đèn Cù,
Một người cộng sản gộc,
Gần gũi giới chóp bu.
Ông viết trong hồi ký:
Cái yếu của đảng ta
Là yếu về trí tuệ
Và cái tầm nhìn xa.
Viết, in thành sách nhé.
Còn hơn cả đàng hoàng.
Mới các bác Dư Luận
Lại lên Phây nhận hàng!
Nguồn mạng
NHÀ THƠ NHÂN DÂN, Thái Bá Tân (Hà Nội)
Hiến Pháp ta quy định,
Rõ ràng và phân minh,
Rằng người dân được phép
Bày tỏ chính kiến mình.
Rồi một ông bộ trưởng,
Bộ Bốn Tê, gần đây
Công khai trên mặt báo,
Cũng xác nhận điều này.
Tôi, một công dân tốt,
Người luôn nhức nhối đau
Về hiện tình đất nước,
Xin được nói như sau.
*
Dân không hề bầu đảng.
Đảng không phải của dân.
Lạ, vậy ai cho phép
Đảng được lãnh đạo dân?
*
Một sự thật chua xót:
Mọi vấn đề của ta,
Cách này hay cách nọ,
Từ cộng sản mà ra.
*
Thật ra thì cộng sản,
Bằng lời nói, việc làm,
Không xây, mà phá nát
Đất nước này Việt nam.
*
Đảng ta năng lực kém.
Không làm gì nên thân.
Đạo đức cũng kém nốt.
Chỉ khốn khổ thằng dân.
NGUỒN MẠNG.
bởi vì
tôi khao khát Tự Do
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
ở nơi đó tôi gặp những người ngay,
ở nơi đó đồng loại tôi đang sống.
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
ở nơi đó giam giữ Tự Do,
giam giữ những trái tim khao khát sống.
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
ở nơi đó giam giữ những nhà thơ,
giam giữ kẻ ngủ hoang
để thức tỉnh muôn đồng bào vô thức,
bắt nhà thơ giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thiên thể Tự Do,
bắt Tự Do giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thơ tứ Con Người,
nếu một ngày tôi phải vào tù,
thì chắc chắn là nhà tù cộng sản,
bởi vì tôi khao khat Tự Do.
Trích tập thơ chính luận “HÃY NGẨNG MẶT” người thơ Nguyễn Đắc Kiên.
THÌ
CÁI TÊN
HUY ĐỨC – OSIN …
VĨNH VIỄN GẮN LIỀN VỚI LỊCH SỬ VIỆT NAM!
LŨ CHÚNG TÔI:
TRÂN TRỌNG CẢM ƠN HUY ĐỨC – OSIN
CHO VIỆC GÌN GIỮ SỰ TRONG SẠCH BỘ QUÂN PHỤC “NHÂN DÂN”!
CHO TÌNH YÊU ĐỒNG ĐỘI, TÌNH YÊU CON NGƯỜI VÀ ĐẤT NƯỚC VN!
CHO VIỆC GÌN GIỮ NGUYÊN TRẠNG CÁI LƯỠI CỦA CHA MẸ BAN CHO
……………………………………………………….
CHO NHỮNG GIỮ LIỆU QUÝ BÁU ĐƯỢC HĐ ĐỂ LẠI CHO THẾ HỆ SAU!
HUY ĐỨC, MỘT CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG!
LŨ CHÚNG TÔI MÃI BIẾT ƠN ÔNG!
Cảm ơn tác giả
Sao không nhỏ lệ kính thương Chí sĩ Phạm Thành Phạm Chí Dũng + Nhà báo Tự do Phạm Đoan Trang + Mẹ sinh toàn Anh thư Anh hùng ???
*********************************
Chẳng Nhà báo Tự do lại đặc sản “chính thống”
Cả đời nhà báo cầm loa rỉ tuyên truyền ‘chuyên hồng’
Thương hiệu “Bên thắng cuộc” nặc mùi đảng sử
Chắc chết yểu vì kết quả cay đắng nhìn trông
“Thắng cuộc” ngây thơ cụ nốc bùa Tàu khựa
Mao đài, bỏ Hồng Vân đến cả Đào Hồng !
Nghệ An hóa Diên An vứt Cá gỗ lại chơi Tàu hũ
Hễnh hảo ! … sắp thành Quảng Nam cạnh Quảng Đông !!!
Hàn Giang thơ mộng hóa sông Tiền Đường Kiều khóc
Từ Hải chưa chôn chết đứng đàn rượu hầu Hồ công
“Thắng cuộc” chính thủ phạm hay tòng phạm bap Quốc nạn
Tham nhũng + đạo đức suy đồi + mạt Pháp Quốc giáo Thiền tông
Ta kính thương Chí sĩ Phạm Thành + Phạm Chí Dũng
Nhà báo Tự do Phạm Đoan Trang + Mẹ sinh con Anh hùng
Cấn thị Thêu dệt Lụa Hà Đông bất khuất sau Cửa sắt
Ý chí Mẹ Anh thư cứng hơn Thép, Đôi mắt cắt Kim cương
“Văn tức là Người” : bút danh cho ta biết góc nhìn nhà báo
Tự bưng bô f ân ống nhổ cho nhóm lợi ích chẳng bình thường
Dù ta rất quý Ô sình Cô dâu Hán..G ngữ quái thai thời Hồ Chí
Meo ăn fân mèo trắng mèo đen miễn sao bắt chuột cống triều cường !!
Ta đoạn trường đến đứt ruột thương kiếp Ô sình phận Cô dâu xứ Hán..G
Chẳng biết con tinh trùng chệt ông hay cha hoặc con nòng nọc yêu thương ???
Cỡ bưng bô tuyệt cú mèo tuyệt vời như nhà báo đời ký chính danh trần đình triển
Cũng bỏ vào hồng bì đóng hòm thư cho vào sà lim theo lệnh Lú vương !!!
Tủi buồn lệ dân dã dân gian dư nước mắt tựa Sông Hồng Sông Hàn Sông Cửu …
Sao không nhỏ lệ kính thương Phạm Chí Dũng + Phạm Thành
Nhà báo Tự do Phạm Đoan Trang + Mẹ sinh toàn Anh thư Anh hùng
Cấn thị Thêu dệt Lụa Hà Đông bất khuất sau Cửa sắt
Ý chí Người Mẹ Anh thư cứng hơn Thép, Đôi mắt cắt ánh Kim cương
HÀNG CHỤC TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT
“Anh chết cũng được rồi!”
Yep, nobody missin ya
“bộ sách về lịch sử Việt Nam sau 1975 do một cá nhân thực hiện với nhiều thông tin chân thật, thái độ khách quan và công bằng nhất”
Đúng, vì đơn giản, ngoài sử Đảng dưới ảnh hưởng của 4 ông đầu rau Lân-Lê-Tuấn-Vượng & 2 cuốn sách của Huy Đức, chả có (còn) bộ sử nào khác . Giữa 2 cách viết đó, Huy Đức có vẻ sở hữu những thứ thông tin chân thật hơn, thái độ khách quan hơn và công bằng hơn, so với cách viết sử của học trò 4 ông đầu rau . Nhưng hoàn toàn hổng có nghĩa “thông tin chân thật, thái độ khách quan và công bằng”. Đơn giản vì Huy Đức là 1 người thuộc bên Thắng Cuộc, và có vẻ tới giờ, vưỡn giữ wan điểm Bên Thắng Cuộc là đúng, là chính đáng … Và vì vậy, những người thuộc Bên Thắng Cuộc có thỉa ca tụng ổng lên tận mây xanh, dont mean him all those
Còn nghĩ thuộc bên Thắng Cuộc nhưng có 1 cái nhìn hơi khác có nghĩa “chân thật, khách wan & công bằng” … uh, bô (full of) xít