Fake news và những kẻ tự diễn biến

  •  
  •  
  •  
  •  

Nguyễn Ngọc Chu

18-2-2020

1. Gần đây cộng đồng Mạng có bàn luận về FAKE NEWS. FAKE NEWS muôn hình vạn trạng. Một cách khoa học, muốn xác định FAKE NEWS thì phải tuân theo định nghĩa về FAKE NEWS được đưa ra trước cho từng trường hợp thảo luận.

Thế nhưng cũng có những trường hợp, tuy không đưa ra trước định nghĩa FAKE NEWS nhưng đa số cộng đồng, về cơ bản, thừa nhận là FAKE NEWS. Sau đây muốn viện dẫn ra hai trường hợp FAKE NEWS điển hình kiểu như vậy.

2. Thứ nhất đó là sự kiện Đồng Tâm. Đồng Tâm là điển hình của FAKE NEWS. Sau này Đồng Tâm có lẽ sẽ được đưa vào giáo trình giảng dạy ở đâu đó như là một ‘Case Study’ về FAKE NEWS.

Thứ hai là các cuốn sách Việt Nam in ra ca ngợi bọn tướng lĩnh chóp bu Trung Quốc xâm lược Việt Nam. Trong đó cụ thể có Đặng Tiểu Bình và Hứa Thế Hữu – là những tội phạm chiến tranh đối với Nhân dân Việt Nam.

3. Hứa Thế Hữu cầm trong tay hàng chục vạn quân chủ lực, nhiều gấp 5,7 lần quân địa phương Việt Nam như Đặng Tiểu Bình thừa nhận, thế mà phải tháo chạy dưới mỹ từ “rút quân”.

Đừng biện hộ cho Đặng Tiểu Bình và Hứa Thế Hữu. Vì nếu có thắng lợi như lên kế hoạch “ chẻ tre” thì bọn giặc Trung Quốc đã “thừa thắng” tiến thẳng đến ngoại thành Hà Nội rồi. Trung Quốc tuyên bố rút quân bởi biết trước cuộc phản công sấm sét của Việt Nam ở Lạng Sơn. Trung Quốc rút quân là tháo chạy trong danh dự. Hứa Thế Hữu là một tướng hạng xoàng như thế, mà cũng có người Việt Nam nhắm mắt ca ngợi, thì thật là xấu hổ.

Không chỉ xấu hổ, những kẻ tạo nên FAKE NEWS cho trường hợp Đồng Tâm và cho trường hợp Đặng Tiểu Bình – Hứa Thế Hữu, là những kẻ đang tự diễn biến thành kẻ thù của Nhân Dân.

4. Xin đăng lại lần thứ 3 bài ‘AI ĐÃ ĐƯA ĐẶNG TIỂU BÌNH LÊN MÂY XANH’ cho những ai chưa đọc. Để không bao giờ ở Việt Nam cho in những FAKE NEWS ca ngợi bọn giặc Trung Quốc xâm lược.

***

AI ĐÃ ĐƯA ĐẶNG TIỂU BÌNH LÊN MÂY XANH?

Những cuốn sách tụng ca Đặng Tiểu Bình lặng lẽ xuất hiện nhiều ấn bản tại Việt Nam. Không ai ngờ được, những nhà xuất bản nước ta, từng có uy tín và chịu sự kiểm duyệt nghiêm ngặt, lại liên tiếp trong nhiều năm để lọt những ấn phẩm đồi bại nguy hại, tung hô một tội đồ chiến tranh xâm lược Việt Nam.

Thay vì phải vạch mặt Đặng Tiểu Bình, một kẻ côn đồ nham hiểm vô liêm sỷ, một tội phạm chiến tranh, một tội đồ thảm sát diệt chủng; thì một số nhà xuất bản Việt Nam lại tiếp tay cho kẻ thù, phát tán những cuốn sách do chính người của Đặng phóng tác, hoang tưởng khoác cho Đặng chiếc áo vĩ nhân lỗi lạc.

Điều cực kỳ độc hại, là thế hệ trẻ Việt Nam trong suốt 30 năm qua không được biết, rằng ngày 17-2-1979 chính Đặng Tiểu Bình xua 60 vạn quân Trung Quốc tấn công Việt Nam, rồi liên tục trong 10 năm tiếp theo, tiến hành chiến tranh xâm lược suốt chiều dài biên giới Việt Trung, gây cho nhân dân Việt Nam bao nhiêu tang thương mất mát; cũng chính Đặng đã ra lệnh tấn công đánh chiếm Gạc Ma của Việt Nam ngày 14-3-1989; thế mà nay Đặng bỗng nhiên biến hình thành thần tượng “siêu việt” ngợp ánh hào quang.

Bởi vậy, cần vạch rõ bộ mặt thật của Đặng Tiểu Bình, lột bỏ những vai trò hoang tưởng mà cận thần đã tô vẽ thêu dệt cho Y.

1. BỘ HẠ HẠNG XOÀNG BẬC TRUNG

Cho đến thời điểm ra đời nước CHND Trung Hoa 1-10-1949, chức danh cao nhất mà Đặng Tiểu Bình có được là tham gia chỉ huy sư đoàn 129 ở khu vực miền trung Trung Quốc vào năm 1945, và tham gia chỉ huy chiến dịch Hoài Hải năm 1948. Rõ ràng trong thời kỳ này, Đặng ngụp lặn ở hàng ngũ sư đoàn, thua xa Lâm Bưu, Bành Đức Hoài, Hạ Long, Trần Nghị, chưa nói đến các thủ lĩnh bề trên Chu Ân Lai, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Đức, Mao Trạch Đông.

Sau đó Đặng giữ chức Phó chủ tịch quân ủy Tây Nam, rồi được cất nhắc dần lên chức Phó Thủ Tướng năm 1952, và đỉnh cao là Ủy viên thường vụ Bộ chính trị kiêm Tổng thư ký Ban Bí thư vào năm 1956. Tuy nhiên vị trị của Đặng vẫn còn cách xa nhóm người cai trị là Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Đức, Chu Ân lai.

2. CHUI LỦI ĐÀO THOÁT

Cuộc đời của Đặng Tiểu Bình, ngay cả khi đã ngoi lên được hàng ngũ lãnh đạo bậc trung, là cuộc đời chui lủi, đào thoát.

Lần thứ nhất Đặng Tiểu Bình bị tước hết các chức vụ đảng là tháng 10 năm 1933. đến nỗi người vợ thứ hai của Y là Kim Duy Ánh đã yêu cầu ly dị để đi lấy chồng.

Tháng 5 năm 1966 Đặng Tiểu Bình bị tước bỏ mọi chức vụ lần thứ hai, phải đội mũ tai lừa, bị áp tải diễu hành trên phố, rồi bị đày về nông thôn làm việc tại xưởng máy kéo. Trong các năm 1969-1972 Đặng bị đày về lao động ở Giang Tây.

Ngày 20-3- 1973 Mao cho phép Đặng trở về Bắc Kinh, rồi sau đó phục hồi chức vụ Phó Thủ tướng cho Đặng.

Tháng 4 năm 1976 lần thứ ba Đặng Tiểu Bình bị tước hết các chức vụ, trừ đảng tịch.

Ngày 22-7- 1977, Hoa Quốc Phong phục hồi chức vụ Phó Thủ tướng cho Đặng.

3. VẬN MAY

Đặng Tiểu Bình gặp những vận may đặc biệt.

Đáng kể nhất là Chu Ân Lai suốt trong thời kỳ cách mạng văn hóa đã âm thầm bằng mọi cách bảo vệ mạng sống cho Đặng Tiểu Bình, không để cho Đặng bị những cực hình khổ sai, và tìm cách phục hồi vị trí cho Đặng.

Nhưng phải nói cái may lớn của Đặng là sự nhẹ tay từ Mao Trạch Đông. Mao nhìn thấy sự xảo quyệt của Đặng. Nhưng biết Đặng còn ở vị trí dưới trướng, chưa thể ảnh hưởng đến ngội vị thống soái của Mao, chưa lộ ý đồ lật Mao, nên đã mở cho Đặng một con đường sống. Còn Lâm Bưu, người được Mao tuyên bố kế thừa, lại bị chính Mao diệt trước.

Điều may mắn lớn hơn tiếp theo của Đặng chính là thời cuộc.

Mao Trạc Đông đã tiêu diệt thanh trừng hết các đối thủ sừng sỏ nguy hiểm của mình. Lưu Thiếu Kỳ (12-11-1969), Lâm Bưu (13-9-1971), Bành Đức Hoài (29-11-1974), Hạ Long (9-6-1969) tất cả bị truy sát đến chết. Chu Đức, Chu Ân Lai thì buộc phải nằm im.

Mao Trạch Đông không muốn ai trong số các công thần sống lâu hơn mình. Đến Chu Ân Lai cũng bị Mao kiềm chế không cho cứu chữa bệnh tật, để phải chết trước Mao. Bởi vậy khi Mao Trạch Đông lìa đời vào ngày 9-9-1976, những người tài giỏi hơn Đặng bậc trên như Lưu Thiếu Kỳ (12-11-1969), Chu Đức (6-7-1976), Chu Ân Lai (8-1-1976), Lâm Bưu (13-9-1971) đều đã không còn nữa.

Bơỉ vậy, Đặng Tiểu Bình độc tôn trên chính trường, vì Hoa Quốc Phong trẻ tuổi và nhóm 4 tên không phải là đối thủ của Đặng.

Không có hổ báo thì đến lượt ngựa lừa. Đây thực sự là cơ may trời giúp cho Đặng trở thành kẻ làm mưa gió chính trường nước CHND Trung Hoa những năm 1978-1990.

4. LẬT LỌNG TRÁO TRỞ

Đặng Tiểu Bình là kẻ lật lọng tột độ. Không kể những tiểu xảo mưu mô trên con đường giành quyền lực trong nội bộ ĐCS Trung Quốc. Chỉ nêu ra những lật lọng của Đặng trên trường quốc tế.

Thứ nhất là trở mặt chưởi bới Liên Xô trong phong trào cộng sản quốc tế để giành giật vai trò lãnh đạo. Đăng đã soạn thảo ra văn bản 25 điểm lên án vu khống Liên Xô. Đặng cũng thẳng thừng đề nghị Việt Nam từ bỏ Liên Xô để nhận vài tỷ viện trợ của Trung Quốc.

Đặng bí mật cho nội gián kích động người Hoa di tản khỏi Việt Nam, rồi vu cáo cho Việt Nam phân biệt bài xích người Hoa.

Đặng phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam, nhưng lại giối trá tuyên truyền với nhân dân Trung Quốc là Việt Nam xâm lược Trung Quốc và Trung Quốc buộc phải phản kích tự vệ.

Lật lọng vu cáo, bốc lửa bỏ tay người, là thuộc tính của Đặng cũng như những kẻ cầm quyền nhiều thời ở Trung Quốc.

5. TỘI ÁC CHIẾN TRANH VÀ DIỆT CHỦNG

Với mục đích dần dần độc chiếm Đông Nam Á, Đặng Tiểu Bình xúi dục bè lũ Pôn Pốt đánh phá Việt Nam, và thâm hiểm hơn, là làm cho bè lũ Pôn Pốt tự hủy diệt dân tộc Campuchia.

Thất bại trong âm mưu nạn kiều, không khuất phục được Việt Nam, Đặng Tiểu Bình đích thân phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam, đòi dạy cho Việt Nam một bài học. Ngày 17-2-1979 Đặng đưa 60 vạn quân Trung Quốc tấn công Việt Nam. Với lực lượng áp đảo 5,6,7 đánh 1 nhưng quân xâm lược Trung Quốc đã bị thất bại thảm hại trước dân quân và bộ đội địa phương Việt Nam, bị tiêu diệt và bị thương hơn 6 vạn tên, buộc phải rút quân về nước ngày 16-3-1979.

Quân xâm lược Trung Quốc đã bắn phá hủy hoại làng mạc, phố xá, nhà máy, sát hại dân thường; phạm tội ác chiến tranh tày trời đối với nhân dân Việt Nam.

Không chỉ với Việt Nam, Đặng Tiểu Bình còn phạm tội sát hại đối với chính nhân dân Trung Quốc. Vụ thảm sát hàng vạn người dân tại quảng trường Thiên An Môn ngày 4-6-1989 là tội ác diệt dủng man rợ của Đặng Tiểu Bình và thuộc cấp đối với nhân dân Trung Quốc.

6. THAM VỌNG QUYỀN LỰC

Ngày 1-10-1949 đánh dấu sự thắng lợi của Mao va bè cánh trước Tưởng Giới Thạch trong cuộc chiến tranh đẫm máu giữa Cộng Sản Đảng và Quốc Dân Đảng giành quyền cai trị Trung Quốc. Đắng cay thay, hàng triệu người Trung Quốc đã bỏ mạng trong lầm tưởng rằng họ hy sinh vì một lý tưởng cao đẹp cho tổ quốc Trung Hoa của họ, nhưng trên thực tế họ đã chết vô nghĩa vì quyền lực của Mao và Đặng.

Chui lủi luồn lách dưới nách Mao, Đặng chờ thời cơ và tìm cách leo lên nấc thang quyền lực. Có được quyền lực, Đặng níu giữ quyền lực bằng mọi phương tiện và mọi thủ đoạn.

Tham vọng quyền lực của Đặng Tiểu Bình, trên bình diện quốc tế – là mở rộng lãnh thổ và bá quyền thế giới; trên bình diện quóc nội – là duy trì quyền lãnh đạo của cộng sản để duy trì quyền lãnh đạo cá nhân.

Để mở rộng lãnh thổ, Mao Đặng không ngần ngại phát động chiến tranh lấn chiếm đất đai – ở biên giới Ấn Độ (1962), ở đảo Tran Châu với Liên Xô (1969), ở Hoàng Sa (1974) Vị Xuyên (1984) Trường Sa (1988) với Việt Nam. Để bá quyền, Đặng phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam tháng 2-1979 hòng “dạy cho Việt Nam một bài học”. Để bảo tồn quyền lực, Đặng ra lệnh thảm sát ở Thiên An Môn.

7. KÌM HÃM DÂN CHỦ

Đặng Tiểu Bình có hai tội rất lớn đối với nhân dung Trung Quốc. Đó là kìm hãm nền dân chủ và kìm hãm sự phát triển kinh tế.

Đặng đã cùng với Mao tiến hành chiến tranh để giành quyền cai trị Trung Quốc. Đảng Cộng Sản và “chuyên chính vô sản” cùng với “tập trung dân chủ” là những công cụ vô cùng lợi hại phục vụ cho mục đích thâu tóm quyền lực của Mao và Đặng.

Khi vu tội để kết án Lưu Thiếu Kỳ, Mao phải “biểu quyết dân chủ” và thi hành “tập trung” tại BCH TƯ. Nhưng BCH có 99 thành viên thì 10 bị giết hại, 40 người bị đấu tố trong cách mạng văn hóa không đến. Dự họp chỉ có 40 người. Để có “dân chủ quá bán” Mao tự quyết định bổ sung ngay 10 UV BCH mới cho đủ 50 người quá bán. Cái gọi là “tập trung dân chủ”trong tay Mao là như vậy.

Khi CNXH sụp đổ ở Đông Âu, phong trào dân chủ ở Trung Quốc bắt đầu nhen nhóm bằng cuộc biểu tình hàng chục vạn sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn mùa xuân năm1989, Đặng Tiểu Bình đã thể hiện quyền “tập trung” bằng cách điều xe tăng súng đạn đến nghiền nát và bắn chết một lúc 12 500 nhân mạng trong đêm mồng 3 sáng ngày mồng 4 tháng 6 năm 1989.

Dùy tri và củng cố quyền lực cai trị độc tài, Đặng Tiểu Bình đã bóp nghẹt nền dân chủ ở Trung Quốc mà hậu thế sẽ ngàn năm sỉ vả.

8. NHẦM TƯỞNG VAI TRÒ

Những người ở Thâm Khuyến hiện nay ca ngợi Đặng Tiểu Bình vì đã mở cửa để họ được phát triển gần như Hong Kong.

Nhưng câu hỏi tự nhiên là: Tại sai Đặng Tiểu Bình lại không để cho cả đất nước Trung Quốc được tự do phát triển như Hong Kong?

Quyền tư do phát triển kinh tế theo quy luật thị trường là quyền đương nhiên. Quyền tự do sử hữu đất đai cũng là đương nhiên. Tại sao Đặng lại tước đi những quyền tự do cơ bản đó của người dân Trung Quốc?

Từ đó mới thấy rằng, cho “mở cửa he hé” của Đặng là công nhỏ, tội không cho mở cửa hoàn toàn mới là tội lớn.

Có người nói rằng Đặng Tiểu Bình giỏi khi thu hồi Hong Kong Ma Cao sáng nghĩ ra mưu kế “một đất nước hai chế độ”.

Những người đó đã không nhìn thấy, rằng cái chế độ ở Hong Kong và Ma Cao ưu việt và có lợi cho dân hơn cái chế độ ở Bắc Kinh. Đặng Tiểu Bình thì biết điều đó và Y đã để nguyên như vậy chứ không có sáng kế gì cả. Đặng sẽ trở thành ngu muội nếu bắt Hong Kong và Ma Cao phải chuyển đổi theo mô hình Bắc Kinh. Đặng đã không tối kiến trong vấn đề giản đơn này.

Ai đó đương thời khoác cho Đặng chiếc áo công lao. Còn hậu thế sẽ giáng cho Đặng đòn tội lỗi.

9. CHỦ NGHĨA ĐẠI HÁN

Người ta gán cho Đặng Tiểu Bình câu “mèo trắng hay mèo đen, miễn là bắt được chuột”. Thiết nghĩ câu này hay các thành ngữ tương tự đã có từ xưa. Nhưng điều quan trọng nằm ở chỗ, Đặng dùng câu thành ngữ này để biện minh cho việc “xây dựng chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”, mà thực chất là từ bỏ chủ nghiã xã hội của Marx – Lenin để chuyển sang kinh tế thị trường.

Đặng cũng như Mao, chưa bao giờ theo Marx – Lenin cả. Họ lợi dụng chủ nghĩa Marx – Lenin để giành quyền lực. Đối với Mao và Đặng chỉ có một chủ nghĩa duy nhất – chủ nghĩa Đại Hán.

10. PHÁN XÉT LỊCH SỬ

Khi đứng gần núi thì thấy núi cao to. Muốn phán xét vị thế núi thì phải đi thật xa núi.

Phán xét vai trò cá nhân hay chính thể cũng vậy. Phải rời xa đương đại để thoát khỏi sự ảnh hưởng chủ quan và thời cuộc. Trên trục thời gian càng xa bao nhiêu thì sự đánh giá càng khách quan bấy nhiêu.

Nếu vào thời Mao Trạch Đông còn sống, người dân Trung Quốc xem Mao là lãnh tụ vĩ đại, có công lớn, thì nay người ta nói Mao nhiều tội hơn là công. Đến thời điểm người sau sẽ thấy Mao chỉ có tội. Càng sau nữa thì sẽ thấy tội Mao càng vô cùng lớn. Bởi lẽ Mao đã thí đi hàng triệu sinh mạng dân thường trong cuộc nội chiến với Tưởng để giành chính quyền. Chừng ấy chưa đủ, Mao lại tiếp tục sát hại hàng vạn người, và đày đọa hàng triệu người trong cách mạng văn hóa ngu xuẩn tội lỗi, chỉ để củng cố quyền lực của chính Mao. Trong kinh tế, chính sách công xã và đại nhảy vọt đã làm kiệt quệ mỗi gia đình và tàn phá nền kinh tế quốc gia. Nếu chính thể Tưởng Giới Thạch thắng thế thì Trung Quốc đã có những bước tiến dài hơn nhiều so với thời cai trị của Mao và Đặng. Người đời sau chỉ nhìn thấy Mao là tội đồ, không còn là vĩ nhân nữa.

Tương tự như Mao, nhưng ở mức độ thấp hơn là số phận của Đặng. Thời của Mao quá hà khắc, quá nghèo khổ, nên khi Đặng hé mở nền kinh tế thị trường, đời sống của người dân khấm khá, nền kinh tế Trung Hoa bao nhiêu năm bị cùm gông thì nay được trở mình lớn mạnh. Bởi thế người ta mới nghĩ là công của Đặng to, mà lờ đi tội lỗi của Đặng.

Chỉ khi cách Đặng vài trăm năm người ta mới thấy tội của Đặng lớn. Đặng đã không thoát khỏi Mao, từ bỏ quyền lực, để phá bỏ chế độ độc đảng, giải thoát cho nền dân chủ. Đặng không đủ can đảm để đoạn tuyệt quá khứ mà còn vấn vương “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”. Đặng là vĩ nhân hay là tội đồ? Hãy hỏi những người ở quảng trường Thiên An Môn ngày 4-6-1989.

Đặng không chuyển toàn bộ nền kinh tế quốc gia sang nền kinh tế thị trường, mà chỉ tiến hành những biện pháp cải lương manh múm. Những cải cách kinh tế của Đặng có gì là sáng kiến, có gì là giỏi giang, vì nền kinh tế thị trường đã làm cho Đức Nhật Mỹ hùng cường từ bao nhiêu năm, và nội trong Trung Quôc thì Hong Kong giàu có, đâu phải nhờ đến sáng kiến “siêu việt” của Đặng. Càng về sau, người đời càng kết án Đặng.

Tài năng chính trị của Đặng thua xa Mao, Lưu, Chu. Tính côn đồ độc ác của Đặng vượt xa Lưu, Chu. Chính sách kinh tế thì ăn theo kinh tế thị trường. Vậy tại sao vẫn có kẻ phóng tác khoác cho Đặng bộ áo “trí tuệ siêu việt”, thổi cho Đặng lên tận mây xanh?

Dòng máu Đại Hán đòi bá tể thế giới và bản chất khoác lác một tấc lên trời là đôi bút hoang tưởng vẽ nên con ngáo ộp họ Đặng.

_____

Một số hình ảnh:

Đặng Tiểu Bình và TT Mỹ Jimmy Carter. Photo Courtesy

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. Trích: “Đừng biện hộ cho Đặng Tiểu Bình và Hứa Thế Hữu. Vì nếu có thắng lợi như lên kế hoạch “ chẻ tre” thì bọn giặc Trung Quốc đã “thừa thắng” tiến thẳng đến ngoại thành Hà Nội rồi. Trung Quốc tuyên bố rút quân bởi biết trước cuộc phản công sấm sét của Việt Nam ở Lạng Sơn. Trung Quốc rút quân là tháo chạy trong danh dự”

    – Trung cộng “rút quân” là vì tôn trọng lời cam kết của Đặng Tiểu Bình với Jimmy Carter rằng…. “chỉ đánh để cho bọn lưu manh tiểu bá Hà Nội MỘT BÀI HỌC” …..chứ không chủ trương “xâm lược lâu dài”.

    – Điều hiên nhiên, Trung cộng đã “gặt hái được một thành quả vô cùng to lớn” là Đặng Tiểu Bình đã buộc Việt cộng Hà Nội phải rút quân khỏi Kampuchia và “lê gối” sang tận Thành Đô để NHỤC NHÃ xin THẦN PHỤC….và tuyệt đối thần phục cho đến tận ngày nay, mà chưa biết đến bao giờ mới thoát.

    Đặng Tiểu Bình là một tay chính trị cực đoan, sẵn sàng hy sinh hàng trăm ngàn lính Trung cộng để đổi lại việc bắt đám “con hoang” Hà nội phải quỳ gối thần phục là một cái giá rất rẻ; Cứ nghe y tuyên bố “giết 200.000 người để đổi lấy 20 năm ổn định” trong sự kiện thảm sát Thiên An Môn, là biết bản chất của y.

    Tóm lại – trận đánh VN 1979 của Đặng Tiểu Bình là một thắng lợi vẻ vang, một trận chiến chỉ hy sinh 60.000 quân mà khiến gần 100.000.000 (trăm triệu) người Việt Nam phải QUY PHỤC dưới sự giám sát cực kỳ tàn bạo của đám (con hoang) Thái Thú Bản Địa trong cái gọi là Bộ Chính Trị Đảng CSVN ở Ba Đình.

    Hãy nhìn vào kết quả thực tế (chung cuộc), và thôi đừng tự THỦ DÂM rằng:

    *3. Hứa Thế Hữu cầm trong tay hàng chục vạn quân chủ lực, nhiều gấp 5,7 lần quân địa phương Việt Nam như Đặng Tiểu Bình thừa nhận, thế mà phải tháo chạy dưới mỹ từ “rút quân”.*….Buồn lắm!

  2. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là việc nào ra việc nấy,rõ ràng về công tội.
    ĐTB.mở trận chiến “dạy cho VN.một bài học” là một tên hiếu chiếu hiếu sát
    nên đáng bị nguyền rủa,thậm chí đáng bị tử hình.
    Thế nhưng,về mặt kinh tế,y là một người có công mở đường cho Tàu cộng
    phát triển nhanh chóng như hiện nay.
    Đồng thời,cũng phải lên án những tên bồi bút xu nịnh ngoại bang qua việc
    ca tụng bọn tàn sát đồng bào VN.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây