Một Trung Quốc đã thấm mệt (Phần 2) – Giấc mơ Trung Hoa

Nguyễn Tuấn

19-8-2022

Nguyễn Thọ: Xin được giới thiệu với độc giả bài viết đồ sộ về Trung Quốc của tác giả Nguyễn Tuấn, một doanh nhân đã nhiều năm lăn lộn ở Mỹ, Trung Quốc, Đài Loan… Bài được chia thành hai phần để độc giả tiện theo dõi.

Tiếp theo Phần 1

Khi ông Tập trở thành lãnh tụ vào 2012 với ông Vương là quân sư, TQ bước vào một giai đoạn mới. Xã hội TQ đã là một xã hội tiêu thụ, chủ nghĩa cá nhân đã thấm sâu vào giới trẻ, nhiều thập kỷ của tích lũy tư bản hoang dã đã xói mòn niềm tin giữa người và người. Bất bình đẳng xã hội ngày càng lớn.

Ông Tập và quân sư không thể nằm yên nhẫn nhục như ông Đặng vì nếu không sẽ muộn. Ông Tập và Vương phải cứu ĐCS TQ trước lúc những đổi thay của xã hội có khả năng vượt tầm kiểm soát. Đạp phanh cho sự xâm nhập của chủ nghĩa cá nhân kiểu Mỹ thông qua toàn cầu hoá trở thành cấp bách.

Việc đầu tiên ông Tập làm là chính sách “Đả hổ diệt ruồi”, một cách để loại trừ đối thủ chính trị và giảm bớt nạn tham nhũng trầm kha. Nhiều quan tham từ cao tới thấp xộ khám. Nhiều cựu ủy viên bộ chính trị hay trung ương từng hét ra lửa nhận tù chung thân. Nhiều cán bộ tầm trung ra pháp trường. Người Hoa có dịp hả hê nhìn những kẻ ngã ngựa.

Tin tưởng với lý thuyết của mình, giấc mơ Trung Hoa được nhắc đi nhắc lại và ông Tập chính thức đối đầu Mỹ khi đưa ra chính sách 2025 sẽ đuổi kịp Mỹ và 2050 TQ sẽ trở thành một nước tiên tiến. Theo lịch trình, chủ nghĩa Khổng Tử cũng như Marx được tôn sùng hoá. Trong một xã hội mà Quân Sư Phụ rạch ròi thì chủ nghĩa tự do cá nhân phải xuống hạng thứ yếu. Trên bảo dưới phải nghe, thiên tử giữ mệnh trời cai quản thiên hạ là lý thuyết của bao triều đại của nền văn minh Trung Hoa.

Có thể thấy được cái gì ông Tập và ông Vương đã làm để TQ không đi vào những con đường của Mỹ.

– Sờ gáy những đại công ty đang ngấp nghé chia xẻ cạnh tranh ảnh hưởng tới xã hội với đảng cầm quyền. Khi Jack Ma, chủ tịch tập đoàn Alibaba lên tiếng phê bình các ngân hàng nhà nước yếu kém thì sau đó không những phải về vườn mà của cải sau mấy tháng chỉ còn một nữa. Jack Ma vừa rồi viết một bức thư thống thiết xin dành phần đời còn lại của mình giúp đỡ cho nền giáo dục ở nông thôn. Baidu và Tencent cũng khạc ra mấy chục tỉ đô làm từ thiện và phủ phục cho chính phủ quản lý. Các CEO đều tự nguyện xuống lương và những người sáng lập các đại công ty dù còn trẻ vẫn về hưu. Về vấn đề lương bổng, CEO ở TQ nhận lương từ 10-20 lần lương trung bình người làm trong công ty mà còn bị xuống lương. Trong khi ở Mỹ lương CEO lớn hơn lương trung bình từ 200-700 lần và còn tiếp tục cao hơn. Qua đó ông Tập lấy lòng nhiều người lao động bình thường.

– Các thần tượng điện ảnh, âm nhạc lần lượt bị hạ bệ, ra đi không dấu vết. Tự do tôn sùng thần tượng xem như chấm hết. Âm nhạc điện ảnh tập trung xây dựng anh hùng “hảo hán”, lính bác Mao đánh lính Nhật Mỹ chạy toé khói. Lịch sử được viết lại. Ai kiếm soát được quá khứ thì kiểm soát tương lai, ai kiếm soát hiện tại thì kiếm soát quá khứ. Ông Tập kiểm soát được hết cả hai. Từ nay Hồng quân là lực lượng giải phóng TQ từ quân phiệt Nhật chứ chẳng phải Quốc Dân Đảng vốn là lực lượng hy sinh và có công nhiều nhất trong chiến tranh Trung Nhật.

– Internet vốn đem lại một khối lượng khổng lồ tin tức cho giới trẻ giờ bị tường lửa càng nặng nề. TQ xem như bế quan tỏa cảng. Chỉ còn CNN truy cập được nhưng cũng có lúc chập chờn. Tin nào không có lợi là bị cắt xén ngay.

– Một dân tộc, một chữ viết, một tiếng nói. Người Ngô Duy Nhĩ, người Tạng, người Mông và ngay cả người Quảng Đông, Quảng Tây cũng phải dùng tiếng quan thoại. Từ nay tiếng nói thiểu số không còn được dạy trong nhà trường. Các nhóm thiểu số phải phục tùng đa số, tự chọn bị đồng hoá. Sự trừng phạt người Ngô Duy Nhĩ ở Tân Cương để đồng hoá họ là một sự nhức nhối về nhân quyền cho thế giới. 91% cư dân TQ tự nhận họ là người Hán mặc dù có rất nhiều sắc dân lớn như người Thanh không có nhiều huyết thống với người Hán. Không thể nào có một Martin Luther King cho Trung Hoa. Nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba được giải Nobel hoà bình nhưng chết trong lãng quên.

– TQ khuyến khích sinh đẻ, luật phá thai được xiết chặt. Các thành phố phải dành 20% số nhà xây dựng cho những gia đình thu nhập thấp. Chu cấp cho trẻ em được nâng lên. Ông Tập cấm dạy thêm học thêm sau giờ học ở trường. Điều đó làm nhiều cha mẹ tiết kiệm một số tiền lớn, hy vọng họ chịu khó đẻ nhiều hơn. Trẻ em chỉ được chơi game dưới 3 tiếng một tuần. Mục đích: số dân phải tăng. Các trường đại học minh bạch hoá việc tuyển chọn sinh viên, không có chuyện lý lịch (cái này thì những trường hàng đầu của Mỹ chắc không ưa, một số sinh viên của Ivy league của Mỹ được nhận vì thành phần gia đình hơn là học lực)

– Xã hội TQ trở thành số hoá cao độ, hầu như sự dịch chuyển cũng như hoạt động mỗi cá nhân đều có thể kiểm soát chặt bởi nhà nước. Camera nhận diện đấy đường. Nhân đại dịch COVID, nhà nước qua công nghệ AI (trí khôn nhân tạo) càng xiết chặt hơn nữa luật lệ. Thông tin cá nhân không còn quan trọng trong mục đích chống dịch tập thể. Một người vì mọi người.

– Áp đặt luật Anh Ninh Quốc Gia ở Hồng Kông, đưa vào tù những sinh viên trẻ măng. Tự do cá nhân ở Hồng Kông xem như không còn được bảo vệ bởi hiến pháp Hồng Kông được Anh và TQ đồng ý khi trao trả Hồng Kông về cho lục địa.

– Các phong trào như LBGT, #Metoo, nữ quyền bị dẹp bỏ. Hệ thống mạng xã hội cho những phong trào này chấm dứt không lời từ giã. Vừa rồi bà Bành Soái một cây quần vợt nổi tiếng thế giới tố cáo bà bị ép tình bởi cựu phó thủ tướng TQ, bà biến mất một tháng và sau đó như không có gì xảy ra, trên mạng các tin liên quan dĩ nhiên cũng biến.

– Năm 79, quân đội TQ trầy trật không dạy cho Việt Nam được một bài học thì dưới thời ông Tập, quân đội được hiện đại hoá, hải quân sắp có hàng không mẫu hạm thứ 3. Chủ nghĩa dân tộc Trung Hoa được khơi dậy đến tối đa. Từ giáo dục cho đến phim ảnh, người Hoa xấu xí của Lỗ Tấn không còn, ngược lại những chiến binh chó sói (wolf warrior) tài năng vô hạn là một biểu tượng mới của Trung Hoa. Chuyện gì xấu ở Mỹ cũng được báo chí mổ xẻ cho toàn dân biết. Chuyện TQ chống dịch COVID thành công được xem như là một ưu việt của xã hội khi tự do cá nhân được hy sinh cho quyền lợi tập thể. Chính sách zero COVID đang làm điêu đứng mọi người nhưng chẳng ai dám lên tiếng. Giới tinh hoa TQ đang ngậm miệng như thóc.

Việc hai ông Tập và Vương đưa chủ thuyết “Giấc Mộng Trung Hoa” như một lộ trình cho sự trỗi dậy trong những thập kỉ tới đã biến sự cạnh tranh Mỹ Trung trở thành một sự cạnh tranh về ý thức hệ (ideology). Như thế một cuộc chiến tranh lạnh đương nhiên phải xảy ra như sự đối đầu Mỹ Xô của thế kỉ 20.

Mỹ là một quốc gia với một chế độ chưa bao giờ hoàn hảo. Vương Hồ Ninh đã đúng khi chỉ ra những khuyết điểm có tính hệ thống của xã hội Mỹ, nhưng những giải pháp ông Tập và Vương đưa ra cho TQ có thể là một thí nghiệm chẳng mấy sáng sủa gì cho một phần năm nhân loại. Cạnh tranh ý thức hệ có thể dẫn tới chiến tranh khi trật tự toàn cầu bị đảo lộn, khi một siêu cường được quyết định bởi một người. Cứ nhìn Putin quyết định xâm lăng Ukraine thì thấy sự nguy hiểm của nhà nước toàn trị.

Người Hoa cũng như tất cả mọi người đều có quyền mưu cầu hạnh phúc. Trong thế kỉ 19 và nửa đầu thế kỷ 20, Trung Hoa bị các cường quốc Tây Phương xâu xé, từ chiến tranh nha phiến tới thảm sát Nam Kinh, rồi những trận đói kinh hoàng trong Cách mạng văn hoá, bao số phận con người chấm dứt trong bi thảm. Trong bối cảnh đó nhiều người Hoa phải tha hương cầu thực. Ở Mỹ đạo luật kỳ thị Chinese Exclusion Act từ 1883 cho tới 1943 không cho di dân người Hoa ở Mỹ được các quyền công dân buộc họ phải sống trong những Chinatown để tồn tại. Chỉ 40 năm qua, TQ không có những biến động và với những chính sách cho phép quyền sở hữu, cả một tỷ người làm việc ngày đêm mới có cơ ngơi hôm nay. Công lao phải kể đến những cải cách triệt để của Đặng Tiểu Bình và cộng sự của ông ở những thành phố lớn và đặc khu. Người Hoa giàu lên thì tự do cá nhân cũng được rộng rãi hơn. Đọc những tiểu thuyết của Mạc Ngôn, nhà văn được giải Nobel văn học thì cũng biết giới lãnh đạo TQ có chấp nhận một số lời nghịch nhĩ. Nhưng tới thời ông Tập thì không còn.

Tham vọng của ông Tập đưa TQ lên hàng đầu thế giới dựa trên một mô hình ý thức hệ chứa đầy rủi ro.

Ông Tập và Vương đều là những người uyên thâm về lịch sử kinh tế. Sự sụp đổ của Liên Xô đơn giản là vì mô hình tập trung kinh tế của Liên Xô không thể sản xuất ra của cải dồi dào như mô hình Mỹ. Loại trừ sự khát vọng của cá nhân về quyền sở hữu dẫn đến chẳng ai còn hứng thú trong công việc, không làm giàu được thì làm chăm chỉ làm gì. Ông Đặng mở ra cánh cửa tiền bạc và khát vọng tư hữu, người Hoa nào không biết phi thương bất phú và câu chuyện mèo trắng mèo đen?

Ông Tập khuyến khích những đầu tư do nhà nước quản lý ai cũng biết hiệu quả thấp hơn nhiều so với đầu tư tư nhân. Việc ông đem những công ty tư nhân năng động nhất phải chịu sự bảo hộ của Đảng CS TQ sẽ làm mất đi tính năng động rất cần trong thương trường. Jack Ma bị trừng phạt chỉ vì phê phán vài câu và muốn cạnh tranh với hệ thống tài chính nhà nước. Sau đó tất cả các tình hoa kinh tế phải cùng hoà bản đồng ca suy tôn lãnh tụ. Cuối cùng mô hình TQ có làm ra được nhiều của cải hơn Mỹ hay không? Sự tăng trưởng về năng xuất cá nhân sẽ quyết định ai thắng ai trong cuộc đua tranh lần này.

Những tiến bộ kỹ thuật người Hoa tận dụng để thay đổi TQ như tàu cao tốc, e-pay, Internet, 5G, chip bán dẫn, pin mặt trời, điện thoại thông minh không có cái nào được phát minh ở TQ. TQ học được từ sự chuyển giao công nghệ từ Mỹ và Tây Âu trong cơn sốt toàn cầu hoá và sự tham lam của tư bản tài chính Tây Phương không nghĩ đến đường dài. Vốn thông minh, người Hoa sao chép và có thể làm tốt hơn ở nhiều điểm cũng như chẳng tôn trọng tác quyền trí tuệ và một nguồn nhân lực dồi dào giúp giá thành rẻ hơn. 40 năm nay TQ chỉ được một giải Nobel về Y học về thuốc chống sốt rét được nghiên cứu trong những năm 70. Vài chục năm nữa chưa chắc có giải khác vì cung cách đầu tư cho khoa học không phải để đi đến tận cùng của học thuật. Các đại học TQ không có độc lập về học thuật cũng như tài chính. Giáo sư do nhà nước bổ nhiệm và không lựa lời mà phát biểu thì mất nồi gạo như chơi. Với một môi trường như thế thì rất khó cho những đột phá tư duy.

Giới làm ăn TQ chờ Mỹ có gì thì sẽ kiếm một phiên bản sao chép. Có Uber thì có Didi, có Google thì có Baidu, có Amazon thì có Alibaba… Lúc Mỹ và Tây Phương hiểu ra và đối phó thì TQ ngấm đòn. Sự cấm vận về kỹ thuật cao của Mỹ gây rất nhiều trở ngại khó vượt qua. Thí dụ điển hình là hãng Huawei đang hùng hổ đòi lắp đặt hệ thống mạng 5G cho toàn thế giới và vượt Apple trong điện thoại thông minh. Hơn một năm sau khi Mỹ cấm bán chip cao cấp Huawei phải bán phần làm điện thoại cho hãng khác vì không có chip 5G và phần mạng 5G cũng mất bao khách hàng. Thương vụ của Huawei mất hơn 70 tỉ đô một năm. Trước lúc Mỹ cấm vận thì Huawei khẳng định lúc nào họ cũng có chip thay thế Made in China. Ông Tập và ông Vương không biết rằng để làm những cái chip đứng đầu thế giới, bao nhiêu sáng tạo từ những cá nhân người Mỹ và thế giới đã bỏ vào. Sự sáng tạo lúc nào cũng đi đôi với tự do cá nhân, phải làm khác, nghĩ khác, không vào đường mòn người khác đã đi và nhất quyết không có hô khẩu hiệu suy tôn lãnh tụ.

Tự do cá nhân là một phần của đời sống Mỹ, tạo ra bản sắc của xã hội Mỹ dù tích cực hay tiêu cực. Có thể sau những khủng hoảng này, người Mỹ mọi màu da có thể tìm được một khế ước để chung sống mà vẫn giữ được tự do cá nhân tương đối cho mình. Hệ thống giáo dục của Mỹ trong vài thế hệ tới sẽ góp phần xóa nhòa ranh giới về sự khác biệt chủng tộc, xây dựng một đồng thuận tương đối mà mỗi cá nhân có thể giữ được bản sắc riêng. Trong các trường đại học hàng đầu của Mỹ số sinh viên da màu đã xấp xỉ gần một nửa, bằng sinh viên da trắng. Giải pháp đó chẳng phải nhân bản hơn là sự áp đặt chuyên chính triệt tiêu tự do cá nhân như cách của Vương. Trong xã hội ông Tập, trăng Trung Hoa tròn hơn trăng nước Mỹ, đồng hồ Trung Hoa tốt hơn đồng hồ Thuỵ sĩ. Không ai dám nói khác để bị đánh hội đồng. Người Hoa, qua những thăng trầm của lịch sử, biết cách giữ mình, họ ngoài mặt đồng tình với ông Tập mà chắc gì trong lòng đã ưa.

Huyền thoại về một “Mô hình tư bản mang bản sắc TQ chẳng bao giờ khủng hoảng” thật ra nằm trong sự tư hữu đất đai bởi nhà nước. Theo hiến pháp toàn bộ đất đai ở TQ thuộc về toàn dân do nhà nước quản lý. Mỗi năm chính phủ cho thuê đất để xây nhà có thể thu về hơn 1.500 tỉ đô, hơn 10% tổng sản lượng nội địa. Ngoài ra ngân hàng nhà nước và các công ty xây dựng nhà nước sở hữu một số nợ khổng lồ từ người mua nhà. Với thặng dư mậu dịch và nguồn nội tệ dồi dào, các nguy cơ khủng hoảng đều được giải quyết bởi các gói kích cầu khổng lồ. Những xa lộ ngang dọc TQ nhiều lúc vắng hoe hoặc những kiến trúc khủng đến từ những nguồn tiền đó.

Nhưng đất đai không phải vô tận, số người mua nhà cũng giảm dần vì dân số giảm đi. Số nhà tồn kho có thể ở hơn 70 triệu người. Huyền thoại không khủng hoảng cũng có thể chấm dứt. Số nợ của các chính phủ địa phương đã lên tới 45% tổng sản lượng nội địa. Có thể thấy vì sao các thành phố TQ bây giờ đều hoành tráng, tất cả đều từ nợ công địa phương. Các công ty TQ cũng nợ như chúa chổm hơn 160% tổng sản lượng nội địa. Sở dĩ chưa dẫn tới khủng hoảng vì đa số nợ thanh khoản bằng tiền nhân dân tệ. Sự chạy nợ của công ty địa ốc lớn nhất Evergrande cho thấy: Đất bắt đầu chuyển dưới chân.

Từ mấy tháng vừa rồi, ủy ban điều tra trung ương tuyên bố điều tra 5, 6 lãnh đạo cao cấp nhất của ngành bán dẫn (semiconductor). Sau khi bơm hàng trăm tỉ Mỹ kim để đưa ngành này trở nên đối thủ của Đài Loan và Mỹ, ông Tập phải cay đắng chấp nhận mấy con chip của TQ vẫn lẹt đẹt thua xa người anh em cứng đầu Đài Loan, còn lâu mới kịp chip của Qualcomm, Intel. Chính phủ TQ vừa rồi phải bỏ thêm hàng chục tỉ đô cứu tập đoàn chip Thanh Hoa, nhiều cái đầu sẽ rơi trong thời gian tới.

Sau 10 năm cai trị của ông Tập, thất nghiệp của những người trẻ ở TQ bây giờ rất cao. Đến 20% người tuổi từ 20-24 không có việc làm. Lạm phát phi mã nhất là các thành phố lớn. Tăng trưởng kinh tế cho năm 2022 sẽ khoảng 5%, thấp nhất trong 40 năm. TQ nhập cảng đến 60% năng lượng và một lượng lớn lương thực. Với một GDP còn thua Mỹ, lượng khí thải nhà kính lại gần gấp đôi Mỹ. Điều đó nói lên sự bất tối ưu trong sản xuất.

Năm 2022, ông Tập sẽ chấp chính nhiệm kì thứ 3 trở thành lãnh tụ tối cao vĩnh viễn. Ông Vương với vị trí quân sư sẽ tiếp tục đường lối trấn áp tự do cá nhân, chuẩn bị tinh thần cho người Hoa vượt Mỹ.

Nhưng ở 2022, một nước Trung Hoa cũng đã thấm mệt!

Bình Luận từ Facebook

5 BÌNH LUẬN


  1. Pierre-Antoine Donnet:
    “Trung Quốc đã trở thành Vấn nạn Lương tâm cho Thế giới”
    Joris Zylberman phỏng vấn

    https://asialyst.com/fr/2021/09/18/pierre-antoine-donnet-chine-devenue-cas-conscience-pour-monde/

    Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong lễ kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng Cộng sản tại Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, ngày 1 tháng 7 năm 2021. (Nguồn: CFR)

    Sách viết dấn thân chống Trung Quốc?
    Công việc của Pierre-Antoine Donnet, cộng tác viên thường xuyên cho Asialyst, sẽ không khiến bạn thờ ơ. Trung Quốc, kẻ săn mồi vĩ đại, được Éditions de l’Aube xuất bản ngày 19/8, kêu gọi nhận thức: cần phải trình bày rõ ràng, theo tác giả, thách thức mà chế độ Tập Cận Bình đặt ra cho thế giới về khí hậu, kinh tế. và chính trị.

    Cuốn sách đã tố cáo ngay từ đầu thảm cảnh mà người Duy Ngô Nhĩ như người Tây Tạng phải gánh chịu. “Giữ im lặng khi biết, chẳng phải giống như trở thành đồng phạm sao? Người yêu Trung Quốc này, một cựu phóng viên AFP tại Bắc Kinh nói. Ông ấy giải thích cách tiếp cận của mình với Asialyst.

    Cựu tổng biên tập trung tâm của Agence France-Presse, Pierre-Antoine Donnet là tác giả của khoảng mười lăm cuốn sách nghiên cứu Trung Quốc, Nhật Bản, Tây Tạng, Ấn Độ và những thách thức lớn ở châu Á. Vào năm 2020, cựu phóng viên này ở Bắc Kinh, từ năm 1984 đến năm 1989, đã xuất bản Câu hỏi cho lãnh đạo thế giới, Cuộc đối đầu giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ với Éditions de l’Aube. Ông cũng là tác giả của Tây Tạng SỐNG hay CHẾT, được xuất bản bởi Gallimard vào năm 1990 và tái bản vào năm 2019 trong một phiên bản cập nhật và mở rộng.

    HỎI : Tại sao bạn viết cuốn sách này?
    Pierre-Antoine Donnet:

    Đây là đỉnh điểm của sự suy ngẫm về Trung Quốc ngày nay. Đó là bốn mươi năm quan sát Trung Quốc: Tôi đã đi đến kết luận rằng 1,4 tỷ người Trung Quốc bị bắt làm con tin. Chúng tôi không thể nói chuyện với họ nữa. Chúng tôi cần họ cung cấp câu trả lời cho thế giới ngày mai và chúng tôi không thể nói chuyện với họ. Bởi vì nếu chúng ta nói chuyện với họ, chúng ta sẽ khiến họ gặp nguy hiểm. Tôi đã không cố gắng thực hiện các cuộc phỏng vấn với người Trung Quốc vì tôi biết điều đó là không thể. Ở Trung Quốc của Tập Cận Bình, tiếng nói không chính thống là rất hiếm. Không có “Trung Quốc B”: tất cả các tiếng nói bất đồng đều bị im lặng.

    HỎI : Tại sao bạn nói rằng Trung Quốc đã trở thành một “trường hợp lương tâm cho thế giới”?

    Pierre-Antoine Donnet:
    Đây là trọng tâm của cuốn sách. Trong nhiều năm, người ta đã hoàn toàn ngây thơ về Trung Quốc và ngày nay chúng ta nhận ra rằng Tập Cận Bình và bè lũ của ông ta đã hoàn toàn đánh lừa chúng ta: họ cướp bóc công nghệ phương Tây một cách dồi dào, mà không hề phải trả bất cứ khoản tiền nào. Hôm nay, chúng ta nhận ra rằng chúng ta đã bị lừa dối, bị cướp, bị cướp bóc. Tôi tin rằng một yếu tố đánh dấu của sự thức tỉnh phương Tây này đối với Trung Quốc đã xảy ra sau khi nước này gia nhập tổ chức thương mại thế giới, đặc biệt là nhờ sự giúp đỡ của người Mỹ mà nếu không có họ sẽ không bao giờ có thể gia nhập WTO. Sau đó, Hoa Kỳ và các nước phương Tây khác nhận ra rằng Trung Quốc đang không chơi đúng luật của WTO. Vì vậy, sự phản bội này là một dấu hiệu cho thấy chính quyền Trung Quốc không tôn trọng các cam kết của họ. Đây là nơi mà Hoa Kỳ cảm thấy bị phản bội. Sau đó, có một sự quay lưng của phương Tây đối với Trung Quốc và sự ngây thơ này đã mở đường cho một sự thức tỉnh: chính ở đó chúng ta thấy rằng Trung Quốc đã đặt ra một câu hỏi về lương tâm đối với thế giới phương Tây.
    Đối với WTO, Hoa Kỳ và phần còn lại của phương Tây đã nuôi dưỡng một tình yêu dành cho Trung Quốc, nghĩ rằng họ sẽ nắm lấy các giá trị thiết yếu của chúng ta: dân chủ, chủ nghĩa đa đảng, công lý độc lập. Nó đã không xảy ra. Nó hoàn toàn ngược lại: ngày nay, Trung Quốc của Tập Cận Bình là một suy nghĩ duy nhất, chúng tôi quyết định cho bạn. Sự tự do duy nhất mà chúng tôi để lại cho bạn là tiêu dùng. Vì vậy, người Trung Quốc tiêu thụ, nó giữ cho cỗ máy kinh tế hoạt động, nhưng bạn bị theo dõi, đến mức ngày nay có 400 triệu máy ảnh nhận dạng khuôn mặt. Nếu mày đi ngược chống lại, chúng tôi sẽ đánh mày vỡ đầu bể trán !
    Trường hợp của lương tâm đã phát triển theo thời gian. Nó bắt đầu với rất nhiều câu hỏi: liệu Trung Quốc có bao giờ chơi theo luật chơi không? Nhưng ngày nay, chúng ta thấy rằng Trung Quốc đã đi theo con đường ngược lại. Và vấn đề lương tâm là chúng ta không còn có thể nói chuyện với người Trung Quốc nữa. Chúng tôi đang đặt những câu hỏi nghiêm túc cho ngày mai. Ví dụ, trong trò chơi giữa Trung Quốc và Đài Loan, ngày nay chúng ta có thể thấy rõ ràng rằng Tập Cận Bình đang liều chết xâm lược Đài Loan để cuối cùng thống nhất Trung Quốc, đây sẽ là sự hợp pháp duy nhất của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Sẽ có một cuộc chiến tranh thế giới thứ ba xung quanh Đài Loan? Lính Mỹ sẽ chết vì Đài Loan? Đây là gốc rễ của vấn đề.

    HỎI: Nhiều nhà quan sát dự đoán một cuộc xâm lược của Đài Loan trong thập kỷ tới. Ông nghĩ sao ?

    Pierre-Antoine Donnet :
    Sẽ không có cuộc xâm lược Đài Loan vì Tập Cận Bình biết mình sẽ bỏ lỡ cuộc chiến này. Thứ nhất, vì Quân Giải phóng Nhân dân chưa có kinh nghiệm đổ bộ lên các bờ biển xa. Quân Giải phóng Nhân dân đã thử một cuộc thử nghiệm quân sự ở Việt Nam nhưng không thành công. Sau đó, hơn bao giờ hết, có một liên minh chống lại Trung Quốc. Chủ yếu là Hạm đội VII của Hoa Kỳ mạo hiểm vào eo biển Đài Loan, nhưng ngày nay điều ấy đã đi xa hơn nhiều. Lấy Nhật Bản làm ví dụ , nước đã do dự trong một thời gian dài trước thị trường Trung Quốc cực kỳ quan trọng đối với quần đảo này. Nhưng Nhật Bản đã phát triển: hiến pháp hòa bình cấm nước này giải quyết các vấn đề bên ngoài biên giới bằng cách sử dụng vũ lực. Tuy nhiên, cách đây vài tháng, Bộ Quốc phòng Nhật Bản trong sách trắng lần đầu tiên tuyên bố rằng trong trường hợp xảy ra xung đột ở Đài Loan, quân đội Nhật Bản sẽ không đứng yên. Nếu Trung Quốc xâm lược Đài Loan, đó sẽ là “mối đe dọa đối với người dân Nhật Bản”, Bộ trưởng Quốc phòng Nhật cho biết gần đây.
    Hàn Quốc cũng vậy. Hàn Quốc và Nhật Bản là một câu chuyện thù hận khủng khiếp. Nhưng ở đây, quan điểm của Hàn Quốc cũng đã đổi chiều. Ngày nay, các cuộc thăm dò cho thấy trong ý thức của người dân Hàn Quốc, kẻ thù đã trở thành Trung Quốc. Úc là một ví dụ điển hình khác về những gì đang xảy ra ngay bây giờ. Vào tháng 5 năm 2020, nước này đã dám kêu gọi một cuộc điều tra quốc tế về nguồn gốc của Covid-19. Ngay sau đó, chính phủ Trung Quốc đã quyết định trừng phạt 24 triệu người Úc đã dám lên tiếng chống lại 1,4 tỷ người Trung Quốc. Trung Quốc nghĩ rằng các biện pháp đe dọa sẽ khiến người Úc phải phục tùng, nhưng điều hoàn toàn ngược lại đã xảy ra. Chính phủ Úc không những không quỳ gối trước Trung Quốc mà còn quyết chống lại. Quá trình này làm sáng tỏ ảnh hưởng của Trung Quốc đã xâm nhập bằng Viện Khổng Tử vào toàn bộ hệ thống đại học của đất nước như thế nào và người Úc nhận ra rằng con sâu này trong trái cây đang làm thối rữa nó. Chúng ta thấy trường hợp lương tâm này đã phát triển thành một lương tâm thức tỉnh như thế nào: đã đến lúc phải ngăn chặn Trung Quốc trước khi quá muộn.
    HỎI: Ông bắt đầu công việc của mình với thảm kịch mà người Duy Ngô Nhĩ phải trải qua ở Trung Quốc. Ông đánh giá thế nào về cuộc tranh luận ở Pháp về câu hỏi này?
    Pierre-Antoine Donnet :

    Thảm kịch này bắt đầu vào năm 2015. Sau đó Thảm kịch này hoàn toàn không được biết đến với thế giới bên ngoài. Đó là một bài báo từ New York Times vào tháng 10 năm 2019 đã tiết lộ về chậu hoa hồng. Bài báo này dựa trên 400 trang tài liệu chính thức của Trung Quốc tự nguyện bị rò rỉ cho phương Tây và nhật báo Mỹ đã biết. Những tài liệu này cho thấy kiến ​​trúc sư chính của doanh nghiệp đàn áp người Duy Ngô Nhĩ này chính là Tập Cận Bình chứ không ai khác. Và khi ông Tập Cận Bình bắt đầu công việc trấn áp này với người Duy Ngô Nhĩ, ông Tập Cận Bình đã tưởng tượng rằng nó sẽ không bao giờ được phương Tây biết đến. Nhưng điều ngược lại đã xảy ra. Bởi vì sau đó có những lời khai ở nước ngoài từ những người Duy Ngô Nhĩ đã tuyên bố trước ống kính rằng một điều gì đó ghê tởm đang xảy ra ở Tân Cương. Đặc biệt là phụ nữ. Họ nói về những điều khủng khiếp mà họ phải chịu đựng trong các trại: bị hãm hiếp, bị triệt sản.
    HỎI: Ông đang nói có một cuộc diệt chủng đang diễn ra ở Tân Cương?

    Pierre-Antoine Donnet :
    Tôi không có các yếu tố để đánh giá, tôi đặt câu hỏi. Quốc hội của Canada, Vương quốc Anh và Hà Lan đã thông qua đạo luật tố cáo tội ác diệt chủng. Ở Pháp, nó đang được thảo luận. Nó vẫn chưa được giải quyết trong quốc hội. Tiêu chí cho tội diệt chủng là gì? Tôi đặt câu hỏi trong cuốn sách của mình và tôi lưu ý rằng những gì đang xảy ra ở Tân Cương đánh dấu tất cả vào các ô trả lời rõ ràng là một cuộc diệt chủng, nhưng tôi không phải là một chuyên gia và tôi nghĩ lịch sử sẽ nói. Điều quan trọng là khử trùng. Chính sách được thực hiện ở Tây Tạng là tiền thân với các trại giam giữ, hãm hiếp và triệt sản. Ở Tân Cương, có một ý chí quyết tâm muốn cố tình tiêu diệt một nền văn minh, xóa bỏ hoàn toàn bản sắc văn hóa Duy Ngô Nhĩ. Raphaël Glucksmann rất rõ ràng: anh ta không ngần ngại, anh ta nói rằng có một cuộc diệt chủng. Cũng giống như Dilnur Reyhan [chủ tịch Viện Uyghur Châu Âu, biên tập viên ghi chú]. Tôi chỉ báo cáo lời nói của họ. Là một nhà báo, tôi để họ nói chuyện. Người đầu tiên nói về nạn diệt chủng là [cựu Ngoại trưởng Mỹ Mike] Pompeo. Một tuần sau, [đương kim Ngoại trưởng Antony] Blinken sử dụng thuật ngữ tương tự. Tuy nhiên, chúng ta biết điều gì tách biệt chính quyền Biden với chính quyền của người tiền nhiệm. Donald Trump là một thương gia đối với Trung Quốc: mối quan tâm duy nhất của ông ấy, kinh doanh; nhân quyền, ông không quan tâm như năm 40. Joe Biden mở rộng chính sách của mình sang nhân quyền, công lý độc lập, tự do ngôn luận.

    HỎI: Ông có thấy dư luận Pháp trong im lặng về thảm kịch của người Duy Ô Nghĩ không ?
    Pierre-Antoine Donnet :

    Những gì đang diễn ra ở Tân Cương rõ ràng không phải là lợi ích hàng đầu của người Pháp. Người Pháp đang nghĩ về một thứ hoàn toàn khác: sẽ có làn sóng thứ năm hay thứ sáu dại dịch , thất nghiệp, làm việc từ xa… Tân Cương là nơi họ ít lo lắng nhất, chúng ta có thể hiểu điều đó. Ở Hoa Kỳ cũng vậy. Nhưng ý tưởng này đang có cơ sở. Vì vậy, [Bộ trưởng Ngoại giao Pháp Jean-Yves] Le Drian nói rằng câu hỏi liệu có một cuộc diệt chủng đang được đặt ra hay không, mà bây giờ chúng ta phải điều tra, tìm hiểu xem điều gì đang xảy ra ở đó, [Cao ủy Nhân quyền LHQ Michèle] Bachelet đến đó. Và Bachelet cho biết Bà ta rất muốn đến Tân Cương để xem chuyện gì đang xảy ra với điều kiện rõ ràng là Bà có thể đến nói chuyện với bất cứ ai Bà muốn nói chuyện. Bà sẽ không bao giờ đi vì chính phủ Trung Quốc không thể chấp nhận những điều kiện như vậy. Bà ấy sẽ không bao giờ có thể vào trại tạm giam dành cho người Duy Ngô Nhĩ, các cánh cửa sẽ vẫn đóng chặt. Bà ấy sẽ không đi thăm các trại lao cải và chúng tôi sẽ không có các yếu tố để biết những gì đang xảy ra.

    HỎI: Trong cuốn sách của mình, bạn ám chỉ đến Maxime Vivas, tác giả của một cuốn sách bác bỏ cáo buộc diệt chủng chống lại người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương …
    Pierre-Antoine Donnet :

    Cuốn sách của ông ấy đã chỉ bán được 200 cuốn. Đọc giả của ông ấy là con số không. Vì những lý do hiển nhiên: ông đã đến Tân Cương hai lần trong hai chuyến công du do chính phủ Trung Quốc dẫn đầu. Vì vậy, đó là một trò lừa đảo toàn diện, ông ta không biết gì cả. Nhưng cuốn sách của ông ấy đã được [Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc] Vương Nghị nói rằng: “Ở đây bạn có bằng chứng cho thấy những người nói rằng có nạn diệt chủng ở Tân Cương đang nói dối hoàn toàn. “Nhưng ở đó, chúng ta thấy quá nhiều chủ nghĩa gia nhập. Rõ ràng là những tuyên truyền của Trung Quốc không còn được ai ở phương Tây lắng nghe. Tuyên truyền này, nó đã được tiếp tục trong nhiều năm. Nhiều người ở phương Tây tin vào điều đó: Trung Quốc đang phát triển, tầng lớp trung lưu đang gia tăng về số lượng, Đảng Cộng sản đã xóa bỏ “nghèo cùng cực” trong năm nay, đó là tính chính danh của Đảng, v.v. Nhưng nếu bạn nhìn kỹ, có lẽ đó là sự thật, rằng cái nghèo cùng cực đã được xóa bỏ. Nhưng điều này có lợi cho ai? Đến vài trăm tỷ phú. Hàng trăm triệu người Trung Quốc vẫn đang lãng quên vứt bỏ ở bên đường.
    HỎI : Ông có nghĩ rằng có quá nhiều sự ngây thơ ở Pháp đối với Trung Quốc và việc hợp tác với nước này liên tục bị cáo buộc là gián điệp công nghiệp và cố gắng kiểm duyệt kiến ​​thức cũng như tranh luận công khai ở nước ngoài về Trung Quốc?

    Pierre-Antoine Donnet :

    Một lần nữa, công chúng không biết gì về tất cả những điều này. Đây không phải là mối quan tâm số một và thậm chí không phải là số 10. Nhưng trong chính phủ Pháp, chúng tôi đang nhận ra điều gì đang xảy ra và sự ngây ngô này đang biến mất. Joe Biden gần đây đã có chuyến công du châu Âu trong khuôn khổ G7 tại London, nơi lần đầu tiên Trung Quốc được coi là nguy cơ có hệ thống đối với phương Tây. Ditto tại cuộc họp NATO diễn ra sau đó: Lần đầu tiên Trung Quốc bị chỉ ra là đối thủ. Tại Liên minh châu Âu, Angela Merkel từ lâu vẫn ủng hộ đối thoại với Trung Quốc. Bà ấy vẫn không muốn đi vào quỹ đạo của Mỹ và Bà Angela Merkel nói rằng Trung Quốc là một đối tác. Emmanuel Macron có cùng suy nghĩ như Angela Merkel. Nhưng ở đó, mọi thứ đang thay đổi. Ở Đức, trong cuộc bầu cử lập pháp tiếp theo [ngày 26 tháng 9], với sự ra đi của bà Merkel, cũng có thể có khả năng xảy ra một sự kế vị của các nhà bảo vệ môi trường. Tuy nhiên, nhà lãnh đạo của Đức thuộc Đảng Xanh Môi trường lại ủng hộ việc đoạn tuyệt hoàn toàn với Bắc Kinh. nhà lãnh đạo, Bà ấy nói: “Chúng tôi đã đi dạo, đầy khói, và nó đã kết thúc. Đối với Macron, điều đó phức tạp hơn một chút: Macron vẫn chưa đưa ra quyết định sẽ làm gì với Bắc Kinh. Về mặt cá nhân, ông Macron vẫn ủng hộ việc coi Trung Quốc như một đối tác. Bởi vì giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ, trái tim Macron dao động. Trong một thời gian dài, Hoa Kỳ đã có chính sách thân thiện đối với EU. Ngày nay hơn bao giờ hết với Afghanistan. Sự rút lui có phần vội vàng của quân đội Mỹ làm nổi bật sự bất lực của Washington. Nếu chúng ta nhìn vào những gì đã xảy ra kể từ năm 1945, quân đội Mỹ đã không chiến thắng một cuộc chiến nào. Afghanistan là minh họa mới nhất cho điều này. Điều này làm dấy lên nghi ngờ ở châu Âu: liệu người Mỹ có còn khả năng thể hiện một sự thay thế đáng tin cậy cho thế giới phương Tây hay không.

    HỎI: Một trong những vấn đề lớn trong cuộc chiến thương mại và công nghệ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ là chất bán dẫn, những siêu vi mạch điện tử này hữu ích cho tất cả các công nghệ cao, ngay cả trong điện thoại di động của chúng ta. Về vấn đề này, Trung Quốc phụ thuộc 85% vào nhập khẩu. Đối mặt với hành động Mỹ trục xuất Huawei ra khỏi Hoa Kỳ và phần lớn thế giới phương Tây, liệu Trung Quốc có xoay sở để tự cung tự cấp hay không?
    Đây không phải là một giới hạn cốt yếu đối với địa vị của “kẻ săn mồi vĩ đại”? mà ông gán buộc cho Trung Quốc trong cuốn sách của ông ?

    Pierre-Antoine Donnet :
    Trong một thời gian, trò chơi đã rõ ràng. Ngành công nghiệp bán dẫn của Trung Quốc đi sau khoảng 15 năm so với các công nghệ liên quan đến [công ty Đài Loan] TSMC. Trung Quốc sẽ không bao giờ có thể bắt kịp. Lý do cơ bản tại sao người Mỹ sẽ không bao giờ buông ra Đài Loan. Bởi vì chất bán dẫn là chiến tranh cho thế giới ngày mai. TSMC đã công bố việc xây dựng một nhà máy khổng lồ tại Hoa Kỳ với số vốn đầu tư lên tới hàng tỷ đô la. Biden không thể chấp nhận việc Trung Quốc tiếp quản bí quyết này vì nó đang là tâm điểm của cuộc cạnh tranh khốc liệt cho thế giới ngày mai. Để cho phép Trung Quốc nắm bắt công nghệ này, đồng nghĩa với việc chấp nhận phân phối lại các thẻ theo thứ trật tự quốc tế. Mỹ không thể cho phép phân phối lại những thẻ này.
    HỎI: Ông viết rằng thế kỷ 21 sẽ không phải là của Hoa Kỳ, nhưng cũng không nhất thiết là của Trung Quốc, trong khi ông mô tả Trung Quốc là “kẻ săn mồi vĩ đại”. Tại sao ?
    Pierre-Antoine Donnet :

    Ngày nay, thế giới của chúng ta là một thế giới thông tin: chưa bao giờ việc lưu thông thông tin lại quan trọng đến vậy. Thế giới cần biết. Đây là nơi mà Tập Cận Bình đã bỏ lỡ dấu ấn của mình. Bởi vì “Vạn lý trường thành” ngăn cản người Trung Quốc biết những gì đang xảy ra ở nước ngoài đã không còn tác dụng. Dân Tàu đã biết nhờ các công nghệ vượt kiểm duyệt như VPN. Lần đặt cược này cho Tập Cận Bình đã bị thua. Do đó, Trung Quốc không thể là cường quốc thống trị của thế kỷ 21. Tôi không muốn dự đoán sự sụp đổ của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong mười năm nữa. Nhưng tôi đồng ý với Jean-Pierre-Cabestan về sự thật là Đảng đang đi đến cuối sợi dây: nó không còn khiến người ta mơ ước, mô hình phát triển của Trung Quốc không khiến người ta muốn, nó không phải là một mô hình. Quyền lực mềm của Trung Quốc đã đạt đến giới hạn ở hầu hết mọi nơi. Các Viện Khổng Tử lần lượt đóng cửa, dù họ ở đâu. Chúng tôi nhận ra rằng họ là những cỗ máy tuyên truyền của Đảng. Nó được đưa ra ánh sáng khắp nơi.

    Phỏng vấn của Joris Zylberman
    Hỗ trợ chúng tôi!
    Asialyst được thiết kế bởi một nhóm bao gồm 100% tình nguyện viên và nhờ vào mạng lưới cộng tác viên ở châu Á hoặc các nơi khác, các nhà báo, chuyên gia, học giả, nhà tư vấn hoặc cựu nhà ngoại giao … Mục tiêu duy nhất của chúng tôi: chia sẻ kiến ​​thức về châu Á càng nhiều càng tốt . đông đảo khán giả.

    Thông tin về các Tác giả

    Joris Zylberman là giám đốc xuất bản và tổng biên tập của Asialyst. Cựu phóng viên tại Bắc Kinh và Thượng Hải của RFI và France 24, đồng sáng lập công ty sản xuất Actuasia, đã viết, đạo diễn và sản xuất các báo cáo về Trung Quốc trong 9 năm. Ông là đồng tác giả của Những người Cộng sản Trung Quốc mới (Armand Colin, 2012) và đồng đạo diễn của bộ phim tài liệu “Trung Quốc và chúng ta: 50 năm đam mê” (France 3, 2013).

    http://universite-digitale1.com/wp-content/uploads/2018/05/MeVietNam.jpg

    TRIỆU LƯƠNG DÂN VIỆT

    chuyển ngữ từ nguyên bản Pháp văn sang Việt văn
    https://asialyst.com/fr/2021/09/18/pierre-antoine-donnet-chine-devenue-cas-conscience-pour-monde/

  2. Đúng là “nước Trung Hoa thâm mệt” nhưng đúng nhất là dân Tàu mới thấm mệt,
    chứ còn TCB và đồng bọn Tàu cộng đầy thủ đoạn chắc gì đã thấm mệt ?
    Người dân Bắc Việt từng thấm mệt trong cuộc chiến vừa qua nhưng bọn đầu sỏ
    Ba Đình vẫn nhất quyêt… đánh đến người VN.cuối cùng kia mà !

  3. Khi ông Tập trở thành lãnh tụ vào 2012 với ông Vương là quân sư…. Việc đầu tiên ông Tập làm là chính sách “Đả hổ diệt ruồi”, một cách để loại trừ đối thủ chính trị và giảm bớt nạn tham nhũng trầm kha
    Nghe giống ai ta.
    Vậy mà nhiều người nói sếp tổng thân thiện mới chết chứ.
    Có mắt nhìn một chút là đã thấy những cột mốc đặc biêt… hihi…

  4. Tập đã tững nói đến việc sống chết trong cuộc đấu đá nội bộ, và Tập cũng rất ngậm ngùi “thoái vốn” hơn 4,5 tỷ đồng tiền Huê Kỳ ở nhiều lĩnh vực, trong đó có món đào mỏ béo bở, sau vụ hồ sơ Panama.
    Kể ra Tập và quân sư cũng có chỗ chưa được ăn khớp lắm, như việc Tập không đọc được nhiều chữ do quân sư viết. Và cả hai đều chưa “mạnh dạn” quyết một phen, cho bọn chủ ngân hàng Đức, Anh, Huê Kỳ … biết thế nào là sức mạnh của người Hán.

Leave a Reply to Mai Cuốc Xẻng Hủy trả lời

Xin bình luận ở đây
Xin nhập tên của bạn ở đây