Hoà giải dân tộc thế nào?

Dương Quốc Chính

25-4-2023

Cứ đến tháng Tư là kiểu gì cũng phải nhắc tới chuyện hòa giải, vì có triệu người vui và triệu người buồn. Nhưng hòa giải thế nào?

Muốn hòa giải thì việc đầu tiên là đừng có cực đoan địch-ta, rồi cứ phải ta thắng địch thua, ta luôn đúng, địch luôn sai… Nhưng để làm được điều đó thì phải có kiến thức lịch sử, chính trị, kinh tế vĩ mô đủ sâu để hiểu rằng không có danh nhân, lãnh tụ phe nào tuyệt đối đúng hay tuyệt đối sai, không phe nào được độc quyền yêu nước hay bán nước. Phải tôn trọng sự khác biệt về quan điểm chính trị nhưng phải phân biệt đâu là quan điểm và đâu là sự việc (opinions và facts).

Gần đây có vụ việc anh em dân chủ đấu tố anh Đoàn Bảo Châu về quan điểm của anh ấy với ông HCM, là có thể thấy là còn lâu mới hòa giải được. Hai phe đều vẫn nuôi dưỡng sự thù hận. Với cách phản ứng hung hăng với nhau như vậy, thì nguy cơ tắm máu khi có cách mạng là có thể xảy ra. Bao giờ hai bên phải có sự bao dung lẫn nhau thì mới có thể coi là vết thương chiến tranh đã lành.

Vai trò lớn nhất để có thể hòa giải chính là Ban Tuyên giáo và đảng CS. Chừng nào họ vẫn còn lo sợ sự trỗi dậy của một chế độ đã sụp đổ gần 50 năm, thì chừng đó người ta vẫn phải tuyền truyền địch ta để kích động lòng căm thù. Nếu không có sự kích động đó thì cũng sẽ không có sự cực đoan của phe dân chủ đâu.

Lâu nay, bằng cách status giải ảo, mục đích đầu tiên của mình vẫn là để hàn gắn vết thương chiến tranh và mình chưa bao giờ nhận là thuộc về bên nào. Mình luôn cố để đứng ở vị trí khách quan để phân tích các sự kiện, nhân vật lịch sử với thái độ trung dung nhất có thể.

Mình có thể nói chuyện với bạn bè, người thân là công an, Tuyên giáo, cán bộ, công chức, đảng viên hay cựu công chức, cựu binh VNCH, những người đang đấu tranh DC, các nhà sư rất đỏ lẫn các linh mục khá vàng… hoàn toàn bình thường, không kỳ thị bên nào.

Mình có thể rành sử đảng hơn đảng viên hay rành lịch sử phía Quốc gia hơn cả con cháu họ. Có lẽ vì có đủ thông tin về cả hai phía nên mình mới giữ được thái độ ôn hòa, hiếm khi định kiến với phe nào. Mình chỉ định kiến và kỳ thị với những người cực đoan của cả hai phe. Có lẽ vì thế nên nhiều anh em dân chủ coi mình là an ninh, còn anh em “bò đỏ” coi mình là hản động! Tức phải đi lang thang giữa hai làn đạn.

Nhưng ham muốn tột bậc của mình vẫn là làm sao để người Việt không còn thù hận nhau. Dù có đấu tranh với nhau cũng trên tinh thần ôn hòa. Chứ làm sao mà tránh được mâu thuẫn, tranh luận. Thường những kẻ cực đoan nhất của cả hai bên đều do thiếu kiến thức về phía bên kia và bị tuyên truyền nuôi dưỡng lòng thù hận. Chứ mình không tin sự thù hận do gia đình có người thân bị tổn thất hoặc mất tài sản lại còn là lý do chủ yếu.

Thành phần cực đoan nhất bây giờ có lẽ là các cháu hồng vệ binh, ở lứa tuổi Học sinh, Sinh viên và lực lượng vũ trang, do bị tuyên truyền nhiều nhất. Mình gặp nhiều người già có lẽ cũng là đảng viên già, cựu chiến binh, thường sống ở nông thôn, cũng rất hung hãn chửi bới, quá cả trẻ trâu. Đám trẻ thì trước sau cũng thoát thôi, còn các cụ kia thì khó mà tẩy não. Chắc chờ họ chết hết mới hòa giải được?

Trước mình có hỏi chuyện một anh bạn bên Cam xem dân Cam có thù hận các cựu binh, cán bộ công chức Khmer đỏ không. Câu trả lời là không. Cho dù vết thương của họ còn nặng hơn Việt Nam do còn có diệt chủng, lượng người chết quá lớn. Lượng cựu binh Khmer đỏ còn sống không ít đâu.

Đó là công lao của chính quyền Hun Sen hiện tại không kích động lòng căm thù, họ không hề e ngại sự trỗi dậy của Khmer đỏ hay phe Quốc gia (Lon Nol). Bản thân phe Hun Sen cũng đã chấp nhận sống chung với hoàng gia (cũng là đối thủ cũ).

Đó là điều mà Việt Nam thua xa Campuchia.

Mấy hôm rồi, nhiều người gửi link hay chụp ảnh status, comment của anh em dân chủ cạnh khóe, bôi nhọ, đấu tố mình do mình bộc lộ quan điểm như trên, do mình không chịu có tư duy địch ta như họ.

Đối diện với nhưng thông tin đó, mình chỉ cười thôi, kệ họ. Có ông nào đủ bản lĩnh hay kiến thức để đối diện với mình mà tranh luận phải quấy đâu. Họ chỉ túm tụm với nhau để nói xấu sau lưng ở nơi khác. Với những kẻ quá hằn học, cực đoan hay ngu dốt thì mình chỉ lẳng lặng block, hay unfriend. Chứ quan tâm tới họ hoặc tâm tư, bức xúc vì bị nói xấu thì chỉ hao tâm tổn trí.

Mình chỉ làm những gì mình thấy đúng thôi, không quan tâm đến dư luận phe nào đâu.

Bình Luận từ Facebook

9 BÌNH LUẬN

  1. Đọc những bài như thế này, với tư tưởng thù hận địch-ta như thế này

    https://baotiengdan.com/2023/02/16/nhung-nguoi-chong-trung-quoc-bang-mau-cua-minh-ii/

    Thì ngay cả Đảng các bác đã hoàn thành hòa giải rùi cũng khó mà hòa hợp dân tộc được lắm . Nhưng khó mấy cũng phải làm, ô Nguyễn Trung bảo thế . Nếu thật sự nắm tay nhau đi dung dăng dung dẻ dưới tấm biển chỉ đường của “Cứu Đảng là cứu nước”, thats the ONLY way 2go.

    Tớ đề nghị kết hợp tư duy Phan Chu Trinh với tư tưởng Hồ Chí Minh . Đúng, nó không sai hơn những tư tưởng khác, ví dụ như chủ nghĩa dân tộc cực đoan, phát xít của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, hay tư tưởng dựng lại cờ vàng núp bóng “Đổi Mới” đang là hót tren hiện nay . Chỉ có Đảng mới là người ra quyết sách, cũng có nghĩa Đảng mới là người quyết định ý tưởng nào phù hợp với cương lĩnh, với nền tảng tư tưởng ô la zin của mình .

    • Bọn này ngang nhiện vỗ ngực xưng tên “Lực lượng tác chiến trên mạng”
      hay còn gọi là LL 47 với gần 10,000 dư luận viện vì Facebook thoả hiệp
      với VC. sau khi thoả hiệp với Tàu cộng trước đó.

  2. Ta hoà giải hòa hợp với những ai muốn như thế với ta. Nhưng có một thực tế là những người cs họ không muốn thế, chỉ nói trên đầu môi chót lưỡi còn hành động và tâm trí của họ là phải tiêu diệt những ai không theo họ. Còn xin lỗi đừng có mà trông mong bọn cs tỉnh ngộ trở thành kẻ lương thiện thật thà. Gần trăm năm chúng tồn tại trên đất nước này và những điều chúng làm chúng nói chúng hứa không lẽ ta chưa sáng mắt sao?! Đấu tranh với cái ác không thể chỉ nói bằng lời hoà giải hay van xin vì chúng có thật tâm với ta đâu? Tóm lại người cs không bao giờ chấp nhận có kẻ sống cùng mà khác tư tưởng với họ, tác giả nên hiểu điều này!

    • Tác giả cũng là Cộng Sản, & vì vậy, thường block những người hổng có cùng chính kiến với mình

      Thui thì hãy để người Cộng Sản hòa giải hòa hợp với những người cùng chính kiến với họ đi . Đừng mong mỏi họ “hòa giải” với những người khác (hẳn) chính kiến với họ


  3. Quốc nhục – Quốc hận nay lại về ám ảnh 30 tháng Tư Đen !!!!
    ********************

    Nửa Thế kỷ sau còn AK47 Tàu
    Vẫn khạc vào Lòng Dân tộc khổ đau
    Chúng âu phục giờ vứt nón cối xấu
    Nhưng mũ tai bèo vẫn giết Tương lai chớ đâu !
    Mồm phọt phẹt tán phét “Hòa giải Dân tộc”
    Nhưng Quốc-cộng vẫn âm thầm tiếng súng Tàu
    Chúng sợ mất Đảng để sống vua thà mấy Nước
    Biển Đông Biển Mẹ cấm đánh cá nghĩ mà đau !!
    Tôi hòa giải từ lâu ngay giữa lần Hai Nội chiến
    Cay đắng lưu vong lưu đày ngay Hoà bình về sau
    Từng “Anh nuôi” : Bùi Tín + Vũ Hùng + Lê Văn Hảo
    Vì máu Đỏ – da Vàng – mũi tẹt – tóc Đen – gắn nhau !
    Dù họ từng sai lầm bên kia chiến tuyến thắng cuộc
    Tiếng súng vẫn âm thầm suốt Nửa Thế kỷ Bể dâu
    Bên thua Cuộc nay đã thành Bên thắng Chính nghĩa
    Hợp Dòng Chính Tiến bộ Nhân văn Nhân loại Năm châu
    Ý hệ Bên thắng cuộc theo Liên Xô Hồng quân băng rã
    Tường Bá Linh sụp đổ cùng dây chuyền Đông Âu
    Hà L..ội vội bám víu Mật ước Thành Đô bán Nước
    Nhờ chống lưng hại Dân oan sống vua chúa khanh hầu !
    Tưởng bở âu phục cà vạt giờ vứt nón cối
    Nửa Thế kỷ sau còn xài AK47 Tàu
    Vẫn khạc vào Lòng Dân tộc khổ đau
    Chúng âu phục giờ vứt nón cối xấu
    Nhưng mũ tai bèo vẫn giết Tương lai chớ đâu !
    Mồm phọt phẹt tán phét “Hòa giải Dân tộc”
    Nhưng Quốc-cộng vẫn âm thầm tiếng súng Tàu
    Chúng sợ mất Đảng để sống vua thà mấy Nước
    Biển Đông Biển Mẹ vừa cấm đánh cá nghĩ mà đau !!

    https://universite-digitale1.com/wp-content/uploads/2018/05/MeVietNam.jpg
    TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT

  4. Bọn này ngang nhiện vỗ ngực xưng tên “Lực lượng tác chiến trên mạng”
    hay còn gọi là LL 47 với gần 10,000 dư luận viện vì Facebook thoả hiệp
    với VC. sau khi thoả hiệp với Tàu cộng trước đó.

  5. Thái Bá Tân (Hà Nội)

    Tưởng ngọn đuốc soi sáng
    Là cách mạng tháng Mười.
    Hóa ra là thảm họa
    Của lịch sử loài người.

    Tưởng chiến tranh giải phóng,
    Vĩ đại và quang vinh.
    Hóa ra chúng ta chết
    Để đánh đuổi văn minh.

    Tưởng chủ nghĩa xã hội
    Là giấc mơ thiên đường.
    Hóa ra là xã hội
    Đầy bất công, nhiễu nhương.

    Tưởng, nhiều cái tốt đẹp.
    Hóa ra toàn xấu xa.
    Bao giờ mới hết tưởng?
    Bao giờ hết hóa ra?

    Nguồn Mạng

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây