Berlin Wall, câu hỏi sau 30 năm

  •  
  •  
  •  
  •  

Tuấn Khanh

9-11-2019

Thế giới vừa nhắc tên việc sụp đổ của một bức tường dài đến 155 cây số. Berlin wall, bức tường là biểu tượng của một phần nhân loại bị ám đỏ, tuyệt vọng và khao khát tự do. Ngày 9/11 năm 2019 đánh dấu 30 năm hàng hàng lớp lớp con người bước ra ánh sáng, chào nhau và dặn dò với mai sau, rằng chủ nghĩa cộng sản chỉ là một thứ trá hình của cuộc hôn phối quái đản giữa chế độ phong kiến và độc tài hiện đại.

Nhưng ý nghĩa hơn nữa, đó là ngoài việc bức tường ô nhục Berlin sụp đổ, người ta nhìn thấy một cuộc tháo chạy, hốt hoảng đến điên cuồng của giới mật vụ, an ninh Stasi, vốn được coi là hung thần số một ở đằng sau bức màn sắt Đông Âu.

Không lâu sau khi hàng trăm người dân Đông Đức kéo nhau chạy qua đường biên giới, đánh dấu cho sự sụp đổ toàn diện đế chế cộng sản Đông Âu, hàng ngàn người dân cũng đổ xô, tràn vào các văn phòng của cơ quan mật vụ Stasi để lôi ra những hồ sơ mà ngày thường họ bị theo dõi, bị nghe lén, báo cáo… bao gồm luôn cả những người tìm kiếm tin tức thân nhân của họ đã bị an ninh bắt đi nhiều năm không còn tin tức.

Các nhân chứng vào giờ phút ấy, kể lại rằng nhân viên mật vụ Stasi cuống cuồng tiêu hủy các hồ sơ, nhằm tránh các cuộc phanh phui và trả thù của dân chúng, nhưng không kịp. Các máy hủy tài liệu chạy hết công suất, nghẽn hay cháy, khiến các nhân viên an ninh hoảng loạn xé bằng tay, nhồi vào túi hay thùng và đổ xăng đốt đi. Nhưng rồi các cánh cửa bật mở, đám đông giận dữ xông vào khiến những nhân viên Stasi phải buông tay, chạy trốn.

Ngày thường, các tay an ninh mặt sắt đen sì, cười kiêu ngạo, là nỗi ác mộng của hàng triệu người Đông Đức. Nhưng giờ đây, họ chỉ còn một mong ước cuối cùng là thủ tiêu những vết tích đã chống lại con người, chống lại ngay chính dân tộc của họ, và tháo chạy.

Tuy vậy, hàng triệu bản ghi âm, hình chụp, hồ sơ báo cáo… vẫn được giữ lại. Thậm chí những bản hồ sơ xé vụn cũng được các nhà hoạt động nhân quyền gom về, phục dựng, nối ráp. Thậm chí, vì khao khát tìm lại sự thật và công bằng cho các nạn nhân, suốt 10 năm, các nhà nghiên cứu ở Berlin Fraunhofer Institute vẫn tìm tòi và công bố bản nhu liệu E-puzzler có khả năng sao lưu, dùng thuật toán AI để gắn lại các mảnh vụn thành bản hoàn chỉnh, dựa trên tương ứng màu giấy, phông chữ, hình dạng… để phục vụ cho hồ sơ khoảng 3 triệu người Đức vẫn luân phiên nộp đơn về Federal Archives (Cơ quan lưu trữ liên bang) xin đọc và tìm kiếm về họ hoặc về người thân.

Nước Đức đã chi hơn 2 triệu Euro để phục vụ cho việc sao lưu và phục hồi các dữ liệu này, như một lịch sử của tội ác không chỉ ở riêng nước Đức, mà cả thế giới cũng không muốn quên. Có không ít người đã tìm thấy các văn bản điều tra, ép tội, bỏ tù mình khi các hồ sơ được phục hồi. Có không ít người tìm thấy thầy giáo hay bạn mình, chính là người đã mật báo về mình với công an.

Nước Đức tự do hôm nay ghi nhận rằng chủ nghĩa cộng sản đã tạo ra guồng máy an ninh mật vụ theo dõi, kiểm soát đến 5,6 triệu người Đông Đức bị coi là “phản động”. Tức là khoảng 6 người dân thì có một nhân viên an ninh chính thức hay bán thời gian theo dõi. Mỉa mai thay, càng đồ sộ và tinh vi để trói buộc con người, vết tích của bộ máy an ninh độc tài càng lớn, khó mà che đậy.

30 năm sau cái chết của một nhà nước Cộng sản, sự tổn thương của người dân Đông Đức vẫn mới nguyên. Đặc biệt với các thành phần nghĩ rằng mình chỉ cắm cúi kiếm sống và chấp nhận chế độ nên sẽ thoát nạn. Thế nhưng khi đọc các hồ sơ theo dõi, tầng lớp đó lại sững sờ khi thấy họ cũng không vô can.

Có tin là chính phủ Đức muốn đóng lại toàn bộ các chứng tích đó vào năm 2020, như một cách khép lại quá khứ, chấm dứt sự căm hận không nguôi đang xâu xé con người. Trong đó, bao gồm việc cứu rỗi hàng chục ngàn cựu nhân viên Stasi vẫn nơm nớp sợ bị nhận mặt trả thù, hoặc đầy mặc cảm vì đã nhúng chàm theo một cách nào đó. Nhưng việc chính phủ muốn đóng lại kho dữ liệu này hiện cũng đối diện với sự phản đối của giới luật sư nhân quyền, các tổ chức xã hội dân sự và các nhà hoạt động. Lý giải cho việc có thể đóng lại kho lưu trữ nay, người đại diện của Federal Archives nói rằng “một nhà nước văn minh ắt sẽ không thể hành động như cộng sản, tạo điều kiện cho con người căm thù và chà đạp nhau, và từ đó hưởng lợi”.

Câu hỏi vẫn còn vọng lên, sau 30 năm thống nhất nước Đức, vì sao cũng cùng là con người, nhưng các chế độ độc tài cộng sản lại có thể biến một lớp người chỉ còn thú tính và thuần túy khao khát danh lợi. Không chỉ Stasi, mà cả KGB (Nga), Securitate (Rumani), AVH (Hungary)… đều là guồng máy giỏi tạo ra những nhân viên an ninh xảo quyệt và tàn nhẫn. Và họ, cũng là những kẻ chạy trốn nhanh nhất, giả dạng nhanh nhất khi triều đại nuôi dạy họ sụp đổ.

Nhưng vẫn còn một câu hỏi nữa, mà lịch sử vẫn đặt ra với mỗi chúng ta: có triều đại nào chống lại con người mà không sụp đổ?

Bình Luận từ Facebook

6 BÌNH LUẬN

  1. “Nhưng vẫn còn một câu hỏi nữa, mà lịch sử vẫn đặt ra với mỗi chúng ta: có triều đại nào chống lại con người mà không sụp đổ?”

    Cũng còn tùy . Theo quan sát của riêng mình, đa số công dân xã hội chủ nghĩa có vẻ vẫn còn giữ được khái niệm “con người”, nên họ ý thức chế độ hiện thời lúc đó là chống lại con người . Việt Nam ta, tất nhiên, thì khác, nên khái niệm “con người” của dân mình cũng, tất nhiên, không giống đa số công dân tư bẩn đã đành, nhưng cũng khác nhiều so với công dân xhcn ở đông Âu .

    Xét theo quan điểm về “con người”, rùi những “người” xứng đáng với viết hoa “Người”, rất nhiều người ở ngoài này, me included, không xứng đáng được gọi là “người”. Nhưng nếu đọc kỹ về khái niệm “người” của 1 số dân ta -hổng có điều kiện làm thống kê, nên hổng biết khái niệm này được đa số hay chỉ có thiểu số- tớ hổng muốn làm “người” như họ, những “Người” viết hoa lại càng không .

    Và với những định nghĩa “người” như vậy ở trong nước, chưa chắc đa số dân ta nghĩ Đảng ta là 1 chế độ chống lại con người .

    Còn về chiện Stasi này nọ, cái mà ta đang chứng kiến là nếu 1 nhà nước kiểu Hitler tồn tại đủ lâu thì sẽ ra sao . Mở ngoặc . Vì vậy, tớ quan tâm tới Việt Nam không phải vì yêu nước, thương dân này nọ . Fook that xít! Mà chỉ vì lý do khoa học thuần túy, nothing more nothing less. Việt Nam là 1 petri dish đ/v tớ . Đóng ngoặc . Có nghĩa đủ lâu để Stasi Việt Nam viết hồi ký tự hào về quá khứ đóng góp -tớ xem là “tội ác”- của mình . Tuyệt vời nhất, dân mình rất trân trọng những cuốn hồi ký như vậy, xem họ là trí thức hàng đầu -tớ thì phải thêm chữ “lâu” vào- và tụng ca hết lời về họ . Và nhờ “tội ác”/đóng góp mà họ trèo lên được những chức vụ cao ngất trời, dân ta tự hào khè chức vụ cao của họ như 1 chứng minh về “tài trí”.

    Like i said, khái niệm “người” của dân ta quả có khác!

    So, implicitly, bài này mong muốn 1 thứ sụp đổ của Đảng ta . Tớ nhắc lại lời Nguyễn Tiến Tường, Ngàn Năm .

    • “Nhưng vẫn còn một câu hỏi nữa, mà lịch sử vẫn đặt ra với mỗi chúng ta: có triều đại nào chống lại con người mà không sụp đổ?”
      Phải xem lại khái niệm “con người” của dân VN. Nó hoàn toàn khác, không phải thứ “phổ quát” như của dân các nước khác. Người VN chấp nhận số phận nô lệ của mình, nên chấp nhân những kẻ thống trị cùng với bộ máy kìm kẹp khổng lồ chưa từng có trong lịch sử dân tộc VN. Những kẻ thống trị ở VN nếu có sụp đổ, không phải vì triều đại của chúng “chống lại con ngườ”i, mà vì chúng bị quan thầy Trung Cộng ép phài bán nước VN.
      Nước Đức thống nhất, vì người Đức với nhau có tình người hơn, quan hệ xã hội bình đảng hơn, trong sanh hơn. Thời chưa thống nhất, dân Đông Đức vẫn nói, sau mỗi bộ đồng phục an ninh vẫn có một trái tim.
      Thời đó, qua môi giới của Nhà thờ Tin lành, hai nước Đức đã có một thỏa thuận với nhau mà ít dân VN được biết:
      – Chính phủ CHLB Đức (Tây Đức) có chính sánh bỏ tiền mua tự do cho tù nhân chính trị của Đông Đức (Häftlingsfreikauf). Từ 1963 đến 1989, CHLB Đức đã bỏ gần 3,5 tỷ DM (tiền Tây Đức thời đó) mua tự do cho 33.755 tù chính trị của CHDC Đức (bất đồng chính kiến, vượt biên không thành, đưa thẳng từ nhà tù Đông Đức sang Tây Đức). Nhờ có số ngoại tệ đó, Đông Đức mua hàng hóa cùa Tây Đức, giúp chế độ tồn tại, mức sống người dân khá gỉả hơn ở “các nước XHCN anh em” khác.

      (BBC vừa có bài ‘Ngôn ngữ thứ bậc của Tiếng Việt tạo bất bình đẳng trong xã hội’, đọc là thấy con người VN đúng là khác các dân tộc khác. Dân VN “thương nhau lắm, cắn nhau đau”. Tàn ác với “đồng bào”, hơn loài thú dữ với đồng loại – là Đảng CSVN).

    • “Những kẻ thống trị ở VN nếu có sụp đổ, không phải vì triều đại của chúng “chống lại con ngườ”i, mà vì chúng bị quan thầy Trung Cộng ép phài bán nước VN”

      Nếu đảng Cộng sản ở Việt Nam có sụp đổ cũng không (bao giờ) bị sụp đổ vì tay người Việt . 2 đảng sáp nhập, “trí thức” nhà ta vẫn kiên trì phản biện, vì yêu Đảng -Mạc Văn Trang nói thía- và vì tư di “khách quan” của chikin xít Hạ Đình Nguyên . Nhưng để bảo đảm, Trung Quốc sẽ dần thay hết những vị trí quan trọng (decision making) trong đảng CS ở VN, như các lãnh đạo quân đội & công an . Cái biến mất đầu tiên sẽ làm quân đội, hay đúng hơn, thay toàn bộ từ cấp tá trở lên, đổi quân phục cho đồng bộ . Chiện quân phục đồng bộ đã hoàn tất, hình như thía . Công an cũng thay nhưng ít hơn . Thời Hitler đánh Nga, phần lớn lực lượng einsatzgruppen ở Nga là do dân địa phương .

      Nếu timing is done rite, tớ nghĩ sẽ không ảnh hưởng tới tình cảm của “trí thức” dành cho đảng Cộng sản ở VN. Tớ còn nhớ hồi còn phải học Tố Hữu dưới mái trường XHCN, từ định luật bảo toàn năng lượng, học sinh chế ra định luật bảo toàn tình yêu . Tình yêu không mất đi, chỉ chuyển từ đối tượng này qua đối tượng khác . Có thể áp dụng với “trí thức phản biện” nhà mềnh . Tình yêu Đảng của họ không mất đi, chỉ chuyển từ đảng Cộng Sản này qua đảng Cộng Sản khác .

      Trung Hoa vô, nơi này vẫn thế, Nguyễn Ngọc Chu Mọng Lông vưỡn viết những bài cháo lòng gửi cho Đảng, Phạm Lê Văng … uh … Cát vưỡn kêu gọi tôn trọng pháp luật, Mai Quốc Ấn vưỡn nộp dân cho công an, Phạm Đoan Trang vưỡn ôn hòa, có học while để ý tới sự ngăn nắp, chỉn chu bề ngoài của mình .

      Nhưng dân mình thì có thể thở phào nhẹ nhõm nếu vượt biên . Lúc đó thế giới sẽ nhận lại người Việt như dân Tây Tạng bây giờ .

  2. Nếu phải gọi cho đúng, & với định nghĩa “người” của dân ta, ta có thể nói Đảng ta là 1 chế độ chống lại những “con chó, con vật”, chống lại “những thứ không phải là người” hoặc những thứ khủng khiếp, khốn nạn như vậy . Và ẩm thực ở Việt Nam đã chứng minh điều này .

    Cannibalism có 2 kiểu, 1 là expression of love & respect nên ăn để nhập thành 1 với những đối tượng được tôn trọng . Thứ nhì là ghét bỏ tới độ “ăn gan uống máu quân thù”. Suy ra ẩm thực cũng có ý nghĩa như vậy . Dân Việt trong nước ăn bất cứ con gì, nhưng không ăn “người”. Ghét thứ nào ăn thứ đó . Những thứ không được xem là “con người”, if its moving, its food.

  3. “Tức là khoảng 6 người dân thì có một nhân viên an ninh chính thức hay bán thời gian theo dõi”; “vì sao cũng cùng là con người, nhưng các chế độ độc tài cộng sản lại có thể biến một lớp người chỉ còn thú tính và thuần túy khao khát danh lợi”.
    -Ngày 31/10/2019, tại kỳ họp thứ 8 QH khóa XIV, tiếp tục ngày thứ 2 thảo luận Báo cáo kinh tế – xã hội 9 tháng đầu năm, kế hoạch năm 2020. ĐBQH Nguyễn Văn Thân phát biểu: “Tôi nghĩ chúng ta đã để lọt một nguồn thu rất lớn ở 3,3 triệu hộ kinh doanh này. Như tôi khảo sát, tôi hỏi một cô bán hàng nước và thuốc lá vỉa hè thì cô ấy nói là đóng 1,5 triệu đồng/tháng tất cả các khoản. Tôi tính trung bình mỗi hộ chỉ phải đóng 1 triệu đồng/tháng, nhân với 12 tháng và nhân với 3,3 triệu hộ thì tôi tính là ra 39.600 tỷ đồng trong một năm “. Vậy Ta áp dụng cách tính toán “cơ bắp” của Ông Nguyễn Văn Thân để tính ra số lượng “nhân viên an ninh chính thức hay bán thời gian” của CSVN như sau: VN có 97 triệu dân, “khoảng 6 người dân thì có một nhân viên an ninh chính thức hay bán thời gian“ thì số lượng “nhân viên an ninh chính thức hay bán thời gian” ước tính khoảng: 97tr x 1/6 = 16tr ? Có đúng ko vậy các bạn?

    P/s: Ông Nguyễn Văn Thân sinh năm 1955, quê Thái Bình, là ĐBQH khóa XIV nhiệm kỳ 2016-2021, thuộc đoàn ĐBQH tỉnh Thái Bình. Ông là Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam, Ủy viên Ủy ban Kinh tế của Quốc hội. Ngày 27/6/2018, Tổng Thư ký Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc trả lời báo chí xác nhận đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Thân chỉ có 1 quốc tịch Việt Nam sau khi từ bỏ quốc tịch Ba Lan từ tháng 1-2016, trước thời điểm ứng cử đại biểu Quốc hội. ĐBQH Nguyễn Văn Thân cũng thừa nhận từng có hai quốc tịch là Việt Nam và quốc tịch Ba Lan. Cũng theo ông Nguyễn Văn Thân, việc từ bỏ quốc tịch Ba Lan của ông được tiến hành từ năm 2014 và đến tháng 1/2016 đã được tổng thống Ba Lan chấp thuận.

  4. Cái ông mosquito gì đó làm ơn viết cho đàng hoàng lại, dân ít học như tôi đọc ngáo hẳn ra. Dù ông có muốn trào phúng hay mỉa mai cái gì đi chăng nữa nhưng ông làm người ta xoắn não chẳng hiểu gì hết. Thấy bình luận của ông là tôi tự động bỏ qua, một bầy toàn chữ dài ngoằng lại xen lúc tiếng anh lúc thì tiếng việt đọc mệt cả người chứ đừng nói là hiểu được. Tôi thấy có nhiều khái niệm ông xài tiếng anh cho sang chảnh hay sao ấy trong khi tôi google cái chữ ấy rõ ràng có từ ngữ tiếng việt tương đương mà ý nghĩa cũng không thay đổi. Tôi mệt ông dữ lắm. Tất nhiên là bài ông viết thì ông thích viết kiểu gì là quyền của ông nhưng xin lỗi tôi chẳng có thể nào chịu được cái lối viết ấy. Chào ông.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây