Trang chủ Quan Điểm

Quan Điểm

Kể điều bạn biết, nói điều bạn nghĩ

Trump gây ra xung đột bằng cách chơi trò hòa giải

Foreign Policy

Tác giả: Bill Hayton

Dịch giả: Trúc Lam

14-11-2017

Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump trong một cuộc họp song phương ở Hà Nội, Việt Nam, ngày 12/11/2017. Ảnh:Jim Watson / AFP / Getty Images.

Hoa Kỳ đang tạo ra những vấn đề [rắc rối] ở Châu Á, bằng cách đề nghị hòa giải những căng thẳng giữa Việt Nam với Trung Quốc.

Donald Trump có ý gì khi ông ta đề nghị làm “trung gian” trong tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc trên Biển Đông? Hôm Chủ Nhật, trong chuyến thăm chính thức tới Hà Nội, Tổng thống Trump nói với người đồng nhiệm Việt Nam rằng: “Nếu tôi có thể giúp hòa giải hoặc phân xử, xin vui lòng cho tôi biết … Tôi là người làm trung gian rất tốt và là người phân xử rất giỏi“.

Tài sản trôi sông lạc chợ

Phạm Trần

3-6-2019

Luật Phòng, chống Tham nhũng (PCTN) sửa đổi, 36/2018/QH14 của Cộng sản Việt Nam, có hiệu lực từ ngày 01/07/2019, đã lộ chân tướng chỉ để bao che tội phạm và bảo vệ tài sản cho kẻ tham nhũng.

Hậu thanh tra đất Đồng Tâm: Có ai tin vào thanh tra Hà Nội (bài 1)

Nguyễn Đăng Quang

25-11-2017

Biến cố Đồng Tâm đã để lại nhiều bài học đau xót. Một trong các bài học này chính là công tác thanh tra. Những bức xúc, bất bình và khiếu nại của người dân chất chứa trong nhiều năm về những sai phạm trong việc sử dụng, quản lý đất đai ở xã Đồng Tâm và sân bay Miếu Môn không hề được các cấp chính quyền Hà Nội xem xét, giải quyết.

Ngày 20/4/2017, UBND Hà Nội thông báo mới quyết định lập Đoàn thanh tra để tiến hành thanh tra toàn diện vấn đề đất đai ở Đồng Tâm và cam kết sẽ phán xử công minh. Nhưng rồi sau đó, kết luận phũ phàng của Thanh tra Hà Nội làm người dân Đồng Tâm từ chỗ chưa kịp lóe lên niềm HY VỌNG đã sớm tắt ngấm LÒNG TIN vào chính quyền.

Thù đã ở trước mặt, đảng làm gì?

Phạm Trần

11-7-2019

Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đang lo tối mặt vì “mạng xã hội” và “xã hội dân sự” đã thúc đẩy tình trạng “suy thoái tư tưởng”, “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong đảng, đến hố chôn vùi chế độ.

Tản mạn cho blogger Mẹ Nấm

Trung Nguyễn

2-12-2017

Có lẽ những ai quan tâm đến tình hình nhân quyền tại Việt Nam đều không khỏi bùi ngùi trước tình cảnh của hai người phụ nữ có con nhỏ là chị Trần Thị Nga và chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Chỉ vì lên tiếng phản đối bất công xã hội mà chị Nga phải nhận chín năm tù giam, năm năm quản chế, còn chị Quỳnh thì phải chịu mười năm tù giam.

Cách nhà cầm quyền đối xử với phụ nữ, trẻ em

Giả sử như phải chín, mười năm nữa hai chị mới ra tù, tôi tự hỏi không biết các con của hai chị lúc đó sẽ như thế nào? Chúng sẽ trở nên hư hỏng, không được đi học, trong tim chất đầy thù hận với nhà cầm quyền và xã hội, hay chúng sẽ là những người tốt, có ích cho xã hội?

Kỹ nghệ thép Việt Nam vẫn giữ kế hoạch mở rộng sản xuất trong lúc bị đe dọa thuế quan

Nikkei Asian Review

Tác giả: Azusa Kawakami Tomoya Onishi

Dịch giả: Hoàng Thủy Ngữ

14-7-2019

FHS đưa các sản phẩm thép lên tàu. Ảnh: NAR

HÀ NỘI – Sự nghi ngờ đã len lỏi vào nỗ lực đầy tham vọng của Việt Nam khi quốc gia này muốn trở thành một cường quốc thép toàn cầu: Liệu Formosa Hà Tĩnh Thép, công ty đã khởi động nhà máy tích hợp đầu tiên của đất nước cách đây hơn hai năm, có thực sự muốn tiến hành kế hoạch xây dựng lò cao thứ ba không?

Bản án của Mẹ Nấm – Những điều cần suy nghĩ

Thạch Đạt Lang

9-12-2017

Đã hơn một tuần trôi qua, mọi ồn ào, xáo động sau phiên xử phúc thẩm blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – bắt đầu lắng xuống. Trong thời gian đó, cho dù Bộ Ngoại giao Mỹ và Đặc ủy Nhân quyền của Đức, bà Bärbel Kofler… mạnh mẽ lên tiếng phản đối với những tuyên bố cứng rắn, yêu cầu chính phủ VN phải trả tự do tức khắc cho Mẹ Nấm, phải tôn trọng Công ước Quốc tế về quyền Dân sự và Chính trị mà họ đã ký kết, CSVN vẫn trơ mặt ra, không thèm trả lời, hay phản ứng.

Những lên án của Bộ Ngoại giao Mỹ, những chỉ trích của Đặc ủy Nhân quyền Đức, Đại sứ Liên Âu tại VN… thật ra chỉ có giá trị như những giọt dầu xanh Con Ó xoa lên bụng cho người bị loét bao tử. Người CSVN thừa kiên nhẫn, lì lợm, dư thời gian để mọi chuyện tự chìm lắng xuống theo ý muốn của họ, nôm na là “để lâu cứt trâu hóa bùn”.

Hong Kong: Bà La Sát nuốt Tôn Hành Giả

Lê Minh Nguyên

25-7-2019

Biển người xuống đường biểu tình ở Hong Kong cuối tuần qua. Ảnh: Getty Images

GS Nguyễn Ngọc Huy khi còn sinh tiền ông thường ví việc Trung Quốc sáp nhập Hong Kong giống như việc bà La Sát nuốt Tôn Hành Giả, khi Hong Kong đã vào trong bụng Trung Quốc thì sẽ không bao giờ để TQ yên trong độc tài và cuối cùng TQ phải chịu thua Hong Kong khi phong trào dân chủ, không phải xuống đường ở Hong Kong, mà là ở Bắc Kinh bởi sinh viên và quần chúng, nhận được nguồn cảm hứng từ các cuộc biểu tình đòi dân chủ ở Hong Kong.

Phiếm và biếm: “Nâng đỡ trong tối”

Lò Văn Củi

17-12-2017

Phó chủ tịch Thanh Hóa nâng đỡ không trong sáng ‘hot girl’ Quỳnh Anh. Ảnh: Zing

Anh Bảy Thọt ghé quán cô Tư Sồn. Y như rằng, hở anh ghé là quán chộn rộn liền, chưa đặt đít xuống ghế anh đã thọt ông Ba Hu Đặng:

– Tui khoái mấy ông cán bộ nhà nước ghê, dăm ba bữa lại có phát kiến độc chiêu. Vụ bữa nay tui khoái dữ, ngặt cái chưa có kinh nghiệm, ông Ba kinh nghiệm đầy mình chỉ cho em út, con cháu đi ông Ba.

Khi “mặt nạ” trên người Vũ Ngọc Hoàng, cựu Phó BTG Trung ương, rơi xuống… (Kỳ 3)

Hồng Hà

1-8-2019

Tiếp theo kỳ 1kỳ 2

Mọi người vẫn còn nhớ câu chuyện Lê Phước Hoài Bảo, con trai ông Lê Phước Thanh, cựu Bí thư tỉnh uỷ Quảng Nam. Lê Phước Hoài Bảo sinh năm 1985, học Đại học Kinh tế Đà Nẵng, học thạc sĩ tại trường tư ở Mỹ là Đại học Claremont Graduate.

Thói kiêu căng và độc tài của Nguyễn Phú Trọng đang đưa VN càng lệ thuộc Bắc kinh và đẩy đảng phân hóa, tan rã nhanh hơn

Âu Dương Thệ

24-12-2017

  • Tính khí, tư duy, động lực tâm lí và năng lực lãnh đạo của Nguyễn Phú Trọng ra làm sao?
  • “Dân chủ đến thế là cùng”! Hay kiêu căng độc tài đến thế vẫn chưa thỏa mãn!
  • Thủ phạm ra lệnh bắt giam tòng phạm!
  • Tính khí ngạo mạn và tham nhũng quyền lực cho cá nhân của Nguyễn Phú Trọng đã vượt qua những người tiền nhiệm!
  • Các thành phần và khuynh hướng chính trị trong Đảng hiện nay
  • Khấu đầu trước Bắc kinh
  • Cá nhân, Đảng và Dân tộc
Nguyễn Phú Trọng. Nguồn: AFP

Một chính trị gia, nhất là người cầm đầu một chế độ, nhiều hay ít thường thích tự ca tụng thành tích của mình. Đây là điều dễ hiểu. Vì một trong những hoạt động của chính trị là tuyên truyền và quảng cáo. Nhưng dư luận có khen và tin họ không, đó mới là cốt lõi. Điều này tùy thuộc ở thành tích thực sự và tư cách của chính trị gia. Muốn nhận xét chính xác và khách quan về một chính trị gia cần phải xem các chính sách, tính tình và những động cơ tâm lí thầm kín dẫn tới các hành động của họ.

Câu trả lời của một sự im lặng

Nguyễn Văn Dũng

8-8-2019

Chàng thanh niên giơ cao khẩu hiệu đó đã đứng bất động trước tòa Lãnh sự Trung Quốc tại Sài Gòn ngày 5/6/2011, từ 10h45′ đến 13h30′, hướng biểu ngữ chống Tàu xâm lược Việt Nam về phía lãnh sự quán Tàu, khi công an ngăn chặn không cho đoàn biểu tình tiếp tục diễu hành tới đó.

VÀ ĐÂY LÀ THƠ CỦA MỘT THẰNG NÔNG DÂN VỀ CHÀNG THANH NIÊN:

Bạn Là Ai?

Bạn là ai, hỡi người bạn trai trẻ
Không một lời, bạn đứng thẳng hiên ngang
Mắt đăm đăm, bạn nhìn về một phía
Bóng quân thù, đang dày xéo quê hương
Mặc gió mưa, mặc nắng cháy thiêu người
Tay vươn thẳng, với lời nguyền yêu nước
Dáng đứng đó, đã đi vào ký ức
Tuổi trẻ hào hùng, của thế hệ hôm nay
Trường Sa ơi, tôi sẽ mãi cùng người
Dẫu có chết, không một lời nuối tiếc…

***

CÒN ĐÂY LÀ TÂM SỰ CỦA ANH ẤY NGÀY HÔM NAY: CÂU TRẢ LỜI CỦA MỘT SỰ IM LẶNG

Bãi Tư Chính nóng không? Rất nóng! Chủ quyền đất nước nóng không? Rất rất nóng! Tình hình biển Đông căng thẳng không? Rất rất rất căng thẳng!

Vậy tại sao tôi còn im lặng?!
Hay lòng tôi nguội lạnh rồi chăng?!
Tôi vô cảm với quê hương, tổ quốc rồi sao?!
Hay lẽ nào chí khí tôi đã bạc nhược rồi?!
Liệu tôi đã khuất phục trước kẻ thù và bạo quyền?!

KHÔNG!
KHÔNG!
KHÔNG!
Tuyệt đối KHÔNG!
Vậy tại sao tôi còn im lặng?!
Vậy tại sao tôi còn im lặng?!

Vậy tại sao tôi còn im lặng?!

“Xuống đường đi, tổ chức xuống đường đi. Dù đảng cộng sản không giữ, nhưng chúng ta nhất định phải giữ nước”. KHÔNG! “Phải biểu tình, không thể để mặc đảng cộng sản muốn làm gì thì làm được”. KHÔNG! “Im lặng sẽ mất nước, biểu tình đi, tôi theo cậu”. KHÔNG!

Mất nước. Chắc cũng sắp. Rất nghiêm trọng. Rất khủng khiếp. Rất kinh hoàng. Di họa muôn đời. Lầm than. Khổ ải. Đói rách. U tối. Chà đạp. Phỉ nhổ. Nguyền rủa. Đọa đày. Nô lệ. Nhục nhã. Khốn nạn. Dày vò…

Vậy tại sao tôi còn im lặng?!
Vậy tại sao tôi còn im lặng?!
Vậy tại sao tôi còn im lặng?!
Vậy tại sao tôi còn im lặng?!

Vì thứ tôi cần và phải chuẩn bị bây giờ, là một cuộc chiến tranh vệ quốc, là một cuộc chiến tranh khẳng định, kiến thiết, bảo vệ nền độc lập, là một cuộc chiến tranh gìn giữ chủ quyền và đòi lại lãnh thổ.

Biểu tình trong lòng một chế độ im lặng trước ngoại xâm thì được cái gì?

Quốc tế nhìn thấy và giúp đỡ ư? Suốt cuộc tranh đấu bảo vệ chủ quyền hàng chục năm nay, qua biết bao những cuộc biểu tình lớn nhỏ, bị đàn áp đến đổ máu, tù tội bao phen, quốc tế có thấy không? Có! Nhưng họ cũng chỉ giúp được đến thế thôi.

Hay còn muốn bắt họ đem quân đội đi đánh Tàu cộng cho ta? Đừng ảo tưởng viễn vông thêm nữa. Vấn đề nằm ở chính chúng ta, họ thực sự đã giúp đỡ hết khả năng có thể, chỉ là chính chúng ta không có đủ năng lực, sức mạnh, trình độ tiếp nhận và sử dụng hiệu quả sự giúp đỡ đó. Chính chúng ta kém cỏi và vô dụng, không phải là thế giới tàn nhẫn thờ ơ.

Biểu tình để tập cho quen với ý thức đòi hỏi quyền biểu đạt ư? Vô nghĩa, dân này khoe mẽ thì thích, chứ nghiêm túc, tử tế thì chưa. Tôi là một kẻ có mặt trong nhiều cuộc biểu tình đã nổ ra. Tôi cũng là một trong rất ít những người trong các cuộc biểu tình ấy phải chạy đôn chạy đáo để kết nối các nhóm nhỏ luôn sẵn sàng tách rời nhau vì phấn khích, vì thiếu tập trung, vì không quan sát.

Tôi cũng là một trong rất ít những kẻ chạy tới chạy lui dẹp đường và xin lỗi người dân lưu thông vì đã cản trở và làm ảnh hưởng đến họ. Tôi cũng là một trong rất ít người đã đạp tung dải barrier chắn ngang đường Nguyễn Văn Chiêm và càn lấn vượt qua lớp bảo vệ để 2 đoàn biểu tình nhập vào làm một tiến về Nhà thờ Đức Bà.

Nhưng trong những cuộc biểu tình lên đến cả ngàn người ấy, có được bao nhiêu kẻ như tôi? Hay được bao nhiêu kẻ như những người chạy vòng quanh phát nón, phát nước cho đoàn người?

Chẳng mấy, các cuộc biểu tình đã diễn ra của chúng ta đều mang nặng tính phô diễn cá nhân, đi cho sướng chân, gào cho sướng miệng, và chụp hình đăng facebook cho sướng với nhau. Những người như tôi, chỉ khi nào tình cờ lọt vào ống kính của một ai đó, thì người ta mới biết rằng chúng tôi có xuất hiện ở đó, trong khi hầu hết người biểu tình thì điểm danh và vỗ ngực bằng những tấm hình. Để làm gì?

Biểu tình để tập luyện cho quen, để trở nên chuyên nghiệp và giàu kinh nghiệm, để chuẩn bị cho những cuộc biểu tình vô tiền khoáng hậu? Không, hoàn toàn không cần thiết. Điều cần thiết duy nhất chỉ đơn giản là mỗi người phải minh định được ta có mặt ở nơi đó, thời khắc ấy với mục đích tối thượng là gì. Tâm sáng, tự khắc sẽ thấy đường và tự khắc sẽ biết phải hành động thế nào. Không ai trở nên chuyên nghiệp cho dù có tập luyện bao nhiêu nhưng với một tâm thế nửa vời, mông lung, hờ hững. Ngược lại, hãy xác tín mục tiêu cuối cùng, thì tự khắc sẽ biết cách để đi đến đích.

Chúng ta biểu tình cũng đông đấy, cũng dữ dội đấy, cũng can trường trước đàn áp bạo lực đấy. Nhưng tiếc thay chúng ta chẳng đồng lòng, yếu tố cần thiết và quan trọng nhất. Nên chúng ta tan rã, và chúng ta nhận lãnh hậu quả. Tôi cũng từng bị đập đến vẹo cả sống mũi, những người nặng hơn thì toác đầu, sứt trán, gãy tay, gãy chân, nặng hơn cả là tù tội. Nhưng rồi chúng ta được gì sau khi đã trả một cái giá đắt như vậy?

Không, chẳng gì cả, chẳng gì ngoài một chút ảo giác tự hào, một chút hưng phấn và an ủi cho chính bản thân mình. Chứ ta có thực sự thấy tự hào không, khi mà giặc ngoại xâm vẫn ngày càng lấn sâu vào bờ cõi. Không. Ta có tự hào được không khi nhìn thấy quê hương vẫn từng ngày rệu rã, mục nát, tang hoang. Cũng không.

Chất lượng của phong trào đấu tranh quá thấp, và có xu hướng ngày càng suy giảm, thụt lùi. Đôi khi tôi tự hỏi, những người đang đối lập với nhà cầm quyền cộng sản hôm nay, có điều gì khác biệt không? Mâu thuẫn quan điểm thì có đấy, nhưng sự văn minh, tinh thần tiếp thu, cởi mở, tiến bộ thì có khác gì? Vậy thì có khác chăng chỉ là một bên có toàn bộ quyền lực, một bên thì không mà thôi?!

Chúng ta thậm chí khiếm khuyết trầm trọng tư duy tổ chức, trình độ quản lý và năng lực kiến thiết để đảm đương trọng trách phục hưng quốc gia nếu như chế độ cộng sản sụp đổ nữa kìa. Chỉ có những kẻ biết phải làm gì và biết cách thức để làm những việc ấy sau cộng sản, mới sẽ có thể kết thúc chế độ cộng sản.

Mấy ngày trước, tôi có tình cờ theo dõi vụ việc xung đột dẫn đến ẩu đả và tấn công nhau trên đất Thái giữa anh Đỗ Đức Hợp và anh Đoàn Huy Chương. Tôi từng gặp anh Hợp một lần khi cùng về An Giang dự đám cưới. Dù không trực tiếp kết nối và chưa trò chuyện riêng bao giờ, nhưng qua những gì thể hiện, tôi đánh giá anh Hợp là một người nhiệt huyết và có chiều sâu, nhưng cũng nóng tính và bộc trực.

Trước đây anh Hợp cũng từng mâu thuẫn với anh Long Trần – một người bạn của tôi, nhưng vì vốn dĩ không ưu tiên tâm sức và thời gian cho những chuyện cá nhân của người khác nên tôi cũng không theo dõi và nắm rõ. Và quan điểm của tôi rất rõ ràng, là một người đàn ông bước ra xã hội thì phải tự xử lý được những vấn đề xảy đến với mình. Nên dù có nghe phong phanh chuyện ấy nhưng tôi cũng cho qua một bên và không dùng nó để phán xét ai cả. Với những mâu thuẫn cá nhân, nếu không được nhờ thì tôi sẽ tuyệt đối không chủ động can dự hay can thiệp.

Khi Đoàn Huy Chương ra tù, tôi đã từng đến đón anh ở phòng Công Lý & Hòa Bình dòng Chúa Cứu Thế. Tôi trân trọng anh Chương vì sự tỉnh thức rất sớm của anh, và dù không được ăn học nhiều, anh đã can đảm đấu tranh bảo vệ quyền lợi của người công nhân lao động. Nói thế để hiểu rằng tôi không có ác cảm hay thiên lệch cho bất kỳ ai. Và sau vụ việc vừa xảy ra thì cảm xúc duy nhất của tôi là thất vọng. Cũng là tại tôi thôi, thất vọng bởi vì đã từng tôn trọng, tin và kỳ vọng, là tự mình chứ có ai bắt đâu.

Sau sự việc này, sau khi nghe những câu thách thức của anh Chương trên các livestream và nhìn những cú đá của anh Hợp với một người đã bị khống chế ngồi bệt bên đường thì cả hình ảnh anh Hợp và anh Chương trong tôi đều không còn nhiều giá trị và ý nghĩa. Anh Chương đã từng phải ngồi tù đến 9 năm chỉ vì đấu tranh cho quyền lợi công nhân, tôi luôn cảm kích và trân trọng điều đó. Song điều đó không có nghĩa rằng, anh không cần phải nỗ lực hơn, gia tăng thực lực và trình độ bản thân hơn.

Tôi thấy điều gì qua sự vụ, những sự cáo buộc đầy cảm tính mà thứ được gọi là bằng chứng thì chỉ là những lời qua tiếng lại vu vơ. Như thế thì làm sao mà trách tòa án VN xét xử chúng ta cũng với những bằng chứng kiểu như thế được. Rõ ràng ở đây có những nhầm lẫn nghiêm trọng giữa bản chất thực của sự việc và suy diễn về sự việc/ lời kể về sự việc/ đồn đoán về sự việc/ thông tin một chiều về sự việc. Chứng cứ mà như thế, thật chẳng khác gì tòa án cộng sản Việt Nam.

Anh Chương và những người bạn đi cùng đã tị nạn ở nước ngoài một thời gian dài, nhưng khi gặp sự cố vẫn không thể giao tiếp một cách căn bản nhất được với người khác bằng ngôn ngữ bản địa hay tiếng Anh thì thực sự là một điểm rất đáng phải nhìn lại. Phải chăng bấy lâu nay, chúng ta vẫn chiến đấu như những đứa trẻ trần truồng xông lên võ đài?! Không thực lực, không vũ khí, không giáp chắn, không võ nghệ…

Nhưng tôi không nhắc đến để tấn công hay chỉ trích cá nhân ai. Ở đây, tôi chỉ muốn dùng hình ảnh cụ thể này để nói về thực trạng đáng buồn của phong trào đấu tranh dân chủ – mà theo quan điểm riêng tôi thì gọi là phong trào đối lập thôi, chứ dân chủ hay không, dân chủ bao nhiêu thì còn chưa biết.

Chúng ta đã từng thấy những công an, dân quân, thanh niên xung phong đánh người biểu tình ôn hòa không phản kháng, hôm nay chúng ta cũng đã thấy rằng chúng ta cũng hành xử với nhau như vậy. Chúng ta đã từng lên án người cộng sản, nhà cầm quyền cáo buộc, đấu tố chúng ta không bằng chứng, không lý lẽ, hôm nay chúng ta cũng đã thấy được chính mình đối đãi với nhau như thế. Chúng ta cáo buộc ban tuyên giáo cộng sản thao túng truyền thông, dắt mũi dư luận, nhưng hôm nay chúng ta đã thấy chính chúng ta tự xỏ dây qua mũi mình rồi chạy theo sau họ.

Lại nhớ, năm 2009 tôi bị tạm giam vì in áo chống Bauxite Tây Nguyên. Thay vì bảo vệ tôi, một phe phái và bộ phận đấu tranh khi ấy lại quay sang tấn công và cho rằng tôi là mật vụ cộng sản cài cắm, rằng tôi là kẻ chỉ điểm để 2 người in áo khác ở miền Trung và miền Bắc cũng bị bắt. Trong khi, tôi thực tế còn không biết là có người khác cũng in áo giống như mình.

Năm 2011, khi tôi đứng bất động nhiều giờ trong cuộc biểu tình chống Trung cộng trước lãnh sự quán của chúng ở Sài Gòn, những kẻ đã từng vu cáo tôi tiếp tục luận điệu rằng tôi nhận nhiệm vụ của cộng sản để làm như thế, chứ không thì làm sao tôi dám… và nhiều vụ việc khác nữa, cho đến tận bây giờ, ngay lúc này thì cũng vẫn có một luồng dư luận âm ỉ sau lưng, cáo buộc tôi là gián điệp cộng sản.

Và những người đưa ra cáo buộc ấy, họ vẫn tự nhận mình là người đấu tranh cho Việt Nam tự do, dân chủ, cũng vẫn đang sinh hoạt cùng với phong trào đấu tranh dân chủ vậy. Cũng giống như vì tôi không chọn lựa cách thức khoe khoang những giấy mời, giấy triệu tập, kể lể những chuyện bị khó dễ, sách nhiễu, hành hạ thì người ta nghiễm nhiên cho rằng tôi không hề bị, và họ sẵn tiện khẳng định luôn rằng bởi tôi là an ninh cộng sản nên như thế.

Bạn biết không, khi người ta không thực sự can đảm, họ nghĩ mọi hành động họ không dám làm, không làm được thì cũng sẽ không có ai làm được. Và khi người ta không thực sự công tâm, nếu bạn chưa bị bịt miệng hay thoát nạn, họ nói bạn là tay sai của cường quyền, còn nếu bạn bị hãm hại, truy bức, trả thù, họ sẽ nói rằng đó chỉ là diễn kịch, bạn vẫn phải là tay sai của cường quyền, trong mắt họ.

Tôi chẳng minh oan hay giãi bày cho mình, nhưng tôi nói ra để nghiêm túc nhìn nhận xem nhận thức của chúng ta đang hạn chế đến mức nào, chúng ta thiển cận và cực đoan, cố chấp ra sao.
Cũng như người ta sẵn sàng lao vào sát phạt, tấn công, hủy hoại, lăng mạ, chém giết nhau khi bất đồng, xung đột hay bêu rếu, hạ bệ, triệt tiêu nhau khi cho rằng người này trục lợi ít tiền trợ giúp, người kia tiêu pha mấy đồng từ sự đóng góp của cộng đồng trong khi chính bản thân mỗi người thì vẫn hàng ngày đóng đủ các sắc thuế để nuôi dưỡng và chăm bẵm, vỗ béo cho cái chế độ mà họ vẫn cực lực lên án và chống lại. Không một chút phàn nàn.

Thanh lọc phong trào là tốt, nhưng điều đó không có nghĩa là tận diệt những người túng thiếu, khổ sở đang lên tiếng cùng với mình. Những kẻ lừa đảo, trục lợi, nhân danh phong trào thì cần phải vạch mặt, tẩy chay, nhưng đôi khi có những tình huống thực sự khó khăn, chẳng đặng đừng cũng lôi nhau ra tận diệt thì thật là nhỏ nhặt.

Bản thân tôi từng có những lúc khốn đốn, cùng kiệt nên tôi rất hiểu. Cũng may là tôi chỉ nhờ cậy những người vô cùng thân thiết, gần gũi với mình và hoàn toàn trên danh nghĩa cá nhân chứ chưa ngửa tay ra xin xỏ hay đón nhận một sự giúp đỡ nào của cộng đồng nhân danh này nọ, không thì chắc cũng đã trở thành nạn nhân và bị hủy diệt bởi những vụ lùm xùm như thế.

Năm 2012, tôi bị tai nạn giao thông tưởng chết, phải nằm cấp cứu hơn tháng trời trong bệnh viện, và tưởng sẽ vĩnh viễn bị liệt cả hai chân. Bạn bè tôi đều cho rằng, đó là do an ninh cộng sản làm, nhưng tôi thì không tin như vậy. Vì kẻ thù thực sự của tôi chỉ có Trung Cộng, và vì sau những cuộc biểu tỉnh năm 2011 mà lãnh sự quán Trung cộng ở Sài Gòn phải cay cú dời đổi từ vị trí đắc địa 4 hướng tụ về ở ngã 4 Phạm Ngọc Thạch – Nguyễn Thị Minh Khai sang một vị trí bên đường ở Hai Bà Trưng. Không cay cú, tức tối sao được, thế nên nếu muốn giết chết tôi, thì chỉ có Trung Cộng.

Bạn bè nói tôi công khai sự việc vừa để vạch trần sự tàn ác vừa để kêu gọi sự giúp đỡ, viện trợ của cộng đồng nhưng tôi từ chối. Tôi không có chứng cứ gì, và tội thực sự hiểu cộng đồng này. Cũng như từ khi bắt đầu, thì tôi đã xác định chấp nhận. Nên tôi kiên quyết tự gánh chịu và giải quyết một mình. Người ta cùng nhau nuôi quan tham chế độ cộng sản cả ngàn tỷ mỗi ngày, nhưng không thể bao dung cho những người cùng chiến đấu với mình chỉ vài đồng lẻ. Vì thế mà người cộng sản cũng coi thường chúng ta, họ nhìn thấy và càng tin tưởng hơn rằng, chúng ta cũng chỉ là những kẻ tranh giành quyền lợi mà thôi.

Ai bao dung, tha thứ được đến đâu, thì người ấy có thể làm những việc to lớn đến đó. Ai chấp chiếm đến cỡ nào, thì kẻ ấy cũng nhỏ nhen như vậy. Tôi tin là như thế. Tiếc rằng, lòng hận thù và chấp chiếm của chúng ta dành cho nhau quá lớn, lớn hơn cả so với những kẻ thù thực sự. Thật là một nỗi oan khiên, đày đọa.

Tổ quốc là lòng biết ơn, tổ quốc là tinh thần trách nhiệm, tổ quốc là tình yêu thương, đùm bọc, tổ quốc là sự bao dung, tha thứ và cứu chuộc. Thế chúng ta có tổ quốc không? Nếu không có tổ quốc, thì lấy cái gì để mà yêu nước?!

Năm 2014, trước hiểm họa ngoại xâm đến từ Trung Cộng, tôi đã từng dự định và lên kế hoạch tự thiêu để bảo vệ tổ quốc. Tôi đã định lập một tế đàn dưới tượng Trần Hưng Đạo, đọc diễn văn tạ tội với tiền nhân, cha ông, cắt máu mình để rửa sạch mọi thù hận và nguyền rủa đã đeo bám suốt bấy lâu trong lòng dân tộc và hỏa thiêu mình, hòng thổi lên ngọn lửa đoàn kết, đồng lòng của tất cả người Việt Nam để chống ngoại xâm. Điều này những anh em thân thiết nhất với tôi biết rõ, bởi tôi đã nhờ sự hỗ trợ của họ nhằm thực hiện cho bằng được. Bởi tôi biết nhà cầm quyền, hay thậm chí là người đi đường cũng sẽ không để yên cho tôi hành động và đạt được mục đích cũng như không thể lan tỏa thông điệp nếu tiến hành chỉ một mình.

Tất cả anh em đã phản bác và từ chối hỗ trợ. Thế là tôi vẫn sống, lại tiếp tục sống để nhận ra rằng, nếu lúc đó tôi có chết như vậy, thì cái chết đó cũng sẽ hoàn toàn vô nghĩa. Bởi lòng thù hận của dân tộc này quá khủng khiếp và người ta thậm chí sẵn sàng hủy diệt nhau chỉ vì những thứ rất nhỏ nhặt, tầm thường. Có lẽ, đó là oán khí ngút trời của hàng triệu triệu những linh hồn đã ai oán nằm xuống suốt chiều dài mấy ngàn năm dựng nước, tranh đoạt, xâm lấn và giữ nước. Từ ngày đó đến nay, tôi đã chứng kiến rất rất nhiều điều. Những điều rất đáng buồn.

Tôi không xem bất kỳ người Việt Nam nào là kẻ thù. Điều này không có nghĩa rằng mọi sai trái, tội lỗi, bất công đều được thứ tha và xóa bỏ. Mà nó có nghĩa là tôi muốn tất cả mọi tội trạng được xét xử nghiêm minh trước một hệ thống luật pháp văn minh, công bằng và nhân bản. Tất cả chúng ta nợ nhau, nợ xã hội này bản khế ước ấy, vì đã quá lười nhác, mê muội, ươn hèn.

Chúng ta nợ chính những cảnh sát, những công an, dân phòng, bảo vệ đã phang dùi cui vào mình lúc biểu tình, bởi chúng ta đã quá thờ ơ để cho một lũ chính trị gia salon ngồi làm trò hề trong phòng lạnh của tòa nhà Lập Pháp. Đó chính là những kẻ tội đồ đã được tiếp tay bởi chúng ta để nguệch ngoạc, trây trét ra một cái hệ thống pháp luật kệch cỡm, xuẩn ngốc, phi lý, thiển cận, bất công đến mức cần phỉ nhổ. Chúng ta trút giận lên kẻ thừa hành mệnh lệnh mà lại bỏ qua những kẻ cầm đầu, và quên luôn bổn phận của chính mình.

Thế nên, tôi bây giờ không muốn thấy người Việt tiếp tục đánh đập nhau, bỏ tù nhau, triệt hạ nhau. Tôi muốn nhìn thấy những thiện chí, hơn là những xung đột. Tôi muốn thấy những người tù được thả, chứ không muốn thấy ai bị bắt giữ thêm. Tôi muốn thấy kẻ quyền lực phải biết nhún nhường, và kẻ mạnh phải biết dùng sức mạnh của mình để bảo vệ chứ không phải để tiêu diệt.

Tôi muốn nhìn thấy sự đồng lòng, chứ không muốn nhìn thấy sự lợi dụng và mưu tính. Bao nhiêu tù nhân chính trị được trả tự do, sẽ có bấy nhiêu triệu người xuống đường biểu tình thậm chí là cầm súng chống quân xâm lược. Chỉ khi đó, việc biểu tình mới thực sự có giá trị và ý nghĩa. Bằng không, tôi sẽ tiếp tục im lặng. Vì chiến tranh đã là điều chắc chắn phải xảy đến rồi.

Hãy lớn lên đi những con người Việt Nam, dù muộn nhưng nếu thực sự nỗ lực thì vẫn kịp. Đất nước này cần những bản lĩnh Hồng Kông, Đài Loan, Israel để kiến dựng nền độc lập, đòi lại đất đai và bảo toàn chủ quyền, lãnh thổ của mình. Điều đang thiếu và cần phải có ở nơi này, ngay bây giờ, là những con người trưởng thành có thể hóa giải được thù hận và đem thương yêu gieo rắc vào mỗi tâm hồn.

__________

* Vì người chụp ảnh, thằng nông dân, và chàng thanh niên đều không quan trọng chuyện tên tuổi nên tôi cũng không nêu tên của họ. Các bạn copy đăng lại cũng không cần ghi nguồn từ fb tôi. Chúng ta đều có tên là VIỆT NAM.

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Nhân viên mật vụ Việt Nam muốn xuất cảnh đến Đức

Spiegel

Hùng Hà chuyển ngữ

2-1-2017

Trịnh Xuân Thanh (trái) và Phan Văn Anh Vũ. Ảnh: RFA

Một sỹ quan mật vụ Việt Nam đã đệ đơn xin xuất cảnh đến Đức. Một luật sư hứa hẹn, thân chủ của ông ta có thể cung cấp những thông tin giá trị về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đình đám.

Sau vụ bắt giữ một sỹ quan mật vụ Việt Nam ở Tân-gia-ba, vị luật sư Đức của người này đã đệ đơn xin thu nhận thân chủ của ông ta vào Đức. Phan Văn Anh Vũ, người đang bị truy nã ở Việt Nam với tội danh tiết lộ bí mật quốc gia, bị đe dọa với án tử hình nếu bị trả về nguyên quán, điều này được nêu ra trong bức thư của Văn phòng luật sư gửi đến Đại sứ quán Đức ở Tân-gia-ba.

Thứ Sáu cuối cùng

Nguyên Đại

16-8-2019

Người dân Hồng Kông xuống đường đòi tự do. Ảnh: Independent

Trong lúc này, các xe thiết giáp Trung Cộng (TC) đã áp sát biên giới Hồng-Kông (HK), nhưng tuổi trẻ HK không có dấu hiệu lùi bước. Cuối tuần này sẽ có nhiều cuộc biểu tình lớn ở thương cảng này. Liệu Tập Cận Bình có theo gương của Đặng Tiểu Bình trở thành một tội đồ của nhân loại? Có lẽ nào thế giới phải chứng kiến, sau đúng 30 năm, một Thiên An Môn nhuộm máu tái diễn ở HK? Có lẽ nào nhân loại lại phải thêm một lần thất bại vì không bảo vệ được tuổi trẻ, tinh anh của chính mình? Cả thế giới đang dõi mắt về HK…

Từ điện gió Bạc Liêu, tới nhà máy điện than Sóc Trăng, Trà Vinh *

LTS: BS Ngô Thế Vinh vừa cho phổ biến trên trang VOA bài bút ký về một đề tài liên quan đến quy hoạch năng lượng VN, bị khuynh loát bởi các dự án nhiệt điện than nhiều ô nhiễm nhất với chi phí cao nhất so với các nguồn năng lượng sạch và rẻ khác. Tác giả đã đến Trà Vinh quan sát nhà máy điện Duyên Hải 1, tường trình mối quan tâm của một bác sĩ về nguy hại của làn sóng nhiệt điện than tràn vào VN, mang theo bệnh tật, giáng xuống đầu cư dân và phát tán thêm nhiều ô nhiễm vào môi trường, vốn đã ở trong tình trạng nghiêm trọng khắp trên cả nước.

Đã đến lúc chính quyền Việt Nam cần có ý thức bảo vệ người dân, tôn trọng nhân quyền, trong đó có quyền của người dân được sống trên mảnh đất lành của cha ông để lại, được uống nước sạch, được hít thở bầu không khí trong lành. Thế nhưng hiện nay, những quyền cơ bản ấy đang bị hy sinh, bị vi phạm nghiêm trọng bởi một nhà nước đang ưu đãi cho Trung Quốc và các nhóm lợi ích nước ngoài nhập năng lượng bẩn nhất vào Việt Nam, bất chấp bệnh tật và những chi phí cao nhất, đầu tư vào nhiệt điện than, để dân chúng phải gánh chịu bệnh tật, sống trong môi trường ô nhiễm nhiều thế hệ.

Dân biểu đảng Cộng hòa ở quận Cam lên tiếng phản đối chính sách nhập cư của chính quyền Trump

Cal Matters

Tác giả: Dan Morain

Dịch giả: Mai V. Phạm

19-8-2019

Ông Tyler Diep, dân biểu hạ viện bang California, bên ngoài tòa nhà California Capitol. Photo Courtesy

Năm 1991, gia đình dân biểu tiểu bang Tyler Diệp (Địa hạt 72, quận Cam, California) cần đến phúc lợi xã hội khi vừa bước chân đến Mỹ từ Việt Nam. Bởi thế, ông Diệp tức giận khi Tổng thống Trump tuyên bố kế hoạch sẽ giới hạn người nhập cư nhận trợ cấp xã hội.

Nghịch lý Hoàng Sa – lộ rõ Mật ước Thành Đô

Nguyễn Hà Nội

19-1-2018

Nội dung Mật ước Thành Đô? Chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được! Ít nhất là cho tới khi chúng thực hiện xong, hoặc đến khi CSVN sụp đổ. Tuy nhiên, có những cách khác để chúng ta thấy rằng nó đang thật sự hiện hữu. Và nội dung của nó nguy hiểm như thế nào đối với nước Việt chúng ta. Kìa, Hoàng Sa 19 -1: Địch mừng thắng lợi!

Vụ cháy Cty Rạng Đông: Người dân bị bưng bít thông tin

BTV Tiếng Dân

31-8-2019

Hai ngày sau vụ cháy lớn ở khu nhà xưởng của Công ty Rạng Đông ở quận Thanh Xuân, Hà Nội, tối ngày 30/8/2019, các báo “lề đảng” đồng loạt đưa tin: Quan chức Hà Nội khẳng định môi trường xung quanh đám cháy an toàn, không bị ô nhiễm, bất chấp các lo ngại rằng đám cháy kéo dài suốt 5 tiếng với không ít vật liệu cháy là bóng đèn huỳnh quang, với các loại hóa chất độc hại, trong đó có thủy ngân bị phát tán.

Mừng hụt

Lò Văn Củi

28-1-2018

Đội tuyển đá banh U23 dừng bước trước “ngưỡng cửa thiên đường”, “nhường” cho đội Uzbekistan vô hưởng trọn niềm vui. Bị mừng hụt, thiệt là tiếc nuối. Nhưng thôi, bà con cô bác nhắc vài lần rồi thôi, “nhắc chi chuyện cũ thêm đau lòng lắm người ơi”.

Riêng chuyện mừng hụt thì bị hoài hoài, bị nhiều chuyện, hông nói tới hông được. Ông Hai Xích lô nói:

Đi, chết tiệt đi… quý vị!

Kông Kông

8-9-2019

Từ ngày 9/6/2019, người Hồng Kông thuộc đủ mọi giới, mọi thành phần đoàn kết, hỗ trợ nhau xuống đường phản đối Dự luật dẫn độ về Hoa lục. Gần 3 tháng sau, Carrie Lam mới chịu tuyên bố rút lại Dự luật khi đã có 8 người chết, hơn 1 ngàn người bị bắt và hàng ngàn người khác bị cảnh sát và (không ngoại trừ) đặc tình Hoa lục trà trộn đánh đập.

Hồ Xuân Mãn làm ô uế Đảng Cộng sản Việt Nam đến khi nào?

Nguyễn Đăng Quang

3-2-2018

Trong các đảng viên cao cấp của ĐCSVN (từ Bộ trưởng hoặc Ủy viên Trung ương trở lên) có lẽ chẳng có nhân vật nào đạt mức man trá, khả ố, gian dối và làm ô uế ĐCSVN như kẻ có cái cái tên là Hồ Xuân Mãn (HXM). Bản chất lưu manh chính trị và đạo đức suy đồi của HXM không chỉ là nỗi xấu hổ chung cho cán bộ, đảng viên, nhất là các đồng chí CCB quê hương Thừa Thiên-Huế trong 6 năm qua, mà nó còn để lại tác hại xấu cho sự lãnh đạo của ĐCSVN cũng như uy tín, danh dự và thể diện của tổ chức này.

“Bị cướp hai lần, nhà cửa tan hoang”

Đỗ Thành Nhân

12-9-2019

Mở đầu

Chị sinh 1962, năm nay 57 tuổi, là giáo viên dạy tiếng Anh. Chị kể về những gì đã chứng kiến trong hơn 50 năm qua, mà chính chị là người trong cuộc.

Dự án Long Phú 1 đã rút đơn xin tài trợ từ US ExIm Bank

Viet Ecology Foundation

Phạm Phan Long, PE

10-2-2018

Dân cư Long Phú sẽ  lo lắng về tình huống có thể sẽ xấu nhất

Người viết sau khi gởi bài “Đây là lằn đỏ để đoạn tuyệt với nhiệt điện than tại Việt Nam” trên diễn đàn VOA, đã nhân danh Viet Ecology Foundation liên lạc với US ExIm Bank bày tỏ mối quan tâm và khuyến cáo ngân hàng này không nên tham dự vào dự án nhiệt điện than xả ô nhiễm và gây nguy hại ở Việt Nam. Thêm vào là phân tích chiến lược về bất lợi quốc tế cho Hoa Kỳ (HK) nếu HK giúp ngân hàng Nga thoát bế tắc tại Long Phú trong khi Liên Hiệp Quốc đang áp dụng biện pháp trừng phạt Nga vì quân đội Nga đã xâm lăng vào lãnh thổ Ukraine.

Thực hiện Di chúc của Hồ Chí Minh

Đỗ Thành Nhân

17-9-2019

Phần 1. Từ ướp xác Hồ Chủ tịch

I. Chủ tịch Hồ Chí Minh mất ngày Quốc khánh 2 tháng 9 năm 1969, đến nay tròn 50 năm. 50 năm là 2 thế hệ, nhiều người người sinh ra vào giai đoạn đó, giờ đã lên chức ông, bà, có cháu nội, cháu ngoại trực hệ.

FBI điều tra vũ khí quyền lực mềm của chính quyền Trung Quốc

Thiên Thảo

19-2-2018

Trong phiên điều trần trước Ủy ban Tình báo Thượng viện về các mối đe doạ trên toàn thế giới vào ngày 13/02/2018 tại Washington, một quan chức cấp cao của FBI cho biết Cục điều tra Liên bang Mỹ đang tiến hành điều tra Viện Khổng Tử – tổ chức “giáo dục” được ví như vũ khí quyền lực mềm của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) có mạng lưới hoạt động tại hơn 100 quốc gia.

Tin Biển Đông: Học giả Việt tiếp tay Trung Quốc, Phó Thủ tướng CSVN đề nghị TQ tôn trọng chủ quyền

BTV Tiếng Dân

23-9-2019

Về báo cáo nghiên cứu hợp tác khai thác chung trên Biển Đông từ đại học Phục Đán, Trung Quốc, của 8 tác giả, trong đó có 3 người Trung Quốc, các nước còn lại, mỗi nước có 1 người: Brunei, Indonesia, Malaysia, Philippines, Việt Nam. Tác giả người Việt là bà Bùi Thị Thu Hiền, theo ĐH Phục Đán, bà Hiền là phó giám đốc Viện nghiên cứu Quan hệ Quốc tế, thuộc Hàn Lâm Viện KHXH Việt Nam.

Tuyên truyền theo luận điểm của Trung Quốc, phát ngôn sai sự thật, cán bộ công an TP.HCM bị người dân phản ánh

Thiên Thảo

26-2-2018

Vừa qua, anh Phan Hoàng Linh (sau đây gọi là Linh Phan) – một người dân sinh sống tại TP.HCM – đã gửi Đơn phản ánh một cán bộ công an thuộc Cơ quan cảnh sát điều tra (PC45-Đ1) Công an TP.HCM vì có thái độ thờ ơ, qua loa trong công tác tiếp dân; phát ngôn tuỳ tiện, sai sự thật; nhầm lẫn giữa chính sách của nước ta với Trung Quốctuyên truyền luận điểm của nhà cầm quyền Trung Quốc cho người dân Việt Nam. Vụ việc này đã gây chú ý và nhận được sự quan tâm của nhiều người. 

Vũ khí của Trump đáng sợ cho Đảng Dân chủ: Nói Xạo

LTS: Vụ ông Donald Trump, Tổng thống đương nhiệm của Mỹ, ép nước Ukraine điều tra đối thủ chính trị tiềm năng của ông là ông Joe Biden, làm dấy lên phỏng đoán gần như chắc chắn là sự tranh đua chính trị giữa Donald Trump và đối thủ của ông tới đây sẽ gay cấn chưa từng thấy, gay cấn hơn cả những chuyện tranh cử hồi năm 2016.

Cây bút Julie Pace của hãng thông tấn AP có bài phân tích về chuyện này mang tựa đề: Trump’s tough politics a challenge for Democrats. Xin được giới thiệu bài dịch này cùng quý độc giả.

________

Tác giả: Julie Pace

Dịch giả: Jackhammer Nguyễn

23-9-2019

TT Donald Trump phát biểu trong một sự kiện với Thủ tướng Úc Scott Morrison tại Pratt Industries hôm Chủ nhật, ngày 22/9/2019, ở Wapakoneta, Ohio. Nguồn: AP/ Evan Vucci

Năm 2016, Trump hất tung hết các chính trị gia Mỹ, và năm nay khi ông tái ứng cử, ông rất tự tin là sẽ đánh tan tác họ một lần nữa.

‘Kỳ khôi công an’ và ‘kỳ quan kỳ quặc’

Lò Văn Củi

7-3-2018

Ông Hai Xích lô nói:

– Ê Củi, tao chở lại cho xe củi nghen.

Củi tui trợn tròn mắt chứ biết làm sao:

– Thôi thôi ông Hai, để con mần củi kiếm cơm kiếm cháo, con hổng có… xây lò.

– Tao dân ngu cu đen, nói đúng nghĩa củi à, hổng có nghĩa láng, nghĩa trơn hay nghĩa bóng gì ráo á.

– Dạ, cũng thôi. Ông Hai ‘kỳ… khôi công an’ quá nghen, con là thằng củi, chuyên mần củi, chuyên bán củi, chuyên cho củi, muốn củi là hỏi Củi con, nay ông Hai lại ‘chở củi dìa rừng’, rừng chắc… bứt dây từng tửng tưng quá.

Báo Phụ Nữ TP như đang tứ bề thọ địch!

LTS: Báo chí cách mạng Việt Nam từ lâu đã không còn phục vụ cho độc giả, mà phục vụ cho các doanh nghiệp cá mập và chế độ độc tài đảng trị, qua đó, phục vụ cho chính cái “nồi cơm” của các phóng viên tờ báo. Khi báo Phụ Nữ TP HCM có loạt bài lên tiếng về tập đoàn Sun Group, hầu hết các tờ báo quốc doanh đều im lặng mà nhà báo Thu Trang, người thực hiện loạt bài này, gọi là “sự im lặng đáng sợ”.