4-7-2024
Hôm nay (4/7) là ngày quốc khánh Hợp Chúng quốc (“chúng” không phải “chủng”) Hoa Kỳ mà ta quen gọi nôm na là Mỹ. Ngẫu nhiên hôm nay tôi nhận được một chai rượu từ một người em ở Mỹ nhờ người mang về. Nhìn chai rượu tự nhiên tôi nhớ Huy Đức.
Đã một tháng ba ngày Huy Đức không còn được uống rượu uống trà cùng bạn bè sau khi anh bị Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an bắt tạm giam ngày 1/6/2024 về tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức cá nhân, theo điều 331 Bộ luật Hình sự.
Tôi nhớ, hơn mười năm trước Huy Đức đã chọn đúng ngày Quốc khánh Mỹ để trở về Việt Nam. Đó là khi anh học xong một lớp học báo chí của Quỹ Nieman tổ chức tại đại học Harvard. Trong thời gian học anh đã hoàn chỉnh và cho xuất bản bộ sách “Bên thắng cuộc” (2 tập), viết về lịch sử đất nước sau 1975 dưới góc nhìn của một ký giả có tư duy phân tích, nghiên cứu khoa học của một nhà sử học.
Sách ra, nhiều người ở Mỹ lo cho anh khi về nước. Họ khuyên anh ở lại. Nhưng Huy Đức quyết tâm về, dù hoàn cảnh khi xuống sân bay có thế nào thì cũng phải về, như sau này anh đã có lần kể với bạn bè. Và anh đã chọn ngày 4/7 để bay về nước. Quyết định đó của anh là đúng: Hơn mười năm qua Huy Đức vẫn là người tự do trên đất nước mình.
Người em gửi chai rượu cũng đã đưa lên Facebook của mình bức ảnh Huy Đức chụp cùng lớp học báo chí Nieman. Nguồn ảnh ở đây. Mọi người có thể vào xem phần giới thiệu Huy Đức tại lớp học (*).

Chai rượu này dành để khi gặp lại Huy Đức. Mong cho ngày đó chóng đến. Trong lúc chờ đợi, chỉ biết mong cho Huy Đức trong nhà giam giữ tốt sức khoẻ thân tâm trí.
________
(*) Tiếng Dân dịch phần giới thiệu của Nieman Foundation về nhà báo Huy Đức: San Trương (hay còn gọi là Huy Đức) là một nhà báo tự do, có trụ sở tại TP Hồ Chí Minh, là người đưa tin về chính trị Việt Nam. Sau tám năm phục vụ trong quân đội Việt Nam, mang hàm trung úy, ông đã chiến đấu chống Trung Quốc hồi năm 1979 và chống Khmer Đỏ hồi thập niên 1980.
Ông đã viết cho các tờ báo hàng đầu ở Việt Nam, gồm báo Tuổi Trẻ và Thời báo Kinh tế Sài Gòn. Là một nhà báo làm việc trong một hệ thống truyền thông do nhà nước kiểm soát, nguyên tắc chỉ đạo của ông là “thúc đẩy ranh giới, nhưng không vượt qua ranh giới“, lên án tham nhũng và thúc đẩy cải cách chính trị tại quê nhà. Cho đến năm 2010, ông đã đăng các bài viết trên blogosin.org, được xếp hạng là blog phổ biến nhất ở Việt Nam.
Ông Trương sẽ nghiên cứu về chính sách công, văn học Mỹ và lịch sử Việt Nam, với mục tiêu mài giũa công việc và tác động của mình với tư cách là một nhà phân tích chính trị. Ông thuộc khóa Atsuko Chiba Nieman Fellow năm 2013. Học bổng Chiba fellowship nhằm tưởng nhớ Atsuko Chiba, một Học giả của Nieman năm 1968.



Thi Sĩ: Trần Mạnh Hảo.
Những ngày này
Tổ Quốc là cá nằm trên thớt
Tổ Quốc là con giun đang bị xéo quằn
giặc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa
Biển Đông bị bóp cổ
Sóng bạc đầu nhe nanh sư tử
biển đập nát bờ
Hồng Hà, Cửu Long giãy giụa thở ra máu
Tuổi trẻ mít -tinh
đả đảo Trung Quốc xâm lược !
Sông Bạch Đằng tràn lên phố biểu tình
Sông Bạch Đằng bị bắt
ải Chi Lăng theo tuổi trẻ xuống đường
ải Chi Lăng bị bắt
gò Đống Đa nơi giặc vùi xương
sẽ bị bắt nếu biểu tình chống giặc !
Có nơi đâu trên thế giới này
như Việt Nam hôm nay
Yêu nước là tội ác
biểu tình chống ngoại xâm bị “Nhà Nước” bắt ?
Các anh hùng dân tộc ơi !
Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi !
nếu sống lại, các Ngài sẽ bị bắt !
ai cho phép các Ngài đánh giặc phương Bắc ?
sao vua Trung Hoa lại chiếm nước Trung Hoa :
“ Bên kia biên giới là nhà
Bên đây biên giới cũng là quê hương !”
Thơ Tố Hữu năm nào từng xóa dấu biên cương !
Đường ra biển dân tộc ta đang bị tắc
Phải giành lại Hoàng Sa từ anh bạn Thiên triều
tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi bị bắt !
Tổ Quốc yêu Người phải lấy máu mà yêu !
Nguồn Mạng.
Thái Bá Tân, NHÀ THƠ NHÂN DÂN.
Nguyễn Văn An, chủ tịch
Quốc Hội ta trước đây,
Ủy viên Bộ Chính Trị,
Nói, đại khái thế này:
Đảng phạm lỗi hệ thống.
Sai phạm ngay từ đầu.
Không biết, không khắc phục,
Một thời gian quá lâu.
Nên đảng thành lực cản
Của dân chủ, tự do
Và tiến bộ xã hội,
Tự biến mình thành vua.
Theo tinh thần của Marx,
Thì đảng của chúng ta
Mới chính là phản động,
Suốt mấy chục năm qua.
Vâng, ông ấy nói thế,
Công khai và đàng hoàng.
Mời các bác Dư Luận
Lên Phây mà nhận hàng!
*
Một ông nữa, Trần Đĩnh,
Tác giả cuốn Đèn Cù,
Một người cộng sản gộc,
Gần gũi giới chóp bu.
Ông viết trong hồi ký:
Cái yếu của đảng ta
Là yếu về trí tuệ
Và cái tầm nhìn xa.
Viết, in thành sách nhé.
Còn hơn cả đàng hoàng.
Mới các bác Dư Luận
Lại lên Phây nhận hàng!
Nguồn mạng
NHÀ THƠ NHÂN DÂN, Thái Bá Tân (Hà Nội)
Hiến Pháp ta quy định,
Rõ ràng và phân minh,
Rằng người dân được phép
Bày tỏ chính kiến mình.
Rồi một ông bộ trưởng,
Bộ Bốn Tê, gần đây
Công khai trên mặt báo,
Cũng xác nhận điều này.
Tôi, một công dân tốt,
Người luôn nhức nhối đau
Về hiện tình đất nước,
Xin được nói như sau.
*
Dân không hề bầu đảng.
Đảng không phải của dân.
Lạ, vậy ai cho phép
Đảng được lãnh đạo dân?
*
Một sự thật chua xót:
Mọi vấn đề của ta,
Cách này hay cách nọ,
Từ cộng sản mà ra.
*
Thật ra thì cộng sản,
Bằng lời nói, việc làm,
Không xây, mà phá nát
Đất nước này Việt nam.
*
Đảng ta năng lực kém.
Không làm gì nên thân.
Đạo đức cũng kém nốt.
Chỉ khốn khổ thằng dân.
NGUỒN MẠNG.
bởi vì
tôi khao khát Tự Do
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
ở nơi đó tôi gặp những người ngay,
ở nơi đó đồng loại tôi đang sống.
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
ở nơi đó giam giữ Tự Do,
giam giữ những trái tim khao khát sống.
nếu một ngày tôi phải vào tù,
tôi muốn được vào nhà tù cộng sản,
ở nơi đó giam giữ những nhà thơ,
giam giữ kẻ ngủ hoang
để thức tỉnh muôn đồng bào vô thức,
bắt nhà thơ giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thiên thể Tự Do,
bắt Tự Do giam vào trong ngục tối,
là mở ra ngàn thơ tứ Con Người,
nếu một ngày tôi phải vào tù,
thì chắc chắn là nhà tù cộng sản,
bởi vì tôi khao khat Tự Do.
Trích tập thơ chính luận “HÃY NGẨNG MẶT” người thơ Nguyễn Đắc Kiên.
“ông đã chiến đấu chống Trung Quốc hồi năm 1979 và chống Khmer Đỏ hồi thập niên 1980”
Làm vấy bẩn bộ quân phục của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam, làm đục ngầu cái tên “Bộ đội Cụ Hồ”. Cũng tại Lê Duẩn mới ra nông nỗi