Câu chuyện Nam Tư (Phần 2)

  •  
  •  
  •  
  •  

FB Nguyễn Thọ

16-7-2917

Tiếp theo Phần 1

Slobodan Milosevic, tổng bí thư cuối cùng của đảng LCY, thủ tướng nước CH Serbia trong liên bang Nam Tư. Ảnh: internet

Bi kịch của Tito

…Nhưng Tito đã mắc một sai lầm có tính định mệnh. Trong hoài bão đưa Vương quốc Nam Tư thành một nhà nước liên bang hiện đại, ông đã chọn thể chế độc đảng, phi dân chủ.

Đảng LCY (League of Communists of Yougoslavia (1) là chính đảng duy nhất „được phép tự nhận“ là „nhân dân giao sứ mệnh lãnh đạo“ đất nước. Mọi ý kiến đối lập đều bị bóp chết từ trong trứng.

Con số nạn nhân của chế độ Tito là vấn đề còn tranh cãi, vì Tito hành quyết không chỉ những người đối lập trong những năm hòa bình, mà còn xử tử tất cả những người theo Hitler cũng như theo Stalin ngay sau khi chiến thắng. Dù sao, một nguyên thủ tự thay đổi hiến pháp để cho mình làm tổng thống trọn đời chắc chắn là kẻ độc tài. Nạn sùng bái cá nhân biến Tito thành ông thánh. Khi ông thánh qua đời thì sự hỗn loạn coi như đã được lập trình từ trước.

Tháng 3.1980, Tito bị bệnh nặng. Như có linh tính, ông rời thủ đô Belgrade về quê mẹ ở Ljubliana điều trị. Các bác sỹ Nam Tư cùng hai phái đoàn y tế từ Mỹ và Liên Xô với các máy móc hiện đại nhất thời bấy giờ phải bó tay. Tito qua đời ngày 4.5.1980, ba ngày trước khi ông tròn 88 tuổi.

Người ta lập một tấm bảng bên ngoài bệnh viện “Cuộc đấu tranh giải phóng loài người sẽ là một con đường dài, nhưng nó sẽ dài hơn nếu như không có Tito” (Pot do osvoboditve človeka bo še dolga, a bila bi daljša da ni živel Tito). Về sau tấm biển này bị dẹp đi. Người ta cho là ông đã giải phóng các dân tộc Nam Tư khỏi chủ nghĩa phát xít, nhưng lại chụp lên đầu họ một nền chuyên chế khác.

Trong số 23 triệu dân Nam Tư, 9 triệu người Serbia sống rải rác trên toàn bộ 6 nước cộng hòa và hai tỉnh tự tri luôn muốn giữ vai trò thống trị. Trước 1991, 1,8 triệu người Albania trong tỉnh tự trị Kosovo chịu sự lãnh đạo của 200.000 người Serbia. Điều tương tự xảy ra ở Novi Sad, thủ phủ của người Hungary. Vì thế trong số 8 phiếu của đồng liên bang, người Serbia luôn có 4 phiếu. Sau Tito, không ai cản được chủ nghĩa “Đại Serbia”.

Sau khi nước Albania láng giềng rời bỏ chế độ XHCN năm 1990 thì chủ nghĩa “Đại Albania”, chủ trương sát nhập vùng Kosovo phát triển hơn vào nước Albania nghèo đói, bỗng sống dậy trong cộng đồng gần 2 triệu dân Albania ở Nam Tư. Một đội quân mang tên Quân Giải phóng Kosovo (KLA) bỗng qua đêm xuất hiện, khủng bố khắp nơi.

Nam Tư nằm gọn trong gọng kìm của các chủ nghĩa dân tộc cực đoan!

Mô hình kinh tế XHCN tự quản của Tito đã gặt hái được thành tích trong những năm đầu, đưa Nam Tư trở thành một quốc gia công nghiệp. Nhưng khi cuộc cách mạng KHKT lần thứ ba nổ ra vào cuối những năm 70 với kỹ thuật tin học, tự động hóa thì các xí nghiêp quốc doanh công nghiệp nặng bỗng trở nên lạc hậu. Nền kinh tế nhà nước không thể tạo ra các doanh nghiệp tư nhân năng động và sáng tạo theo kịp thời đại.

Năm 1986, Slobodan Milošević, người Serbia, nắm chức tổng bí thư LCY vào lúc nền kinh tế Nam Tư đã ngập trong khủng hoảng. Trong hai năm 1989-1990, hơn một ngàn xí nghiệp Nam Tư đóng cửa, đẩy ra đường 2,7 triệu người lao động, bên cạnh nửa triệu công nhân làm việc cầm hơi không lương. Thiên đường bắt đầu sụp đổ!

Khi thiếu ăn thì xung đột xã hội bùng nổ. Từ tranh chấp kinh tế, người ta bắt đầu chê nhau về tôn giáo, đả kích nhau về văn hóa rồi thậm chí kể công, dân tộc nào đã cứu dân tộc nào thời Hitler…

Khi không khí bắt đầu có mùi thì giống như ở ta, ông bố vợ bắt đầu thậm thụt khuyên con gái coi chừng thằng chồng „Bắc kỳ“. Thằng rể thì chửi „Sư cha thằng già Nam kỳ, máu chúng ông đổ để giờ tụi bay chia nhau…“. Thế là cơm hết ngon, canh hết lành.

Milošević với cương vị là tổng bí thư LCY, kiêm thủ tướng Cộng hòa Serbia đã dùng quyền lực đảng để qua mặt các nước cộng hòa khác trong hội đồng liên bang. Tháng 6. 1991, các nước Croatia, Slovenia, Bosnia Herzegovina mất hết kiên nhẫn, lần lượt rút ra khỏi liên bang. Quân đội Nhân dân Nam Tư (3), được chỉ đạo bởi bộ chính trị LCY, đã nổ súng đàn áp, mở màn cuộc nội chiến đẫm máu.

Thành phố hồi giáo Sarajevo, một biểu tượng của tình đoàn kết giữa các dân tộc và tôn giáo Nam Tư, bị quân Serbia bao vây 4 năm liền, trở thành “Thung lũng thịt băm” lớn nhất trong lịch sử (3).

May mắn cho Nam Tư là ngày đó gấu Nga đang yếu, được lãnh đạo bởi ông già nát rượu Jelzin, còn Bin-Laden đang lo chăm 4 bà vợ và đàn con nhỏ, do vậy kich bản Syria hay Lybia đã không xảy ra. NATO độc quyền dùng bom và quân đặc nhiệm để đè bẹp chủ nghĩa Đại Serbia vào cuối năm 1995.

Lúc đầu cuộc chiến chỉ là: Serbia chống lại tất cả, nhưng về sau cuộc chiến trở thành: Mỗi người chống mọi người! Tất cả các bên tham chiến đều phạm tội ác chống loài người. Cuộc chiến của người Albani ở Kosovo và Makedonia còn kéo dài đến tháng 3. 2001, khi tỉnh tự trị Kosovo được tách ra khỏi nước Serbia, chịu sự ủy trị của LHQ.

Chiến tranh Nam Tư với những vụ hãm hiếp tập thể, những cuộc thảm sát mang tính diệt chủng gây chấn động lương tri nhân loại không phải ở những con số mà là ở một sự thật: Nền văn minh châu Âu vào cuối thế kỷ 20 đã khuất phục trước sự kích động hận thù! Câu chuyện về những người hàng xóm ném lưu đạn vào nhà nhau để giết cả trẻ thơ và đàn bà, về vụ hãm hiếp một cô gái bởi những thanh niên cùng phố, cùng học đã vượt qua giới hạn của mọi sự tưởng tượng.

Hận thù kinh tởm này, có thể cũng chỉ bắt đầu bằng những câu miệt thị “Thằng Bắc kỳ” hay “Lũ bò đỏ”. Nhưng khi có mùi máu và thuốc súng, nó sẽ làm con người bị cuồng say và mất đi nhân tính.

Ngày nay người ta đổ tội cho Milošević hoặc cho tổng thống Croatia Tudjman, cho quân đội KLA của người Albani… đã gây ra tia lửa chiến tranh.

Vô lý! Ở châu Âu, những quốc gia đa tôn giáo, đa chủng tộc như Nam Tư không ít.

Nước Bỉ có 3 cộng đồng dân tộc. Người gốc Pháp vùng Wallonie và dân Vlaam vùng Brabant luôn cãi nhau, ai thiệt, ai lợi trong đóng góp kinh tế, trong khi dân Đức ở Eupen thì rung đùi cười ruồi. Nước Tây Ban nha với các phong trào đòi độc lập của xứ Basque, xứ Calalonia, khiến mấy ông bầu đội Barcelona lo sốt vó, không biết nếu tách ra thì mình theo liên đoàn bóng đá nào. Liên hiệp Anh với các xứ Wales, Scottland, England và Bắc-Ireland đang như gà mắc tóc. Trong bối cảnh ra khỏi liên Âu, có cả những kịch bản Scottland hoặc Bắc Ireland quyết ở lại EU.

Đó đây luôn có căng thẳng sắc tộc hoặc tôn giáo, đan xen với tranh chấp kinh tế. Thậm chí các phong trào khủng bố IRA ở Bắc Ireland hay ETA ở Tây Ban Nha đã từng gây sợ hãi hàng chục năm cho dân chúng.

Nhưng thể chế dân chủ ở các nước này luôn đảm bảo quyền tự quyết của người dân. Các khả năng đối thoại bên trong nghị viện và ra ngoài xã hội dân sự luôn giảm thiểu sự đối đầu. Đa nguyên và Tam quyền phân lập đã không cho phép đảng phái nào tiếm quyền quốc hội. Việc quân đội và công an chỉ được bảo vệ hiến pháp và tổ quốc đã khiến cho các công cụ này không bị lợi dụng.

Chủ nghĩa dân túy luôn tìm cách đục nước béo cò từ các mâu thuẩn chủng tộc và tôn giáo. Nhưng trong thể chế dân chủ, vũ khí chúng muốn hướng tới là hỗn loạn và chiến tranh luôn bị vô hiệu hóa.

Các nhóm khủng bố ETA và IRA đều đã tự giải giáp và đầu hàng xã hội dân sự là hai ví dụ.

Rõ ràng: Nguyên nhân chính của cuộc chiến tranh phá hủy Liên Bang XHCN Nam Tư, ngôi nhà chung của các dân tộc Nam Slavia, là thể chế độc tài, phi dân chủ, sùng bạo lực!

Thể chế đó được sáng lập bởi người cộng sản yêu nước Tito. Nhưng nhà độc tài Tito đã khiến con đường đến thiên đường XHCN của nhân dân Nam Tư dừng lại ở địa ngục của nội chiến.

Đó chính là tấn bi kịch mang tên ông.

—————

(1) https://en.wikipedia.org/…/League_of_Communists_of_Yugoslav…
(2) https://en.wikipedia.org/wiki/Yugoslav_People%27s_Army
(3) https://en.wikipedia.org/wiki/Siege_of_Sarajevo

Bình Luận từ Facebook

2 BÌNH LUẬN

  1. “Quân đội Nhân dân Nam Tư (3), được chỉ đạo bởi bộ chính trị LCY, đã nổ súng đàn áp, mở màn cuộc nội chiến đẫm máu.”

    Ra là thế, ở đâu có “quân đội nhân dân” là ở đó có nội chiến, là ở đó có “quân đội nhân dân nổ súng đàn áp”!

  2. “Trong hoài bão đưa Vương quốc Nam Tư thành một nhà nước liên bang hiện đại, ông đã chọn thể chế độc đảng, phi dân chủ”

    Cái này còn tùy . Bác Hồ cũng chọn cùng 1 thể chế như Nam Tư . Nhưng đúng là Đảng Cộng Sản cần mở rộng dân chủ .

    Thôi thì tớ khuyên các bác trí thức cái lày . Thay vì chỉ phản biện với Đảng Cộng Sản Việt Nam, các bác nên chuyển mục đích đấu tranh thành mở rộng dân chủ trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc . Chỉ còn cách mở rộng dân chủ trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc, Việt Nam ta mới có thể đóng 1 vai trò tích cực hơn trong những quyết định ảnh hưởng tới số phận của mình .

    Thêm vài ý

    “Người ta cho là ông đã giải phóng các dân tộc Nam Tư khỏi chủ nghĩa phát xít, nhưng lại chụp lên đầu họ một nền chuyên chế khác”

    Dân ta cho là Bác Hồ đã giải phóng miền Nam khỏi chủ nghĩa tư bẩn, và chụp lên đầu họ 1 nền chuyên chế (không) khác . Cho tới khi “đổi mới”, tư bẩn lại mon men trở lại . Giải phóng cái con Tự Do í! Đảng đổi mới nên phản bội lý tưởng giải phóng của Bác Hồ rồi .

    “Nhưng nhà độc tài Tito đã khiến con đường đến thiên đường XHCN của nhân dân Nam Tư dừng lại ở địa ngục của nội chiến”

    Nhờ có Bác Hồ nên dân ta vẫn tiếp tục đi trên con đường đến thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa . Nhờ đổi mới, ta chợt nhận ra nó đi qua tư bẩn . Hóa ra chủ nghĩa Cộng Sản là con đường dài nhất, tốn kém nhất & đẫm máu nhất để đi lên tư bẩn . Miền Bắc oánh chết miền Nam vì trên con đường đến thiên đường XHCN, miền Nam đang dẫn đầu . Miền Bắc chơi xấu, đập chết miền Nam . Tonya Harding chỉ thuê người đánh gãy chân Nancy Kerrigan, Đảng các bác cắt cổ Việt Nam Cộng Hòa mới chịu . Chỉ còn phương pháp Liên Bang Xã Hội Chủ Nghĩa, miền Bắc mới thoát được tai tiếng chơi xấu miền Nam . Và tớ đoán con đường đi lên thiên đường XHCN của dân tộc sẽ đưa nước mình tới Liên Bang XHCN. Nhưng kỳ này, tớ đoán sẽ thành công hơn nhờ ánh sáng của tư tưởng Hồ Chí Minh .

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây