Tại sao ông Nguyễn Hoà Bình lại không thể nhìn ra

  •  
  •  
  •  
  •  

Lê Thế Thắng

12-7-2020

Vợ ông Chấn (trái) và bà Loan. Ảnh: FB tác giả

Bà Loan tới thăm ông Chấn, là lần thứ 3 trong 7 năm qua, tính từ thời điểm ông Chấn được ra tù – sau 11 năm bị giam cầm oan sai vì tội giết người.

Ông Chấn chỉ bị lãnh án chung thân, là nhờ cha ông đã bỏ mạng cho đất nước. Là con liệt sỹ, ông mới may mắn giữ được mạng sống để còn được trở về. Bởi nếu không, ông đã phải dựa cột để lãnh vào người những viên đạn ác nghiệt, y như cách cha ông đã từng chết cho Tổ quốc.

Vợ ông Chấn kể lại, bà đã rất dằn vặt mình. Vì nếu bà không sai ông đi lấy nước, thì chẳng có lý do gì để người ta ép ông ấy vào tội giết người thay cho kẻ khác.

Ông chấn bị ép cung, nhục hình, không chịu đựng được ông phải nhận tội. Cơ quan điều tra thậm chí còn cho ông tập đâm người bằng tay không thuận suốt vài tuần. Là để cho phù hợp với hiện trường và dấu vết trên người nạn nhân vốn không đúng với tay thuận của ông.

Ông làm riết rồi quen.

Ở ngoài, vợ ông biết chắc ông không phải thủ phạm giết người. Bởi nhà bà đó, ngày giờ đó ông vẫn sờ sờ ở đấy. Đi lấy nước thì có phút chốc, làm sao để ông giết người kiểu vậy. Ở cả hai phiên xử sơ thẩm và phúc thẩm ông Chấn đều kêu oan. Nhưng toà thì nhất quyết chỉ sử dụng lời khai lúc tạm giam để kết tội ông.

Thời gian đó, gia đình có điện thoại cố định gọi dịch vụ. Thời điểm được cho là xảy ra vụ án, ông Chấn còn đang ở nhà bấm máy cho khách gọi điện. Gia đình ông đã lấy cả hoá đơn liệt kê từng cuộc gọi diễn ra giờ đó, chứng minh ông Chấn hoàn toàn ngoại phạm. Thế nhưng toà nhất quyết khép ông vào vai kẻ giết người.

Gia đình bà Chiến tìm mọi cách để kêu oan cho ông Chấn, như kiểu có bệnh vái tứ phương. Họ biết ông oan sai, nên không đầu hàng. Thời gian đó có vài sự lùm xùm thông tin, từ đó hé lộ ra manh mối kẻ thủ ác. Bà lần theo rồi tìm ra kẻ tình nghi Lý Nguyễn Chung. Suốt sau đó là hành trình bà học làm thám tử, một phụ nữ nông thôn quê mùa tự đi điều tra, tập tành làm quen với những công cụ, nghiệp vụ phá án. Rồi bà tìm ra nguyên quán của Lý Nguyễn Chung ở Lạng Sơn, qua đó, bà lần mò tới tận nơi ở của kẻ tình nghi ấy ở tận Tây Nguyên. Lúc này, Chung đã có vợ con.

Bà tìm được kẻ tình nghi, và bà biết chắc đó là kẻ giết người.

Những tưởng đó đã là lối thoát cho chồng bà và gia đình. Thế nhưng những đơn từ, chứng cứ bà xác thực thủ phạm thật nộp lên cho cơ quan có thẩm quyền cứ bị lờ đi trong nhiều năm sau đó. Chẳng ai cần quan tâm đến nỗi oan khiên của ông Chấn. Người ta giống như cần quái gì phải để ý phận dân oan sai như con sâu cái kiến. Sự ngạo nghễ, kiêu kì là tất cả – có lẽ vậy.

Bà không bỏ cuộc, sau rất nhiều đeo bám quyết liệt gan lì, bà được một quan chức của Viện KSNDTC (ông Khoa) tiếp nhận hồ sơ, chứng cứ, tố giác thủ phạm thật. Ông hứa nghiên cứu, xem xét và không quên dặn bà “phải tuyệt đối giữ bí mật, kẻo người ta sẽ lôi ông ra khỏi vụ án”.

Với sự giúp đỡ của vị Kiểm sát, cuối cùng cơ quan điều tra của Viện KSND tối cao đã vào cuộc. Thủ phạm thực buộc phải ra đầu thú. Ông Chấn được tái thẩm vụ án, minh oan rồi trả tự do.

Người kí kháng nghị tái thẩm cho ông Chấn nay là đương kim Chánh án Toà án NDTC Nguyễn Hoà Bình – khi đó đang là Viện trưởng Viện KSNDTC.

***

Ông Nguyễn Hoà Bình (dù muốn dù không) cũng đã phải Tái thẩm vụ án oan sai của ông Nguyễn Thanh Chấn. Một vụ án oan sai mà các đặc điểm so sánh ra không khác gì vụ án Hồ Duy Hải. Vụ Hồ Duy Hải cho đến nay còn cho thấy sự khuất tất, cố ý làm sai lệch, nguỵ tạo rõ ràng hơn vụ ông Chấn rất nhiều.

Nhưng tại sao ông Nguyễn Hoà Bình lại không thể nhìn ra, mà nhất quyết lặp lại câu chuyện (tưởng như) đã cũ?

Tại sao ngành tư pháp nước nhà lại có vẻ dễ dàng duy ý chí để khép tội chết oan trái cho lương dân?

Ps: ông Khoa sau khi cứu ông Chấn đã về hưu. Ông có nói “vì cứu ông Chấn mà ông mất nhiều bạn bè”.

Tại sao một vị quan chức ngành Tư pháp cứu một người dân oan sai tàn tạ cuộc đời bởi sai lầm của nhà nước lại mất hết bạn bè – vốn cùng là quan chức cầm nắm pháp luật Quốc gia?

Thật kì lạ!

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. 1- Tác giả bài này (Lê Thế Thắng) cũng Trương Châu Hữu Danh quyết tâm phanh phui vụ án Hồ Duy Hải. Hai người cung cấp rất nhiều bằng chứng (bị công an bỏ ra ngoài hồ sơ)
    – Lợ-nghiemnv nhiều lần sủa ông Hữu Danh, liệu nó có sủa nốt tác giả bài này không?
    2- Nguyễn Hòa Bình đủ trí óc để thấy Hồ Duy Hải bị oan, nhưng chính nó nhúng sâu vào chuyện gây oan sai ngay từ khi vụ án mới khởi tố.
    Nay, nó hết đường trở lại làm người rồi.

  2. Vụ án Hồ Duy Hải đang được xã hội đặc biệt quan tâm ở nhiều tầng nấc, phạm trù khác nhau. Hiện tại nó đang nằm ở ban thường vụ quốc hội, chờ quyết định của thẩm quyền cao nhất là bộ chính trị chỉ đạo giải quyết. Để xem câu nói tổng chủ NPT thường răn dạy cán bộ “thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh”, sẽ vận vào người ông ta như thế nào!

  3. “Tại sao ngành tư pháp nước nhà lại có vẻ dễ dàng duy ý chí để khép tội chết oan trái cho lương dân?”
    Thực sự câu hỏi trên đây phải là:
    “Tại sao ngành tư pháp nước nhà lại có vẻ dễ dàng không cứu xét chân thực, ngược lại chỉ để khép tội chết oan trái cho lương dân?”

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây