Họ sợ nhà văn Nguyên Ngọc

Đỗ Hoàng Diệu

9-9-2022

Ở nhà hàng trên hồ Thiền Quang – Hà Nội, anh nhà báo công an có làm thơ cười bẽn lẽn nói nho nhỏ vào tai tôi: Em thông cảm, báo anh đánh ông Nguyên Ngọc chứ không phải đánh em.

Theo lời một người làm sách nổi tiếng thời đó, ông nhà báo đảng có viết lý luận phê bình đao to búa lớn từng phân trần với anh: Tôi đánh cái Diệu làm gì, tôi chỉ “xử” Nguyên Ngọc thôi.

Đó là lời từ miệng hai người có vị trí to trong hai tờ báo to của nền báo chí hồng thắm lộng lẫy của nước ta, nói về các bài viết tấn công tập truyện ‘Bóng Đè’ mà họ đã viết hoặc duyệt cho in. Còn rất nhiều những đòn bẩn khác. Ví dụ có cô phóng viên trẻ lên tivi nói rằng những người khen ‘Bóng Đè’ là nhận tiền làm PR, (nghe đâu cô ấy bây giờ đã thành “nhà báo nhớn”). Chỉ vì bác Nguyên Ngọc đã viết lời giới thiệu ‘Bóng Đè’.

Họ sợ nhà văn Nguyên Ngọc. Ông giống một vị tướng mặc giáp sắt cầm gươm uy nghiêm đứng bên kia đường, quay lưng lại tòa nhà tuyên giáo, tòa nhà ông đã từng sống, từng ngồi trên một trong những chiếc ghế oai phong. Có lẽ vì đã ngồi trên nó nên ông là người biết rõ nhất chiếc ghế đó sơn phết gì, mối mọt ra sao, chặn chết bao người. Người ta đang bỉ bôi rằng Nguyên Ngoc “thờ hai chủ”. Chủ nào? Tôi cho rằng ông chủ của Nguyên Ngọc luôn là đất nước Việt Nam. Chỉ là trước đây, như triệu người khác, ông đồng nhất đất nước với đảng. Sau này, ông nhận ra đảng không phải cánh rừng, mà là đàn hổ chuyên săn nai săn hoẵng săn cả vượn tổ tiên trong cánh rừng, xơi ngoạm dưới cánh rừng, gầm rống tiếng bá chủ vang cánh rừng. Hiểu ra, ông tìm một lối khác, theo con suối nhỏ chỗ bình lặng chỗ thác ghềnh, chảy mãi chảy mãi ra sông ra bể.

Những năm 50, đa phần văn nghệ sĩ có tên tuổi ở miền Bắc đã xuống nông thôn tiến hành cuộc cải cách long trời lở đất. Họ làm thư ký, làm anh đội, làm cán bộ tòa án xử địa chủ. Trong số họ, ai đã nói lời xin lỗi với những địa chủ họ bắt, những địa chủ họ gián tiếp xử bắn? Hình như chưa. Từng phỏng vấn nhiều “anh đội” văn nghệ sĩ, người duy nhất tthừa nhận mình đã ra lệnh xử bắn địa chủ với chúng tôi là tác giả “Thi sĩ máy”. Tôi trân trọng ông Ngô Như Mai vì điều đó. Còn khi viết hồi ký, thầy Nguyễn Đăng Mạnh nói rằng ông đã là “anh đội” cố hết sức để nhẹ nhàng. Còn nhân vật Bối trong “Ba người khác”, đội phó đội cải cách ruộng đất mà người đọc cho rằng là hóa thân của Tô Hoài thì luôn cố gắng biện minh cho những việc không hay mình đã làm…

Có lẽ Nguyên Ngọc là người gián tiếp sám hối thành thật nhất, bằng những việc ông làm sau này.

Bình Luận từ Facebook

3 BÌNH LUẬN

  1. Hoàng Hải Vân là dư luận viên , là bò đỏ của Đảng , để làm theo mện lệnh của cấp trên , Huỳnh Kim Sánh đã hỗn xược bôi bẩn nhà văn Nguyên Ngọc , phai chăng hắn là dạng nhà báo ” lưu manh , gái điếm ” ?

  2. Chính vì sợ nhà văn NN. nên mới có một tên lính “tiên phong” bắn phát súng
    đầu tiên để thăm dò tình hình trước khi ra lệnh tấn công đồng loạt kiểu “biển
    người” và mong nhà văn “bảo trọng” trước đòn thù sắp đến ?

  3. Học Giả Thái Bá Tân.

    Một nhóm mười trí thức
    Được bà Nguyễn Thị Bình
    Mời đến chơi, nói chuyện,
    Kiểu thân mật gia đình.

    Giữa chừng, bà chợt hỏi,
    Không khỏi không bất ngờ:
    Theo các anh, nói thật,
    Ta sai từ bao giờ?

    Hầu hết mọi người nói
    Thưa chị, chúng ta sai
    Từ Một Chín Năm Mốt,
    Tức từ Đại Hội Hai

    Khi đảng quyết định lấy
    Chủ nghĩa Mác – Lênin
    Tư tưởng Mao Chủ Tịch
    Làm đường lối của mình.

    Còn Nguyên Ngọc thì nói,
    Mọi người nghe, tưởng đùa:
    Chúng ta sai, thưa chị,
    Từ thời Đại Hội Tours!

    Bà Bình không đồng ý.
    Nhưng ngay sáng hôm sau
    Bà tự tìm Nguyên Ngọc,
    Rồi nói, vẻ buồn rầu:

    Hôm qua chị không ngủ,
    Nằm suy nghĩ suốt đêm,
    Và buộc phải thừa nhận,
    Chị đồng ý với em!

    *Cùng đẳng cấp phong kiến,
    Cho nên ta với Tàu
    Đánh nhau trong lịch sử,
    Lúc thắng, lúc thua nhau

    .Còn thằng Pháp thì khác.
    Đẳng cấp nó cao hơn.
    Nó văn minh, vật chất
    Và tinh thần cao hơn.

    Đáng lẽ nên học nó
    Giúp đất nước canh tân.
    Rồi độc lập chưa muộn.
    Khai trí cho người dân.

    Chứ nếu dùng vũ lực,
    Công nông lên cầm quyền,
    Đất nước sẽ đi xuống,
    Không thể nào đi lên.

    Khi những người vô học
    Có quyền hành trong tay,
    Thì họ sẽ vơ vét,
    Vơ vét mãi hàng ngày.

    Họ sẽ làm băng hoại
    Các mỹ tục thuần phong,
    Văn hóa và đạo đức,
    Nếp sống của cộng đồng.

    Con đường duy nhất đúng
    Để phát triển nước mình
    Là con đường phục quốc
    Của cụ Phan Chu Trinh…

    Nguyên Ngọc đã nói thế,
    Nhà văn của chúng ta.
    Một tấm lòng đáng quí,
    Một cây bút tài ba

    Nếu không có Nguyên Ngọc
    Và những người như ông,
    Giới văn chương Đại Việt
    Sau này sẽ chạnh lòng

    Và chắc xấu hổ lắm,
    Vì ngậm miệng ăn tiền,
    Vì văn nô, đĩ bút
    Bợ đít cho chính quyền.

    Bà Bình vào thời ấy
    Là lãnh đạo cấp cao,
    Đã nhận ra sai trái
    Do ai và lúc nào.

    Có nghĩa các vị khác,
    Vốn không phải ngu lâu,
    Thừa biết thằng cộng sản
    Sẽ đưa ta đến đâu.

    Nhưng biết thì cứ biết,
    Mà làm thì cứ làm.
    Và đó là thảm họa
    Cho nước ta, Việt Nam.

    Nguồn Mạng.

Leave a Reply to Khách Quan Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây