30/4: Chịu thua các giáo sĩ

  •  
  •  
  •  
  •  

FB Chu Mộng Long

29-4-2018

Lưu Quang Vũ. Ảnh: internet

Theo tôi biết, bài thơ Những điều sỉ nhục và căm giận, Lưu Quang Vũ viết trước năm 1972, sau đó đưa vào Di cảo 1972 – 1975. Bài thơ nằm trong dòng thơ tuyên truyền tội ác Mỹ – Ngụy ở miền Nam. Vậy mà các giáo sư, tiến sĩ đưa lên mạng khen lấy khen để, rằng Lưu Quang Vũ tiên tri cho chính trị, xã hội hiện nay, rằng bài thơ hay, đầy nỗi niềm phẫn uất.

Dạ thưa các vị giáo sĩ, nói tiên tri thì cứ mở Tuyên ngôn độc lập, Bản án chế độ thực dân Pháp ra, bỏ đi mấy chữ Pháp, Nhật thì thấy Hồ Chí Minh cũng nhà tiên tri. Thậm chí Á tế á ca, truyện của Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phụng, Nam Cao… cũng tiên tri?

Bài thơ của Vũ bị kẻ gian cắt hẳn bốn câu đầu:

Một điều sỉ nhục và căm giận
Một dân tộc đã sinh ra
Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống
Hoàng Cao Khải, Nguyễn Văn Thiệu…

Tôi chẳng thấy bài thơ hay ở đâu cả. Câu thơ nào cũng gần như khẩu hiệu, nặng chất tuyên truyền. Có nỗi niềm phẫn uất nào đó là phẫn uất chế độ tay sai bán nước ở miền Nam đúng như giọng điệu tuyên truyền khi đó ở miền Bắc. Về nghệ thuật, thua xa nghệ thuật tuyên truyền của Tố Hữu!

Theo tôi, chẳng qua cây gậy đập lưng người hôm qua đã thành cây gậy đập lưng ông hôm nay chứ chẳng tiên tri gì sất!

Có chuyên gia văn học Việt Nam còn khoe di bút của Lưu Quang Vũ để tỏ ra mình nắm Lưu Quang Vũ trong lòng bàn tay. Trong khi cái di bút ấy ghi rõ năm tháng Vũ làm thơ nhưng chuyên gia mắt nhắm mắt mở không thèm nhìn.

Nên nhớ, trước khi viết kịch thành danh vào những năm 80 với những vở kịch bày tỏ trước sự bức xúc đối với chính trị xã hội đương thời, Vũ chủ yếu làm thơ tình và thơ tuyên truyền giống như các nhà thơ miền Bắc XHCN.

Muốn khen Vũ thì khen có chỗ. Bạ đâu khen đó càng chứng tỏ phê bình thơ cũng đang suy thoái không khác thơ!
——————–

NHỮNG ĐIỀU SỈ NHỤC VÀ CĂM GIẬN
Thơ: Lưu Quang Vũ

Một đất nước luôn có kẻ dẫn đường
Cho người ngoài kéo đến xâm lăng
Cho những cuộc chiến tranh
Đẩy con em ra trận

Những điều sỉ nhục và căm giận
Một xứ sở
Nhà tù lớn hơn trường học
Một dân tộc có nhiều gái điếm nhất thế giới
Có những cái đinh để đóng vào ngón tay
Có những người Việt Nam
Biết mổ bụng ăn gan người Việt

Một đất nước
Đến bây giờ vẫn đói
Không có nhà để ở
Không đủ áo để mặc
Ốm không có thuốc
Vẫn còn những người run rẩy xin ăn

Nỗi sỉ nhục buốt lòng
Khi thấy mẹ ta bảy mươi tuổi lưng còng
Phải làm việc mệt nhoài dưới nắng
Khi thấy lũ em ngày càng hư hỏng
Khi người mình yêu
Nói vào mặt mình những lời ti tiện
Khi bao điều tưởng thiêng liêng trong sạch
Bỗng trở nên ngu xuẩn đê hèn

Khinh mọi người và tự khinh mình
Như chính tay ta đã gây ra mọi việc
Và tất cả không cách nào cứu vãn

Nỗi sỉ nhục ngập tràn trái đất
Khi lẽ phải luôn thuộc về kẻ mạnh
Những nền văn minh chạy theo dục vọng
Những guồng máy xấu xa chà đạp con người

Đi suốt một ngày
Giữa rác rưởi và chết chóc
Luôn thấy bị ném bùn lên mặt
Nói làm sao được nữa những lời yêu

Nghĩ về cha, con sẽ chẳng tự hào
Nỗi tủi nhục làm cha nghẹn thở
Nỗi tức giận làm mặt cha méo mó
Trong hận thù không thể có niềm vui
Nhưng không thể sống yên, không thể được nữa rồi
Nỗi tủi nhục đen sì mỗi cành cây
Nỗi tủi nhục của đứa trẻ chạy trốn
Nỗi tủi nhục trên mỗi bậc thang lười biếng
Trong cốc nước đưa lên môi lạnh ngắt
Trên mỗi dòng tin mỗi ống quần là phẳng
Mỗi chiếc hôn ướt át thì thầm
Mỗi nấm mồ bị vùi dập lãng quên
Trên bàn tay đưa ra trên mỗi bức tường
Nỗi tủi nhục tội lỗi nỗi tủi nhục kinh hoàng
Trên vệt máu bầm đen trên nụ cười thỏa mãn

Cha chẳng có gì để lại cho con
Ngoài một cửa sổ trống trơn
Ngoài một tấm lòng tủi nhục và căm giận
Ngoài kỷ niệm về những năm tàn khốc
Cho một ngày con được sống thương yêu

Di cảo 1972-1975

_____

Ghi chú: người ta đã ăn gian 4 câu đầu:
Một điều sỉ nhục và căm giận
Một dân tộc đã sinh ra
Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống
Hoàng Cao Khải, Nguyễn Văn Thiệu…

Bình Luận từ Facebook

4 BÌNH LUẬN

  1. Chu mong Long van con tin vao nhung dieu nhu ” Toi ac My nguy o mien nam” hay ” Che do tay sai ban nuoc o mien Nam” hay sao? Toi nghiep cho dau oc mu mam cua CML. Dieu do cho that muc do khung khiep cua tuyen truyen CS, cho den nay van con nang ne trong dau oc cua dan mien bac ke ca nhung ke tam goi la tri thuc nhu CML. My Diem da ” le may chem khap mien nam” den dau ha CML.

  2. “Một đất nước luôn có kẻ dẫn đường / Cho người ngoài kéo đến xâm lăng”

    Nếu theo Hồ Chí Minh sinh bình khảo, Bác Hồ kính iêu của chúng ta là người Trung Quốc . Bác Hồ của chúng ta không thuộc loại này . May quá! Nhưng sư phụ kính iêu của Gs Tương Lai, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng là trúng phóc .

    Dư lợn viên cũng có 3, 7 đường . Không phải chỉ có Hoàng Thị Nhật Lệ, Đông La … mà còn có cả Chu Mộng Long .

    Generation Gap trong giới dư lợn viên

    Lực lượng trí vận: “Cánh quân thứ 6” của Chiến thắng 30/4 (infonet 29-4-18)

    ‘Ở R’: Chuyện về Lê Anh Xuân và trận đánh Tết Mậu Thân 1968 (Zing 20-4-18)◄

    Phạm Quỳnh dưới cái nhìn của Phan Châu Trinh (Văn Nghệ TP HCM 17-4-18) — Báo của “Hồng Vệ Binh” TP HCM lại tấn công nhà văn Nguyên Ngọc!

    Dư lợn viên đời trước trách móc dư lợn viên thời nay . Cũng may Đảng Cộng Sản có đủ rộng lượng mà xử dụng cả 2 thế hệ, có lẽ đang mỉm cười hài lòng; đứa nào cũng yêu & lo cho Đảng hớt trơn hớt trọi dzậy lun . Thôi thì tớ khuyên đều là dư lợn viên, đừng nên bôi mặt mà chửi nhau . Nếu Đảng biết đau lòng thì sẽ rất đau lòng .

  3. “giữa rác rưởi và chết chóc
    luôn thấy bị ném tiếng Việt* lên mặt
    nói làm sao được nữa những lời yêu”
    (* Ôi tiếng Việt như bùn và như lụa” – LQV)

  4. Bài thơ được người nào đó đưa ra với ý tốt, nhưng rất tiếc nó thiếu sự trung thực.
    Rốt cuộc bài thơ này không tôn vinh được tác giả nó là ông Lưu Quang Vũ, mà chỉ có tác dụng ngược, vì ông ấy chỉ lên án từ tổng thống VNCH và, nói theo ngôn ngữ thời nay là những “quan chức” cõng rắn cắn gà nhà thời phong kiến, tuyệt đối chẳng dám đụng đến các “quan chức” cs, những kẻ mà đến giờ này ai cũng biết chính là những kẻ bán nước trắng trợn, thẳng thừng, còn tệ hơn những kẻ “cõng rắn” nữa.
    Rút ra kết luận rằng, Lưu Quang Vũ cũng chỉ là một sĩ phu bị bịt mắt, bị tẩy não quá lâu nên không thể phân biệt được chân lý, sự thật là ở đâu. Vậy có thần thánh hoá ông cũng cần nhớ lấy điều ấy kẻo bị bóc mẽ, lợi bất cập hại.

BÌNH LUẬN

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây