Cá Anh Vũ

  •  
  •  
  •  
  •  

Nguyễn Lân Thắng

22-3-2020

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mấy ngày hôm nay vừa phát đi thông điệp kêu gọi toàn dân “Ai có tiền góp tiền, ai có hiện vật góp hiện vật” trong việc chống lại đại dịch cúm Trung Quốc.

Tôi nom lời kêu gọi này có hơi hướng không khác gì mấy so với “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến” của ông Hồ Chí Minh năm xưa. Nhưng thôi có lẽ lúc nguy cấp này không phải là lúc đi so đo câu chữ các bạn nhỉ. Vấn đề theo tôi nghiêm trọng ở chỗ là liệu lời kêu gọi của thủ tướng có hiệu quả hay không mới là chuyện đáng để bàn.

Vâng thưa thủ tướng, chống dịch như chống giặc. Tôi hiểu được những nguy nan và áp lực mà chính phủ đang phải đối mặt trước đại dịch khủng khiếp này. Phải nói cho công bằng rằng, tôi đánh giá bản thân thủ tướng và bộ máy chính phủ đã có những nỗ lực rất lớn để thúc đẩy toàn bộ hệ thống chính trị nhảy vào cuộc chiến chống chọi với thảm hoạ kinh hoàng này.

Tôi cũng hiểu chính phủ đang thiếu thốn trăm bề, cần sự chung tay giúp sức của toàn dân. Nhưng thưa thủ tướng, bây giờ không phải là năm 1945, không dễ để kêu gọi người ta dốc cạn giúp chính phủ như ngày xưa đâu. Nếu thủ tướng không tin, cho phép tôi kể lại cho thủ tướng nghe một câu chuyện từng xảy ra trong gia đình tôi như thế này nhé.

Cách Hà Nội khoảng 50 km về phía Tây Bắc là một ngã ba sông, nơi con sông Lô đổ vào sông Hồng để chảy về biển. Từ những triều đại phong kiến trước đây, vùng này đã nổi tiếng khắp cả nước vì có một loài cá rất ngon, chuyên dùng để tiến vua. Đó là loài cá Anh Vũ, sống trong những hầm đá chìm dưới sông, rất hiếm và khó bắt. Ngay cả người dân địa phương ở đây cũng không mấy ai được nhìn thấy nó. Nhưng câu chuyện này không phải để nói về loài cá Anh Vũ quý giá đó, mà là để kể về một con người đã từng sinh ra ở nơi này. Đó là cụ Nguyễn Hữu Tiệp, cụ thân sinh của bà nội tôi (bà Nguyễn Lân).

Cụ Tiệp sinh năm 1879, là một chủ thầu khoán vô cùng giàu có. Từ những năm đầu thế kỷ, cụ đã bắt đầu đi làm cai thầu, xây dựng nhiều đường xá, quốc lộ, đồn bốt, cầu cống quan trọng ở khắp khu vực biên giới Tây Bắc. Tuy công việc gắn bó với chính quyền thực dân Pháp, nhưng cụ Tiệp lại là người có tinh thần dân tộc. Hưởng ứng lời kêu gọi của ông Hồ Chí Minh, năm 1945 cụ Tiệp đã hiến cho chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà 93 cân vàng cùng nhiều tài sản khác trong tuần lễ vàng.

Trong các ảnh tư liệu lịch sử để lại, vẫn còn vài bức ảnh cụ Tiệp đứng trên thềm Nhà Hát Lớn cùng với nhà tư sản Hoà Tường, ông Trịnh Văn Bô, bà Hoàng Thị Minh Hồ (vợ ông Trịnh Văn Bô), bà Phan Thị Ngọc (mẹ ông Trịnh Văn Bô) và thủ tướng Phạm Văn Đồng.

Đây chính là các nhà đại tư sản, đại điền chủ thuộc vào hạng hùng mạnh nhất Việt Nam thời bấy giờ. Họ đã đứng đó, trên bậc thềm Nhà Hát Lớn, không chỉ để góp sức mình vào công cuộc chung, mà còn dùng uy tín của mình để kêu gọi hàng chục ngàn nhà buôn lớn nhỏ khác trên cả nước tham gia ủng hộ cứu đói nhân dân, xây dựng nhà nước Việt Nam mới.

Thế nhưng rồi ước mơ xây dựng một nhà nước mới của cụ Tiệp và hàng vạn nhà tư sản, nhà buôn yêu nước khác sớm tắt lụi. Năm 1953, một người con của cụ là ông Nguyễn Hữu Ngọc, là đại biểu quốc hội khoá 2 bị giết trong cải cách ruộng đất ở Thanh Hoá, vì bị quy là thành phần địa chủ. Mặc dù cụ Tiệp sớm biết chuyện này và can thiệp mạnh, nhưng khi giấy của trung ương về đến nơi thì con cụ đã bị giết rồi. Tôi từng nghe mấy cụ cao niên trong họ tộc kể lại là hình như tờ giấy đó bị địa phương ỉm đi, vì người ta cần giết cho đủ chỉ tiêu trên giao.

Năm 1954, cụ Tiệp buồn bã theo dòng người tản cư bỏ vào Nam, vứt hết mọi gia sản ở lại miền Bắc, và rồi mất ở đó. Cuộc đời cụ Tiệp những năm cuối cùng là sự buồn đau, mất mát và chia ly. Nhưng xem ra số mệnh của cụ còn đỡ thê thảm hơn so với những người như bà Cát Hanh Long (Nguyễn Thị Năm) nhiều lắm.

Mãi sau này, con cháu trong dòng họ quyết định mang nắm xương cốt cụ Tiệp từ miền Nam về lại quê hương. Dẫu gì ở đây xóm làng và người dân vẫn còn vô cùng nể trọng cụ. Đó là do từ ngày xa xưa, cụ Tiệp đã xây không biết bao nhiêu đường xá, trường học, và các công trình phúc lợi cho dân làng ở đây. Trường tiểu học Bạch Hạc hiện nay chính là ngôi trường Pháp văn Đông dương Bạch Hạc, hay còn gọi là “Ecole Cự Tiệp”, do hai cụ Nguyễn Hữu Tiệp và Nguyễn Hữu Cự thành lập từ năm 1913. Bến đá lớn đi xuống nước ngay trước đền Tam Giang ở ngã ba sông Bạch Hạc bây giờ cũng là do cụ Tiệp bỏ tiền của ra xây cất từ năm 1935.

Chính ở cái bến đá này, vào năm 1945 người dân làng Bạch Hạc được chứng kiến cảnh tượng cụ Tiệp cho người mở kho vàng, gánh kĩu kịt xuống thuyền nhiều bọc của cải và vàng bạc châu báu, để đưa về xuôi giúp chính phủ ông Hồ Chí Minh cứu đói nhân dân, kiến thiết chế độ mới.

Cụ Tiệp giàu lắm, cứ nhìn bản chúc thư phân chia tài sản cho con cháu thì biết. Nhưng những cân vàng nén bạc gửi cho chính phủ ông Hồ Chí Minh là mồ hôi công sức, là kết tinh quá trình lao động của cụ Tiệp trong hàng chục năm bôn ba đi làm cai thầu ở những nơi rừng thiêng nước độc, giáp tới tận biên giới Việt Trung thời Pháp – Thanh. Vì thế những cân vàng hũ bạc ấy nó cũng quý giá chẳng khác gì con cá Anh Vũ dưới sông kia để tiến vua ngày trước đâu.

Và rồi còn bao nhiêu ơn nghĩa, ân tình khác lúc khó nguy, những người già cả ở Bạch Hạc này còn nhớ rõ. Từng ấy thứ mà cụ Tiệp vứt bỏ hết để vào Nam thì đủ hiểu câu chuyện hồi ấy cay đắng đến nhường nào.

Thưa thủ tướng, đấy chỉ là một câu chuyện nhỏ từng xảy ra trong gia tộc tôi hồi loạn ly đó. Còn bao nhiêu câu chuyện của các gia đình khác, bi thương và tủi cực suốt hàng chục năm trời, trải dài trên nhiều vùng miền khác nhau từ Bắc chí Nam… thủ tướng có biết hay không? Những sự kiện lịch sử như Tuần lễ vàng, Cải cách ruộng đất, Đánh tư sản mại bản, Cải tạo công thương nghiệp, Đổi tiền 1985… chứa đựng quá nhiều câu chuyện đau thương, dân không sao quên được đâu.

Tôi nói câu chuyện xưa cũ này không phải là để kể lể, để đòi hỏi lấy lại điều gì. Nhưng tôi muốn nói để thủ tướng biết một thực tế đau lòng rằng, chế độ này đã đánh mất điều quý giá nhất mà nó từng có được. Đó là lòng tin của nhân dân.

Ngày xưa, không chỉ các nhà tư sản giàu có mới ủng hộ chính phủ, nhân dân người ta còn dám dỡ cả từ đường, cả ban thờ gia tiên, cả sập gụ tủ chè quý giá… mang ra đường để làm chiến luỹ, để bảo vệ cái chế độ này. Ấy là vì ai ai người ta cũng tin tưởng rằng chế độ mới sẽ đem lại cho con cháu họ một đất nước mới, có độc lập, tự do, hạnh phúc.

Ngày nay, riêng chuyện cứ nhìn vào số lượng dân oan đi khiếu kiện khắp nơi vì bị cướp đất, thủ tướng thử nhẩm tính xem còn bao nhiêu dân mình thực sự trông mong vào chính phủ đây?

Tôi như con tằm, rút ruột ra thưa với thủ tướng những lời này, không để trông đợi gì lợi ích cho riêng mình. Tôi biết nếu những lời trên có làm phật ý thủ tướng thì với quyền lực của ông, một cái phẩy tay thôi là tôi có thể biến mất luôn không dấu tích gì trên cõi đời này. Nhưng tôi vẫn phải nói, vì phận người thì mỏng mà cơ đồ đất nước thì dày, muốn thay đổi gì thì phải mất cả trăm năm mới gặp vận hội. Đây là lúc thiên thời, địa lợi, nhân hoà để ai đó có quyền lực như thủ tướng có thể xoay vần cái thế đất nước này.

Hãy tuyên bố dân chủ hoá đất nước
Hãy trả tự do cho các tù nhân lương tâm
Hãy từ bỏ phận chư hầu với kẻ ác ở phương bắc

Ai làm được những điều đó thì muốn kêu gọi gì dân cũng theo. Chết bỏ cũng theo. Còn tôi thì nguyện sẽ nhảy xuống sông sâu kia, để bắt cho được con cá Anh Vũ dâng mừng người anh hùng đó.

Mong lắm thay!
Yêu thương tất cả!

Cụ Nguyễn Hữu Tiệp góc sát bên phải, cạnh ông Phạm Văn Đồng lúc đó còn rất trẻ

Hội làng Bạch Hạc ở đền Tam Giang, nơi có bến đá cụ Tiệp xây từ 1935

Bình Luận từ Facebook

17 BÌNH LUẬN

  1. Bài viết gây niềm xúc động sâu sắc! Ai đã làm cho niềm tin của nhân dân Việt mai một vào tiền đồ của dân tộc? Người Cộng sản đã hy sinh tất cả để giành được chiến thắng hôm nay, kể cả niềm tin của cả một dân tộc. Và cái giá phải trả là quá đắt, đắt đến nổi không thể nào chuộc lại! Thật đau xót.

    • Người CS đã hy sinh tất cả? Hay CS huy động người dân hy sinh máu xương của mình để giành lấy chiến thắng cho CS ?

  2. – Thú thật, tên tác giả (Nguyễn Lân Thắng) ít quen thuộc với tôi. Tôi ít có dịp được đọc bài của ông.
    – Nay, tôi thật sự vui mừng vì có người thuộc thế hệ sau, rất xứng đáng tiếp bước thế hệ đi trước: Mạc Văn Trang, Nguyễn Khắc Mai Nguyễn Quang A (đối tượng bị nghiemnv chửi rủa không ngớt).

    – Tìm hiểu thêm (tra cứu trên mạng) thì dư luận viên chửi bác Nguyễn Lân Thắng cũng kinh lắm, ví dụ ở trang Tre Làng. Bác càng bị chửi, tôi càng tín nhiệm. Thước đo của tôi là vậy.

    Liệu nghiemnv có dám chửi Nguyễn Lân Thắng hay không?
    Còn phải chờ. Những theo dõi chuyện này cũng thú vị đấy.

    • Đã đánh là phải đánh đúng đối tượng( hữu hình, vô hình nhá nhem). Đã điểm huyệt là đối phương phải nhảy dựng lên
      Chớ có mồm bà bán cá, mõm con phở chửi. Chớ dương đông kích tây, nhằm đánh tráo

  3. Xin lưu ý: Bài của bác Lân Thắng công bố trên blog riêng, được rất nhiều người đọc. Và được tiengdan đăng lại vì phù hợp với tôn chỉ KHAI DÂN TRÍ, XƯỚNG DÂN QUYỀN của báo.

    Chửi các tác giả mà tiengdan chọn đăng bài chính là chửi tôn chỉ và (tiện thể) chửi luôn cả admin.
    Có ai định chứng minh rằng nhận định trên là sai không? Kể cả nghiemnv.

  4. Khâm phục.
    Giá trị tố cáo của bài không thua kém (mà còn vượt trội) so với các bài của những “tác giả bị chửi đích danh”.
    Tư liệu đầy ắp. Lý lẽ thuyết phục. Đúng là vừa TRÍ, lại vừa THỨC.
    Chính tôi đã thêm THỨC TỈNH nhờ bài này.

    Dẫu sao, cái đầu đề (Cá Anh Vũ) chưa phù hợp với nội dung bên trong của bài.

  5. Tớ cứ nghĩ chỉ có đảng ta, đảng của trí thức mới có đội ngũ DLV bò đỏ, té ra trí thức nước Lợ cũng lắm DLV thật
    Với CSVN chuyên nghề làm dự án kiếm tiền. Đợt dịch Tập Hán này, bà con việt cừu iu nước đảng, ồ ạt về trú dịch, hehe đảng ta tha hồ kiếm. Còn kêu gọi quyên góp thì dân và doanh nghiệp nhỏ và vừa xem ra đang nhăn răng vì thất nghiệp. Chỉ còn lại bọn doanh nghiệp SÂN SAU nhà đảng là thừa sức giúp đảng. Nhưng đảng phải nhớ lại quả cho bọn họ sau này nhé.

  6. Cám ỏn Lân Thắng. Hãy chuẩn bị cho gia đình xuất ngoại cho an.
    Chuyện VN chủa hết đâu,chúc mọi su lành.
    HÃY LÀM THEO.

  7. Nè! Đừng lý lẽ lăng nhăng. Hãy trả lời đúng chủ đề:
    1- Có lần nào nó bàn vào nội dung bài viết hay không?
    Ngay lần này (nó comment ở trên) trích nguyên văn:
    Tớ cứ nghĩ chỉ có đảng ta, đảng của trí thức mới có đội ngũ DLV bò đỏ, té ra trí thức nước Lợ cũng lắm DLV thật
    Với CSVN chuyên nghề làm dự án kiếm tiền. Đợt dịch Tập Hán này, bà con việt cừu iu nước đảng, ồ ạt về trú dịch, hehe đảng ta tha hồ kiếm. Còn kêu gọi quyên góp thì dân và doanh nghiệp nhỏ và vừa xem ra đang nhăn răng vì thất nghiệp. Chỉ còn lại bọn doanh nghiệp SÂN SAU nhà đảng là thừa sức giúp đảng. Nhưng đảng phải nhớ lại quả cho bọn họ sau này nhé (nghiemnv)

    cũng lạc đề, đánh trống lảng.

    2- Có lần nào nó không đụng đến nội dung bài viết, mà chỉ lôi tên tác giả ra chửi… hay không? Trả lời: Có. và không đếm xuể.
    Có thách tôi đưa ra bằng chứng không? Nếu hứa từ nay sẽ ngậm miệng (dùng nick khác) tôi xin đưa ra ngay.

    Càng viết (lăng nhăng – như trên) càng tự bộc lộ tư cách, trình độ.

    Tôi rất cần thu thập thêm dữ liệu để nghiên cứu về tâm lý con người.

    • Hãy phân tích tâm lý của nó. Nhớ là phải nhờ thầy nhờ cha nguyên đc đảng viên, thiến sot tâm thàn hoang tưởng. Răng mô chi tại sao hầy hắn cứ la làng nhà mình lên vậy kè. Hắn không biết mình, mình không biết hắn, không thù hằn chi mà sao kì zay hè. Lạ rứa chi mô hè???,


  8. Hãy tuyên bố dân chủ hoá đất nước
    Hãy trả tự do cho các tù nhân lương tâm
    Hãy từ bỏ phận chư hầu với kẻ ác ở phương bắc

    Ai làm được những điều đó thì muốn kêu gọi gì dân cũng theo. Chết bỏ cũng theo. Còn tôi thì nguyện sẽ nhảy xuống sông sâu kia, để bắt cho được con cá Anh Vũ dâng mừng người anh hùng đó.

    Mong lắm thay!
    Yêu thương tất cả!

    CHÂN THÀNH chân tình CẢM ƠN Tác giả viết hết TRÍ hết TÂM, TÔI triệu lương dân việt XIN NGẢ MŨ CÚI CHÀO Tâm huyết Người viết
    Tôi xin cúi đầu XIN LỖI trước ANH Nguyễn Xuân Phúc ĐỒNG CHÂU Quảng Nam Đà Nẵng của tôi NẾU Anh Phúc có gan hùm được nhắc nhở bởi Tác giả LÀM VIỆC QUÁ DỄ nhưng lại THẬT KHÓ này … cho dù TRƯỚC ĐÓ tôi xát muối vào đầu ANH PHÚC rất nhiều
    CÒN 1 phút sống được tôi cũng về xin được giúp Dân giúp Nước
    VÌ cha tôi cũng là NGUYỄN HỮU từng cựu chiến binh Pháp dân Tây có công Giải phóng Nước Pháp rồi lại bị tử hình hạ xuống còn tù chung thân Hỏa Lò qua Đoạn Xá vì tội ‘quân nhân phản bội Tổ Quốc (Pháp)’ cho đến năm 1954, Thân sinh tôi lại chọn di cư vào Nam như Cụ Tiệp … chắc có liên hệ chút MÁU ĐÀO của HAI CỤ NGUYỄN HỮU Đang và cụ NGUYỄN HỮU Tiệp

  9. Nguyên văn
    Hãy phân tích tâm lý của nó. Nhớ là phải nhờ thầy nhờ cha nguyên đc đảng viên, thiến sot tâm thàn hoang tưởng. Răng mô chi tại sao hầy hắn cứ la làng nhà mình lên vậy kè. Hắn không biết mình, mình không biết hắn, không thù hằn chi mà sao kì zay hè. Lạ rứa chi mô hè??? (nghiemnv)

    Xin mọi người hãy kỹ đọc những dòng nó viết (nguyên văn ở trên).
    1- Giữa tôi và nó có dính dáng gì tới “đảng viên” mà sao (lần này là lần thứ 3) nó cứ đưa “đảng viên” vô lời comments.

    2- Nói về thù hằn và quen biết (như nó viết ở trên). Ba người không thù hằn, không quen biết, gồm: Nguyễn Quang A, nghiemnv, conganh. Sao nghiemnv cứ chửi Quang A.
    Nghiemnv chỉ có mặt ở tiengdan, còn Quang A không viết cho tiengdan. Như vậy hai người này lại càng không quen biết và thù hằn nhau. Vậy cớ gì nghiemnv hỗn với Quang A?

    3- Tất cả bạn đọc của tiengdan đều có quyền comment, và đều có quyền nhận xét, bàn luận các comments của nhau. Tôi nhận xét gì về nghiemnv đều trích nguyên văn, rồi nói đầy đủ lý lẽ, mới kết luận.
    Còn nghiemnv công kích tác giả thì… chửi luôn cay nghiệt, mà chẳng có lý do gì. Cứ như thù hận từ mấy đời rồi. Sao zậy, hè?

    4- Tôi nghiên cứu đứng đắn. Tôi đã có một số bài đăng ở tạp chí chuyên về Tâm Lý Học (báo khoa học). Ban đầu là viết thử, được Ban Biến Tập góp ý, bắt sửa nhiều lần. Rất tốn công, nhưng được đăng là mừng rồi.
    Phê phán nghiemnv, tôi cố gắng dùng các lập luận lý tính. Cố loại bỏ cảm tính. Nay, tôi hy vọng có bài mới, sẽ được đăng. Tất nhiên, tôi không đưa tên ai (tôn trọng đời tư cá nhân).

  10. Cái khó của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, là liệu có ĐỀ NGHỊ c(q)uốc hội, “xóa bỏ điều 4 hiên pháp”, như một phần nội dung trong các bài của GS Toán học (CHLB Đức), Hoàng Xuân Phú, đang sống ở Hà nội: “Hai tử huyệt của của chế độ”

  11. Lời kêu gọi của ông Nguyễn Xuân Phúc cũng làm tôi nhớ lại đề nghị xua thanh niên cả nước đi xây xa lộ Bắc-Nam của ông Võ Văn Kiệt. Chắc gom góp tiền, sức và xương máu dân là cách làm việc nhất quán của đảng cộng sản xưa nay?

    Đề nghị của ông Kiệt bị quốc hội thời đó bác bỏ. Đề nghị của ông Phúc có thể gây ra vấn nạn giải quyết rác thải cho nhà nước, nếu dân chúng một số tỉnh tặng lại những bộ ấm chén cùng cờ quạt kỷ niệm trị giá tiền tỉ còn mới nguyên vì chưa bao giờ dùng đến!

    Chúc anh Nguyễn Lân Thắng bớt bị bọn dư luận viên, bò đỏ và cờ đỏ dọa giết như lâu nay anh đã nhiều lần bị.

  12. Tôi bắt đầu có cái thú là đọc nghiemnv viết gì. Để thấy câu văn rối rắm, cách dùng từ tùy tiện và ý tưởng lộn xộn… của một bệnh nhân điên – lẽ ra phải nằm trong bệnh viện, lại được gia đình nó thả rông ra nơi công cộng.

    Chớ xem xét người này là pro-Cộng hay anti-Cộng. Người này chưa đạt tầm cỡ ấy đâu. Cả hai phe đều không nhận nghiemnv.

    Chỉ nên khích cho người này nói văng mạng, mua vui. Không nên phê phán quá mức cần thiết, khiến nó từ giã môi trường này. Sẽ mất vui.

  13. Nguyên văn
    Cụ thầy nhà bay cũng đang điên vì éo biết tớ nà thằng lào náo mà đúng (nghiemnv)

    Ruồi – Muỗi nói tiếng người.
    Ngọng.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây