Xin được góp vài lời

  •  
  •  
  •  
  •  

Tạ Duy Anh

21-2-2020

Không nên đòi hỏi Thủ tướng phải có thêm “nghề” thẩm thơ, nhất là khi những chuyên gia thẩm thơ đang thất nghiệp dài dài. Cũng đừng bắt ông đạo đức giả cứ phải vờ không thích người khác khen mình.

Một nhà thơ cả đời viết được một bài thơ hay đâu có nhiều: Nó nằm đâu đó trong khoảng từ 5-10 phần trăm số nhà thơ Hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Vì thế, không nên nhất định đòi hỏi điều đó ở một cô giáo dạy văn. Những câu thơ kém hơn như vậy đã từng được một nhà thơ cách mạng “hàng đầu” viết từ lâu rồi.

Đây chỉ là một ví dụ: “Nghe đảng khuyên, bỗng thấy mình giầu” (Tố Hữu-Bài ca xuân Bảy mốt).

Đừng coi cái giấy khen của ông Chủ tịch tỉnh là cái gì to tát. Nó tuyệt đối vô giá trị về mọi mặt, ngoài tác dụng làm lẫn lộn thật giả và cổ vũ thói háo danh, thói vụ lợi vốn đang là trọng bệnh của dân tộc này.

Nhưng công chúng có quyền đòi hỏi mọi sự phải minh bạch, sòng phẳng.

Thứ nhất: Thủ tướng, nếu có khen hay cảm ơn tác giả bài thơ ca ngợi mình, thì chỉ nên trên danh nghĩa cá nhân. Ví dụ ông có thể gọi điện, viết thư tay một cách hoàn toàn riêng tư.

Thứ hai: Trong khi ca ngợi một bài thơ nghiệp dư, thì luôn còn vô số tác phẩm văn học có tính chuyên nghiệp cao ngày ngày đang bị Cục xuất bản, dưới danh nghĩa là cơ quan của Chính phủ canh chừng, triệt đường đến với công chúng, cấm đoán lưu hành, thậm chí còn dùng cả công văn mật để tiện bề qua mặt dư luận, phủi trách nhiệm với hậu thế; nhiều tác phẩm khác đang bị chính quyền đối xử bất công và báo chí không bao giờ được phép nhắc đến.

Nếu Thủ tướng muốn biết hiện trạng thê thảm đó thì tôi có thể nói cho ông biết, chỉ với một điều kiện: Ông phải thật lòng 100%.

Tôi là người khinh bỉ thói xu nịnh, khinh bỉ những kẻ dối trá, mồm miệng đỡ chân tay, vì thế tôi thích tính bộc trực, hành động của Thủ tướng bao nhiêu thì thấy tiếc cho ông bấy nhiêu khi trong hàng trăm, hàng ngàn người giúp việc, không có nổi một người dám nói thật với ông vài chuyện, khiến có lúc ông trở thành cái cớ cho những đàm tiếu vỉa hè (tất nhiên là ông không bao giờ biết) và giờ đây đang là nạn nhân của truyền thông dân chúng: một việc không nên có trong bối cảnh dịch bệnh hiện nay.

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. Gọi điện thì riêng tư quá, ai mà biết hở ông nhà văn TDA. Phải đưa lên truyền thông, phải là Vp CP “ban” giấy khen thì mới ầm ỉ, cả nước mới biết TT có người khen cơ đấy . Và TT cũng lấy làm hãnh diện lăm lắm, người thiên hạ gọi đó là bệnh háo danh phải không nhỉ ? ( dù cái danh có được chỉ nhờ cô giáo vùng xa ! )

  2. I am still dreaming about Hanoi the 1001st Time
    ****************************

    I am still dreaming about Hanoi the 1001st Time
    It seems that I am completely silly
    Hanoi, my Hometown is a political Capital
    Hanoi, She has never done anything for that
    Although She is both beautiful and romantic
    That’s the best, Hanoi is made for me
    With a lot of Soft Power
    Just for my heart and my mind

    I always dream of Hanoi so intensly
    That first LoveStory remembers all souvenirs for me
    I am sleeping in Hanoi’s Heart
    Rocked by Her LoveSong “Je T’aime, mon Premier Amant”
    If only I could wake up by Her Sword Lake’s sides
    If only I could know
    How I could unite all Her Hanoians living in exile
    In the Free World’s Capitals
    Together we can do something for our beloved Hanoi
    Hanoi, my Hometown is a Capital of Peace and Love
    Please do give me a Hope
    Do keep me a night
    Only a Love Night just for Hanoi and me
    And Tomorrow Dawn, I will be ready
    To be guided towards the guillotin
    I am still dreaming about Hanoi the 1001st Time
    Sometimes I ask myself
    I have never done anything for that Dream ?
    And thousands of white nights
    In 40 years of exile life
    I haven’t slept well

    I am still dreaming about Hanoi the 1001st Time
    It seems that I am completely silly
    Hanoi, my Hometown is a political Capital
    Hanoi, She has never done anything for that
    Although She is both beautiful and romantic
    That’s the best, Hanoi is made for me
    With a lot of Soft Power
    Just for my heart and my mind

    Hanoi, She’s very political
    And I’m a lot of political, too
    But She’s made for only myself
    Let us wake up from all political Illusions
    With a lot of Softness and Gentleness
    Just for millions of Free Vietnamese’s Hope

    If only I could wake up by Her Sword Lake’s sides
    If only I could know
    How I could unite all Her Hanoians living in exile
    In the Free World’s Capitals
    Together we can do something for our beloved Hanoi
    Hanoi, my Hometown is a Capital of Peace and Love
    Please do give me a Hope
    Do keep me a night
    Only a Night of Love just for Hanoi and me
    And Tomorrow Dawn, I will be ready
    To be guided towards the guilotin

    I am still dreaming about Hanoi the 1001st Time
    Sometimes I ask myself
    I have never done anything for that Dream ?
    Oh Hanoi !
    Please do open your political arms
    Do give me only a Night of Love
    I’m always devoted to You, my beloved Hometown

    Let us together believe the Immortal Vietnam Spring
    An Eternal Spring, just for Capital Hanoi
    And millions of Free and Honest Vietnamese
    And Tomorrow Dawn
    I will be there, in front of the Turtle Tower .. ..
    So look at me !
    Hanoi ! Do give me this only Hope
    I’m always devoted to You, my beloved Hometown
    Let us together believe the Immortal Vietnam Spring
    I love You, Hanoi forever !
    Let us together believe the Immortal Vietnam Spring
    With Freedom and Liberty
    With Democracy and Civil Rights

    I’m always devoted to You, my beloved Hometown
    Let us together believe the Immortal Vietnam Spring
    I love You, Hanoi forever !
    So let us together believe the Immortal Vietnam Spring

    MILLIONS OF VIETNAMESE HONEST PEOPLE – TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây