Dân cần lãnh đạo như Võ Văn Kiệt

  •  
  •  
  •  
  •  

Lưu Trọng Văn

29-6-2020

Ảnh: FB tác giả

Hôm qua 8.5 âm, 12 năm ngày mất ông Sáu Dân-Võ Văn Kiệt.

Giáo sư Tương Lai tổ chức giỗ ông Sáu Dân tại nhà GS.

Trước di ảnh với nụ cười luôn cởi mở rất tươi của ông Sáu, GS Tương Lai gắng nén nước mắt nhưng vẫn không kìm được nước mắt khi nói:

“Những lúc thời cuộc lâm vào thế gay cấn bế tắc – chúng ta lại mong mỏi “phải chi lúc này còn ông Sáu Dân”.

Có lẽ linh cảm ấy đã khiến nhà thơ Việt Phương thảng thốt gọi:

Người đừng đi đừng đi đừng đi

Người có biết đời yêu người đến thế

Đời cần người lúc này bao xiết kể.

Lúc này cùng nhau trước di ảnh của Ông, chúng ta thấm thía sự nghiệt ngã không thể tránh khỏi của cảm nhận “đời cần người lúc này bao xiết kể”.

GS nhắc lại lời của Phạm Văn Đồng: “Trong các Thủ tướng của nước ta, tôi, anh Phạm Hùng, anh Đỗ Mười, anh Võ Văn Kiệt và anh Phan Văn Khải, thì anh Võ Văn Kiệt là người làm được nhiều nhất cho dân tộc, cho đất nước”.

GS cho biết suốt đời mình trong lý lịch phần văn hoá ông Sáu chỉ ghi: biết đọc biết viết.

Vậy thôi.

Gã nghĩ, không giáo sư tiến sĩ này nọ choang choang, không vỗ ngực những hào quang trí tuệ Sáu Dân chỉ “biết đọc biết viết” nhưng quan trọng nhất là biết đặt Tổ quốc, Đồng bào lên trên lợi ích phe nhóm, cá nhân, không bị mắc bẫy ý thức hệ hẹp hòi sáo rỗng nên như GS Tương Lai khẳng định:

“Ông sống mãi trong niềm thương và nỗi nhớ của Dân, tấm bài vị của Ông đang được đặt trên Gian Thờ Tổ của chùa Hoa Yên trên quần thể Yên Tử ngày ngày Dân nhang khói, dâng hoa.”

Trong khi đó bao kẻ khác còn sống sờ sờ hàng ngày Dân rủa, Dân mắng.

Tại đám giỗ ông Sáu linh mục Huỳnh Công Minh kể:

“Ông Sáu Dân gặp đức cha tổng giám mục Phaolo Nguyễn Văn Bình để lắng nghe về việc chăm lo cho trẻ em. Ông Sáu nói cần phải giành những gì tốt nhất cho trẻ em nhưng thực tế thì còn đáng buồn lắm. Ông Sáu kể: tôi đi qua Nhà Văn hoá Thiếu nhi những đứa trẻ quàng khăn đỏ đi vào cổng có hàng rào vui chơi trong khi bám hàng rào ngó vô nhiều đứa trẻ khác áo quần nhếch nhác. Tôi đề nghị phải phá bỏ cái hàng rào đó đi.

Ông Sáu nói: Cuộc sống của chúng ta còn quá nhiều những hàng rào phải phá bỏ như thế!”.

Chuyên gia ngân hàng Huỳnh Bửu Sơn kể:

Một hôm ông Sáu kiếm tôi, bá vai tôi nói rất nghiêm túc: Tôi đề nghị Sơn làm phó tổng giám đốc Ngân hàng Nhà nước.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi trả lời: Thưa anh Sáu, tôi là viên chức của chế độ VNCH, tôi không có thành tích gì cho cách mạng, tôi không phải đảng viên…

Ông Sáu bấu tay vào vai tôi: Thế thì đã sao nào?

Biết tôi cương quyết từ chối, ông Sáu rất buồn. Ông hỏi vì sao từ chối, tôi im lặng vì tôi không muốn trả lời cho ông rằng, vì tôi lo cho sinh mạng chính trị của chính ông khi dám phá bỏ cái hàng rào kiên cố bao lâu nay về việc chọn nhân sự lãnh đạo.

Nhà báo Kim Hạnh, nguyên TBT báo Tuổi Trẻ kể:

“Ông Sáu Dân yêu cầu báo Tuổi Trẻ tổ chức một cuộc gặp gỡ giới trí thức Sài Gòn với tinh thần cởi mở, Dân chủ để họ phản biện các đường lối chính sách của đảng và nhà nước và cho phép ông được nghe qua một tấm rèm ngăn để không ai biết sự có mặt của ông.

Sau cuộc gặp ông Sáu cho tôi coi cuốn sổ ông ghi chép các ý kiến. Ông nói: Lãnh đạo và trí thức có quá nhiều hàng rào ngăn cách sự thật. Phải phá bỏ chúng.”

Gã ghi lại những gì gã nghe trong đám giỗ ông Sáu Dân chắc chắn cần lắm cho các vị lãnh đạo hôm nay. Ông Sáu Dân được Dân thương chính vì ông phá bỏ tất cả hàng rào ngăn cách với Dân mà đến với Dân và nhập vào Dân để nói tiếng nói của Dân.

Còn các vị?

Bình Luận từ Facebook

9 BÌNH LUẬN

  1. Rất đồng ý với đồng chí Lưu Trọng Văn . Ngày xưa người miền Nam diễu 2 ông lãnh đạo mới được cái bằng tiểu học vì 1 ông giác ngộ & thoát ly đi làm cách mạng lớp 2, ông kia thì lớp 3. Cộng lại là lớp 5, vừa đúng bằng tiểu học . Đấy, thế hệ lãnh đạo ngày xưa tuyệt vời thế, học hành như thía mà làm được cách mạng giải phóng miền Nam khỏi sự đô hộ của dân chủ tư bẩn . Đàng này 1 lô 1 lốc tiến sĩ thì lại “đổi mới” để miền Nam bi giờ hồ hởi phấn khởi xây dựng chủ nghĩa tư bẩn . Cứ theo điệu này, bao nhiêu “thành quả cách mạng” sẽ chỉ còn “lộng kiếng” hết .

    Sắp tới đại hội Đảng, các bác trí thức nên viết kiến nghị chỉ chọn lựa “nhân tài” theo tiêu chuẩn ông sán dân trong quần dân, aka “biết đọc biết viết”, dẹp hết bằng biếc trong Đảng . Với bằng biếc này nọ mà tóe hoe hết cả như thía lày, chọn đảng viên thất học lên làm lãnh đạo chắc kết quả cũng vẫn thía .

    BTW, nhắc cho mọi người nhớ . Hình như thời sán dân làm kế nhiệm Phạm Văn Đồng, số người Việt ra nước ngoài định cư có thể nói là cao nhất mọi thời đại . Cao hơn cả thời này lun .

  2. Lại chỉ đọc cái tựa và bàn luôn:

    – Với Nhà Quê này dân cần một thể chế tự do và thể chế tự do sẽ tự chọn lãnh đạo cho mình. Chẳng cần thằng VC nào lãnh đạo cả!

  3. Thân chào ông bạn montaukmosquito
    Ha Ha Ha !
    Ông bạn cố tri làm tui cười “té ghế, sặc cơm” luôn. Nhắc lại chuyện xưa tích cũ làm chi cho tui “nhảy mũi”. Nhớ lại hồi thời bao cấp (1979) tui lò mò dzìa quê hương để ráng nhai bo bo với đồng bào miền Nam, tui ra chợ Cầu Muối nghe Cô Hai Bánh Bao nói chuyện “Đem hình Bác đi lộng kiếng nha bà con”, tui ngơ ngáo hổng hiểu chi ráo. Chưa hết rảo rảo vô chợ Bà Chiểu lại nghe bà con mời mua hàng “Đổi mới tủ lạnh đi anh Hai”. Tui sảng hồn.
    Tối hôm đó tui láng quáng tháp tùng bạn nhậu từ Lăng Ông về nhà, bị mấy trự Công An chặn đường hỏi: “Mấy anh đi đâu dzậy ?” Một tay bợm nhậu lè nhè trả lời “Tụi tui đi theo con đường bác đi”. Công An hỏi tiếp: “Các anh có đi theo ai không vậy ?”. Trả lời “Tụi tui đi theo Đảng, được hông ?”. Công An sướng rân “Được được, mấy anh “đi theo Đảng” trên con đường “Bác đi” là đúng hướng rồi đó”.
    Chuyến đi đó tui học được nhiều bài học đắt giá nhất trần đời. Giờ nghe tác giả xúi dục “Dân cần lãnh đạo như cụ Sáu Dân Võ Văn Kiệt”, tui chạnh lòng lại muốn “đổi mới tủ lạnh” thêm một lần nữa !!!

    • Mong ông bạn thông cảm, thường thì ti tiện và ngu dốt vốn dĩ không có giới hạn. Có những kẻ suốt đời bưng bô vẫn chưa thỏa, lại còn muốn đội lên đầu cơ… Thôi thì đã là bên thua cuộc và bị phỏng cái gọi là “billes de famille” cũng đành phải “ngậm ngải qua sông thôi”…

  4. Thời Võ Văn Kiệt, tôi thấy cả một đám “bưng bô” cho VVK, Giải bóng đá, duyên dáng VN,… cũng đều mời VVK đến để bọn tuyên giáo khỏi bắt bẻ, và ăn nên làm ra. Nhờ vậy, VVK mới giàu lên và cũng học đòi đánh Tennis. Bây giờ cái đám đó cứ đến ngày giỗ thì trả ơn vậy thôi! Cái ông Tương Lai này cúng được mời vào ban cố vấn, nên cũng nhớ tới chủ cũ thôi!

  5. Hai thắng này (đúng như tôi dự định) chưa lặn đâu.
    Quả nhiên, lại sủa.
    Nhưng nay đã khác. Mọi người đã thấy rõ chúng từ lâu.

    • Nàm thao phải nặn??? Chúng mình tuy khác nhau mục đích, ní tưởng nhưng đang giống nhau về phong chào khai trí, dân chủ đành đạch mà. Ôn hòa có học nhá

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây